KÊU CỨU ANH HÙNG DẸP LOẠN
Em đội mưa đến đây rồi
Nhưng anh đâu thấy anh ngồi nơi nao
Em vừa ra khỏi cổng rào
Mưa tuôn hoà tiếng làu bàu chưởi ai
Bác kia chưởi nhà anh mãi
Bây giờ điên dại chưởi ngay nhà mình
Bác chưởi mẹ bác - thất kinh
Trời đánh thánh vật bêu hình làm gương
Nơi đây chốn ảo tình thương
Bác kia quậy phá đủ đường chưởi tưng
Chưởi trẻ nít , trẻ nít lặng thinh
Lời mất dạy chưởi mẹ mình thấy ghê
Thiên lôi đả giẫy tấm tê
Thiên Thần Thổ Địa bỏ kê hố xì
Trung Dũng trung trực kính vì
Lời ngay phân phải kinh thi hào hùng
Gió ơi lời thẳng nói cùng
Bạc đầu gây rối khắp vùng ủ ê
Trung Dũng anh cùng Gió về
Dẹp tan cái ác trọn bề yêu dân
Gió cùng Trung Dũng rất cần
Lên tiếng dẹp loạn để dân an bình
Niệm Từ kính dâng tấu sớ ạ !
Hic
Rộng Mở Vị Tha
Nhác trông đã thấy ngỡ ngàng
Lạ mà vội dám nói quàng nói xiên.
Với tay giương kính lão lên
Bốn diop thấy trắng đen rành rành.
Hóa ra du khách bực mình
Chuyện làng, chuyện nước thường tình thế dân gian.
Xóm giềng con vịt, con ngan
Chui rào phá phách vườn cam, vườn cà.
Có gì đâu nhỏ xíu mà
Gọi nhau cùng uống tách trà giải đen.
Đâu cần nộ khí xung thiên
Phùng mang, trợn mắt đảo điên quê nghèo.
Cuộc đời đau khổ đã nhiều
Có ai tránh được đôi điều trái ngang.
Lưỡi còn bị nạn của răng
Trách chi được cái lệ làng cổ xưa.
Đừng cho tuổi tác già nua
Sớm tối lúc nắng, lúc mưa thất thường.
Bão giông tàn phá phố phường
Cây xanh gẫy đổ đèn đường tối thui.
Ngập buồn ôi những ngậm ngùi
Sao cố chấp mãi những lời khó nghe.
Hãy nên rộng mở vị tha
Hẹp hòi chỉ khiến người ta chê cười.
Thập bát thức đọc thuộc rồi
Tâm hồn thanh thản là người trượng phu.
17/ Yếu đuối nhất của ta là thịnh nộ
18/ Thất bại nhất của ta là tự kiêu
Trung Dũng
Mấy lời cùng Niệm Từ mong bạn hiểu.