Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tùy hứng viết thơ

43 trả lời, 6.375 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-18 04:28:20cvnguyen1994>
Cứ mơ đi

Sống thật làm chi, cứ mơ đi
Hết ngờ, hết vực, lại đến nghi
Thà ta thong thả như Lý Bạch
Uống rượu, vớt trăng rồi thiên phi.

Đời là cõi mộng, ta cứ mơ
Sống như trẻ nít chẳng nghi ngờ
Sáng ra bờ suối ngồi câu cá,
Trưa thì ca hát, tối thì mơ.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Không tên

Chim kia bay lượn giữa thanh thiên
Rồng sa nước cạn chí kinh thiên
Nhưng thời, nhưng vận còn chưa tới
Một khi vận tới, rồng thăng thiên.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Không tên

Rượu cạn, trăng tàn, hoa héo hắt
Lệ vẫn còn đầy, tình còn đâu?
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Con còng

Con còng ngộ nghễ ngô nghê
Tưởng mình là hạc hay phê sự đời
Ai ngờ nó cũng tơi bời
Lúc lên lúc xuống với đời mấy khi.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Không tên

Hồn thiên sông núi có nghe không
Đá chảy, vàng tan, nát cõi lòng
Binh lữa bao năm may chắm dứt
Nhưng sợ trong lòng lữa còn không?
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Không tên
Gió thổi buốt con tim
Không buốt bằng dao cứa
Dao cứa máu chảy tuông
Không tuông bằng dòng lệ
Dòng lệ chảy ngược vào
Vào tận đáy con tim.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn
Một mình ngồi viết thơ buồn
Thơ buồn có giúp được người buồn không
Hy vọng rồi đến nhớ mong
Nhớ mong hy vọng nát tan cõi lòng.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-19 04:40:13cvnguyen1994>
Không tên
Em cúi đầu, tôi cúi mặt
Tình ta đâu chỉ cúi đầu đâu em.
Có sóng, có gió
Tình buồn, tình vui
Tôi thương em không kể nắng mưa
Tôi yêu em trời long đất lở
Tình ta đâu chỉ cúi đầu đâu em.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Em thơ trên hè phố
Bàn chân đen lê trên hè phố
Bóng dáng em tôi sao nhạt nhòa
Nhạt nhòa bởi lệ còn vương vấn
Nhạt nhòa bởi cuộc đời nhẫn tâm.

Em thơ nào có tội tình chi
Sao đời lại bắt phải chia ly
Cha mẹ, em không còn nhớ nữa
Đời chẳng có phật, chẳng từ by.

Chân em đen đúa và ứa máu
Đau này có bằng máu trong tim
Tim em giờ đã chai đá mãi
Tình người nào có ở thế gian.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-20 00:57:23cvnguyen1994>
Anh em Việt Nam
Hai chữ Việt Nam nghe sao xa vời
Giờ ta biệt xứ, biết ngày về đâu em
Việt Nam ôi hai tiếng Việt Nam
Từ khi lọt lòng đến thuở đấu tranh
Đấu tranh đuổi Bắc đánh Tây
Tưởng đâu đoàn tụ ai ngờ vậy thôi
Ai ngờ anh đánh với em
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau
Đánh nhau máu chảy đầu rơi
Xong rồi lật xác ngỡ ngàng anh em
Anh em một mẹ Việt Nam
Cớ sao kẻ Bắc, người Nam thế này
Bây giờ thân phận lưu đày
Hỏi ra thì cũng bởi vì anh em
Thôi ta hãy bỏ hận xưa
Ngồi đây nói chuyện một nhà Việt Nam.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Tuổi trẻ Việt Nam
Đừng đốt cháy trái tim tôi!
Đừng xóa tan khát vọng!
Tuổi trẻ nhiệt huyết, tuổi trẻ Việt Nam
Tuổi trẻ thanh niên xây nhà, dựng nước
Núi sông, sau trước đoàn kết một lòng
Đưa Việt Nam mới vào với tương lai
Cùng nhau sánh vai với bạn bè bốn bể
Chuyện nghe thì dễ nhưng thật khó khăng
Tuổi trẻ Việt Nam, bây giờ như thế
Ngồi không dám nói, đứng không dám làm
Làm thì ngu ngốc, bạn bè đánh nhau
Làm sao cùng nhau xây nhà dựng nước
Nhưng ta hy vọng, tuổi trẻ thanh niên
Phần lớn vẫn còn một bầu nhiệt huyết
Mặc dù không nói nhưng vẫn còn đầy.

* Bài này được viết sau khi mình đọc báo về những học sinh đánh nhau ở Việt Nam.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Biển đang xanh thắm bỗng thắm máu đào
Tàu đang yên ắng bỗng mất biệt tăm
Lòng người hoảng sợ biết giờ làm sao
Ngư nghiệp cha ông trăm năm để lại
Chỉ trong một phút đã mất hết rồi
Mà phận quan trên chẵng thèm để ý
Để cho thủy quái nó quá lộng hành
Hận là không thể làm được điều chi
Kêu trời chẳng thấu, báo quan chẳng ghe
Chỉ hận mình thế cô sức yếu
Chẳng thể làm gì thủy quái kia
Thôi đành thu dọn hành trang
Bỏ đi xứ khác tìm đường sinh nhai.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Bình thường thôi
Một ngày không nói
Chắc cũng bình thường thôi.
Ừ bình thường thôi.
Bình thường như chim chẳng hót
Và hoa chẳng khoe sắc màu
Bình thường như biển không xanh biếc
Và mặt trời mọc ở đằng Tây
Bình thường thôi em, bình thường thôi
Một ngày không nói
Như ngàn thu bối rối
Bình thường thôi
Nhưng nghe sao chẳng bình thường.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Bình thường thôi
Một ngày không nói
Chắc cũng bình thường thôi.
Ừ bình thường thôi.
Bình thường như chim chẳng hót
Và hoa chẳng khoe sắc màu
Bình thường như biển không xanh biếc
Và mặt trời mọc ở đằng Tây
Bình thường thôi em, bình thường thôi
Một ngày không nói
Như ngàn thu bối rối
Bình thường thôi
Nhưng nghe sao chẳng bình thường.


Mến chào weocom cvnguyen đến chia xẻ tiếng tơ lòng cùng dd VNTQ nha, chúc bạn vui và thường xuyên lui tới nơi này nha.


PHÂN ĐÔI BÌNH THƯỜNG

Có điều gì phẩn nộ
Giấu sau bài thơ tình?
Bình thường sao trăn trở
Chẳng bình thường biện minh.

Chim phải hót giữa trời
Hoa phải khoe mỗi bữa
Sóng biển không biết mỏi
Cân bằng cảm xúc chưa?

Bối rối niềm phân bua
Bình thường thôi mà tội
Ánh mặt trời sáng chói
Vạn vật - bình thường thôi.



Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Không tên
Sao em nỡ nói câu vô tình
Tình anh trao em nhiều hơn biển nước
Em, sao em nỡ nói câu chia ly
Để trái tim anh còn mãi luyến lưu một tình yêu mới
Ta chưa nói yêu mà em đã vội vô tình
Ta chưa nói thương mà em đã vô tâm hờ hững.
Tình ta non yếu
Nên cần phải nâng niu
Và phải yêu chìu
Để lên men say tình yêu.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Cố nhân
Cố nhân dần dần đi hết cả
Như gió thu lá rơi lả tả
Chỉ còn ta buồn cùng chiếc lá
Lá rụng nốt rồi còn mình ta.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Tất cả cho em
Tôi gom gió, cất vào góc tối
Để mây ngàn còn mãi mãi bay
Tôi nhặt nắng rơi rớt quanh đây
Rót vào nụ hoa trinh chúm chím
Tôi lấy bút vẽ thêm màu tím
Cho em ngắm chân trời ước mơ
Cuối cùng tôi viết một bài thơ
Để em đọc em nâng niu sớm tối.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-08 03:53:36cvnguyen1994>
Tâm sự của ông lão buồn

Công việc cuốn ta đi
Đi về nơi xa lắm
Nơi đó không bóng cây
Không vệ cỏ bên đường
Không có hàng phượng tím
Lá rũ buồn chiều êm.
Lanh quanh trong những ngày mỏi mệt
Những ngày buồn lặp lại
Bỗng giật mình
Bạc mái đầu xanh
Dấu chân chim đã in hằn đôi mắt
Tuổi xuân ơi, tình yêu bay mất rồi
Thân già hiu quạnh
Lạnh, lạnh, và lạnh
Giờ lê thân tàn
Về với cát bụi thôi.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng đàn nhị của ông già An Nam

Tiếng đàn tối tăm, lạnh lẽo, mơ hồ
Kéo ta theo về một thời xa vắng
Thời có thành quách giờ đã hoang phế
Có ngựa thồ, có ông đồ, ông nho
Có cây đa với giếng nước đầu làng
Và cùng cô nàng răng đen yếm đỏ
Âm thầm lặng lẽ trong những tăm tối
Mập mờ theo tiếng đàn nhị ta nghe.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Thương lắm quê hương

Chưa lần thăm Hà Nội
Chưa lần ghé cố đô
Chưa lần tắm mát
Sông nước miền Nam
Chỉ gặp quê hương trên sách báo
Và nghe mẹ hát nhạc dân ca
Theo dòng lịch sử chỉ biết
Quê hương ta đẹp lắm
Bao nhiêu máu đã đổ
Bao nhiêu cuộc tình tan
Cho non sông gấm vóc
Từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau
Đâu đâu cũng ghi dấu cha ông
Thương lắm mẹ quê hương
Rồi một ngày con sẽ về thăm
Cho tường góc tích con là Việt Nam
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-03 03:41:30cvnguyen1994>
Gánh nước, hai vai em gánh nước
Bên tình, bên hiếu nặng đòn ngang
Mẹ cha nghĩa nặng, nan mà bỏ
Tình đẹp, duyên khờ, lắm trái ngang.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Anh hỏi:
Anh đi rồi trời xanh không em
Lá có còn ngủ ngoan trên cây
Mắt em còn xanh màu biếc
Như vạn vì sao trên cao.
Em nói:
Anh đi rồi trời xanh âm u
Cây ngỡ ngàng, lá vội vàng bay
Nước mắt em từng hạt nhỏ
Rớt xuống hồ thành sóng long lanh.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-09 00:22:55cvnguyen1994>
Lại một mảnh đời như thế

Khóc đi em, khóc nữa đi em
Khóc cho vơi đi tuổi thơ nhục hình
Khóc cho nước ướt nhoè đôi mắt
Chẳng nhìn thấy khổ, chẳng buồn đau.

Em tôi giờ chẳng còn dĩ vãng
Mà tương lai thì cũng mịt mờ xa
Biết bao mảnh đời như thế Việt Nam ta
Khổ ải, buồn đau, và tủi nhục.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-13 16:33:28cvnguyen1994>
Một chút trăn trở về quê hương
Đánh nữa đi,
Mắng nhiết nữa đi,
Hỡi những anh em cùng nòi giống.
Đánh cho tan nhà nát cửa,
Mắng cho khơi dậy nỗi đau.
Này thì ông chủ tịch chuyên chế,
Này thì thằng láo oắt con.
Sao ta không thử dùng đôi mắt,
Ngũ quan cùng với một trái tim
Nhìn xem bao mảnh đời khốn khổ,
Cảm xem bao đồng loại khổ đau,
Hãy lắng nghe mọi lời từ mọi phía,
Hãy đặt Tổ Quốc ở trên đầu bạn ơi.
Xin nếm thử những đắng cay cuộc sống,
Và sờ thử vào những suy nghĩ bình dân.
Hãy ngữi thử những kênh rạch hôi hám,
Bạn sẽ biết vị thật của khổ đau.
Quê hương ta hãy còn nhiếu khuyết tật
Nhiều thương đau trộn lẫn với trái ngang.
Là con em ai chẳng khỏi trăn trở
Nhưng chỉ khác ở quan điểm mà thôi.
Vì vậy hãy lặng thầm đôi lát,
Nghĩ về quê hương, người khác, rồi bản thân.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Phố mùa hạ

Phố hạ em đi nắng vàng vai
Chân trần em bước động trần ai
Nắng chảy, nắng tan vào môi mắt
Chim vàng hát khúc nắng vàng phai.

Ta thấy em ngồi với cỏ khô
Nhìn chân trời vắng cảm hư vô
Bàn tay nâng niu từng sợi cỏ
Hát thầm, em hát khúc ngây ngô.

Ta thấy em về trên đồi vắng
Tóc còn vương nắng, nắng vương vai
Ta thấy em về cùng cỏ úa
Dáng gầy, phố hạ buồn không em.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Tình tình tang
Tình tình tang ta sống với cây đàn
Đàn ngân lên, ca hát, tình tình tang
Sóng cuộn tròn ngân nga ngàn nốt nhạc
Gió rì rào, mái lá hát vu vơ
Đàn cùng ta vô tư vang tiếng nhạc
Hát cho đời chẳng buồn, chỉ có vui.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Em đã quên
Chắc em đã quên mùa thu úa
Quên Sài Gòn có lá me bay
Quên hàng cây anh chờ ai mỏi mệt
Nhưng gặp gỡ lại đỏ mặt quay đi.

Chắc em đã quên tuổi mười lăm
Anh cùng em đạp xe khắp phố
Ghé quán quen uống nước dừa mát rượi
Chở em về, bùn lấm tấm tà áo trinh nguyên.

Em đã quên sân bay chiều lỡ hẹn
Anh ngậm ngùi đứng nuốt lệ rơi
Em bay xa cùng bao hoài bão
Còn anh buồn ngồi đếm tháng năm trôi.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
Em bé ngủ quên

Em có nghe chăng tiếng nhạc lặng
Nhảy tung tăng qua từng khoảng trời hồng
Tiếng sách bật vang vang trong tịch lặng
Tiếng đồng hồ tặc lưỡi, tiếc thương ai.

Em thấy không những con đường mê mãi
Được phủ đầy bởi xác lá phong
Em thấy không biết bao điều kỳ thú
Em đọc được từ quyển sách trên tay.

Bỗng sách rơi, bàng hoàng em tỉnh giấc
Chung quanh mình chỉ còn tiếng lặng yên
Con đường dài, chỉ còn khe sách nhỏ
Nốt nhạc vàng, chỉ còn dòng chữ đen.

Hiện thực chẳng đẹp bằng giấc ngủ
Chẳng có giờ để nhảy nhót tung tăng
Em giờ đây trở về với thực tại
Phải học bài để chuẩn bị đi thi.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-08 14:47:03cvnguyen1994>
Mùa hạ cuối cùng

Ai ngồi bâng khuâng, ai ngồi lặng
Ai cười trong nắng, khóc trong lòng
Tà áo trắng trong thời niên thiếu
Giờ đã sẵn sàng bước sang ngang.

Phượng hồng đỏ rơi ngoài sân vắng
Như thầm khóc lóc nhớ thương ai
Từng cánh rơi rơi, từng cánh nhỏ
Hạt buồn lả tả rụng trên vai.

Cây đàn lặng yên cần tiếng nhạc
Bảng đen buồn bã nhớ phấn hồng
Hàng ghế trống trơn sầu cô lẻ
Từng viên sỏi nhỏ thèm bước chân.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-23 11:06:26cvnguyen1994>
Một mình

Ngồi một mình, cùng men say chua cay
Cùng tay ôm đôi tay, trống vắng
Trời buồn, giọt lệ buồn rụng rơi trên vai ngoan
Cùng con tim hoang mang, chếnh choáng.

Rừng già buồn phận mình
Nhìn chim kia bay xa tít mãi
Trời già nhìn cuộc đời
Còn bao nhiêu chua cay, dối trá.

Còn mình, ngồi một mình, sầu dâng lên mi cay
Sầu rơi lên đôi môi rướm máu
Rượu tàn, giọt lệ tàn,
Đường đêm nay sao hoang vắng thế.

Người về cười lạnh lùng, buồn thay thân sân ga
Tàu đi xa, đi xa, chẳng nhớ
Người về, chặng đường dài, còn ai đây, ai đây
Còn chua cay, chua cay.
cvnguyen1994
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»