Một câu ví vùng vằng rằng người đi người ở
Sao chẳng đến tìm nhau cho câu hát được tròn
Đừng với tay gom nhặt những cô đơn
Mà lấp đầy khoảng trống trong nỗi nhớ
Mắt em cười trong từng câu ví
Môi em hát làm thương nhớ đầy hơn
Dạ khúc ngân nên xoá đi những giận hờn
Rằng người ơi! Đừng rời xa hãy ở
Em không khóc đâu câu ví kia đừng vỡ
Ly rượu chạm môi vắt kiệt những phút giây
Ví dặm ngàn xưa kéo dài đến hôm nay
Cho ta cùng hát thương nhau bằng lời rong ruổi
Sao chẳng đến tìm nhau cho câu hát được tròn
Đừng với tay gom nhặt những cô đơn
Mà lấp đầy khoảng trống trong nỗi nhớ
Mắt em cười trong từng câu ví
Môi em hát làm thương nhớ đầy hơn
Dạ khúc ngân nên xoá đi những giận hờn
Rằng người ơi! Đừng rời xa hãy ở
Em không khóc đâu câu ví kia đừng vỡ
Ly rượu chạm môi vắt kiệt những phút giây
Ví dặm ngàn xưa kéo dài đến hôm nay
Cho ta cùng hát thương nhau bằng lời rong ruổi
Đời là thế dù mang nhiều cay đắng
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau
Xin biến thành ngọt ngào trong sâu thẳm nỗi đau