<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-25 10:56:39Tiền Giang>
TÌNH PHONG NGUYỆT 2
Gió đau đớn,nhìn phương xa trăng khóc!
Nhưng gió cũng buồn,an ủi cách nào đây?
Biết bao lần,gió uống dòng nước mắt?
Để đêm về,gió thương nhớ quắc quay!!
Bước ngoặt cuộc đời,trăng lấy đi ánh sáng!
Để Thiên Đường và Địa Ngục tối như nhau!
Mất phương hướng,trăng gió cùng chán nản!
Đỉnh vu sơn,trăng gió ngẩn ngơ sầu!!
Không nghe lời gió,trăng bao lần vấp ngã!
Đem áng mây đen,che kín cả bầu trời!
Con tim của gió,đã bao lần hóa đá!
Giữa cuộc tình,giọt buồn cứ mãi rơi!!!
Vẫn biết trăng,có khi đầy khi khuyết!
Khuyết dành cho ta,đầy trăng để tặng người!
Ngày ấy tháng ấy!Gió đau lòng khôn xiết!
Trăng bảo rằng,niềm đau sẽ qua thôi!!!
Trăng lại thắp,cho gió niềm hy vọng!
Một đêm quang mây,để trăng chiếu vào hồn!
Trăng e ấp,trả về bao mạch sống!
Trên vườn thơ,gió sẽ hết cô đơn!!!
Tiền Giang

Gió đau đớn,nhìn phương xa trăng khóc!
Nhưng gió cũng buồn,an ủi cách nào đây?
Biết bao lần,gió uống dòng nước mắt?
Để đêm về,gió thương nhớ quắc quay!!
Bước ngoặt cuộc đời,trăng lấy đi ánh sáng!
Để Thiên Đường và Địa Ngục tối như nhau!
Mất phương hướng,trăng gió cùng chán nản!
Đỉnh vu sơn,trăng gió ngẩn ngơ sầu!!
Không nghe lời gió,trăng bao lần vấp ngã!
Đem áng mây đen,che kín cả bầu trời!
Con tim của gió,đã bao lần hóa đá!
Giữa cuộc tình,giọt buồn cứ mãi rơi!!!
Vẫn biết trăng,có khi đầy khi khuyết!
Khuyết dành cho ta,đầy trăng để tặng người!
Ngày ấy tháng ấy!Gió đau lòng khôn xiết!
Trăng bảo rằng,niềm đau sẽ qua thôi!!!
Trăng lại thắp,cho gió niềm hy vọng!
Một đêm quang mây,để trăng chiếu vào hồn!
Trăng e ấp,trả về bao mạch sống!
Trên vườn thơ,gió sẽ hết cô đơn!!!
Tiền Giang

Tiền Giang





















