Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÊN CHỈ 1 POEM 🔒

65 trả lời, 11.262 lượt xem — Trang 1 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-24 10:09:45poem>

TÊN CHỈ 1 POEM

Tên tớ là chỉ 1 Poem
ở sau không có tùm lum chữ gì
Nếu Poem kèm theo sau ni
Thì không phải tớ nhớ ghi bạn à
Tên tớ 1 Poem thôi nha !

Poem



poem
1



CHIỀU TÀ

Chiều tà chim mỏi về nhà
Hợp đàn cùng bạn trời xa sum vầy
Bay bay dang rộng này này
Về cùng tổ ấm tình đầy thân thương

Poem
poem
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-23 15:17:28poem>



TUNG CÁNH

Nhìn chim tung cánh mơ bay
Chung đôi một cặp đẹp thay vùng trời
Màu xanh - xanh ước mộng đời
Thiên thanh đầm ấm mơ tươi tuyệt vời

Poem
poem
0


VỀ NHÀ KÍNH SƯ

Poem về nhà cũ đây mà
Nhệnh giăng khắp lối cửa ra cổng vào
Nhưng mà hổng có đâu sao
Dùng chổi quét sạch phết màu hồng mơ
Poem về ươm tằm nhả tơ
Sợi vàng óng ánh kết nơ vần tình
Chờ ngày Ta lại gặp Mình
Hoạ câu chung thuỷ phỉ tình nhớ nhung
Ta về hoà nhịp chung cùng
Vần thơ hoạ xướng tranh hùng thi văn
Dù Sư có rụng hết răng
Chúng con đệ tử tung tăng quanh thầy

( Tùng...tùng...tùng xà ! ...Tùng...tùng...tùng xèng ! Xèng ! Xèng ! Xèng ! )






Trọn Nghĩa Vẹn Tình
 
Em về nhà cũ vẫn đây
Nhện giăng cứ ngỡ là mây buổi chiều.
Hương lan theo gió dập dìu
Chuông ngân tiếng mõ nhịp đều thảnh thơi.
Cùng nhau sám hối em ơi
Cầu cho thế giới yên vui hòa bình.
Nước non có bạn có mình
Vị tha rộng mở nghĩa tình thủy chung.
 
Trung Dũng
0

Trích đoạn: poem


TÊN CHỈ 1 POEM

Tên tớ là chỉ 1 Poem
ở sau không có tùm lum chữ gì
Nếu Poem kèm theo sau ni
Thì không phải tớ nhớ ghi bạn à
Tên tớ 1 Poem thôi nha !

Poem



Nếu cùng nhau một giấc mơ
Bạn mình thì hửi được thơ đó mà
Cái mùi thoang thoảng hương hoa
Bổng trầm êm ái la đà gió mây
Đôi khi chắc củng quào trầy?
Thơ nhăn thơ cuội đông tây giận hờn!
Bạn mình thì hiểu hết trơn...

Hồng Quế

Thơ bạn dzui hỉ...Chúc dzui hơn nữa...nữa....nhá!
0




THU PHỐI

Thu !
phối 1 đôi
Thu bay vùng trời
Thu đến muôn nơi
Thu sống trọn đời
Thu chết chung đôi

Ới này Thu ơi
Đôi lá Thu rơi
Cuối trời đầy tuyết
Dù là liệm huyệt
Thu vẫn chung đôi
Tình Thu...
tuyệt vời
Thu ới
Thu ơi
Thu bay vùng trời
Thu đến muôn nơi
...

Poem
poem
1
 Cảm ơn thi sĩ DongSuoiiNgot ghé thăm góc thơ nhỏ của Poem ! Kính chúc vui và hạnh phúc !
poem
0

Trích đoạn: poem





THU PHỐI

Thu !
phối 1 đôi
Thu bay vùng trời
Thu đến muôn nơi
Thu sống trọn đời
Thu chết chung đôi

Ới này Thu ơi
Đôi lá Thu rơi
Cuối trời đầy tuyết
Dù là liệm huyệt
Thu vẫn chung đôi
Tình Thu...
tuyệt vời
Thu ới
Thu ơi
Thu bay vùng trời
Thu đến muôn nơi
...

Poem


Về Với Thu Vàng

Xin cho ta về
Làm mùa thu phối
Tìm lại cội nguồn
Khi tuyết đông rơi

Xin cho ta về
Làm thân chiếc lá
Lá người lá ta
Rơi xuống dòng đời

Ơi này thu ơi
Chờ nhau bay lên
Chờ gió bồng bềnh
Chao nghiêng hồn lá

Lá tìm cánh lá
Về ủ rừng mơ
Lá thương lá nhớ
Về với thu vàng

Hồng Quế
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-24 09:59:30lathuphai>
Lá Thu Vàng Bay

Lá Thu Phai
Thời gian dần xoay
Qua rồi lại qua ...
nẻo u hoài

Lá vàng bay !

Xa rồi màu lá úa
Rụng chết một Thu xưa
Rừng Thu buồn ngỏ tối
Sương giọt trắng - rơi mưa !

Chiều nao Thu trỗi khúc
Nhạc Thu sầu bi thương
Vẳng đâu đây sáo trúc
Lệ mưa buồn mù sương !

lathuphai

0
Mừng bạn đến với dd VNTQ nha, chúc bạn tìm dc nhiều cảm xúc ở nơi này.
 
mến.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-26 21:46:35poem>
Hãy Tin Anh Một Lần

Căn phòng trọ giữa bốn bề vắng lặng
Gửi hồn anh theo thương nhớ về em
Bao kỉ niệm trong tim chẳng thể quên
Dẫu không còn gần bên em chăng nữa

Ngọn gió nào đã mang đi lời hứa
Lời yêu thương khi ta mới gặp nhau
Chẳng biết giờ em có thấy buồn đau
Hay vui vẻ trong vòng tay người khác

Con người em có thể giờ đã khác
Trái tim anh cũng chẳng còn như xưa
Tình đôi mình thoảng như những hạt mưa
Ngấm vào đất biết bao giờ trở lại

Em đã quên những gì anh nhớ mãi
Em bỏ lại bao điều anh đã trao
Nhìn thấy gần mà như cách ngàn sao
Vừa tay với nhưng không bao giờ chạm

Tâm hồn anh là một trời u ám
Đứng nhìn em láp lánh giữa bình minh
Em bây giờ tựa như đoá hoa xinh
Đẹp lộng lẫy giữ muôn vàn cảnh vật

Trái tim em giờ anh đã đánh mất
Còn mơ gì cánh én giữa trời xuân
Chỉ mong em hãy tin anh một lần
Dù xa cách vẫn yêu em chân thật.

Ngố Tàu




&&    Xin chào anh NGố Tàu , Poem em vào chơi thơ với anh nhé ! He he he :


HÃY TIN ANH

Hãy tin anh một lần thôi em nhé
Một ngăn tim hồng đỏ dành cho em
Bao ngăn kia vách chắn em đừng xem
Cứ mặc kệ chỉ ngăn em là đủ

Hãy tin anh tình yêu dù rất cũ
Tháng năm dài cũng đủ để nhớ nhau
Hãy tin anh đừng để nắng phai màu
Trắng lên tóc bạc mau lời tình tự

Hãy tin anh dù bước chân lữ thứ
Vẫn hoài mong về chốn cũ mộng ngày xưa
Sẽ trở về cho kịp chuyến đò đưa
Dù khoảnh khắc bên song thưa mình ngắm

Hãy tin anh dù tình xa xôi vạn dặm
Dù bến tình anh đã đắm thuyền sang
Dù duyên ta đã lỡ nhịp cung đàn
Hãy tin nhé anh vẫn giữ cho nàng ngăn tim nhỏ

Hãy tin anh khi cánh diều vờn trước ngỏ
Là lúc buồn anh nhờ nó đến thăm em
Hãy tin nhé khi mưa tí tách bên rèm
Là đúng lúc anh gửi lệ kèm theo giọt nhớ

Hãy tin nhé dù tình ta cách trở
Anh xa em về bên nớ với người
Tim của anh vẫn dành cho em góc nhỏ vùng trời
Và người ấy không đời nào hay biết !

Poem

@ He he he... Em tin anh nhé ! Pó tay chấm com "anh" luôn đó nha . Con gái nào mà tin anh mới là lạ !
poem
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-27 08:03:19poem>


Bên Lề Tình Yêu

Rồi một ngày người yêu nói chia tay
Em chỉ biết lặng im và đón nhận
Hồn nhỏ lệ cho rơi bớt sầu muộn
Tình yêu này trao lại những ngày xa

Con đường xưa em từng bước chân qua
Nay nhường lại cho người con gái khác
Bao đau đớn về tâm hồn thể xác
Vây lấy em cũng những niềm đau riêng

Tình yêu nào cũng đẹp cũng thiêng liêng
Dẫu chẳng phải dành cho em chăng nữa
Vườn địa đàng trong anh đã đóng cửa
Để hồn em mãi mãi đứng ở ngoài

Cánh hoa nào rồi cũng đến lúc phai
Giấc mộng nào cũng đến hồi tỉnh giấc
Lòng tuy đau vẫn nguyện cầu chúc phúc
Cho người yêu cùng người ấy đẹp đôi

Tình cho em giờ đây đã chia phôi
Chỉ xin anh quý gì mình đang có
Đùng để cho một người con gái nữa
Giông như em đứng bên lề đời anh.

Ngố Tàu




@ kính chị Ngố Tàu lời chúc vui ạ ! Poem em chơi thơ với chị nhé ! He he he...



LỜI KINH

Rồi một ngày anh nói lời chia tay
Em không khóc sao cứ cay nơi khoé mắt
Dù em biết tình anh không bao giờ là thật
Nhưng vẫn chờ vẫn đợi lời rót mật tình chung

Rồi một ngày anh huỷ bỏ tiếng chung tình
Giơ tay vẫy bảo tình mình nay thôi hết
Em vẫn biết tình anh toan đoạn kết
Ngày bắt đầu hò hẹn dệt mộng trăm năm

Rồi một ngày anh bảo tình xa xăm
Thôi quên nhé giờ tình căm đừng nhớ
Chỉ là thơ có tình đâu thật nhở
Chỉ vu vơ em còn chờ đợi làm gì

Rồi một ngày anh nói tiếng chia ly
Không còn nhớ tình si vớ vẩn
Em nhìn chiều bóng đổ nghiêng dài thờ thẫn
Dần màn đêm tốt mịt chắn đường mơ

Vẵng chuông chùa ngân tiếng vọng đến giờ
Tăng, Ni niệm kinh bồ đề cứu rỗi
Sắc sắc - không...không không - sắc...cội
Nam Mô Di Đà...xá tội nghiệt vay !

Lạy !

Poem

Ha ha ha ha aaaahh

poem
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-27 08:08:59poem>
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT

Mừng bạn đến với dd VNTQ nha, chúc bạn tìm dc nhiều cảm xúc ở nơi này.

mến.





Cảm ơn sếp ghé qua nhà
Poem mừng như thể được quà vàng cân
Trăng trên thiên đỉnh như gần
Dù Trăng lạnh mấy cũng nhân ấm lòng

Hic...
poem
0

Cảnh chùa
 
Trăng soi thấp thoáng khóm hoa đơn
Nhánh đứng cành nghiêng lá chập chờn
Lặng lẽ mênh mông mây tụ lại
Thinh không bát ngát gió đòi cơn
Hồng trần chẳng đoái hoa không tủi
Bụi thế thờ ơ bướm chẳng hờn
Nhịp mõ kinh cầu  hồn xác tịnh
Chuông ngân tỉnh thức vọng cao sơn
 
Thanh Thanh Khiết
26.7.2010



@ Tiểu tiểu đệ thích nhất là bài thơ này của Khiết tỷ tỷ :

CÕI TỊNH

Gió lùa ve vẫy nhánh hoa đơn
Lá chuyển cành rung ngọn chập chờn
Bàng bạc mây vờn quanh tụ lại
Vi vu vun vút gió từng cơn
Nhân gian không thắm hoa nào tủi
Trần bụi nhạt mờ đâu bướm hờn
Mỏ sớm chuông chiều tiềm thức tịnh
Lắng trầm tâm định tĩnh Hàn sơn

HRPT

@ Tiểu Tiểu đệ ghé thăm Khiết tỷ. Kính lời chúc khoẻ, vui và luôn thành công.

HRPT
1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-30 13:02:10poem>

VỀ NHÀ KÍNH SƯ

Poem về nhà cũ đây mà
Nhệnh giăng khắp lối cửa ra cổng vào
Nhưng mà hổng có đâu sao
Dùng chổi quét sạch phết màu hồng mơ
Poem về ươm tằm nhả tơ
Sợ vàng óng ánh kết nơ vần tình
Chờ ngày Ta lại gặp Mình
Hoạ câu chung thuỷ phỉ tình nhớ nhung
Ta về hoà nhịp chung cùng
Vần thơ hoạ xướng tranh hùng thi văn
Dù Sư có rụng hết răng
Chúng con đệ tử tung tăng quanh thầy

( Tùng...tùng...tùng xà ! ...Tùng...tùng...tùng xèng ! Xèng ! Xèng ! Xèng ! )




poem
0


KHÔNG BẾN !

Hồn không bến men theo đường lá rụng
Đáp về đâu ...? Ôi về vụng lơ mơ !
Bước lang thang...và ... cho đến bao giờ
Về với cội ? Hay mịt mờ xa thẳm !

lelong54


KHÔNG

Thuyền không bến thuyền trôi xa xa mãi
Bến không thuyền tìm lại bờ tận đâu
Trời thanh thanh biển cũng vẫn xanh màu
Trời và biển vẫn trên cao và dưới thấp

Nến thắp sáng rồi một giờ kia nến tắt
Người sống còn , bỗng tim thắt hơi tàn
Vui sướng cùng khổ ải trả lại nhân gian
Buông xuôi tay cuộc đời dài trong khoảnh khắc

Khi tôi chết ai là người đến sau cùng vuốt mặt
Lúc người trút hơi tàn , tôi có đến kịp đưa áo quan
Kiếp nhân gian tạm bợ rồi cũng về niết bàn
Chầu Phật Đế xếp hàng nghe đạo lý

Khi ta chết có còn vần thơ tri kỹ
Lúc người về huyệt lạnh thi thể được ấm chăng
Ta và Người đường cuối cũng về vĩnh hằng
Kiếp sống tạm ... trối trăn vần thơ nhã

Poem

poem
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-30 18:15:09ngocduythanh>
Trích đoạn: poem



KHÔNG BẾN !

Hồn không bến men theo đường lá rụng
Đáp về đâu ...? Ôi về vụng lơ mơ !
Bước lang thang...và ... cho đến bao giờ
Về với cội ? Hay mịt mờ xa thẳm !

lelong54


KHÔNG

Thuyền không bến thuyền trôi xa xa mãi
Bến không thuyền tìm lại bờ tận đâu
Trời thanh thanh biển cũng vẫn xanh màu
Trời và biển vẫn trên cao và dưới thấp

Nến thắp sáng rồi một giờ kia nến tắt
Người sống còn , bỗng tim thắt hơi tàn
Vui sướng cùng khổ ải trả lại nhân gian
Buông xuôi tay cuộc đời dài trong khoảnh khắc

Khi tôi chết ai là người đến sau cùng vuốt mặt
Lúc người trút hơi tàn , tôi có đến kịp đưa áo quan
Kiếp nhân gian tạm bợ rồi cũng về niết bàn
Chầu Phật Đế xếp hàng nghe đạo lý

Khi ta chết có còn vần thơ tri kỹ
Lúc người về huyệt lạnh thi thể được ấm chăng
Ta và Người đường cuối cũng về vĩnh hằng
Kiếp sống tạm ... trối trăn vần thơ nhã

Poem




Đời sống tạm phải đâu là vĩnh cữu
Kiếp nhân gian là luôn những đổi thay
Sướng, khổ, buồn, vui là vị sống này
Khi nhắm mắt, xuôi tay ai cũng vậy
 
Đời là cõi tạm, song tranh dành lắm thế
Mai chết rồi mang theo được gì đâu
Đời cho nhau những ân, oán, hận, sầu
Đời ít cho nhau những vần tri kỷ
 
Ta gặp nhau  là duyên, bạn nhĩ?
Hảy quí nhau … duyên mới gặp nhau
Những hoàng hôn, khi mõi mệt đi về!
Ta thăm thía… đời biết ai tri kỷ!?
 
Poem nhé, ghé nhà chơi một tí
Chào chủ nhà và họa vài câu
Hẹn hôm sau gặp nữa cũng nơi này
Để đời tạm bợ có nhau trong khoảnh khắc?...
 
ngocduythanh
Ngọc Duy Thanh
0
Trích đoạn: poem



KHÔNG BẾN !

Hồn không bến men theo đường lá rụng
Đáp về đâu ...? Ôi về vụng lơ mơ !
Bước lang thang...và ... cho đến bao giờ
Về với cội ? Hay mịt mờ xa thẳm !

lelong54


KHÔNG

Thuyền không bến thuyền trôi xa xa mãi
Bến không thuyền tìm lại bờ tận đâu
Trời thanh thanh biển cũng vẫn xanh màu
Trời và biển vẫn trên cao và dưới thấp

Nến thắp sáng rồi một giờ kia nến tắt
Người sống còn , bỗng tim thắt hơi tàn
Vui sướng cùng khổ ải trả lại nhân gian
Buông xuôi tay cuộc đời dài trong khoảnh khắc

Khi tôi chết ai là người đến sau cùng vuốt mặt
Lúc người trút hơi tàn , tôi có đến kịp đưa áo quan
Kiếp nhân gian tạm bợ rồi cũng về niết bàn
Chầu Phật Đế xếp hàng nghe đạo lý

Khi ta chết có còn vần thơ tri kỹ
Lúc người về huyệt lạnh thi thể được ấm chăng
Ta và Người đường cuối cũng về vĩnh hằng
Kiếp sống tạm ... trối trăn vần thơ nhã

Poem



 Thuyền Không Bến
 
Thuyền không bến lênh đênh theo dòng nước
Gái không chồng biết xuôi ngược về đâu
Từ khi em chót lỡ mối duyên đầu
Em đã quyết không đâu là bến cả
Phiêu lãng nơi này dấu chân xưa
Còn in trên cỏ đến bây giờ
Để đóa hoa Xuân quên không nở
Đọng lại trong lòng muôn ý thơ
***************************
Tầm Xuân

Face book: Thơ Tình
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-05 17:47:32poem>


Thu về

Thu về nhè nhẹ bước chân
Ngẩn ngơ tôi với những vần thơ phai
Thu về khe khẽ chạm vai
Giật mình lại tưởng ai đang chạm mình

Thu về cành liễu rung rinh
Hồn thơ tôi đã vô tình đánh rơi
Lá thu rơi rụng tả tơi
Thấy mình đang bước giữa trời cô đơn

BMH



THU XA MƠ

Lá Thu bay vướng tóc ai
Sợi dài sợ vắn bay bay chiều buồn
Gợi sầu mưa mãi giọt tuôn
Cho lòng ngơ ngẩn trời buông tím màu

Giẫm lên xác lá lao xao
Nhớ về dĩ vãng lòng nao chín chiều
Trở trăn con gió đìu hiu
Phất phơ đồi vắng rừng chiều thu phai

Khẽ khàng lá rớt chạm vai
Giật mình thản thốt chim bay gọi đàn
Chiều nay mây tím lang thang
Gió đâu đưa đẩy cánh hoang tím chiều

Hắt hiu gió thổi dặt dìu
Lá vàng vẫn rớt bao điều Thu qua
Vòm trời cánh nhạn vẫn xa
Vần buồn Thu vẫn mãi là tím mơ

Poem

(xin mở ngoặc : Vì thấy trang thơ bác ít bài và chưa ai ghé qua, nên thằng Nhóc Poem mạo muội ngấp nghé ngoài cổng rào, lén đọc thơ bác, xúc cảm thơ hay của bác , nên mới cảm tác hoạ cùng. Nếu có gì không thích, thì bác pm cho Poem vào xoá nhé !)

!!! Hừ hừ hừ...run quá ! Vì cái tật mê thơ hay và cái giò chạy lung tung ngắm nghé trước cổng nhà thơ hay và lén đọc thơ hay, rồi ngứa tay hoạ thơ hay... nhưng hồi hộp sợ bị chủ gia lão bà bà T L quát mắng như con Nhóc Nhỏ K N T bên kia đấy ! Hic ...Vái trời phật độ con, đừng bị la, Chiều bố mẹ tan ca bệnh viện về, xin bố mẹ mua nãi chuối cúng vợ chồng ông Địa ! Hừ hừ hừ...sợ đến phát lạnh run luôn!

Thằng Nhóc Poem, Nhóc nhất đám Nhóc
Kính bút
kí tên
Poem


Có một lão bà bà
tục tằn chưởi K N T hôm kia đó nha
Bà chưởi là bà không hề biết hát ca
Sao nhỏ Khúc dám nói ẩu nói tả
Sao nhỏ Khúc dám nhìn bà thành quen hay lạ
Nhưng thật sự nhỏ Khúc nói là Nhỏ không hề quen bà
Rồi liền theo đấy bà trương ra đầy bài hát ca
Vậy có oan cho K N T không đấy ạ
Và lão pà pà kia... (tuỳ ai thấy sao thì nghĩ như vậy há)
Thằng Nhóc là mình bụm mũi cười hô hô ha ha kà kà...

poem
0
Trích đoạn: poem


VỀ NHÀ KÍNH SƯ

Poem về nhà cũ đây mà
Nhệnh giăng khắp lối cửa ra cổng vào
Nhưng mà hổng có đâu sao
Dùng chổi quét sạch phết màu hồng mơ
Poem về ươm tằm nhả tơ
Sợ vàng óng ánh kết nơ vần tình
Chờ ngày Ta lại gặp Mình
Hoạ câu chung thuỷ phỉ tình nhớ nhung
Ta về hoà nhịp chung cùng
Vần thơ hoạ xướng tranh hùng thi văn
Dù Sư có rụng hết răng
Chúng con đệ tử tung tăng quanh thầy

( Tùng...tùng...tùng xà ! ...Tùng...tùng...tùng xèng ! Xèng ! Xèng ! Xèng ! )








GIÁNG SINH VUI VẺ
HOÀ ĐỒNG ĐẠO GIÁO
KA KA KA AAAAAAAA



KHÚC NIỆM TỪ
0



Xa_xăm
0



Đính kèm (1) 


CHIỀU
 
Gió rung hạt nắng rơi đầy
Lá khô xào xạc tiễn ngày chân mây
Dịu dàng tà áo tung bay
Ngẩn ngơ tóc xõa bờ vai ai gầy
 
Ru nhau cơn mộng ước này
Lao xao còn tiếng thở dài lãng quên
Có người qua chốn bình yên
Nhớ người ở lại hồn nhiên ngóng chờ
 
Dòng sông con nước lững lờ
Lặng nghe tiếng sóng xô bờ xa xôi
Thoảng từng nỗi nhớ nổi trôi
Tìm nhau cánh gió ngược xuôi phương trời
 
Chiều nay thả bước bên đời
Trên con phố vắng nhớ người thủa xưa
Nỗi buồn trổ nhánh đong đưa
Rung rinh chiếc lá cuối mùa chờ rơi
 
Vi Thông 




THU VỀ

Tiết Thu nhẹ gót về đây
Gió lay chiếc lá rơi đầy lối xưa
Phất phơ tà áo dìu đưa
Bài thơ nón lá che vừa nắng hanh

Dõi theo bóng em bước nhanh
Màn sương chắn phủ chạnh lòng màu thu
Buồn theo tiếng gió vi vu
Mưa rơi lất phất lệ dư nỗi niềm

Xạc xào lá khóc niềm riêng
Chim muôn ríu rít huyên thuyên chuyền cành
Dáng em bước nhỏ mong manh
Giẫm lên xác lá trên cành vừa rơi

Mộng ước ngày nao ru hời
Tiếng xưa trút lá một thời lãng quên
Người đi qua chốn bình yên
Người còn ở lại dõi miền giá đông

Mưa tuôn nước lũ xuôi dòng
Ra nơi biển lớn mênh mông đôi bờ
Em đi bỏ dở vần thơ
Có người chờ đợi đường tơ năm nào

Thu rơi lá úa xạc xào
Người đi qua lối thu nào năm xưa
Mưa rơi trắng xoá đường xưa
Buồn trông lặng lẽ mấy mùa Thu qua ? !

Hà Ngân Hà



( Vi thông ca ca ơi ! Thấy Vi Thông ca ca khoẻ , chúng em mừng quá ! Hi...hi...hi...Mừng lắm cơ ! )

+ Bài thơ " Chiều " của Vi thông ca ca hay quá ! Em nhìn theo tranh mà hoạ lại thí đại cào cào , hổng biết đúng không nữa ! Hi...hi...hi...






Sư cụ Quang Hiển


* Kính thưa Sư cụ Quang Hiển , bài thơ trên là cháu hoạ với Vi Thông Tiền Bối ạ ! Nhìn hình mà hoạ theo đấy , chứ không phải là nỗi lòng của ai đâu ạ ! ạ...ạ...ạ... Mô phật cứu khổ cứu nạn Quan Thế Âm Bồ Tát ! Ma ha Tát tát Quang Hiển sư cụ ác ! Hu...hu...hu...



CHIẾC BÓNG CHIỀU THU

Người thì bay tận trời xa
Xót thương phận gái mưa sa giữa dòng
Nhớ ai bạc thếch má hồng
Chim trời, cá nước cho lòng ai đau
Thương em mưa nắng dãi dầu
Gửi em chia sẻ đôi câu liệu rằng...
Nỗi buồn vơi bớt đi chăng
Em buồn ta cũng vạn lần xót xa
Giảng đường một thoáng mơ qua
Nhớ người đi mãi, biết là về đâu?
Chiều thu lá úa rơi sầu
Vàng trên lối cỏ một màu...chiều thu
Đường về lẻ bước tương tư
Thương em quá, thuở giã từ người đi
Hỏi người còn nhớ nhung gì
Che nghiêng vành nón sầu bi riêng mình...
QH

( Người yêu ở Huế của anh tội nghiệp quá vậy anh Quang Hiển nhỉ ? )



CHIỀU ẤY EM ĐI

Từ ấy em đi bỏ lại
Tình xa anh mãi lệ dài tương tư
Chiều về nhìn ánh tà dư
Nhớ sao là nhớ dáng người tình xa

Em đi đã mấy Thu qua
Bỏ anh ở lại tuôn sa giọt sầu
Mỗi năm trời đổ mưa Ngâu
Con chim Ô Thước bắt cầu Chức, ngưu

Em đi xa mãi mấy Thu
Mình anh đơn lạnh sương mù vây quanh
Nhớ em nước mắt tròng đoanh
Nhớ sao là nhớ em anh có tường

Tình xa anh mãi nhớ thương
Hoài chờ mãi đợi bước đường người đi
Em đi để lại tình si
Trong anh tim rối lệ bi luỵ tình

Trong mơ thấp thoáng dáng hình
Tình xa xa mãi một mình anh đau
Em đi gửi lại lời chào
Để anh từ đấy nghẹn ngào tủi thân !

Hà Ngân Hà

( Vài vần thơ chia sẻ nỗi lòng của anh Quang Hiển nhớ tình xa  ! )



DÁNG THU


Dáng thu xưa vẫn còn đây
Màu thu lá đổ vẫn đầy lối mơ
Lời đùa vang tiếng trong thơ
Vậy mà người cũ hồn ngơ phương nào
Mưa ngâu nặng trĩu mi trào
Cay từ khoé mắt lạc vào tim sai
Lối thu mờ mịt sương mai
Nai vàng ngơ ngác lá bay bay buồn
Hồn về tết bím tóc suôn
Thắt vào ngày tháng vấn vương bước sầu
Trời thu tím ngắt một màu
Rừng thu vàng lá lao xao gọi hồn
Bờ vai tóc mỏng dài buông
Dáng thu em bước hoàng hôn sương mờ
Thu nay ai có đợi chờ
Đông nay vẫn lạnh vần thơ lỡ làng
Xuân nay người có qua sang
Thăm vườn thơ cũ bên hàng dậu thưa
Có còn vần thơ để thừa
Cho em tôi nhặt dành trưa nắng hồng
Để mùa hạ nhớ và trông
Hoạ hình cánh phượng bên song cửa chờ
Quê hương còn đọng vần thơ
Em không vể nữa ... hồn vờ dật bay
Như sương như khói từ nay
Có chăng trong giấc ngủ say hiện về

Poem

poem
0


Nuối tiếc tình xa

Từ dạo ấy trên bước đường dong ruổi
Bỏ tình xa một thuở xao lòng
Bước thân đơn những ngày gió bụi
Gởi tâm hồn vào chốn hư không

Ngày cuối đông trở về trang thơ cũ
Trái tim côi còn ủ rũ rưng buồn
Trang thơ lạnh như lòng người viễn xứ
Em đi rồi, tin sét đánh, lệ trào tuông

Ôi tình xa, trang thơ là để nhớ
Thương yêu nào một thuở...đừng quên
Nhưng hôm nay đời đà ngăn trở
Để tình xa vĩnh viễn xa luôn

Thương em quá, thương mình phận bạc
Duyên chưa xe và chỉ thắm phai hồng
Cánh rừng xưa nai con còn ngơ ngác
Xa mẹ rồi, mưa lạnh chiều đông

... Tặng người ra đi...
QH



NGỠ NGÀNG TÌNH XA


Bánh thời gian cứ xuôi dòng
Tháng ngày qua vội và lòng sẽ không
Qua rồi một chút...cũng xong
Thời gian lại cứ xoay vòng mà thôi
Sáng mai trời lại sáng tươi
Nắng trưa hồng sắc má môi vẫn là
Chiều về mái ấm thất gia
Thời gian vẫn thế lòng là vẫn như
Gửi người xưa ấy ra đi ?!
Vần thơ chỉ để để ghi theo vần
Hồn giờ như áng phù vân
Tan theo gió cuốn trời dần rạng đông
Hư không về với hư không
Là thân cát bụi về gần đất an
Táng cây phượng đổ hai hàng
Cành bàng chia biệt ngỡ ngàng ... Tình Xa

...

Poem

poem
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-17 15:25:05poem>


Đính kèm (1)

Tiểu tiểu tăng xin mượn tạm hoa tim tím của Đại Sư Ông đi thăm Tết Việt Sư Ông ạ ! Ka ka ka a a a a ... Nhớ Sư Ông quá Trời quá Đất luôn ạ !
poem
0





0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-20 18:27:29khucniemtu>

KHÚC NIỆM TỪ
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-20 18:46:30poem>






Con về thăm lại Sư Ông
Đường làng xa tít nhưng lòng gần hơn
Ông ơi có nhớ con hông
Riêng con thì nhớ Sư Ông thấu Trời
Bây giờ con về tới nơi
Ông ơi có đấy thì "ơi" đi nào
Ha ha ha...con kính chào
Sư Ông tôn kính...
hảo* !

(* hảo là tốt đấy ạ)
poem
0





Con về thăm lại Sư Ông
Đường làng xa tít nhưng lòng gần hơn
Ông ơi có nhớ con hông
Riêng con thì nhớ Sư Ông thấu Trời
Bây giờ con về tới nơi
Ông ơi có đấy thì "ơi" đi nào
Ha ha ha...con kính chào
Sư Ông tôn kính...
hảo* !

(* hảo là tốt đấy ạ)



0


2 ĐỢT SÓNG TO CUỐNG THUYỀN THƠ


Thấy ngày này em nhớ ngày kia
Ngày ấy thuyền thơ vui lắm ờ
Bỗng dưng thuyền bị con sóng dữ
Nhấn chìm hết thảy ngư dân mơ

Hic

Cái ngày ác ấy không ai chờ
Vậy mà nó đến thật bất ngờ
Thuyền thơ lật cả không ai sống
Trời xanh tím thẫm, sông lệ nhoà


Tên ác bá rất vô duyên
Cớ chi nhảy đổng nhấn thuyền chìm
Làm cho tất thảy chết tiêu hết
Hổng để thanh bình vui sống yên

Nay
Lại thấy kiếp nạn phiền
Phủ lên xóm vắng động Hoàng Thiên
Thượng đế chao mày nhăn bờ trán
Chư Tiên trố mắt lòng than phiền

Thảm
thay Ngọc Nữ cả Tiên Đồng
Ngớ ngẩn mắt nhìn chẳng hiểu - không ( lắc đầu luôn)
Vì đâu nên nỗi tà âm khí
Vây quanh - sóng cuộn - lệ Sông Hồng

Xưa
kia nhà mới sắp xây xong
Cô bảo cháu yêu về bến lòng
Chú gọi bé thương về cùng chú
Anh vui hớn hở chung một lòng
Cũng là ngay lúc bão biển giông
Lật úp thuyền con lệ chảy ròng...

Nay
cũng nhà anh chưa xây xựng
Mà lòng ác bá gây biển giông
Ý đồ chia cắt Tràng Tiền nhịp
Nổi bão nhấn thuyền Nhật Lệ mong

Thế Giới Ảo là một niềm vui
Để lòng trang trải tình khúc nôi
Lợi chi mà hại người thế ấy
Động dấy can qua mắt lệ đầy

Tội nghiệp ca ca tỷ tỷ mà
Thương thay trẻ nhỏ mê thơ ta * (*thơ Việt Nàm)
Chỉ vui cùng với thi bằng hữu
Cớ sao phải hại cho thoả bà ?!

Hic ...
Hu ...
Hu ...
Hu ...
poem
0



lathuphai
0
«« « 1 2 3 » »»