“ Một ngày
Tôi
Viết một câu truyện
Để cảm xúc không chỉ giữ lại
Của riêng mình
Để một ai đó bắt gặp
Đọc và suy ngẫm
Đồng cảm
Và hiểu tôi
Như chính tôi khao khát hiểu mình
Rồi tôi gửi nó đi
Để chẳng bao giờ chỉ là
Những con chữ khô
Bị chôn lấp
Và chết héo trong đống giấy
Vụn cũ màu vàng ố
Bạn hỏi tại sao tôi viết truyện?
Khi tôi viết
Trong tôi
Và một nơi nào đó
Có tâm hồn bình yên
Có trái tim không còn ứa máu
Cho những ước mơ
Trở mình
Đứng dậy
Thành hiện thực
Cho những nỗi đau
Phai nhòe
Chờ một ngày tan biến
Cho những niềm vui
Đặc quánh
Bên tôi
Không bao giờ chảy nước
Cho những khó khăn
Phải sợ hãi
Cho những giông tố
Phải náu mình ẩn nấp
Trước một tôi mạnh mẽ
Từng tổn thương yếu đuối
Bởi những vết rạch cứa
Sắc lạnh của cuộc đời
Tôi sẽ viết
Và sẽ viết
Những chữ những câu những dòng
Thấm mặn nước mắt
Để được sống thêm lần nữa
Là mình
Rất thật
Sau tất cả…
Tình yêu lại quay về
Lại ngủ ngon trong trái tim
Sau những vết thương sâu
Có thể để lại sẹo
Sau những đêm dài lặng lẽ khóc
Lại quẹt khô nỗi sầu
Bởi những yêu thương
Chẳng chết
Bao giờ
Sau tất cả…
Đừng khóc nữa nhé, Linh Ko^i!”
Một cục đá để sâu trong ngăn đá tủ lạnh. Cũng chỉ là cục đá đông cứng. Nhưng nếu cho vào ly nước chanh mát lạnh thì nó sẽ được tan ra. Giữa màu trong veo của nước, vị chua của chanh và quay tròn theo vòng xoáy liên tiếp cùng chiếc thìa khuấy với vô số những hạt đường. Nó lại trở về là chính nó, ban đầu. Cảm xúc cũng vậy, nếu cất giấu mãi trong lòng. Nó sẽ khô thành từng lớp, dính chặt, nặng trĩu. Nhưng nếu chia sẻ? Cảm xúc sẽ được tan ra, thanh thản, nhẹ bẫng.
“NHỮNG ĐÔI MÔI ÁNH NHŨ” có nhiều hơn những gam màu của cảm xúc. Từ nhạt đến đậm, từ rải rác đến chất chồng… Bởi nó được viết bởi cảm xúc và được lan truyền đi cũng nhờ cảm xúc, của chính bạn!
Hãy thử tưởng tượng thế giới của ngôn từ như là những con chữ. Sự thật là nó được tạo nên bởi mỗi con chữ. Nhưng ngôn ngữ trong “NHỮNG ĐÔI MÔI ÁNH NHŨ” lại được sắp xếp một cách cố ý, đôi khi rất rối, rất lạ, rất khác biệt, rất Linh Ko^i. Và chỉ cần đọc một lần, bạn sẽ muốn nhắm mắt lại tưởng tượng về một thế giới mênh mang, mà cánh cửa mở ra nó, chỉ có bạn cất giữ chìa khóa. Khám phá cùng những câu văn dồn đuổi, gào thét. Thả lỏng với những đoạn văn nhẹ như bông cỏ may bay xiên xiên theo cơn gió về trời trong nắng chiều tà xa xăm…
Ngã vào tình yêu. Có người được vùi êm trong hạnh phúc, cũng có người bị trầy xước bởi nỗi đau. Có người trượt chân mới ngã, cũng có người cố tình ép mình ngã. Có người không thể đứng dậy chỉ có thể thấy nước mắt lặng câm, có người đứng lên rồi lại không thể bước tiếp cứ đứng trơ trọi trong vô cảm hay chỉ muốn quay đầu ngoái nhìn quá khứ. Có nụ cười trong veo, có nước mắt buốt lạnh, có trọn vẹn cũng có dở dang, có chia lìa cũng có tái ngộ, có xa cách cũng có ngày trở lại. Tình yêu, vẫn chưa bao giờ nguội lạnh trong “NHŨNG ĐÔI MÔI ÁNH NHŨ”. Ngược lại nó vẫn bỏng cháy, cồn cào theo mỗi bước chân của nhân vật, theo cả sự ám ảnh trong bạn, nơi ngõ vắng hun hút ngoằn nghèo của trái tim…
Một ngày… Tình cờ hay không… Bạn chạm khẽ vào “NHỮNG ĐÔI MÔI ÁNH NHŨ”. Một thế giới sống dậy. Của cảm xúc, của tình yêu. Nhưng điều quan trọng hơn mà bạn nhận ra thế giới ấy chính là những vẻ đẹp ngoài kia, khi bạn mở tung cánh cửa, bước ra và…chào cuộc sống!
SỐNG, YÊU THƯƠNG, LAN TỎA XÚC CẢM cùng LINH KO^I với
NHỮNG ĐÔI MÔI ÁNH NHŨ
Tôi
Viết một câu truyện
Để cảm xúc không chỉ giữ lại
Của riêng mình
Để một ai đó bắt gặp
Đọc và suy ngẫm
Đồng cảm
Và hiểu tôi
Như chính tôi khao khát hiểu mình
Rồi tôi gửi nó đi
Để chẳng bao giờ chỉ là
Những con chữ khô
Bị chôn lấp
Và chết héo trong đống giấy
Vụn cũ màu vàng ố
Bạn hỏi tại sao tôi viết truyện?
Khi tôi viết
Trong tôi
Và một nơi nào đó
Có tâm hồn bình yên
Có trái tim không còn ứa máu
Cho những ước mơ
Trở mình
Đứng dậy
Thành hiện thực
Cho những nỗi đau
Phai nhòe
Chờ một ngày tan biến
Cho những niềm vui
Đặc quánh
Bên tôi
Không bao giờ chảy nước
Cho những khó khăn
Phải sợ hãi
Cho những giông tố
Phải náu mình ẩn nấp
Trước một tôi mạnh mẽ
Từng tổn thương yếu đuối
Bởi những vết rạch cứa
Sắc lạnh của cuộc đời
Tôi sẽ viết
Và sẽ viết
Những chữ những câu những dòng
Thấm mặn nước mắt
Để được sống thêm lần nữa
Là mình
Rất thật
Sau tất cả…
Tình yêu lại quay về
Lại ngủ ngon trong trái tim
Sau những vết thương sâu
Có thể để lại sẹo
Sau những đêm dài lặng lẽ khóc
Lại quẹt khô nỗi sầu
Bởi những yêu thương
Chẳng chết
Bao giờ
Sau tất cả…
Đừng khóc nữa nhé, Linh Ko^i!”
Một cục đá để sâu trong ngăn đá tủ lạnh. Cũng chỉ là cục đá đông cứng. Nhưng nếu cho vào ly nước chanh mát lạnh thì nó sẽ được tan ra. Giữa màu trong veo của nước, vị chua của chanh và quay tròn theo vòng xoáy liên tiếp cùng chiếc thìa khuấy với vô số những hạt đường. Nó lại trở về là chính nó, ban đầu. Cảm xúc cũng vậy, nếu cất giấu mãi trong lòng. Nó sẽ khô thành từng lớp, dính chặt, nặng trĩu. Nhưng nếu chia sẻ? Cảm xúc sẽ được tan ra, thanh thản, nhẹ bẫng.
“NHỮNG ĐÔI MÔI ÁNH NHŨ” có nhiều hơn những gam màu của cảm xúc. Từ nhạt đến đậm, từ rải rác đến chất chồng… Bởi nó được viết bởi cảm xúc và được lan truyền đi cũng nhờ cảm xúc, của chính bạn!
Hãy thử tưởng tượng thế giới của ngôn từ như là những con chữ. Sự thật là nó được tạo nên bởi mỗi con chữ. Nhưng ngôn ngữ trong “NHỮNG ĐÔI MÔI ÁNH NHŨ” lại được sắp xếp một cách cố ý, đôi khi rất rối, rất lạ, rất khác biệt, rất Linh Ko^i. Và chỉ cần đọc một lần, bạn sẽ muốn nhắm mắt lại tưởng tượng về một thế giới mênh mang, mà cánh cửa mở ra nó, chỉ có bạn cất giữ chìa khóa. Khám phá cùng những câu văn dồn đuổi, gào thét. Thả lỏng với những đoạn văn nhẹ như bông cỏ may bay xiên xiên theo cơn gió về trời trong nắng chiều tà xa xăm…
Ngã vào tình yêu. Có người được vùi êm trong hạnh phúc, cũng có người bị trầy xước bởi nỗi đau. Có người trượt chân mới ngã, cũng có người cố tình ép mình ngã. Có người không thể đứng dậy chỉ có thể thấy nước mắt lặng câm, có người đứng lên rồi lại không thể bước tiếp cứ đứng trơ trọi trong vô cảm hay chỉ muốn quay đầu ngoái nhìn quá khứ. Có nụ cười trong veo, có nước mắt buốt lạnh, có trọn vẹn cũng có dở dang, có chia lìa cũng có tái ngộ, có xa cách cũng có ngày trở lại. Tình yêu, vẫn chưa bao giờ nguội lạnh trong “NHŨNG ĐÔI MÔI ÁNH NHŨ”. Ngược lại nó vẫn bỏng cháy, cồn cào theo mỗi bước chân của nhân vật, theo cả sự ám ảnh trong bạn, nơi ngõ vắng hun hút ngoằn nghèo của trái tim…
Một ngày… Tình cờ hay không… Bạn chạm khẽ vào “NHỮNG ĐÔI MÔI ÁNH NHŨ”. Một thế giới sống dậy. Của cảm xúc, của tình yêu. Nhưng điều quan trọng hơn mà bạn nhận ra thế giới ấy chính là những vẻ đẹp ngoài kia, khi bạn mở tung cánh cửa, bước ra và…chào cuộc sống!
SỐNG, YÊU THƯƠNG, LAN TỎA XÚC CẢM cùng LINH KO^I với
NHỮNG ĐÔI MÔI ÁNH NHŨ
Hoặc bạn muốn post tiếp truyện, Leo* chuyển vào mục "truyện sưu tầm".