Diễn Đàn » Truyện Cần Đánh Máy

Một ngày yêu nhau 🔒

13 trả lời, 5.653 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 00:44:34Ct.Ly>



Tác giả: La Lan

***

Nhờ các bạn giúp đánh máy cuốn truyện này n




Phần I : Thiên thần Từ trang 9 đến trang 21 hoàn tất

Phần 2 : gửi cunhoi ( 22 - 59 )

Phần 3: Topolino hoàn tất trang 60 đến trang 66

Phần 4: 67 - 112 hoatuyet91 đã hoàn tất

Phần 5 = 113 - 125 thiên thần hoàn tất

phần 6= 126 - 159  cun hoi đã gửi


phần 7= 160 - 170 forever1401 hoàn tất

phần 8= 171 - 179 cun hoi, hoàn tất

phần 9 = 180 - 201 cun hoi hoàn tất

phần 10 = 202 - 221 topolino đã gửi

phần 11 = 222 - 234 cun hoi hoàn tất




*****************

Từ trang 9 đến trang 21

Một

Năm cha đưa kế mẫu về nhà, tôi vừa tròn mười lăm tuổi. Đời sống gia đình thay đổi đột ngột với sự hiện diện của người xa lạ. Kế mẫu tôi họ Kỷ. Trước ngày về nhà bà sống cùng người anh họ, một công chức ngành ngoại giao vừa hồi hưu, nên đã từng ở Âu Châu một thời gian dài.
Một tháng sau ngày về, bà đưa chị em tôi sang nhà thăm viếng ông anh. Người mà tôi biết bắt đầu phải gọi là cậu.
Đó là một ngôi nhà lộng lẫy hai tầng, trước có sân rộng trồng nhiều hoa và có cả người gác cửa.
Những bậc thang cao đưa chúng tôi lên lầu phòng khách rộng có thảm nhung êm, phòng quét sơn màu sữa. Sau khi bảo chúng tôi ngồi yên, mẹ mới vào phòng bên mời bà mợ ra.
Bà mợ trên bốn mươi nhưng còn rất trẻ, mới trông tưởng chừng mới ba mươi. Quý phái và đẹp. Ông cậu hôm nay đi vắng, nhưng tôi đã có dịp trông thấy mặt ông hôm lễ cưới vừa rồi. Người cao lớn, vững chãi đầy phong độ. Mợ cho biết ông cậu hôm nay về trễ vì bận họp.
Hình như để phối hợp cho gia đình này tất cả vẻ lộng lẫy toàn vẹn, chị dâu họ của tôi cũng là một thiếu phụ trẻ đẹp, ngoài vẻ đẹp bên ngoài chị còn có một tâm hồn bình thản, một khuôn cách trầm lặng quý phái, chúng tôi mỗi đứa được tặng một gói quà đẹp, bọc trong giấy kiếng không biết bên trong chứa gì, vì dì bảo về nhà hãy tháo ra và đạt nằm yên nơi kỷ trà.
Giữa phòng khách lớn với cung cách lễ nghi chúng tôi như bị cột cứng, ngồi thẳng lưng, nói chọn lựa từng tiếng chứ không tự do như ở nhà.
tira
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 00:39:03Ct.Ly>
[size=2]từ trang 60 đến trang 66

Ba


Ninh, anh dừng xe lại bảo:
- Khoan xuống xe nhé. Để tôi mua cho mấy người mấy cây kem.
Ăn xong, chúng tôi định vứt giấy gói kem ra ngoài thì anh đã ngăn lại:
- Ném cả trong xe đi! Xe ''Chùa'' mà sợ gì!
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 00:44:08Ct.Ly>
trang 113 đến 125


Ba
 
Tết đến !
Đây là những ngày vui nhất của lũ trẻ con chúng tôi. Áo quần mới được lôi ra khoe khoang. Tình hình tuy không được yên nhưng chiến tranh không ngăn được chuyện vui Xuân của tuổi trẻ.
Mùng bốn Tết! Đang lúc từ nhà bạn trở về, tôi đã gặp anh Cương và chị Phấn trên phố. Chị Phấn hôm nay mặc áo da beo lạ mắt, trong khi anh Cương vẫn vui vẻ trong bộ Âu phục màu sậm. Nhìn họ mà tôi ngỡ ngàng, hàng mươi câu hỏi đổ dồn lên óc, tôi quên cả sự chào hỏi.
Anh Cương thấy tôi reo to:
- Ồ! Cô em bất công của tôi, tại sao cô là em tôi mà lại nỡ giúp Phân trốn đi chứ?
Tôi nhìn anh rồi nhìn sang chị Phấn. Đột nhiên tôi thấy ghét chị lạ. Tôi nhún vai:
- Hai người vui quá nhỉ?
Chị Phấn nhìn tôi cười. Đôi môi mỏng thắm trề ra yên lặng. Anh Cương thúc nhẹ chị:
- Còn ở đó mà cười nữa hả. Xin lỗi cô em gái tôi đi chứ! Cô thay đổi như chong chóng, khiến nó bực đấy, thấy không?
tira
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 00:52:03Ct.Ly>
(Từ trang 171 đến trang 179 )
Chương sáu
MẤY NGÀY MƯA LIỀN RÒNG RÃ khiến tôi không làm sao ra khỏi nhà được. Nằm nhà tôi nhớ đến ngôi nhà màu xanh. Tôi muốn đến đó ngay để xem có gì thay đổi sau cơn mưa không?
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 00:53:19Ct.Ly>
(Từ trang 180 đến trang 201)
Chương bảy

TỪ LÚC TRỞ VỀ NHÀ ĐẾN NAY, ANH Cương càng lúc càng tỏ ra ngoan ngoãn hơn. Mẹ hôm nào cũng ca ngợi không ngớt sự khôn ngoan và biết cảm hoá chồng của chị Ngọc. Mỗi lần nghĩ đến chuyện cũ, mẹ nói:
-         Nếu biết địa chỉ của con quỉ cái đó sớm hơn thì gia đình đã không đến đỗi lủng củng
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 00:56:18Ct.Ly>
(Từ trang 222 đến trang 234)
Đoạn kết
KHI TRỞ VỀ VỚI CUỘC SỐNG RIÊNG TƯ, tôi cũng không quên được chuyện của chị Phấn. Ngày tháng vùn vụt qua thế mà đã hai năm rồi. Anh Cương đã ra trường và được cậu tôi đưa vào bộ ngoại giao ở Nam Kinh làm việc. Cũng nhờ sự nâng đỡ của cậu, Thiệu Kinh Thành
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 00:47:08Ct.Ly>
(Từ trang 126 đến trang 159)
Bốn
TRỜI THÁNG TƯ Ở MIỀN BẮC LÚC NÀO cũng đẹp, gió Xuân ấm và khơi lộc cho những hàng du già, hoa quì trắng cũng bắt đầu nở, mùi hương nhẹ ngập đầy khu phố. Ngồi trong nhà nhìn cảnh liễu rũ trước sân, lòng tôi nôn nao. Được cởi bỏ những chiếc áo mùa Đông nặng nề thay
0
chào bạn[:)]
mình rất vui nếu được giúp bạn đánh máy truyện này
bạn đồng ý chứ?
xin hãy pm lại cho mình^^
thân![:)]
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 00:48:53Ct.Ly>
[:)] Từ trang 160 đến 170
Năm
SÁNG HÔM SAU, BÁO VỪA ĐẾN LÀ TÔI lật vôi trang tám tìm bố cáo của cậu tôi. Dù biết rằng không thể có chuyện nhanh như thế được, vả lại còn có sự đồng ý trì hoãn của luật sư, nhưng tôi vẫn sợ.
Có những người trong tình yêu luôn không ngừng chờ đợi, nhưng không phải chờ ngày ai đó có thể yêu họ mà chờ ngày họ có thể ngừng yêu ai đó.
Waiting Enternal
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 00:56:39Ct.Ly>
(Từ trang 67 đến trang 112)
Hai
MÙA THU ĐẾN, TIẾT THU Ở MIỀN BẮC bao giờ cũng đìu hiu.
Một hôm khi đến căn nhà màu xanh, tôi chỉ thấy chị Phấn ngồi thẫn thờ trước kính. Thấy tôi bước vào, chị uể oải đứng lên nói:
-         Tôi và anh Cương mới cãi nhau.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 00:55:16Ct.Ly>
CHƯƠNG 10

(từ trang 202 đến trang 221)

 
 

TRỜI CÀNG LÚC CÀNG NÓNG. MÙA NGHỈ HÈ của chúng tôi cũng đến. Như lệ thường năm, trước ngày nghỉ mấy hôm nhà trường bao giờ cũng tổ chức những buổi dạ hội, triển lãm và phát thưởng. Đó là những ngày để cho tất cả học sinh vui nhộn sau sáu tháng dài sách vở. Hôm đầu tiên của ngày lễ, trời thật xanh, chúng tôi đồng đều trong những bộ đồng phục màu xanh nhạt tới lui trong sân trường ngắm nghía những hình ảnh mà mình đã dày công trang trí, mấy chiếc quán nước tạm thời mọc lên để cung cấp kem lạnh cho bạn gái háu ăn, chúng tôi cũng có một sạp báo dành riêng bán một đặc san duy nhất của Trường. Tôi và Từ Duy Cầm - Một cô bạn cùng lớp được cử đứng bán.
  Lợi dụng lúc khách còn thưa, tôi và Cầm thả dọc theo sân trường líu lo với những con bạn khác rồi mới trở về làm nhiệm vụ.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 00:49:31Ct.Ly>
Đánh máy: hoatuyet91

Từ trang 67 đến trang 112

CHƯƠNG HAI



Mùa thu đến, tiết thu ở miền bắc bao giờ cũng đìu hiu.
Một hôm khi đến căn nhà màu xanh, tôi chỉ thấy chị Phấn ngồi thẫn thờ trước kinh. Thấy tôi bước vào, chị uể oải đứng lên nói:
- Tôi và anh Cương mới cãi nhau.
Tôi ngạc nhiên:
- Thế à?
Chị gật đầu và đưa bả vai cho tôi xem:
- Anh ấy mới đánh tôi.
Vết bầm màu xanh hiện lên trên làn da trắng nõn.
- Anh Cương đâu rồi?
- Tôi cũng không biết.
Nhìn vẻ phờ phạc của chị Phấn, tôi nhớ lại những lời mẹ nói về anh Cương, bất bình:
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-01 11:53:23Ct.Ly>
(Từ trang 22 đến trang 59)
-         Đừng cho ai biết cả nhé, để họ biết họ đến lấy trộm là nguy đấy.
Cuộc vui kéo dài chẳng mấy chốc những chiếc áo mới của chúng tôi đều lấm bẩn. Bấy giờ, ngươi làm mới từ trong nhà chạy ra mời chúng tôi vào dùng cơm.
c
0
Một ngày yêu nhau tác giả La lan

Dịch giả Liêu Quốc nhĩ đã hoàn tất

Ct.Ly thành thật cảm ơn các bạn

Đánh máy: cunhoi, topolino, Thiên Thần, forever1401, Hoatuyet91


Đã góp sức cho thư viện VNTQ, nhất là bạn cunhoi đã giúp Ct.Ly rất nhiều

Thân ái






0