LẠI VIẾT VỀ NỖI ĐAU
Thân tặng anh V.K.P
Đọc NỖI ĐAU* của anh
Em nhớ lại một thời gian khó
Đời rộng mênh mông, đồng lương thì quá nhỏ
Bao “kỹ sư tâm hồn” về bán gạo, bán than
Em cũng đã từng đan cót, chẻ nhang
Sáng thức dậy từ lúc gà chưa gáy
Chiều lên lớp, ngón tay rớm máu
Nét phấn mờ chấp chới giữa bảng đen …
Nỗi đau xưa rồi cũng lãng quên
Sao đến giờ lòng em chưa thanh thản
Hình như từ cực này lại chuyển qua cực khác
Nên vẫn còn nguyên vẹn những Nỗi Đau
Thì anh nhìn quanh đấy mà xem
Học trò chạy “sô” : Sáng, trưa, chiều, tối
Giấc ngủ chưa sâu, bữa cơm ăn vội
Chuyện chơi đùa thành cổ tích ngày xưa
Anh hãy nhìn thêm nữa mà xem
Những chiếc ghế quan, những văn bằng giả
Họ có tiền là mua tất cả
Bằng thật rồi, học giả cũng thành nhân
Những kẻ nào đã bán mất lương tâm
Đồng tiền nhuốc nhơ làm hoen danh nhà giáo ?
Còn đâu nữa, nghĩa “tôn sư trọng đạo” ?
Trò đánh thầy – tột đỉnh của Nỗi Đau
Em không còn viết tiếp được đâu
Sợ tim mình sẽ òa lên nức nở
Xin chắp lại những niềm tin tan vỡ
Cho cuộc đời hết hẳn mọi nỗi đau …
Bun Ni
Chú thích : * NỖI ĐAU là tên bài thơ của nhà thơ, nhà giáo V.K.P .Bài thơ này đã được đăng trên báo SÔNG BÉ năm 1987 . Nội dung bài thơ kể về chuyện một cô giáo dạy văn ( đồng nghiệp cùng trường của V.K.P ) trong thời bao cấp, vì đồng lương ko đủ sống đã phải bỏ nghề ra chợ ngồi bán gạo.