<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-03 14:46:41trần như chuyên>
BÂNG KHUÂNG
Mây rót đêm mời nỗi nhớ
Hồn trăng say thở khói sương
Cho đêm vương cõi vô thường
Sao còn ánh, nhường cô tịch
Ngàn đêm qua, say tĩnh mịch
Gió nghịch đùa, thở hơi men
Lắng lòng, ai thẹn? hay khen?
Chập choạng, rủ hèn, vào mộng
Thời gian đọng, đêm thòng lọng
Siết lòng, cay xé, niềm tin
Đêm vẫn say, chở vô tình
Gợi bóng hình, choáng cô minh
lethutrang
.....................
BÂNG KHUÂNG
Chợt cơn gió lạnh vô tình
Chập chờn tâm tư muôn lối
Tự nhiên nhịp tim bối rối
Sóng lòng va đập trăng sao.
Trở giấc như tự thuở nào
Phía sau, nỗi đau cồm cộm
Lối xưa nắng vàng lốm đốm
Dâng trào xao xác tiếng ve.
Đêm lặng lắng nghe tiếng vọng
Sột xoạt giật mình trong mơ
Ngoài thềm bóng đêm đang thở
Gối tâm hồn nơi tương lai.
Gập ghềnh nỗi nhớ đan cài
Em chưa gỡ hoài tóc rối
Xuân đang ra đi vồi vội
Thẹn thùng gõ cửa ban mai.
Nắng lên mở vườn hoa trái
Thức dậy tiếng ve muộn màng
Anh vươn mình trong chói chang
Tựa song nghe lòng trống trải...
Mây rót đêm mời nỗi nhớ
Hồn trăng say thở khói sương
Cho đêm vương cõi vô thường
Sao còn ánh, nhường cô tịch
Ngàn đêm qua, say tĩnh mịch
Gió nghịch đùa, thở hơi men
Lắng lòng, ai thẹn? hay khen?
Chập choạng, rủ hèn, vào mộng
Thời gian đọng, đêm thòng lọng
Siết lòng, cay xé, niềm tin
Đêm vẫn say, chở vô tình
Gợi bóng hình, choáng cô minh
lethutrang
.....................
BÂNG KHUÂNG
Chợt cơn gió lạnh vô tình
Chập chờn tâm tư muôn lối
Tự nhiên nhịp tim bối rối
Sóng lòng va đập trăng sao.
Trở giấc như tự thuở nào
Phía sau, nỗi đau cồm cộm
Lối xưa nắng vàng lốm đốm
Dâng trào xao xác tiếng ve.
Đêm lặng lắng nghe tiếng vọng
Sột xoạt giật mình trong mơ
Ngoài thềm bóng đêm đang thở
Gối tâm hồn nơi tương lai.
Gập ghềnh nỗi nhớ đan cài
Em chưa gỡ hoài tóc rối
Xuân đang ra đi vồi vội
Thẹn thùng gõ cửa ban mai.
Nắng lên mở vườn hoa trái
Thức dậy tiếng ve muộn màng
Anh vươn mình trong chói chang
Tựa song nghe lòng trống trải...
Trần Như Chuyên (Thanh Tùng)
