Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LÁ THU PHAI

214 trả lời, 25.420 lượt xem — Trang 5 / 8


THU MUỘN


Thu sang nào thấy lá vàng
Tiếng cười chín rực, ngổn ngang trời chiều.
Gío xanh đổ nắng liêu xiêu
Mất người đan vội tình yêu sang mùa.

Hoàng hôn giục tiếng mõ khua
Sương giăng mở cửa chuông chùa bâng quơ.
Aó em pha màu hững hờ
Tình anh xanh ngắt đến ngơ ngẩn sầu.

Vành trăng Vồi vội đi đâu
Sao chẳng bắc nốt nhịp cầu sang ngang.
Cõi lòng héo hắt dở dang
Lá mùa thu chợt úa vàng trong ta.


trần như chuyên

@ Hi hi hi...cháu lại vào chơi thơ với bác một chút à. Một chút thôi. Vì cháu còn bận nhiều việc lắm ạ !


THU PHAI

Màu Thu thay áo mơ phai
Vàng Trăng đáy nước lung lay biển tình
Giọt Ngâu Ô Thước lệ mình
Mấy mùa Thu vẫn lặng thinh lối sầu
Chờ Trăng trở gót qua cầu
Mấy Thu lòng vẫn lệ sầu mưa giăng
Còn chăng Thu của vĩnh hằng
Màu phai bạc trắng tang băng huyệt mồ
Thu sầu chiếc lá vàng khô
Rụng rồi một tối sương mờ phủ tang
Bốn con bạch mã hai hàng
Đưa Thu đến mộ lạnh hoang xa rồi
Thu ơi sao vội rụng rơi
Để rừng nấc nghẹn từng lời từ li !

lathuphai

lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-15 16:24:10trần như chuyên>
THU PHAI

Màu Thu thay áo mơ phai
Vàng Trăng đáy nước lung lay biển tình
Giọt Ngâu Ô Thước lệ mình
Mấy mùa Thu vẫn lặng thinh lối sầu
Chờ Trăng trở gót qua cầu
Mấy Thu lòng vẫn lệ sầu mưa giăng
Còn chăng Thu của vĩnh hằng
Màu phai bạc trắng tang băng huyệt mồ
Thu sầu chiếc lá vàng khô
Rụng rồi một tối sương mờ phủ tang
Bốn con bạch mã hai hàng
Đưa Thu đến mộ lạnh hoang xa rồi
Thu ơi sao vội rụng rơi
Để rừng nấc nghẹn từng lời từ li !

lathuphai
..............................

HY VỌNG


Thơ ta xen lẫn buồn vui
Lúc mơ mộng, khi bùi ngùi, xót xa
Xuân đến mang theo phong ba
Thu sang gặt hái bao la sắc màu.

Mùa nào mình vẫn nhớ nhau
Khơi khơi dòng lệ, đỏ au gió trời
Đông tới ấm áp tình đời
Hạ về buốt giá, chơi vơi cõi lòng.

Dừng lai nơi chốn mông lung
Ngắm mây đáy nước - Bập bùng trăng sao
Dù 'Tuối Hạc'' vẫn dạt dào
Tiếc thời trẻ thiếu khát khao mà buồn.

Chẳng vì ''chớp bể, mưa nguồn''
Mà buông số mệnh trôi luôn theo dòng...

.................................

LATHUPHAI À!

Bạn bè nói thơ bác tất cả đều man mác nỗi buồn, bác cũng nhận thấy như vậy. Buồn nhưng không tuyệt vọng. Trong Hai bài ''Nhị khúc giang thứ'' của Đỗ Phủ có một bài BÁC HỒ đã trích câu; ''Nhân sinh thất thập cổ lai hi'' đó, còn bài kia có câu;''Dưới thếm trả đẻ nhà đâu tá/ Bên giậu nghê nằm mộ của ai'' mà bác thấy rơn cả người lên. khi cháu viết bài Thu phai có từ mộ mà bác hoảng quá nên viết bài Hi vọng này để bác cháu ta vui lên chút nha!


chuyen
Đăng nhập để trả lời
0
THU PHAI

Màu Thu thay áo mơ phai
Vàng Trăng đáy nước lung lay biển tình
Giọt Ngâu Ô Thước lệ mình
Mấy mùa Thu vẫn lặng thinh lối sầu
Chờ Trăng trở gót qua cầu
Mấy Thu lòng vẫn lệ sầu mưa giăng
Còn chăng Thu của vĩnh hằng
Màu phai bạc trắng tang băng huyệt mồ
Thu sầu chiếc lá vàng khô
Rụng rồi một tối sương mờ phủ tang
Bốn con bạch mã hai hàng
Đưa Thu đến mộ lạnh hoang xa rồi
Thu ơi sao vội rụng rơi
Để rừng nấc nghẹn từng lời từ li !

lathuphai
..............................

Lá Thu Phai

Người yêu màu lá thu phai
Chữ phai tình vỡ u hoài màu thu
Chọn mưa làm kiếp tình ru
Khóc đời Ngưu Chức cõi mù nhớ thương
Vì yêu nên phải vấn vương
Mười năm là lẽ vô thường chưa phai
Chạnh lòng có một bờ vai
Tựa vào em nhé cho phai lại hồng
Lẽ nào mưa chỉ hư không

Hồng Quế
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lathuphai

MƯA TÌNH



Mưa rơi thức giấc đêm đầy
Hồn mang âm hưởng mê say bên người
Tàn canh trăng khuyết nửa vời
Ngàn thương rơi rụng chơi vơi giọt buồn

Ngoài hiên thoáng gió xoay vòng
Người say giấc mộng kẻ hờn với mây
Quẩn quanh mơ ước sum vầy
Tin yêu gắn bó đôi tay không rời

Thủy chung chỉ có một lời
Cùng anh trọn  kiếp trọn đời có nhau
Hạ huyền điểm xuyết đêm thâu
Nét thu khép kín nhiệm mầu nguyên trinh

Mắt huyền thấm ướt lung linh
Nghe mưa xao xuyến ru tình dịu êm
Lá rơi thoảng nhẹ bên thềm
Đong đưa giấc mộng êm đềm trắng trong

Tràn mi khép kín giấc nồng
Tình non nở nụ chín hồng ngất ngây
Bàn tay nắm lấy bàn tay
Hong cho ấm lại tháng ngày hoa mơ

LV- GB



GIỌT BUỒN

Giọt buồn mưa đọng vần thơ
Thu sang bến cũ có chờ khách qua
Đò tình lỡ chuyến sang qua
Lên bờ bến mộng sông nhoà ướt mi
Bến buồn chiếc lá lê vi
Rung trong sương gió thầm thì lời thương
Xa rồi ngày tháng vấn vương
Đò sang bến khác mưa tuôn giọt buồn

lathuphai

@ Cháu xin phép vào chơi thơ ạ !




XA
Đò rời bến cũ lạnh lùng
Bỏ rơi lại chữ thuỷ chung ngày nào
Mặc cho ước nguyện trăng sao
Vần thơ đã khép chặt vào mộng xưa
Ngại ngần gió đẩy sóng đưa
Con đò trôi dạt đêm mưa chạnh lòng
Xót xa ngày tháng chờ mong
Bến còn ở lại ngóng trông bóng đò
 
Người ơi đã lỡ hẹn hò...

LV-GB



lvgb
Đăng nhập để trả lời
0

Trái ngang


Em cất bước để lệ lòng trên mắt
Và sầu rơi trên những cánh tay khô
Một cảnh tượng với muôn ngàn huyễn hoặc
Đời trái ngang và một cánh liễu bồ

Em đứng đó_một trời thu có phải?
Ngã ba đường tóc lộng gió hôm nào
Ta hội ngộ giữa muôn trùng im lặng
Để tiếng buồn kềm lấy tiếng xôn xao

Phiêu Dao


Em ra đi từ mùa Thu thay lá
Áo mơ phai sương trắng nẻo đường dài
Lời tạ từ chưa nói _ đọng mắt cay
Mưa bụi rớt theo vết hài xa xôi ấy

Bao mùa Thu rừng sầu...vang tiếng gọi dậy
Gió rít buồn...vọng mãi khóc từng cơn
Lá vàng rơi theo tiếng nấc oán hờn
Trách mây bạc cho gió sầu chao nghiêng cánh hạc

Vắng em rồi đồi hoang vu chỉ nghe suối rền thác đổ
Cánh chim trời đôi _ tẻ lạc tận phương nao
Đêm trùm lên rừng vắng một màu
Mắt anh tối nghẹn ngào trong dư lệ

Lý Thanh Thanh

@ Hi hi hi...cháu về chơi thơ với chú ạ !


CHỜ

Thu xưa sắc tím rừng mơ
Để lòng thêm cả ý thơ đợi chờ
Thu xưa giấc mộng chưa mờ
Ngày qua ... tháng lại lá tơ vương mầm
Vẫn chờ vẫn đợi vạn năm
Dù rừng thay sắc vẫn trăm năm chờ

LÝ THANH THANH (TM)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-15 22:07:19galaxies>

CÓ MỘT NGÀY NHƯ THẾ


Sinh nhật em...
                                                 ...có nến hồng
Anh chẳng về thăm được.
Hoa dã quỳ... 
                                            ...đành gửi lại bên sông !
Không trở lại được mùa đông
Chiếc cầu...
Chiều thu đã gãy !
Nên tự dối lòng....                 
             Ừ_ đã hết... yêu thương !
       
                                                                                    
                                                          hanhphuc_onoinao



XA

Một chiều...
gió đông
Em...
bay sang trời hồng
Cánh bằng qua - trời lộng
Để lại...
tình ngóng trông

Rồi hết Xuân...
sang Hạ
Và...
đã mấy Thu qua
Bóng em mãi còn xa
Vì tình anh chia ngả

Chiếc cầu Thu đã gãy ( hanhphuc_onoinao )
Ngăn chia...
hai giang đầu
Bến sông Tương - lặng sầu
Đã xa từ dạo ấy...

Biển chiều nay...
sóng dậy
Trắng xoá...
một màu mây
Không quên...tình em đấy
Nhưng vờ - lòng đổi thay

Galaxies
( Chỉ theo ý bài thơ xướng mà hoạ cùng chứ không có ý gì khác ! )
galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-15 22:44:40galaxies>


Tôi Đi Tìm Em

Tôi đi tìm em, dưới cơn mưa mùa hạ
Giọt ngắn, giọt dài xóa dấu chân em
Ngày luôn đêm mưa hát khúc ca êm
Trong và đục giọt che mờ các ngả

Tôi đi tìm em, Thu rơi ngàn xác lá
Chiếc lá nào đã đón gót chân son
Chiếc là nào đắm trong mắt em tròn
Rồi chết lịm như bao ngàn chiếc khác

Tôi đi tìm em, giữa trời đông trắng toát
Cả một trời hoang lạnh một màu tang
Tuyết đã rơi phủ lấp cả non ngàn
Tìm sao được màu tuyết da hòa lẫn

Tôi đi tìm em, vườn hoa xuân bát ngát
Tỏa ngạt ngào che khuyất vị hương yêu
Tìm trong xuân môi thắm nụ hoa đào
Tìm trên cánh hoa hồng môi em mộng.

Tôi đi tìm em, suốt hai mùa mưa nắng
Mưa trong lòng tôi, chắc... nắng chải tóc em.


Tinhkhgbiengioi



MÀU TRẮNG

Người đã ra đi từ cơn nắng Hạ
Chân trời buồn nên tím cả màu mây
Biển trùng khơi bọt sóng trắng quanh vây
Cánh buồm bạc xa bay bờ bến mộng

Ngày qua...tháng lại từng đợt gió heo may
Mưa rưng rức bụi bám cay mi nhớ
Chiều qua phố sương non chồm trăn trở
Gió rít buồn qua hơi thở chốm hoàng hôn

Xa xôi rồi trăng vàng võ bước vào hồn
Chia cách biệt hai miền miên viễn
Không về nữa muôn sao buồn đưa tiễn
Dải Ngân Hà biền biệt khuất ngàn mây

Cơn lốc nào xoáy gió cát bụi bay
Rây hạt nhớ mưa gào mờ chắn lối...
...

Chiếc cầu Thu gãy đôi chìm trong trời tối
Ngỏ lối nào trở lại chốn rừng xưa
Cảnh cũ đâu - người giã biệt một chiều mưa
Màn mưa trắng hay màu tang tình trắng

Galaxies

galaxies
Đăng nhập để trả lời
0
Lá rơi, rơi nhuôm đất trời
Thu sang xào xạc, lòng người bơ vơ
Phai màu lá gắng đợi chờ
Thương cho cây quá nào ngờ Đông sang
Hong Linh
Đăng nhập để trả lời
0


TỰ TÌNH...
Biết rằng không thể nhớ mong
Yêu thương chi để bận lòng mà thôi
Mà sao ánh mắt nụ cười
Vẫn không quên được hỡi người tôi yêu!
Mà sao sớm sớm chiều chiều
Bóng người vẫn cứ đi nhiều vào mơ
Người vào cả những vần thơ
Trời ơi! Biết đến bao giờ cho quên!
Thà rằng những phút đầu tiên
Gặp nhau đừng hỏi đừng quen đừng gần
Như người xa lạ đừng thân
Thì đâu đến nỗi lòng ta nhớ nhiều!...

...
HL


LUNG LINH MẮT BUỒN

Nhẹ rung sương trắng đường chiều
Mắt lung linh mộng những điều trong mơ
Ánh nhìn bao ý tình thơ
Cho nhau bờ bến đợi chờ nhớ nhung
Lung linh đáy mắt tận cùng
Sâu vào tiềm thức hẹn chung ngày về
Rồi ngày dài mấy lê thê
Giọt sầu thu mãi tràn trề đắng mi
Chim uyên gọi ước mơ gì
Nghiêng sầu cánh lẻ người đi chưa về
Chưa về mấy nẻo sơn khê
Vẫn mòn trông ngóng hương quê ấm tình
Mưa sầu điểm giọt tội tình
Người không về nữa ....lung linh mắt buồn !

lathuphai

lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-11 09:36:18lathuphai>


VIẾT CHO BỐ CỦA CON GÁI
            (Những vần thơ không gửi)

Có một điều chắc anh không nhận ra
Con gái chúng ta sao giống anh đến thế?
Anh không biết bởi vì anh không hiểu
Thế nào là tình yêu!

Có một điều chắc anh không nhận ra
Mắt con gái luôn tròn xoe, ngơ ngác.
Đôi mắt nhỏ - ngạc nhiên như dò hỏi:
Thế nào là tình cha?

Có một điều anh sẽ không nhận ra
Con gái nhỏ rồi mai này sẽ lớn.
Con băn khoăn và sẽ luôn tự hỏi:
Bố ở đâu? Sao không sống cùng con?

Còn nhiều điều anh sẽ chẳng nhận ra
Bởi đơn giản vì trái tim anh đó
Luôn đầy ắp những khát khao, đam mê cháy bỏng
Chẳng còn chỗ nào cho hình bóng của con!
               Hà Nội - Những ngày đầu năm mới

Đan Thư



Viết cho bố của con em
Em đi tìm lại nỗi niềm ngày xưa
Ánh trăng lọt khoảng dậu thưa
Hình anh lảng quất như vừa đâu đây

Trái tim liệu có vơi đầy
Tình yêu nào biết đắm say bao lần
Giận người tủi phận tấm thân
Chông chênh con gái tuổi cần bóng cha

Giản đơn có bấy nhiêu mà
Con mình ngơ ngác ậm à em đau
Thời gian mọi thứ đổi màu
Tình cha con nhớ đến nhau tìm về ...

kimrbl




VIẾT CHO BỐ MẸ
( Của những bạn vắng cha xa mẹ )


Con gửi lời thơ đến cùng bố mẹ
Những vần hồng mơ mãi về yêu thương
Con đến trường cỏ vẫn còn hơi sương
Lạnh chân lắm bao đoạn đường không bố
Gót chân bé bụi vương qua từng ngỏ phố
Đường đông người không có bố dắt qua
Bạn con bên cạnh được bố mẹ dìu tay nà
Nụ cười mãi hi hi ha ha vui lắm ạ
Con cười ké giữa dòng người ... con lẻ
Một mình bước về bao ngả rẻ đường trơn
Bước chiều nay mưa chắn lối cứ vờn
Chân con trợt té đau ... đau đớn lắm
Mình con bườn trên đường ... mây trời đen tăm tối lạnh
Mẹ việc nhiều cũng không cạnh con đâu
Mình con về xiêu vẹo dưới trận mưa nhầu
Đường trơn trợt ... chân bé nhỏ bước lâu lắm bố mẹ ạ !
Đèn phố sáng loé lên tít xa nhấp nhá
Con mơ về nhà được bố ra bế con
Mẹ mỉm cười hôn lên má con gìòn
Con bấu chặt cả hai vai bố mẹ
Vang tiếng cười...giọng con to nức nẻ
Hi hi he he he he eeeeeeeeeee

lathuphai
lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-11 08:22:41trần như chuyên>
TỰ ĐỨNG DẬY!

(Nói với mẹ)

Còn nhỏ con thường hay; Vấp ngã
Mẹ lao ra; Nâng dậy xuýt xoa...
Cha lặng lẽ ngồi im; Quay đi
Như chẳng biết gì!

Hôm mẹ vắng nhà
Con vấp ngã
Vẫn không hay biết
Cha quay đi; Nghĩ suy!

Khi tỉnh dậy
Thấy mình
Nằm ngay dưới đất
Cha ngồi bên; Ngủ say!

Buổi sáng hôm nay
Cháu mẹ ngã lăn quay
Vội lao ra
Bỗng cha kéo lại.

Con lặng lẽ đi ra...!!!
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: honglinh64

Lá rơi, rơi nhuôm đất trời
Thu sang xào xạc, lòng người bơ vơ
Phai màu lá gắng đợi chờ
Thương cho cây quá nào ngờ Đông sang





Hồng lên đỉnh núi thu sang
Lĩnh Nam non nước đường quang cùng về
Sáu năm trắng nẻo sơn khê
Tư riêng còn nỗi hương quê nhớ mình
Thương nhà con cuốc gọi tình
Yêu em chốn cũ còn xinh má hồng

lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-11 08:37:16honglinh64>
Trích đoạn: lathuphai



Trích đoạn: honglinh64

Lá rơi, rơi nhuôm đất trời
Thu sang xào xạc, lòng người bơ vơ
Phai màu lá gắng đợi chờ
Thương cho cây quá nào ngờ Đông sang





Hồng lên đỉnh núi thu sang
Lĩnh Nam non nước đường quang cùng về
Sáu năm trắng nẻo sơn khê
Tư riêng còn nỗi hương quê nhớ mình
Thương nhà con cuốc gọi tình
Yêu em chốn cũ còn xinh má hồng

Cảm ơn lá thu phai
Cảm ơn thu phai để lá vàng
Cảm ơn hương sắc nhẹ nhàng cuối Thu
Cảm ơn Mẹ những lời ru
Cảm ơn thu đến sương mù ngọt giăng
Cảm ơn thu bởi vầng trăng
Cảm ơn tình bạn vĩnh hằng cùng thơ


HL Cảm ơn Lá Thu Phai nhiều ghen...

Lá thu ơi chớ vội phai
Để tình thơ được sống hoài cùng thu

Cảm ơn lathuphai hôm nay nhiều việc wa chưa hồi âm hết được cho bạn thông cảm nhé Rất vui được đọc thơ cuả bạn..
_________________________

lathuphai

Hong Linh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-11 09:45:24lathuphai>

HL Cảm ơn Lá Thu Phai nhiều ghen...

Lá thu ơi chớ vội phai
Để tình thơ được sống hoài cùng thu

Cảm ơn lathuphai hôm nay nhiều việc wa chưa hồi âm hết được cho bạn thông cảm nhé Rất vui được đọc thơ cuả bạn..

honglinh64


Hả ? Ối trời ! Bác Hồng Lĩnh 64 "nhiều ghen" ai thế ?
He he he eeeeeeeeeeeeeee   ... Hoạ thơ cho vui cũng "nhiều ghen" cháu chết nhác lắm, đã là lá thu phai rồi ! Sợ quá mặt tái méc luôn ... Chắc phai màu trắng bệch không còn chút máu mặt. Hu hu hu

lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-11 10:33:09lathuphai>





BUỐT LÒNG GHẾ LẠNH CHỜ THU

Đôi ghế giá buốt thầm trong mưa lạnh
Anh về đâu...
em đến...
mưa bụi sầu !

Đôi ghế giá lạnh lùng cơn mưa bão
Ào ạt rơi...
giọt buồn áo não...
không nguôi !

Em đâu rồi ?
ghế vắng...
không người ngồi
Cho lá vội phai phôi ... màu Thu úa

Anh đâu rồi ghế lạnh...
tả tơi mưa
Thu về chửa?
mà lá vàng rơi khắp lối

Dáng Thu đi...
mảnh Trăng sầu biếng rọi
Soi đường mòn...
ngày cũ ta chung đôi

Giờ chỉ còn...
mưa mãi...
giọt không ngơi !
Mấy Thu đợi ?
Chơi vơi !
nhầu xác lá...
Mưa vẫn rơi
lệ mưa buồn lã chã


lathuphai


lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-05 10:12:05P.M.T>


Hương thầm

P.M.T

Tôi với nàng
Hai đứa hãy còn xanh
Con đê vàng chảy quanh lùm cỏ rối
Em làng trên,
Còn tôi xóm dưới
Áo trắng học trò, ta bước vội qua nhau

Trúc nhà xanh xanh
Tóc em cũng xanh
Hương đồng nội theo diều anh trước ngõ
Thả yêu thương
Về bên đó mỗi ban chiều

Hay tôi đã yêu

Chiếc lược ngà trong tay
Màu tím sẩm
Em cho tôi hơi ấm buổi tan trường
Rồi đó
Hoa nắng học trò
Mình đã có trong nhau

Ngày mùa theo sau
Hai ta cùng lớn
Con đê vàng gờn gợn nước chiều thu

Ngày trở lại
Nhìn xa không dám hỏi
Lũ trẻ nô đùa theo xe đầy hoa cưới
Diều vẫn bay trên trời hương đồng nội
Theo hướng tôi yêu
Thật gần.

Tôi thương em
Thương hoa cưới làng trên
Mang theo cả tình quê đầm ấm
Chiếc lược ngà trên tay
Vẫn màu tím sẩm
Như tôi với nàng
Hai đứa tóc còn xanh...


Chúc Lathuphai vui.

📎 HuongTham
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-10 18:23:29TTH>



LỐI THU

Lối thu xưa vắng bóng
Đường mòn hút cõi không
Tiếng lá rơi lắng đọng
Vàng khắp ngỏ chờ mong

Gió lùa cây xào xạc
Chú nai vàng ngơ ngác
Giẫm lên xác lá khô
Mắt trông về hư vô

Rừng Thu sao quạnh vắng
Gió ngừng thổi mây buông
Chiều tím phủ màn buồn
Giọt sương sầu đọng lá

Bước chân Thu...
còn xa
Rừng Thu buồn...
trút lá

Năm tháng chờ...
trôi qua
Bóng người xa...
còn xa

Đỗ Hoàng Quân
R

Lối Thu Xưa

Lối Thu xưa còn đây
Lá rừng rơi chân ngày
Mây trời bay
còn bay

Bóng Thu xưa nào thấy
Chỉ là gió hờn mây
Cánh lá phai ve vẫy
Giọt sương đọng bờ cay

Lá Thu vàng xưa nhớ
Màu Thu phai than thở
Nắng nhạt bờ môi khô
Giấc Thu mơ trăn trở

Lá Thu bay
bay...
qua triền dốc dài
Quay quay vòng xoay...
và bay mãi
Rời xa không trởi lại
Giọt mưa mãi chảy hoài

Chiều nay Rừng chờ Thu
Dưới sương mù thổn thức
Trăng xa mờ nguyệt thực
Gió tiềm thức vi vu...

lathuphai


NGỎ THU

Ngỏ Thu...
hun hút đường dài
Bâng khâng vệt nắng...
nhặt hài bước xưa

Những chiều...
cơn gió thoảng đưa
Nhẹ rung cánh lá...
chạm mưa rì rào

Dưới thềm...
xác lá xạc xào
Trời...
mây lơ lửng...
mưa ào...
giọt rơi

Lối thu...
vắng lặng không lời
Chỉ nghe tiếng lá...
chơi vơi bên thêm

Mưa rơi
Lá chơi vơi
Trở mình rừng thẵm ngân lời
gọi ai  !

Lá thu...
rớt đọng mắt nai
Ngẩn ngơ mưa ướt...
mi cay nỗi niềm

Rừng thiêng ...
vọng tiếng về miền
Tâm tư trầm lắng...
sầu riêng Thu buồn

Chiều Thu...
muộn
lá chơi vơi...
buông !

Mưa...
hạt rơi
tuôn !

lathuphai
 
 
THU ƠI!
 
Thu buồn vắng ngắt cảnh thu ơi!
Vàng giữa không gian héo nụ cười
Lẩn quẩn mây chiều bay bóng mỏi
Lạnh lùng gió sớm khóc tình trôi
Nai không ngơ ngác về chung lối
Cây vẫn cô đơn đứng giữa trời
Đã mấy thu lòng đau khắc khoải
Người yêu biền biệt ở đâu rồi!
 
Thanh Huy
 
 
 

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn;Lá thu phai

vàng lá úa màu
Tương tư rừng trổi nhạc nao nao lòng
Còn rơi một lá
xoáy vòng
Thời gian khoắc khoải sương đong muộn phiền

lathuphai


SANG MÙA


Aó thu loáng thoáng úa vàng
Một mình em giữa hoang mang dòng đời.
Mùa sang lãng đãng sương phơi
Hoàng hôn đỏ một khoảnh trời đại dương.

Mắt em đong nắng vương vương
Lòng hồ sâu đến thương thương cuộc đời
Níu làm chi một khoảnh trời.
Ngắm thanh bình để tim vời vợi đau.

Aó anh chan chứa sắc màu
Quyện vào nhau lỡ vò nhàu tháng năm.
Lòng vui như nở trăng rằm
Mùa nào ta cũng xa xăm đợi chờ.

Tâm hồn mở lối vườn thơ
Mùa sang thăm thẳm, bất ngờ lên hương...

&lt; Sửa đổi bởi: trần như chuyên --

_____________________________

chuyen
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-08 19:19:18lathuphai>

@ Cháu kính mừng bác Trần Như Chuyên đến Topic của cháu ạ và để lại bài thơ thật hay !



MÀU ÁO THU PHAI

Tiết trời đổi áo...
Thu phai
Cho rừng thu vắng...
mắt Nai thêm buồn
Khẽ khàng...
chiếc lá nhẹ buông
Vàng rơi mấy nẻo...
Thu buồn...
xa xôi !

Hôm qua...
Một chiếc rụng rồi
Còn đây một chiếc...
bồi hồi...
dõi theo

Chiều nay...
cơn gió
đưa vèo !
Thôi rồi !
một chiếc...
rơi gieo biển sầu

Màn đêm...
tuôn xuống giọt châu
Sương giăng trắng nẻo...
Thu sầu...
lá rơi!


lathuphai
lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0

GIẤC MƠ CÓ LỖ THỦNG


Rêu phong vỡ mảng tình chờ
Mẹ ngồi vá lại giấc mơ. Mẹ buồn!
Chị tôi bóng ngã đôi đường
Hôm kia vá lại gió sương đời mình
Trong chùa ông sãi ngồi thinh
Cũng mong vá vá vội câu kinh luân hồi
Cánh diều gánh mộng riêng tôi
Chiều nay lủng gió để rồi đi hoang!
                                             
                                             HK




KHẤN - NIỆM

Gió Thu rơi lá Bồ Đề
Con là Tiểu nhỏ nhặt về ép tâm
Đêm nằm con khấn lâm râm
Phật Trời ban phước lương dân mạnh giàu

Hôm qua gió cuốn bông lau
Rụng sang trước cổng chùa mau quét rồi
Tay quét lá, miệng niệm hồi
Kim cang ... cứu khổ ... về nơi niết bàn

Bỗng dưng lòng buồn miên man
Con sang sư cụ khấn tràn kinh thiên
Tâm thiền tính thiện phước tiên
Nam mô Phật độ đời hiền ban ơn...

lathuphai

lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-09 07:56:09trần như chuyên>
Trích đoạn: trần như chuyên

MÙA SANG


Aó em chao hết nắng vàng
Mắt tình lơ đãng - Sênh sang thu về.
Ráng chiều ai thả bùa mê
Giấc chiêm bao chất hồn quê rối bời.

Vu vơ mấy hạt sao rơi
Lập loè ký ức đến tơi tả lòng.
Cành sương vương vướng cánh ong
Dơi chao bóng tối lượn vòng tìm nhau...

Bắc đẩu vắt ngang ngọn cau
Ngân hà về muộn, mắt đau đáu chờ.
Thềm trăng mấy cụ vịnh thơ
Tóc râu mấy sợi ước mơ đấy trời.

Mùa nào lá cũng dạo chơi
Phải đâu thu đến để khơi mối sầu.
Thời gian nay lỡ thay mầu
Đành như chiếc áo'' qua cầu gió bay''.

Mùa nào ta cũng đắm say...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-09 13:44:25lathuphai>


@ Bác Trần Như Chuyên ạ ! Bài thơ trên cháu đi đi đọc lại mà chẳng hiểu ý gì? Tiếng Việt Nàm nhiều nghĩa khó hiểu quá ! Cháu muốn hoạ lại bài thơ trả lễ cho bác mà hổng biết hoạ làm sao đây ! Thôi thì cháu thả thơ nha :


BỐN MÙA QUÊ HƯƠNG



Mùa nào cũng của đất trời
Xuân vui
Đông lạnh
Thu rơi lá vàng
Hạ về ánh nắng chói chang
Cho chân chim chích bay sang sân hồng
Cánh đồng trĩu hạt quằng bông
Dân làng no ấm ruộng đồng phì nhiêu
Luống cà
Luống bắp
thêm nhiều
Hoa đậu kết trái
hạt điều nõn mơ
Cảnh trời xanh biếc biển bờ
Kết vần thơ hoạ vu vơ thành lời

Hò ơi ...
Con nước xuồng bơi
hái bông điên điển xổi cơi mắm đồng
Cá linh
cá thiểu
lòng tong
kho tiêu
kho xã
chấm bông súng đồng

Hò ơi...
Ai dìa đất mở
phương Nam
Dòng sông tắm mát
xuôi Vàm quê hương

Hò ơi...
ơi hò...

lathuphai
lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
Lathuphai à!

Tớ làm thơ thường có ''nỗi niềm'' riêng, nếu biết thêm xuất xứ thì dễ hiểu hơn. thơ xưa thường mô tả trực tiếp, cảm thụ trực tiếp như ; Ngô đồng nhất diệp lạc/ Thiên hạ cộng tri thu. Nghĩa là; Cây ngô đồng rụng một chiếc lá/Thiên hạ biết mùa thu sang. Hay ngày nay có nhà thơ viết; Chỉ một chiếc lá rụng/Là đã thành mùa thu...Nhưng tớ viết khác, có khi mùa thu chưa đến lại tưởng thu đả qua, thu qua rôi ngỡ thu đang đến...Như bài ''Bâng Quơ'' chẳng hạn, tớ đã để 'Thu ngủ quên trong mắt/ Vắt kiệt màu úa tàn...''Và trong con mắt của người viết thơ tất cả đều tương đối. thơ tớ viết thường giấu ý, dùng ẩn dụ nhiều, ít trùng chữ, kể cả chữ ''Đồng âm dị nghĩa'' nên thường phải đọc rất kỹ mới thấy hay. Có thi hữu làm thơ rất lâu năm đến hỏi câu; Ong se gío thành mật/ Dâng trái ngọt cho đời,(Bâng quơ) Là nghĩa làm sao? tớ phải giải thích là; Con ong thường nặng hơn sức chịu đựng của nhành hoa nên phải bay tại chỗ dùng cánh phụ quạt lia lịa để hút mật, con ong nó đang se gió đó. hoa thường có sắc, có hương, có mật... để dụ ong bướm đến và chính là thụ phấn cho cây''thành trái ngọt dâng đời''
đó. nhưng chính con ong còn se duyên nữa vậy...Thơ mà viết dễ dãi quá thì không hay, dẫn đến sắp chữ thành vần. Mức độ cảm thụ đến đâu thì hiểu đến đó, nhưng để đến BẠN mà đọc không hiểu thì tớ cũng phải xem lại có sai sót gì chăng. Không nói mạnh đươc điều gì tớ còn thiếu sót nhiều lắm, có gì góp ý cho tớ với bạn nhé. chào thân ái.
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
@ Bác trần như chuyên ạ !
Bác sinh năm 1954 tức là bác đã 56 tuổi rồi à ! Bố cháu 44 tuổi thôi, lắm khi bố cháu nói mà cháu không hiểu mấy đấy, huống hồ gì bác hơn bố cháu 12 tuổi, cách xa quá. Với lại cháu đang học Tiếng Việt Nàm mà, cháu ít biết nghĩa của Tiếng Việt Nàm lắm, phải tra tự điển mới hiểu chút chút thôi bác ạ. Đành rằng Du học Việt Nàm đã mấy năm rồi, nhưng vẫn chưa hiểu hết Tiếng - nghĩa Việt Nàm. Hu hu hu...Bác đừng trách , giận, ghét cháu nha ! Cháu 19 tuổi ! Kém xa tuổi bác , nên cần học hỏi nhiều ở bác về Tiếng Việt cũng như thơ ca ạ !
Kính
lathuphai
lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
Ồ LATHUPHAI À!

Nghe cháu nói thì bác biết vậy thôi chứ, ngay cả người Việt Nam ở trên đất Việt Nam, bằng tuổi cháu mà viết được như vậy đã là ''của hiếm'' rồi đó. Khiêm nhường là rất tốt nhưng ''Người khiêm cung là tự biết mình'' mà. Khổng Tử dạy rằng; ''Trí là tự biết mình, nhân là tự yêu minh''...
Hãy học tập thật tốt nhé, tương lai cháu sẽ là người có trách nhiệm với gia đình và xã hội đó. Chào cháu, chúc bình an.
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-09 20:08:20lathuphai>


CÒN GÌ EM ƠI!
 
Nếu em chính nàng tiên
Anh buồn phiền không ít
Tiên phàm xa mù mịt
Ảo ảnh đau phận người
 
Thật em ở trong đời
Chẳng được sống gần vui
Có si hay chờ đợi
Chỉ nặng gánh sầu rơi
 
Mai giã từ quả đất
Buông tay thân rã rời
Thương buồn vui chất ngất
Ai giúp nói thành lời
 
Quà tình không trao được
Đàn hát lạc trùng khơi
Môi mềm chia mặn ngọt
Ẩn trong thơ bồi hồi
 
Đầu cuối chẳng nên đôi
Khổ cũng tại ông trời
Yêu chìm hoài trong tối
Còn gì đâu em ơi!
 
Thanh Huy






GIẤC MƠ TIÊN

Trong giấc mơ du tiên
Mơ là ảo hay thực
Em từ miền thiên chức
Đoạ xuống chốn nhân gian

Trong giấc mơ du tiên
Em là cánh hoa hiền
Anh đi chùa toan hái
Em biến thành hoa gai

Trong giấc mơ du tiên
Anh hái trộm hoa thiền
Gai đâm tay chảy máu
Anh từ đấy ưu phiền

Trong giấc mơ du tiên
Em hiện về bên hiên
Cánh thiên thần áo trắng
Anh đuổi đến cung trăng

Trong giấc mơ du tiên
Em đứng bên bờ vực
Anh vói tay... chợt thức
Mất hút tình ... không yên...

lathuphai
lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-09 13:24:52honglinh64>
Lá Thu Phai, cảm ơn người!
Cảm ơn ai đã có lời với ai!...
Mình tôi lạc giữa...
ngậm ngùi

Bão giông ...
sóng vỗ...
trùng khơi ...
mịt mùng

Thuyền trôi...
lạc đến tận cùng

Bờ xa tít tắt ...
bịt bùng...
mây giăng
...

Rồi ngày...về với vĩnh hằng !
lathuphai
Mưa buồn khắp nẻo mây Giăng khắp trời
Thế thôi cũng một kiếp người
Có ai sống được với đời mãi đâu?!
Cảm ơn Lathuphai đã ghe nhà chơi chúc vui vẽ và hân hạnh được đọc nhiều thơ hay của bạn./

_____________________________

Hong Linh
Đăng nhập để trả lời
0
Lá Thu Phai




Thu phai !
vàng lá úa màu
Tương tư rừng trổi nhạc nao nao lòng
Còn rơi một lá
xoáy vòng
Thời gian khoắc khoải sương đong muộn phiền

lathuphai



Báo cáo





BUỒN TÀN THU



…Đầu thành tiếng vạc lao xao ,

Sườn non dế goị mây vào ngỏ thu .

Chiều hoang ướt lũng sương mù ,

Đêm qua phố chợ  trăng thu uá vàng.

 


Ừ thôi em , cũng quan san ,

Non xanh, nước biếc  mây ngàn  từ  đây.

Gặp nhau còn ở hội nầy ,

Tìm nhau rồi cũng cỏi nầy mà thôi .

 


Sông nào nước chảy mây trôi,

Thuyền nào lờ lững bên trời tuyết pha.

Trăng nào hát khúc cầm ca ,

Lệ nào chảy giữa  giang hà xanh xao.

 


Em xưa má thắm môi đào,

Hạ khoe áo đỏ , thu chào aó bông.

Bây giờ  trời sắp sang đông,

Em còn thơ thẩn… áo hồng , aó hoa…





Mây xưa về dỗ nắng tà,

Em xưa giấc ngủ thềm hoa hững hờ...

Ta về gác vắng làm thơ.

Buồn len lén  đọng mấy tờ thư xanh.

 


Hoa nào ươm nụ đầu cành ,

Trăng nào chếch bóng tần ngần lệ sương.

Thu về chếch bóng tà dương,

Non phai nét ngọc nắng vàng pha phôi.

 


Từ em cuối phố mây trờì ,

Ta qua biển bắc em dời biển đông,

Chim quyên ăn trái nhản lồng,

Trăm năm gở mối tơ  lòng hỏi ai.

 
 
Tình cờ như gió gặp mây,

Rừng thu lá đổ hoa bay xạc xào.

Lá vàng rơi rụng lao xao,

Trăm con mộng đó  mộng nào cho em.

 


Hoa nào đẹp  tựa hoa tim,

Tình nào đẹp tựa đóa Quỳnh tinh sương.

Ừ trăm năm , cũng vô thường,

Xa nhau…rồi cũng lược gương hững hờ.

 


Ta về ngỏ vắng năm xưa,

Gói trong kỹ niệm những tờ thư xanh.

Dẫu mai đời có vô tình ,

Lật trang thơ cũ  bóng hình là đây…

 


Nhớ xưa em dáng hao gầy,

Hoa thua nét ngọc, má hây nắng hồng.

Bây giờ trời đã sang đông ,

Em còn thơ thẩn  tơ hồng đem hong .

 


Ngày nao em chửa theo chồng.

Thơ anh  em đọc, chỉ hồng em đan .

Bây giờ em đã sang ngang,

Câu thơ mối chỉ  còn đang tơ vò.

 


Thu đi từ độ bao giờ,

Thuyền  trăng  lặng lẻ  bến bờ vô minh,

Từ em sáng kệ chiều kinh,

Hồi chuông thức tĩnh hồn anh lặng tờ.

 


Sông trăng từ độ đề thơ,

Thuyền trăng em có bao giờ đi qua.

Tình trăng dù có thiết tha,

Thơ trăng em có thềm hoa thẩn thờ.

 


Mốt mai dẫu có bao giờ,

Thềm trăng chờ đợi người thơ chạnh lòng.

Yêu nhau thương nhớ vô cùng,

Xa em vạn dặm muôn trùng chẳng xa.

 


Đường về gỏ nhịp hàm ca,

Quan san mấy dặm , quan hà là đây.

Ngập ngừng tay lại cầm tay,

Rừng phong thu lá rụng đầy trước sân.

 


Sao em tay ngọc   tần ngần,

Sao em mắt lệ thâm quầng dáng hoa .

Sao em nghìn dặm thiết tha ,

Mà trong lòng dạ  xót xa bao điều... [ còn tiếp ]



Dương Lam

 
Đăng nhập để trả lời
0




THU XA MƠ

Lá Thu bay vướng tóc ai
Sợi dài sợ vắn bay bay chiều buồn
Gợi sầu mưa mãi giọt tuôn
Cho lòng ngơ ngẩn trời buông tím màu

Giẫm lên xác lá lao xao
Nhớ về dĩ vãng lòng nao chín chiều
Trở trăn con gió đìu hiu
Phất phơ đồi vắng rừng chiều thu phai

Khẽ khàng lá rớt chạm vai
Giật mình thản thốt chim bay gọi đàn
Chiều nay mây tím lang thang
Gió đâu đưa đẩy cánh hoang tím chiều

Hắt hiu gió thổi dặt dìu
Lá vàng vẫn rớt bao điều Thu qua
Vòm trời cánh nhạn vẫn xa
Vần buồn Thu vẫn mãi là tím mơ

Poem
poem
Đăng nhập để trả lời
0



Cuối cùng là thế
 
Rồi cuối cùng hoa tàn theo giấc mộng
Cánh bướm vàng còn chi nữa vấn vương
Mây đã tan theo ngọn gió vô thường
Nước mắt khô xa rời môi mặn đắng
 
Rồi cuối cùng tình mình là mây trắng
Nhẹ như sương, như khói lấm bụi mờ
Mình chẳng quen, xa lạ cả trong mơ
Hai mảnh vỡ không tạo nên gương vỡ
 
Rồi cuối cùng mình không còn dĩ vãng
Không môi ngon vai ấm mộng ban đầu
Không còn thương không còn nhớ... mình xa nhau
Lần gặp tới em anh là gió thoảng...
 
dohop, Nam Bán Cầu 7-5-2008





CẰN CỖI

Cành khô khốc trụi tàn không còn lá
Chẳng trổ hoa búp nụ trái non mơ
Chẳng còn vần để trang nhớ thành thơ
Chẳng gì cả những giắc mơ ảo mộng

Cây trơ trụi đứng giữa đồi cao lồng lộng
Không bóng người cũng chẳng cánh chim muông
Cội thông buồn lặng ngắm ánh tà dương
Dần khuất mãi cuối con đường kiếp đợi

Còn bao xa hỡi con đường vời vợi
Còn lối nào để hấp hối tiếp thời gian
Hay còn trơ ngỏ cụt chốn địa đàng
Đang chờ sẵn bước sang hoá thành kiếp mới

lathuphai


@ He he he ... Chú Hưng ơi ! Chú khoẻ chưa ạ ? Công việc có nhiều lắm không ?
Hi hi hi ... Hôm nay, chú Hưng làm thơ 8 chữ hay ghê nơi đi ! Ha ha ha
 
lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»