#3 —
24.07.2010 07:35
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-26 16:32:19Ct.Ly>
Chị Ngọc trề môi:
- Ông ấy có biết lái đi nữa tôi cũng chẳng nhờ vả gì. Bố chồng tôi bảo trừ trường hợp anh Cương học hành, đứng đắn ra, bằng không thì đừng hòng sờ đến chiếc xe đó.
Nghĩ đến hôm anh Cương đưa chúng tôi đi hóng mát rồi sau cùng đem liệng xe trước cửa một căn nhà của khu chiếm đóng Nhật. Lúc đó tôi đã tưởng chiếc xe đó là “bợ nhẹ” của ai, không ngờ lại là của ông cậu.
Tôi giả vờ lên tiếng:
- Anh Thành, nhà anh ở vùng chiếm đóng của Nhật phải không?
- Vâng.
- Ở tại đường Cung Đảo à?
Thành tròn xoe mắt:
- Ồ, tại sao cô biết?
Tôi đặt ly nước lên bàn:
- Đâu có, tại lần rồi tôi đã trông thấy chiếc xe đậu ở đường đó, thì ra đấy là nhà của anh.
Chị Ngọc cũng ngạc nhiên:
- Em cũng trông thấy chiếc xe đậu ở đó à. Lạ thật, hôm ấy cả nhà quýnh quáng cả lên. Đến cờ bót, sau cùng thấy chiếc xe đậu ở nhà mình, tôi tưởng là anh lấy chạy đấy chứ.
Thiệu Kinh Thành lắc đầu:
- Tôi cũng hú hồn, không biết tên nào chơi ác quá. Nghe nói chiếc xe hôm ấy dơ lắm phải không?
Tất cả câu chuyện hôm ấy, tôi là người trong cuộc, tôi biết rõ hết. Nhưng tôi vẫn yên lặng uống trà. Có điều tôi thắc mắc chẳng hiểu tại sao anh Cương lại “ba gai” như vậy? Chiếc chìa khóa xe có lẽ vẫn còn nằm trong túi của anh. Chuyện có vẻ buồn cười, nhưng cũng thật chua xót. Tại sao xe của mình mà lại cấm con sử dụng để rồi dâng cho một người không cùng dòng máu nhởn nhơ.
Tên “khá lắm” lại lên tiếng:
- May phước là hôm ấy có người chịu đứng ra làm chứng cho sự không có ở nhà của tôi, bằng không: Không biết bố chồng cô lại nghĩ sao về tôi.
Chị Ngọc gật gù:
- Nghĩ cũng lạ…
- Chiếc xe đó quý lắm. Theo tôi nghĩ chỉ gia đình họ Kỷ này mới dám chơi xe như vậy.
Chị Ngọc yên lặng một chút rồi thở dài:
- Có lẽ vì trông thấy cái nét hào nhoáng của gia đình họ Kỷ mà cha mẹ và các anh mới bắt ép em làm dâu nhà họ Kỷ này…
Thiệu Kinh Thanh biện hộ:
- Em đứng nên nói thế. Vì em cũng biết với gia đình danh giá như chúng ta, thể diện rất quan trọng. Cha mẹ chọn gia đình này để gả em vì vấn đề môn đăng hộ đối chứ không phải vì vấn đề nào khác.
Tôi nhìn hai anh em chị Ngọc, bất giác nghĩ đến anh Cương. Nếu anh Cương được vợ chỉ vì thế thì tội cho anh.
Sau bữa cơm, mẹ đến phòng mợ nói chuyện. Cậu đưa Kinh Thành và cha đi xem những bức tranh và tượng điêu khắc mà người mới mang từ Âu Châu về. Còn lại tôi và chị Ngọc, chị mời tôi vào phòng riêng của chị chơi.
Đây là lần đầu tiên tôi được vào phòng chị Ngọc (cũng là phòng của anh Cương). Cả phòng trang trí bằng những vật dụng cùng một màu sữa, từ chiếc giường đôi, bàn trang điểm đến tủ áo. Trên đầu giường một bức ảnh thật to. Ảnh của anh Cương và chị Ngọc chụp hôm đám cưới.
Trên”table de nuit” cạnh giường cũng có một bức ảnh bán thân khác của anh Cương. Với chiếc áo hở ngực và mái tóc bồng, anh Cương trông thật rực rỡ bên những táng cây cao.
Chị Ngọc thấy tôi chăm chú nhìn, chị nói:
- Đây là bức ảnh chụp lúc anh Cương mới đậu xong Tú tài. Anh ấy đi Bắc Kinh chơi, lúc bấy giờ chúng tôi mới làm lễ hỏi. Đẹp quá chứ nhỉ?
Tôi gật đầu. Đó là chuyện hiển nhiên. Có điều hơi lạ, tôi không ngờ với một người có vẻ lạnh nhạt và thù hằn với chồng như chị mà cũng có thể ca ngợi được “kẻ thù” của mình.
Chị Ngọc nâng bức ảnh lên ngắm nghía:
- Em trông này, mắt anh Cương đẹp quá nhỉ! Em thấy không? Đôi mắt hai mí của anh ấy đen láy dưới hai hàng mi sậm. Đàn bà chưa hẳn ai được như vậy.
Giọng của chị thật nhẹ và tràn ngập tình thương. Bất giác tôi quay lại, dưới ngọn đèn vàng trông chị đẹp hẳn ra. Màu mà phớt hồng tạo thành một vẻ dịu dàng hiếm thấy.
Chị Ngọc chẳng để ý đến những thay đổi bất chợt của tôi, chị vẫn ngồi yên ngắm bức ảnh của anh Cương. Một lúc quay lại:
- Người xưa từng bảo “Đàn ông không nên quá đẹp, vì đàn ông đẹp chỉ làm hại đàn bà”. Em có nghĩ như vậy không?
Tôi ngập ngừng không biết trả lời thế nào? Nhưng nghĩ rằng ít ra mình cũng nên giúp đỡ một cái gì cho anh Cương, nên lắc đầu:
- Em thấy cũng không đúng hẳn như vậy.
Chị Ngọc vỗ nhẹ vai tôi:
- Bao giờ lớn, em sẽ thấy cái lý của nó. Nhớ nhé, đừng bao giờ lấy chồng đẹp trai quá.
Tôi cười, nhưng lòng băn khoăn. Làm người ai chẳng yêu vẻ đẹp. Tôi không biết lời khuyên của chị Ngọc có đúng không. Nhưng tôi thấy chị Phấn yêu anh Cương không hẳn vì cái vẻ đẹp trai bề ngoài của anh ấy mà còn vì sự trẻ trung, sự bất cần đời của người con trai ngạo mạn.
Chị Ngọc yên lặng ngắm tôi, hình như chị muốn nói một điều gì đó nhưng lại thôi. Chị kéo tôi đến trước bàn trang điểm, chải tóc cho tôi, rồi lấy chiếc nơ bươm bướm cài lên tóc.
- Con gái lớn rồi cũng nên trang điểm một tí.
Tôi để yên cho chị sửa soạn. Chị hỏi nhỏ:
- Em có biết gì về chuyện của anh Cương không?
Tôi giả vờ:
- Chuyện gì thế chị?
- Chuyện của anh Cương với con nhỏ tên Phấn đó!
Tôi không thể không đóng kịch tiếp:
- Phấn nào?
Chị Ngọc nhìn tôi qua kiếng:
- Nghe nói con nhỏ đó đẹp lắm!
Rồi chị thở dài:
- Chắc có lẽ đẹp hơn cả tôi.
Tôi nghĩ ngợi một chút rồi an ủi:
- Chị cũng đẹp lắm, nhưng theo em nghĩ, sự gần gũi của một người với một người chưa hẳn là vì sắc đẹp chị ạ.
Chị Ngọc cắn nhẹ môi:
- Thế thì…theo em còn tại sao nữa?
Tôi lắc đầu:
- Em cũng khong biết, có điều em nghĩ: Anh Cương chắc hẳn không phải yêu cái bà tên Phấn nào đó vì sắc. Chị đẹp lắm chị Ngọc, nếu em là anh Cương em sẽ không bao giờ xa chị.
Chị Ngọc yên lặng. Tôi an ủi tiếp:
- Chắc anh Cương rồi cũng sẽ trở về.
Chị Ngọc lắc đầu, mắt chị thoáng buồn. Tôi tiếp:
- Em biết chắc như vậy, anh Cương rồi sẽ trở về bởi vì…
Chị Ngọc quay nhanh về phía tôi:
- Vì sao?
Tôi giật mình khi thấy sự hớ hênh của mình, nên đánh lảng:
- Bây giờ bắt đầu lạnh rồi phải không chị?
Chị Ngọc yên lặng một lúc nói với tôi:
- Chuyện hôm nay chị nói với em, em đừng mách lại cho ai biết cả nhé. Dù sao anh Cương cũng không đến nỗi nào.
Tôi gật đầu. Có lẽ giờ phút này cha tôi cũng đã xem xong tranh. Bước đến cửa chúng tôi định ra ngoài, vừa mở cửa tôi giật mình vì anh Cương đã đứng tại đấy tự bao giờ.
Gương mặt anh xám mét, đôi mắt đẹp của anh đã mất đi vẻ tinh ranh ngày nào, một màu khói mù buồn thảm như đang phủ trên vầng trán rộng. Chị Ngọc có vẻ cũng ngạc nhiên. Nhưng sự xúc động trên mặt chị cũng biến nhanh và đổi ngay bằng nét lạnh lùng cố hữu:
- Anh đi đâu mà giờ mới về? Anh có biết hôm nay là ngày gì không? Sinh nhật của cha mà sao không ở nhà để tiếp khách chứ!
Tôi đứng nép sang bên, để anh Cương vào phòng. Đến mép giường, anh để nguyện bộ quần áo bẩn ngã người xuống.
Chị Ngọc lặng lẽ bước đến tủ lấy bộ âu phục mới ném lên giường cho anh.
- Em nghĩ, có lẽ anh cũng không cần mặc lễ phục chi cho mất công, giờ hành lễ qua rồi. Thay bộ này cho nó có vẻ sạch sẽ một tí, rồi đi chào cha đi, để cha biết rằng người còn có một đưa con trai đáng quý chứ.
Anh Cương bật dậy như chiếc máy. Tôi đứng bên ngoài nhìn đôi vợ chồng xa lạ, hình như ánh sáng của gian phòng không đủ tạo nên hơi ấm. Tôi biết niềm đau của anh Cương. Nhưng tôi cũng biết nỗi buồn của chị Ngọc, khoảng cách giữa hai người quá rộng, lúc gặp nhau đến giờ hình như họ chưa hề nhìn thẳng vào nhau.
Anh Cương chậm rãi mở rộng những khuy nút. Trên khuôn mặt ngơ ngác của anh, tôi không tìm ra cảm xúc nào đặc biệt.
Hình như chị Ngọc lúc nào cũng nhìn anh bằng đôi mắt nghiêm khắc. Tôi lặng lẽ bước ra khỏi phòng và đi vào phòng mợ. Ăn thêm một ít bánh mứt, rồi cùng mẹ ra phòng khách. Không khí trong phòng cũng không vui vẻ gì. Giữa phòng là ông cậu, cha tôi và Thiệu Kinh Thành đang ngồi quanh chiếc bàn thấp. Trong khi anh Cương đang đứng tựa người vào cửa sổ , mắt nhìn ra ngoài. Không biết bên ngoài có gì khác hơn là màn đêm mà tôi thấy anh chăm chú ngó, chẳng quay lại.
Mặt cậu tôi có vẻ giận dữ. Thấy chúng tôi đi vào, cha vội nháy mắt ra hiệu giữ im lặng.
Chúng tôi biết sự hiện diện của mình không đúng lúc, nhưng đã lỡ đến rồi không lẽ lui chân, nên ngồi xuống ghế ở cạnh tường.
Mắt cậu không ngừng nhìn anh Cương:
- Mày còn về đây làm gì nữa? Ở nhà này không có những đứa con bất hiếu như mày, biết không?
Anh Cương đứng yên như pho tượng đất. Ông cậu tiếp:
- Ban nãy lúc vào đây mày nói cái gì? Chúc thọ à? Tao có mời mày đến đâu? Người xưa thường bảo “hiếu thì phải nghe” mày có nghe tao bao giờ đâu? Lấy kiếng nhìn mặt xem mày có giống ai trong nhà này không chứ?
- Đi đi! Đừng có ở đây nữa!
Anh Cương vẫn yên lặng, cậu tôi càng lúc càng trở lên giận dữ:
- Lấy kiếng soi thử xem! Mày đi đâu suốt cả mấy ngày, mấy đêm, mà còn đủ can đảm vác mặt về nữa hả?
- Mày còn biết mày còn có cha nữa à?
Liếc về phía Thiệu Kinh Thành, rồi cậu tôi quay lại tiếp:
- Mày còn biết mày có nhà nữa à? Người ta đem con gả cho mày. Mày làm thế thấy có mất mặt cha mày không hở? Đi đi! Đi soi gương đi. Tao không thể nào có một đứa con khốn nạn như mày được.
Gã Kinh Thành đứng bên cạnh giả vờ khuyên:
- Thôi bác. Chú Cương vắng nhà mấy ngày chắc chú cũng có điều gì phiền muộn đấy. Hôm nay là sinh nhật của bác, bác cũng nên bớt giận.
Lời của Kinh Thành vừa dứt, anh Cương đã bước nhanh ra cửa.
Tiếng cửa đóng mạnh khiến ai cũng giật mình. Cậu tôi vỗ bàn đứng dậy, nhưng cha tôi đã cản lại. Ông cậu chưa hả cơn giận, quát:
- Đồ đại bất hiếu! Khốn nạn!
Đợi cha tôi hết lời an ủi, ông mới có vẻ nguôi ngoai.
Thấy không khí căng thẳng quá, tôi nhắc mẹ:
- Mười giờ hơn rồi, ta cũng nên về chứ mẹ?
Mẹ nhìn xuống tay gật đầu. Chúng tôi cáo biệt những người còn ở lại và ra về.
Hôm sau chủ nhật rảnh rỗi, tôi kéo ghế đến bên cửa, vừa phơi nắng vừa đan áo . Đan áo là môn học bắt buộc có điểm trong lớp. Nhìn nắng chói chang trên hàng tông ngoài sân tôi thấy nhớ nhung một cái gì. Rồi bất chợt nghĩ đến mùa Thu đã qua.
Buổi sáng mù sương với hàng nắng nhẹ trên tầng lá trong mùa Đông là những hình ảnh dễ thương mà tôi thích nhất, tôi muốn chạy tung ra đường để hít lấy cái lạnh thoáng nhẹ của ngày mới vào Đông.
Tôi không còn hứng thú trong việc đan áo nữa. Qua phòng khách rủ rê hai đứa em đi phố, nhưng chẳng đứa nào chịu đi. Không muốn để buổi sáng đẹp trôi qua một cách đáng tiếc, tôi xin phép mẹ rồi mặc áo xuống phố.
Gió ngoài trời thoáng lạnh. Kéo cao cổ áo, cho hai tay vào túi, tôi bước chầm chậm trên đường. Mẹ mỗi khi nghe nói đến cái thú bất thường. Một mình đi phố trong mùa Đông của tôi thường lắc đầu bảo:
- Con nhỏ gì kỳ cục, nhưng bao giờ lớn hơn con sẽ thấy cái ấm cúng của không khí gia đình mới đáng yêu hơn.
Tôi không biết lời của mẹ có đúng không? Nhưng tôi nghĩ ý thích là biểu hiện của cá tính mỗi người chứ chưa hẳn phải thế này thế kia mới được. Quanh qua đường ranh của phố Thiên Tân, nắng đầu Đông chẳng đủ xoa dịu cái lạnh của cơn bấc. Co ro trong gió, tôi đặt chân vô định trên đường. Nghĩ đến chuyện tí nữa khi về phải có một cái gì làm quà cho mẹ, tôi chợt nhớ đến những miếng mứt thơm, nên quanh qua con đường dẫn đến công viên. Đang lầm lũi chợt nghe có tiếng gọi:
- Lan đi phố đấy à?
Tôi quay lại thì ra anh Cương. Vẫn bộ âu phục xám hôm qua. Anh có vẻ tươi hơn, nhìn tôi cười. Tôi nháy mắt:
- Vâng. Anh đi đâu đấy?
-Thế còn em?
- Em ra phố mua quà cho mẹ.
Anh Cương trề môi:
- Mua quà mà đến công viên à?
Tôi biết anh Cương nhạo báng nên chống chế:
- Em định đi dạo một vòng xong mới đi mua, không ngờ lại gặp anh.
Vẫn thái độ lơ đãng ngày nào. Anh nói:
- Vậy thì để tôi đưa cô đi.
Tôi nhún vai khi nghĩ đến chị Phấn.
- Anh đưa tôi đi hay anh cần tôi đưa đi?
Anh Cương cười:
- Ồ, sao cũng được. Thôi thì cô làm ơn đưa tôi đi vậy.
Đường phố bắt đầu tấp nập, hàng cây hai bên đường rực rỡ. Đi với anh, tôi chợt nhớ đến chuyện hôm qua nên trách:
- Đúng ra hôm qua anh phải nhớ là ngày sinh nhật của bố anh chứ!
Anh Cương yên lặng một chút rồi móc trong túi ra một chiếc hộp vuông nhỏ đưa cho tôi xem:
- Này, tôi có quên đâu.
- Thế sao hôm qua anh lại vắng?
- Vì món quà này đây.
Vừa nói anh vừa mở hộp. Một chiếc giá bút bằng pha lê trong suốt với cây bút ngòi vàng, anh nói:
- Hôm qua đi gần hết các quán sách mới mua được, đẹp lắm phải không?
Tôi tiếc rẻ giùm anh:
- Nếu anh về sớm một tí thì đâu có gì xảy ra.
- Tôi cũng biết. Nhưng làm sao bây giờ?
Snow
e-mail: hoatuyet91ctxh.hnue@gmail.com
yahoo: hoatuyet20591
I LOVE MAGIC
★
★
★
★
★
0