Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Kinh Dược Sư - Medicine Buddha Sutra

1 trả lời, 2.428 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-30 08:00:50canary>
Sutra of the Medicine Buddha
Lapis Lazuli Radiance Tathagata

His past vows, merits and virtues
(Translated from Sanskrit into Chinese by the Tang dynasty Tripitaka Master Hsuan-tsang.  Translated into English by Minh Thanh & P.D. Leigh - 2001)

Thus have I heard:  once Buddha Sakyamuni, the World-Honored Once, was traveling throughout the various lands to teach and convert the people.  When he arrived in Vaisali, he rested under the Tree of Music, accompanied by 8,000 great Bhiksus.  An immeasurably great Assembly, including 36,000 great Bodhisattvas as well as kings, great ministers, Brahmins, laymen and women, the Eight Types of Divinities and other human and non-human beings, gathered respectfully around the Buddha as He preached the Dharma.
At that time, the Bodhisattva Manjusri, Prince of the Dharma, receiving the awesome spiritual power of the Buddha, rose from his seat, adjusted his robe to bare his shoulder and knelt on his right knee.  He bowed deeply, and with palms joined, respectfully addressed the Buddha: "World-Honored One, may I please request you to explain the various names and titles, the great, past vows and the superlative virtues of the Buddhas, so that those who are listening to you will be freed of karmic obstructions, while in the future, sentient beings in the Dharma Semblance Age will also derive great benifit and joy."
The Buddha praised the Bodhisattva Manjusri, saying: "Excellent!  Excellent, Manjusri!  Out of great compassion, you have urged me to explain the names and titles, merits and virtues and past vows of the Buddhas, in order to liberate those who are bound by karmic obstructions and bring benefits, peace and joy to all sentient beings in the Dharma Semblance Age.  Now, listen attentively and reflect very carefully upon what I am about to say."
The Bodhisattva Manjusri replied: "So be it, World-Honored Once.  We will joyfully listen to whatever you wish to teach."
The Buddha then said to the Bodhisattva Manjusri: "East of this world, past countless Buddha-lands - more numerous than the grains of sand in ten Ganges Rivers - there exists a world called Pure Lapis Lazuli.  The Buddha of that world is called the Medicine Buddha Lapis Lazuli Radiance Tathagata, Arhat, the Perfectly Enlightened, Perfect in Mind and Deed, Well Gone, Knower of the World, Unsurpassed Being, Tamer of Passions, Teacher of Gods and Men, Buddha-World-Honored One.
Manjusri, when the World-Honored Medicine Buddha was treading the Bodhisattva path, he solemnly mad Twelve Great Vows to grant sentient beings whatever they desired.
First Great Vow:  I vow that in a future life, when I have attained Supreme, Perfect Enlightenment, brilliant rays will shine forth from my body, illuminating infinite, countless boundless realms.  This body will be adorned with the Thirty-Two Marks of Greatness and Eighty Auspicious Characteristics.  Furthermore, I will enable all sentient beings to become just like me.
Second Great Vow:  I vow that in a future life, when I have attained Supreme Enlightenment, my body, inside and out, will radiate far and wide the clarity and flawless purity of lapis lazuli.  This body will be adorned with superlative virtues and dwell peacefully in the midst of a web of light more magnificent than the sun or moon.  The light will awaken the minds of all beings dwelling in darkness, enabling them to engage in their pursuits according to their wishes.
Third Great Vow:  I vow that in a future life, when I have attained Supreme Enlightenment, I will, with infinite wisdom and skillful means, provide all sentient beings with an inexhaustible quantity of goods to meet their material needs.  They will never want for anything.
Fourth Great Vow:  I vow that in a future life, wen I have attained Supreme Enlightenment, I will set all who follow heretical ways upon the path to Enlightenment.  Likewise, I will set those who follow the Sravaka and Pratyeka-Buddha ways onto te Mahayana path.
Fifth Great Vow:  I vow that in a future life, when I have attained Supreme Enlightenment, I will help all the countless sentient beings who cultivate the path of morality in accordance with my Dharma to observe the rules of conduct (Precepts) to perfection, in conformity with the Three Root Precepts.  Even those guilty of disparaging or violating the Precepts will regain their purity upon hearing my name, and avoid descending upon the Evil paths.
Sixth Great Vow:  I vow that in a future life, when I have attained Supreme Enlightenment, sentient beings with imperfect bodies - whose sense are deficient, who are ugly, stupid, blind, deaf, mute, crippled, hunchbacked, leprous or suffering from various other illnesses - will, upon hearing my name, acquire well-formed bodies, endowed with intelligence, with all sense intact.  They will be free of illness and suffering.
Seventh Great Vow:  I vow that in a future life, when I have attained Supreme Enlightenment, sentient beings afflicted with various illnesses, with no one to help them, nowhere to turn, no physicians, no medicine, no family, no home - who are destitute and miserable - will, as soon as my name passes through their ears, be relieved of all their illnesses.  With mind and body peaceful and contented, they will enjoy home, family and property in abundance and eventually realize Unsurpassed Supreme Enlightenment.
Eight Great Vow:  I vow that in a future life, when I have attained Supreme Enlightenment, those women who are extremely disgusted with the "hundred afflictions that befall women" and wish to abandon their female form, will, upon hearing my name, all be reborn as men.  They will be endowed with noble features and eventually realize Unsurpassed Supreme Enlightenment.
Ninth Great Vow:  I vow that in a future life, when I have attained Supreme Enlightenment, I will help all sentient beings escape from the demons' net and free themselves from the bonds of heretical paths.  Should the be caught in thicket of wrong views, I will lead them to correct views, gradually inducing them to cultivate the practices of Bodhisattvas and swiftly realize Supreme, Perfect Enlightenment.
Tenth Great Vow:  I vow that in a future life, when I have attained Supreme Enlightenment, those sentient beings who are shackled, beaten, imprisoned, condemned to death or otherwise subjected to countless miseries and humiliations by royal decree - and who are suffering in body and mind from this oppression - need only hear my name to be freed from all these afflictions, thanks to the awesome power of my merits and virtues.
Eleventh Great Vow:  I vow that in a future life, when I have attained Supreme Enlightenment, if sentient beings who are tormented by hunger and thirst - to the point of creating evil karma in their attempts to survive - should succeed in hearing my name, recite it singlemindedly and hold fast to it, I will first satisfy them with the most exquisite food and drink.  Ultimately, it is through the flavor of the Dharma that I will establish them in the realm of peace and happiness.
Twelfth Great Vow:  I vow that in a future life, when I have attained Supreme Enlightenment, if sentient beings who are utterly destitute, lacking clothes to protect them from mosquitos and flies, heat and cold - and are suffering day and night - should hear my name, recite it singlemindedly and hold fast to it, their wishes will be fulfilled.  They will immediately receive all manner of exquisite clothing, precious adornments, flower garlands and incense powder, and will enjoy music and entertainment to their heart's content.
Manjusri, these are the Twelve Sublime Vows made by the World-Honored Medicine Buddha Lapis Lazulli Radiance Tathagata, Arhat, the Perfectly Enlightened, when he was cultivating the Bodhisattva path.
Manjusri, as to these Great Vows made by the Medicine Buddha while he was following the Bodhisattva path - as well as the merits, virtues and adornments of his Buddha land - I cannot possibly describe them all, not even if I were to speak for an eon or more.  However, this buddha land is utterly pure.  You will find no temptations, no Evil paths nor even cries of suffering there.
In his land, the ground is made of lapis lazuli, the boundaries are demarcated with golden cords, the towns, towers, palaces, pavilions, as well as the balconies, windows and draperies are all made of the Seven Treasures.  The merits, virtues and adornments of this realm are identical to those of Amitabha Buddha's Pure Land in the West.
In this land dwell two great Bodhisattvas, Universal Solar Radiance and Universal Lunar Radiance.  Among the countless Bodhisattvas, they are the leaders.  Each in turn will serve as successor to the Medicine Buddha and as the able guardian of His True Dharma treasury.
For these reasion, Manjusri, all devout men and women should vow to be born in this land."
Buddha Sakyamuni then told the Bodhisattva Manjusri: "There are sentient beings who cannot tell right from wrong.  They are greedy and mean, do not practice charity and do not understand the rewards of generosity.  They are ignorant and unintelligent.  Lacking the foundations of faith, they amass riches, which the assiduously hoard.  Whenever they come across anyone seeking charity, they become annoyed; if forced to give, they feel as much pain and regret as if they were parting with their own flesh.
Moreover, there are also countless sentient beings who are miserly and avaricious.  They spend time amassing wealth, while not daring to spend it even on themselves, let alone on parents, spouse, children, servants or beggars.  Upon their death, these stingy persons will descend onto the paths of hungry ghosts or animality.
However, even though they may suffer such as fate, if in a previous existence in the human realm they happened to hear the name of the Medicine Buddha, and now recall and recite his name, even briefly, they will immediately vanish from the Evil paths to be born once more among humans.  However, they will remember their stay on the Evil paths and, dreading their past suffering, will cease to wallow in worldly pleasures.  They will gladly practice charity themselves, praise others who do so and will no longer be stingy.
Eventually, they will even be able to donate their head, eyes, limbs, blood, flesh or other parts of their bodies to those who need them, not to mention mere material possessions.
Moreover, Manjusri, there are sentient beings who have accepted the teachings of the Tathagata but have violated the Precepts (moral rules).  Or, they have not violated the Precepts, but have broken the regulations.  Or else, while they have violated neither the Precepts nor the regulations, they have disparaged Right Views; or they have not disparaged Right Views but have abandoned extensive study of the Dharma and thus cannot explain the profound meaning of the sutras preached by the Buddha.  Or else, although they may be learned, they have grown conceited.  Because conceit clouds the mind, they believe that that are in the right and others are in the wrong.  Therefore, they deprecate the correct Dharma and allythemselves with demons.
Such deluded persons not only follow wrong views themselves, they also lead countless other sentient beings into the same great pitfall.  These sentient beings are bound to wander endlessly on the paths of hell, animality and hungry ghosts.
Yet, if they should succeed in hearing the name of the Medicine Buddha, they will abandon their evil conduct forthwith to cultivate wholesome ways, and thus avoid descending upon the Evil paths.
Even those who cannot abandon evil practices or cultivates wholesome teachings, and thus descend onto to Evil paths, can still benefit from the awesome power of the Medicine Buddha's past vows.  If through this power, they should hear his name even briefly, their lives on the Evil paths will end and they will be born again in the human realm.  They will hold correct views, diligently pursue their practice and tame their minds.  They will then be able to abandon the home life to become monks or nuns.  They will uphold and study the Dharma of the Tathagatas rather than disparaging and violating it.  With correct views and extensive study, they will fathom the extremely profound meaning of the teachings, abandon all conceit and cease to disparage the correct Dharma.  They will no longer have demons as companions, but will gradually cultivate the practices of Bodhisattvas and swiftly perfect them.
Moreover, Manjusri, there are sentient beings who are avaricious, envious, jealous and accustomed to praising themselves and disparaging others.  They are bound to sink onto the three Evil paths, suffering intense misery for countless thousands of years.
When this intense suffering comes to an end, they will be born in the human world as oxen, horses, donkeys, or camels.  Often beaten and mistreated, they will suffer hunger and thirst and constantly travel along the road carrying heavy load.  If they succeed in returning as human beings, they will be among the poor and lowly, always serving others, constantly receiving orders, never being free.
However, if any of them, in a former incarnation as a human beings, have heard the name of the World-Honored Medicine Buddha and, as a result of this good cause, now remember and singlemindedly take refuge in him, they will, thanks to this Buddhas' spiritual powers, escape all suffering.  Their sense will be sharp and they will be wise and learned, constantly seeking the supreme teachings, and meeting with good spiritual friends.  They will break forever through Mara's net, smash the shell of delusion, dry up the river of afflictions and thus escape all the worry and suffering of birth, old age, disease and death.
Moreover, Manjusri, there are sentient beings who love to quarrel, create schisms and engage in legal disputes.  They constantly make themselves and others suffer, creating and increasing all kinds of evil karma with body, speech and mind.
They plot against one another without mercy, while invoking the spirits of mountains, forests, trees and tombs.
They kill sentient beings and use their flesh and blood to propitiate the Yaksa and Raksasa demons.
They ma also write down the names and make images of those against whom they harbor grudges, curse them with evil mantras or try to harm or kill them with potions, witchcraft or demons raised from the dead.
However, if the victims succeed in hearing the name of the Medicine Buddha, none of these evil practices can harm them.  Moreover, everyone concerned will develop compassionate minds, endeavoring to benefit and bring peace and joy to others.
They will abandon their harmful thoughts and their angry, spiteful minds and all parties will be happy and satisfied with what they have.
They will cease to encroach upon others but will instead seek t benefit one another.
Moreover, Manjusri, within the fourhold Assembly of Bhiksus, Bhiksunis, Upasakas and Upasikas, as well as among other men and women of pure faith, there are those who are able to adhere to the Eight Precepts for a full year of for three months a year, dedicating these good roots toward rebirth in the Western Pure Land of Amitabha, the Buddha of Infinite Life, so as to listen to the correct Dharma.
If their rebirth in the Pure Land is still uncertain, but they hear the name of the World-Honored Medicine Buddha, then, at the time of death, eight great Bodhisattvas, namely, Manjusri, Avalokitesvara, Mahasthamaprapta, Aksayamati, Ratnacandana, Bhaishajya-raja, Bhaishajya-samudgata, and Maitreya, will traverse space and descend to show them the way.  They will thereupon be reborn spontaneously in jeweled flowers of many hues.
Moreover, there are those who are born in the celestial realms, thanks to hearing the name of the Medicine Buddha, despite their birth in the celestial realms, their good roots are still not exhausted, and thus they will no be born again on the Evil paths.  When their life span in the celestial realms comes to an end, they may return to the human world as Wheel turning Kings, ruling over the Four Continents (around Mount Sumeru).  With awesome virtues and ease, they will set countless hundreds of thousands of sentient beings onto the path of the Ten virtues.
Or else, such person may be born as Ksatriyas (the military ruling class), or Brahmins or laymen of great families, with abundant wealth and overflowing granaries and storehouses.  They will be endowed with noble features, numerous family members and retainers, as well as intelligence, wisdom, bravery, vigor and the imposing demeanor of a great hero.  Likewise, if there is any woman who hears and singlemindedly holds fast to the name of the Medicine Buddha, she will never again be born in female form.
Manjusri, after the Medicine Buddha attained Supreme Enlightenment, he realized, by virtues of this past vows, that sentient beings endured various ailments, such as emaciation, crippling disabilities, fever, dysentery, jaundice, etc.  Some were the targets of black magic or various poisons, while others suffered short lives or untimely death.  At that time, seeking to put an end to these miseries and fulfill the desires of sentient beings, he entered a samadhi called Eliminating All the Suffering and Afflictions of Sentient Beings.
Once he entered that samadhi, a brilliant light shone forth from his urna as he uttered a great Dharani:
Namo bhagavate
Bhaishjyaguru-vaidurya
Prabha-rajaya
Tathagataya
Arthate
Samyak-sambuddhaya
Tadyatha
Om bhaishajye bhaishajye
Bhaishahya samudgate svaha.
As soon as the Medicine Buddha, in his radiance, had uttered this Dharani, the entire cosmos rumbled and shook.  Brilliant lights shone forth, allowing all sentient beings to escape disease and suffering and enjoy peace and happiness.
Manjusri, if you come across any man (or woman) suffering illness, you should constantly cleanse him, bathe him and rinse his mouth.  You should singlemindedly recite this Dharani 108 times on his behalf, over his food, medicine or water from which insects have been removed.  Once he has consumed the food or drink, his illness and suffering will disappear.
If the patient has a particular wish and singlemindedly recites this Dharani, his wish will be fulfilled.  He will be free of disease, enjoy a longer life and, at death, be born in the realm of the Medicine Buddha.  He will then be beyond retrogression and eventually realize Supreme Enlightenment.
Therefore, Manijusri, any man or woman who singlemindedly reverse and respectfully makes offerings to the Medicine Buddha should constantly recite this Dharani, never letting it out of his mind.
Moreover, Manjusri, upon hearing the various names of the Medicine Buddha Lapis Lazuli Radiance Tathagata, Arhat, the Perfectly Enlightened, men and women of pure faith should recite and hold fast to this name.
Each morning, at dawn, having bathed themselves and cleaned their teeth, they should make offerings of fragrant flowers, incense, perfume and various kinds of music before an image of this Buddha.  Furthermore, they should copy this sutra or have others do so, as well as singleminded recite it and listen to explanations of its meaning.
They should offer all the necessities of life to the Dharma masters who teach this sutra, making sure they lack nothing.
In this way, devout men and women will be under the protection of the Buddhas.  All their wishes will be fulfilled and they will eventually realize Supreme Enlightenment."
The Bodhisattva Manjusri then respectfully addressable the Buddha: "O, World-Honored One, I vow that in the Dharma Semblance Age, I will use every skillful mean to help men and women of pure faith hear the name of the World Honored Medicine Buddha.  Even in their sleep, I will awaken their consciousness with the name of this Buddha.
O, World Honored One, if nay devout person should read, recite and uphold this sutra, or lecture upon it, explaining its meaning to others, or copy it or have others copy it, of if they should pay it the utmost reverence, adorning it with fragrant flowers, perfumes, incense powder and sticks, garlands, necklaces, banners, canopies, dance and music and protecting it with precious, multi-colored cloth - and if they should prepare a clean site, erect a high altar and place the sutra upon it - the Four Great Celestial Kings, their retinues as well as contless hundreds of thousands of other divinities, will thereupon proceed to this place to make offerings and guard this sutra.
World Honored One, wherever this treasure of a sutra has spread and there are people capable of upholding it, you should know that, thanks to the Medicine Buddha's past vows, his virtues and the power of his name, the place will be free of untimely death.  In that place, there will no longer be evil demons or spirits to sap the vital energy of the people.
Even if there were, these devout men and women would recover, enjoying good health and peace of mind."
The Buddha then spoke to Manjusri:  "So be it, so be it.  Manjusri.  It is just as you say.  If men and women of pure faith wish to make offerings to the World Honored Medince Buddha, they should first make an image of this Buddha, and then place it upon a pure, clean altar.
They should scatter all kinds of flowers, burn all varieties of incense and adorn the place with banners and pennants.  For seven days and nights they should adhere to the Eight Precepts, consume only pure food, bathe and perfume themselves, put on clean, fresh clothing and keep their mind undefiled, free of anger or malice.  They should develop feelings of kindness, compassion, joy and equanimity toward all sentient beings, while bringing them benefits, peace and happiness.  They should play music and sing the praises of the Medicine Buddha, while circumambulating his image in a rightward direction.  Moreover, they should bear in mind his merits, virtues and past vows, while reading ad reciting this sutra, reflecting on its meaning and explaining it to others.
Whatever they wish will then be fulfilled - whether it be longevity, wealth, or anything else, such as official position or the birth of sons and daughters.
Moreover, if any sentient beings suddenly suffer nightmares and witness all kinds evil omens - such as flocks of strange birds, or hundreds of ominous signs throughout their homes - they need only venerate the World Honored Medicine Buddha with all kinds of wonderful offerings, and the nightmares, evil omens and inauspicious signs will all disappear, no longer able to cause them harm.
If any sentient beings are in fear of water, fire, knives, poison, falling off a precipice, or of vicious beasts - such as wild elephants, lions, tigers, wolves, bears, venomous snakes, scorpions, entipedes, millipedes, mosquitos or gnats - they need only singleminedly recall and recite the name of the Medicine Buddha, while respectfully making offerings to him, and they will escape all these terrors.  If a country  should be subject to foreign invasion, banditry or rebellion, the inhabitants need only recall and recite the name of the Medicine Buddha, while paying homage to him, and all these calamities will likewise disappear.
Moreover, Manijusri, there are men and women of pure faith who throughout their lives have not worshiped any deities, but have singleminedly take refuge in the Buddha, the Dharma and the Sangha and upheld the Precepts - the five or ten lay precepts, the 400 Bodhisattva Precepts or the 250 Bhiksu or 400 Bhiksuni Precepts.  However, if any of them have violated the Precepts they have taken and fear falling onto an evil path, they should concentrate of reciting the name of the Medicine Buddha and respectfully make offerings to him.  They will then certainly avoid rebirht on the Three Evil paths.
If women who experience extreme pain during childbirth can, with utmost sincerity, recite the name of the Medicine Buddha, praise, venerate and make offerings to him, they will be relieved of the suffering. The children born to the will be without defects, attractive in appearance, causing those tho see them to rejoice.  They will be endowed with keen senses and intelligence, along with a quiet disposition.  They will seldom become ill, nor will evil spirits sap their vital energy."
The World Honored One then asked Ananda: "I have just extolled the merits and virtues of the World Honored Medicine Buddha.  These merits and virutes are the extremely profound practices of all Buddhas, but are difficult to explain.  Do you have faith in them or not?"
Ananda respectfully replied: "O, Great Virtuous World Honored One, I do not have any doubts about the sutras preached by the tathagatas.  Why?  It is because the Tathagatas' karma of body, speech and mind are all pure.  O, World Honored One, the sun and the moon may fall, mount Sumeru, the majestic king of mountains, may tremble, but the words of the Buddhas can never change.  O, World Honored One, some sentient beings, whose roots of faith are deficient, may hear of the sublime practices of the Buddhas and think "how can we obtain these merits, virtues and great advantages just by reciting the name of the Medicine Buddha alone?"  Because of this lack of faith, they even develop disparaging thoughts, thus forfeiting great benefit and remaining in the long, dark night (or ignorance).  They descent onto the Evil paths, revolving along them without end."
The Buddha then said to Ananda:  "If these sentient beings should hear the name of the World Honored Medicine Buddha, singlemindedly recite and hold fast to it without harboring doubts, then  it will be impossible for them to sink onto the Evil paths.
O, Ananda!  These extremely profound practices of the Buddhas are difficult to believe in, difficult to understand.  Yet you are now able to accept them.  You should realize that this is all due to the awesome power of the Tathagatas.
O, Ananda!  Even the Sravakas, Pratyeka Buddhas and Bodhisattvas how have not reached the Ten Grounds (Stages) cannot understand and believe in this truth.  Only the Bodhisattvas who are one lifetime away from Buddhahood can.
O, Ananda!  A human rebirth is difficult to achieve; however, to believe in, respect and honor the Triple Jewel is even more difficult.  To hear the name of the World Honored Medicine Buddha is more difficult still.
O, Ananda!  The Medicine Buddha has cultivated countless Bodhisattva practices, employed countless skillful means and made countless far reaching vows.  If I were to take an eon or more to recount them, the eon would come to an end before I could exhaustively describe all these wonderful practices, vows and skillful means."
At that time, a Great Bodhisattva in the Aseembly, named Salvation, arose from his seat, adjusted his robe to bare his right shoulder, knelt on his right knee, bowed and, with palms joined, respectfully addressed the Buddha: "O, Great Virtuous World Honored One, in the Dharma Semblance Age, there will be sentient beings who suffer numerous calamities, and are always sick and emaciated, unable to eat or drink, their throats dry and lip parched, their eyes seeing darkness everywhere.  As the signs of death appear, they are surrounded by parents, family, friends and acquaintances weeping and lamenting.
As such a patient lies in bed, he sees the messengers of Yama arrive to lead his consciousness before this King of Justice.  Now, all sentient beings have inborn spirits who record everything they do, both their transgressions and their merits.  These spirits then present the patient's entire record to King Yama.
At that time, the King questions the dying person and tabulates his good and bad karma before deciding upon his fate.
If, at that point, the relatives and acquaintances of the patient are able to take refuge in the World Honored Medicine Buddha on his behalf, invite monks and nuns to recite this sutra, light seven tiered lamps and hang multi-colored longevity banners, his consciousness may return then and there, and he will see himself clearly, as though in a dream.
Or else, after 7, 21, 35, or 49 days, when his consciousness returns, as if awakening from a dream, he will recall his good and bad karma and the consequences thereof.
Having personally witnessed the consequences of karmas, he will never again create evil karma, even if his life is in danger.  Therefore, men and women of pure faith should uphold the name of the Medicine Buddha, venerate and make offerings to him according to their means."
Ananda then asked the Bodhisattva Salvation: "Good Man, how should we venerate and make offerings to the World Honored Medicine Buddha and how should we make the longevity pennants and lamps?"
The Bodhisattva Salvation replied: "Virtuous One, in order to help the patient recover, you should adhere to the Eight Precepts for seven days and seven nights, make offerings of food, drink and other necessities to a group of monks and nuns in accordance with your means, pay homage and respectfully make offerings to the World Honored Medicine Buddha six times a day and recite this sutra forty nine times.
You should light forty nine lamps, make seven images of the Medicine Buddha and place seven lamps, each as large as a cartwheel, before each image, letting them burning continuously for forty nine days and night.
You should also make multi-colored banners, forty nine hand-lengths long.
Furthermore, you should release forty nine species of animals thus sparing their lives.
The patient may then escape danger and will not be under the sway of evil demons, nor subject to untimely death.
Moreover, Ananda, when the anointed Ksatriya kings find themselves beset by calamities, such as epidemics, foreign invasion, internal insurrection, an adverse alignment of the stars, an eclipse of the sun or the moon, unseasonable storms or a failure of the monsoons, they should develop compassionate feelings toward all sentient beings.
They should also pardon prisoners and make offerings to the World Honored Medicine Buddha in accordance with the rites described earlier.
Thanks to these good roots and the power of the Medicine Buddha's past vows, peace and stability will immediately return to the affected countries; the rains and winds will be favorable; crops will mature on time and everyone will be healthy and happy.  The country will be free of evil Yaksas out to harm the population.  All the evil omens will immediately disappear, and these anointed Ksatriya kings will enjoy greater longevity ad vitality, finer appearance as well as greater health and freedom than ever before.
O, Ananda, the queens, consorts, princesses, royal heirs, great ministers, court ladies, officials or commoners who suffer disease and other misfortunes should also make offerings to the Medicine Buddha.  They should make multi-colored longevity banners, light lamps, ensuring that they burn continuously, liberate all kinds of animals, scatter flowers of various colors, and burn various kinds of incense renowned for their fragrance.  They will then recover from disease and escape misfortune."
Ananda then asked the Bodhisattva Salvation: "Good Man, how can an expiring life-span be lengthened?"
The Bodhisattva Salvation replied: "Virtuous One, did you not hear the Tathagata explain the nine forms of untimely death?  I would urge everyone to make longevity banners and lamps and cultivate merits and virtues.  Thanks to such cultivation, they will escape suffering and misfortune throughout their lives."
Ananda further asked: "What are the nine forms of untimely death?"
The Bodhisattva Salvation replied: "Some sentient beings contract a minor  illness which goes untreated for lacks of a physician or medicine; or else, even though there is a physician, he prescribes the wrong medicine, causing premature death.  Or, the patients, believing the false pronouncements of earthly demons, heretics or practitioners of black magic, may panic - unable to calm their minds.  They may then engage in divination or perform animal sacrifices in order to propitiate the spirits, praying for blessings and longevity - all in vain.  Through ignorance, confusion and reliance on wrong, inverted views, they meet with untimely death and sink into the hells, with no end in sight.  This is the first form of untimely death.
The second form is execution, by royal decree.
The third is losing one's vitality to the demons through hunting, gambling, debauchery, drunkenness or extreme dissipation.
The fourth is death by fire; the fifth is death be drowning.  The sixth is being devoured by wild animals.
The seventh is falling off a mountain or a cliff.  The eight is death by poison, incantations, evil mantras or demons-raised from the dead.  The ninth is from hunger or thirst, for lack of food and water.
These are the nine forms for untimely death mentioned by the Tathagatas.  There are also countless other forms, which are too numerous to describe.
Moreover, Ananda, King Yama is responsible for keeping the karmic register of everyone in the world.  If sentient beings have been unfilial, committed the five cardinal sins, disparaged the triple jewel, broken the laws of the land or violated the major precepts, king Yama will mete out punishment according to the infraction.  Therefore, I urge sentient beings to light lamps, make banners, liberate animals and cultivate merits in order to avoid suffering and misfortune."
At that time, there are twelve powerful Yaksa generals in the Great Assembly named: Kumbhira, Vajra, Mihira, Andira, Anila, Sandila, Indra, Pajra, Makura, Sindura, catura, and Vikarala.  Each was accompanied by a retinue of 7,000 Yaksas.  They all raised their voices in unison and said respectfully to the Buddha: "O, World Honored One, today, thank to the Buddha's awesome power, we have succeeded in hearing the name of the Medicine Buddha and no longer fear descending onto the Evil paths.
Together, with one mind, we take refuge in the Buddha, the dharma and the Sangha for the rest of our lives and pledge to support all sentient beings - bringing them genuine benefits and joy.
Whenever this sutra circulates or wherever there are sentient beings who hold fast to the name of the Medicine Buddha and respectfully make offerings to him, whether in villages, towns, kingdoms or in the wilderness, we will all protect them.
We will release them from all suffering and calamities and see to it that all their wishes are fulfilled.
Sentient beings afflicted by disease or calamity and wishing to escape should also read or recite this sutra.  They should knot our names with multi-colored strands - untying them when their wishes are fulfilled."
Thereupon, Buddha Sakyamuni praised the great Yaksa generals with these words: "Good indeed, good indeed, great Yaksa generals!  Those of you who wish to repay the benevolence and the virtues of the World Honored Medicine Buddha should always benefit and bring joy to all sentient beings in this way."
Ananda then asked the Buddha: "World Honored One, what should we call this teaching, and how should we adhere to it and put it into practice?"
Buddha Sakyamuni replied to Ananda: "This teaching is called the Past Vows, Merit and Virtues of the Medicine Buddha or the Dharani of the Vows of the Twelve Yaksa Generals to Benefit Sentient Beings, or Eradicating of All Karmic Obstacles.  You should uphold it as such."
When Buddha Sakyamuni finished speaking, the great Bodhisattvas, as well as the great Sravakas, kings, ministers, brahmins, laypersons, devas, nagas, yaksas, gandharvas, asuras, garudas, kinnaraas, mahoragas and other human and non-human beings all rejoiced at the Buddhas' words.  They faithfully accepted them and put them into practices.
Sutra of the Medicine Buddha
Lapis Lazuli Radiance Tathagata: His Past Vows, Merits and Virtues.
Homage to the Medicine Buddha's Great Assembly of Buddhas and Bodhisattvas.



Tôi nhìn em, đôi mắt ở đậu,
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary
Đăng nhập để trả lời
0
Kinh Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai
Bổn nguyện công đức

Ta nghe như vầy: một thuở nọ, đức Bạt Già Phạm đi châu du giáo hóa các nước, đến thành Quảng Nghiêm, ở nghỉ dưới cây Nhạc Âm, cùng với tám ngàn vị Đại Bí Sô, ba vạn sáu ngàn vị Đại Bồ Tát, các hàng quốc vương, đại thần, bà la môn, các hàng cư sĩ, thiên long bát bộ, cùng nhơn, phi nhơn, cả thảy đại chúng nhiều vô lượng, đều vây quanh Phật cung kính thỉnh ngài thuyết pháp.
Lúc bấy giờ, ông Mạn Thù Thất Lợi pháp vương tử nhờ oai thần của Phật, từ chỗ ngồi đứng dậy, vén y để bày vai bên hữu và gối bên mặt quỳ sát đất, khép nép chắp tay hướng về phía Phật bạch rằng: "Bạch đức Thế Tôn, cúi mong Ngài nói rõ những danh hiệu, những bổn nguyện rộng lớn cùng những công đức thù thắng của chư Phật để cho những người đang nghe pháp, nghiệp chướng tiêu trừ và để cho chúng hữu tình ở đời tượng pháp được nhiều lợi lạc về sau."
Đức Thế Tôn khen ông Mạn Thù Thất Lợi đồng tử rằng: "Hay thay!  Hay thay!  Mạn Thù Thất Lợi!  Ngươi lấy lòng đại bi yêu cầu ta nói những danh hiệu và bổn nguyện công đức của chư Phật là vì muốn cho chúng hữu tình khỏi bị nghiệp chướng ràng buộc, lợi ích an vui, trong đời tượng pháp về sau.  Nay ngươi nên lóng nghe và suy nghĩ kỹ, ta sẽ vì ông mà nói."
Ông Mạn Thù Thất Lợi bạch rằng: "Dạ, mong Thế Tôn nói, chúng con xin nghe."
Phật bảo ông Mạn Thù Thất Lợi: "Ở phương Đông, cách đây hơn mười căn dà sa cõi Phật có một thế giới tên là Tịnh Lưu Ly.  Đức giáo chủ cõi ấy hiệu là Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, Ứng chánh đẳng giác, Minh hạnh viên mãn, Thiện thệ, Thế gian giải, Vô thượng sĩ, Điều ngự trượng phu, Thiên nhơn sư, Phật Bạt Già Phạm.
Này Mạn Thù Thất Lợi, đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, khi còn tu hạnh đạo Bồ Tát có phát mười hai nguyện lớn, khiến cho chúng hữu tình cầu chi được nấy.
Nguyện thứ nhất:  Ta nguyện đời sau, khi chứng được đạo Chánh đẳng chánh giác, thân ta có hào quang sáng suốt, rực rỡ chiếu khắp vô lượng, vô số, vô biên thế giới, khiến cho tất cả chúng hữu tình đều có đủ ba mươi hai tướng đại trượng phu, cùng tám chục món tùy hình trang nghiêm như thân của ta vậy.
Nguyện thứ hai:  Ta nguyện đời sau, khi được đạo Bồ Đề, thân ta như ngọc lưu ly, trong ngoài sáng suốt, tinh sạch hoàn toàn, không có chút nhơ bợn, áng quang minh chói lọi khắp nơi, công đức cao vòi vọi và an trú giữa từng lưới dệt bằng tia sáng, tỏ hơn vừng nhật nguyệt.   Chúng sanh trong cõi u minh đều nhờ áng sáng ấy mà tâm trí được mở mang và tùy ý muốn đi đến chỗ nào để làm các sự nghiệp gì cũng đều được cả.
Nguyện thứ ba:  Ta nguyện đời sau, khi được đạo Bồ Đề, dùng trí huệ phương tiện vô lượng vô biên độ cho chúng hữu tình, khiến ai nấy đều có đủ các vật dụng, chớ không cho ai phải chịu sự thiếu thốn.
Nguyện thứ tư:  Ta nguyện đời sau, khi được đạo Bồ Đề, nếu có chúng hữu tình tu theo tà đạo, thì ta khiến họ quay về an trụ trong đạo Bồ Đề, hoặc có những người tu hành theo hạnh Thanh văn, Độc giác thì ta cũng lấy phép Đại Thừa mà dạy bảo cho họ.
Nguyện thứ năm:  Ta nguyện đời sau, khi được đạo Bồ Đề, nếu có chúng hữu tình nhiều vô lượng, vô biên ở trong giáo pháp của ta mà tu hành theo hạnh thanh tịnh thì ta khiến cho tất cả đều giữ được giới pháp hoàn toàn đầy đủ cả tam tụ tịnh giới.  Giả sử có người nào bị tội hủy phạm giới pháp mà khi đã nghe được danh hiệu ta thì trở lại được thanh tịnh, khỏi sa vào đường ác.
Nguyện thứ sáu:  Ta nguyện đời sau, khi chứng được đạo Bồ Đề, nếu có chúng hữu tình nào thân hình hèn hạ, các căn không đủ, xấu xa, khờ khạo, tai điếc, mắt đui, nói năng ngọng nghịu, tay chân tật nguyền, lác hủi, điên cuồng, chịu tất cả những bệnh khổ ấy mà khi đã nghe danh hiệu ta thì liền được thân hình đoan chánh tâm tánh khôn ngoan, các căn đầy đủ, không còn những bệnh khổ ấy nữa.
Nguyện thứ bảy:  Ta nguyện đời sau, khi chứng được đạo Bồ Đề, nếu có chúng hữu tình nào bị những chứng bệnh hiểm nghèo, không ai cứu chữa, không ai để nương nhờ, không gặp thầy, không gặp thuốc, không bà con, không nhà cửa, chịu nhiều nỗi nghèo hèn khốn khổ, mà hễ danh hiệu ta đã nghe lọt vào tai một lần thì tất cả bệnh hoạn khổ não đều tiêu trừ, thân tâm an lạc, gia quyến sum vầy, của cải sung túc, cho đến chứng được đạo quả Vô thượng Bồ Đề.
Nguyện thứ tám:  Ta nguyện đời sau, khi chứng được đạo Bồ Đề, nếu có những phụ nữ nào bị trăm điều hèn hạ khổ sở của thân giá làm cho buồn rầu, bực tức, sanh tâm nhàm chán, muốn bỏ thân ấy mà hễ nghe danh hiệu ta rồi thì tất cả đều được chuyẻn thân gái thành thân trai, có đủ hình tướng trượng phu, cho đến chứng được đạo quả Vô thượng Bồ Đề.
Nguyện thứ chín:  Ta nguyện đời sau, khi chứng được đạo Bồ Đề thì khiến cho những chúng hữu tình ra khỏi vòng lưới ma nghiệp, được giải thoát tất cả sự ràng buộc của ngoại đạo.  Nếu có những kẻ sa vào rừng ác kiến, ta nhiếp dẫn họ trở về với chánh kiến và dần dần khiến họ tu tập theo các hạnh Bồ Tát được mau chứng đạo Chánh đẳng Bồ Đề.
Nguyện thứ mười:  Ta nguyện đời sau, khi chứng được đạo Bồ Đề, nếu có chúng hữu tình nào mà pháp luật nhà vua gia tội phải bị xiềng xích, đánh đập, hoặc bị giam giữ trong chốn lao tù, hoặc bị chém giết, hoặc bị nhiều tai nạn nhục nhã, thân tâm chịu những nỗi khổ, buồn rầu, bức rứt, hễ nghe đến danh hiẹu ta thì nhờ sức oai thần phước đức của ta đều được giải thoát tất cả những nỗi ưu khổ ấy.
Nguyện thứ mười một:  Ta nguyện đời sau, khi chứng được đạo Bồ Đề, nếu có chúng hữu tình nào bị sự đói khát hoành hành, đến nỗi vì tìm miếng ăn phải tạo các nghiệp dữ, mà hễ nghe danh hiệu ta rồi chuyên niệm thọ trì thì trước hết ta dùng các món ăn uống ngon lạ ban bố cho thân họ được no đủ và sau ta mới đem pháp vị nhiệm mầu kiến lập cho họ cái cảnh giới an lạc hoàn toàn.
Nguyện thứ mười hai:  Ta nguyện đời sau, khi chứng được đạo Bồ Đề, nếu có chúng hữu tình nào nghèo đến nỗi không có áo che thân bị muỗi mòng cắn đốt, nóng lạnh giãi dầu, ngày đêm khổ bức, hễ nghe đến danh hiệu ta mà chuyên niệm thọ trì thì ta khiến cho được như ý muốn:  nào các thứ y phục tốt đẹp, nào tất cả các bảo vật trang nghiêm, nào tràng hoa, phấn sáp bát ngát mùi thơm và trống nhạc cùng những điệu ca múa, tùy tâm muốn thưởng thức món nào cũng được thỏa mãn cả.
Này Mạn Thù Thất Lợi, đó là mười hai điều nguyện nhiệm mầu của đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, Ứng chánh đẳng giác phát ra trong khi tu hành đạo Bồ Tát.
Lại nữa, Mạn Thù Thất Lợi, đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai kia khi còn tu hành đạo Bồ Tát phát ra những lời nguyện rộng lớn và những công đức trang nghiêm ở cõi Ngài, dầu ta nói mãn một kiếp hay hơn một kiếp cũg không thể nào hết được.  Nhưng ta có thể nói ngay rằng cõi Phật kia một bề thanh tịnh, không có đàn bà, cũng không có đường dữ và cả đến tiếng khổ cũng không. 
Ở cõi ấy đất toàn bằng chất lưu ly, đường đi có dây bằng vàng giăng làm ranh giới, còn thành quách cung điện, mái hiên cửa sổ cho đến các lớp lưới bao phủ cũng toàn bằng đồ thất bảo làm ra.  Thật chẳng khác gì những công đức trang nghiêm ở cõi Tây phương Cực Lạc vậy.
Cõi Phật ấy có hai vị đại Bồ Tát là Nhật Quang biến chiếu và Nguyệt Quang biến chiếu, chính là hai bậc thượng thủ trong vô lượng, vô số Bồ Tát và lại là những bậc sắp bổ xứ làm Phật.  Hai vị này đều giữ gìn kho báu chánh pháp của Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai.
Mạn Thù Thất Lợi, vì thế những kẻ thiện nam tín nữ nào có lòng tin vững chắc thì nên nguyện sanh về thế giới của Ngài."
Lúc ấy đức Thế Tôn lại bảo ông Mạn Thù Thất Lợi đồng tử rằng:  "Có những chúng sanh không biết điều lành dữ, cứ ôm lòng bỏn xẻn, tham lam, không biết bố thí mà cũng không biết quả báo của sự bố thí là gì, ngu si vô trí, thiếu hẳn đức tin, lại ham chứa chất của cải cho nhiều, đêm ngày bo bo gìn giữ, thấy ai đến xin, lòng đã không muôn, nhưng nếu cực chẳng đã phải đưa ra thì đau đớn mến tiếc, dường như lắt thịt cho người vậy.  Lại có vô lượng chúng hữu tình tham lẫn, chỉ lo tích trữ của cải cho nhiều mà tự mình không dám ăn tiêu, còn nói chi đến sự đem của ấy thí cho cha mẹ, vợ con, tôi tớ và những kẻ nghèo hèn đến xin.  Những kẻ tham lẫn ấy khi chết bị đọa vào đường ngã quỷ hay bàng sanh.  Mặc dầu ở trong ác thú, nhưng nhờ đời trước, sống tỏng cõi nhân gian đã từng nghe qua danh hiệu của đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai mà nay lại còn nhớ niệm đến danh hiệu Ngài thì liền từ cõi ấy thoát sanh trở lại làm người.  Khi đã được làm người lại nhớ đến kiếp sống trong đường ngạ quỷ, súc sanh, biết sợ sự đau khổ nên không ưa đắm dục lạc mà còn muốn tự mình làm việc bố thí, khen ngợi người khác làm việc bố thí, không tham tiếc món gì, và lần lần có thể đem cả đầu, mắt, tay, chân, hay máu thịt của thân phần mình mà bố thí cho những kẻ đến ĩn cũng được, huống chi của cải là những vật thừa.
Lại nữa, Mạn Thù Thất Lợi, trong chúng hữu tình nếu có những người nào thọ các giới của Phật để tu học mà lại phá giới hoặc có kẻ không phá giới mà lại phá phép tắc, hoặc có kẻ tuy chẳng phá giới và phép tắc mà lại hủy hoại chánh kiến, hoặc có kẻ tuy không hủy hoại chánh kiến mà lại bỏ sự đa văn nên không hiểu được nghĩa ý sâu xa trong kinh Phật nói, hoặc có kẻ tuy đa văn mà có thói tăng thượng mạn, do thói tăng thượng mạn ấy che lấp tâm tính, cố cháp cho mình là phải, người khác là quấy, chê bai chánh pháp, kết đảng với ma.  Những kẻ ngu si ấy tự mình đã làm theo tà kiến mà lại còn khiến cho vô số ức triệu chúng hữu tình cũng bị sa vào hố nguy hiểm.  Những chúng hữu tình ấy bị trôi lăn trong các đường địa ngục, ngạ quỷ, bàng sanh không khi nào cùng.  Nhưng nếu nghe được danh hiệu của đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai htif họ liền bỏ những hạnh dữ tu theo các pháp lành, khỏi bị đoạ vào vòng ác thú nữa.
Giả sử có người không thể bỏ những hạnh dữ và không tu theo những pháp lành mà phải bị đoạ vào vfong ác thú thì cũng nhờ oai lực bổn nguyện của đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai khiến cho họ, khi tạm nghe được danh hiệu Ngài, liền từ nơi ác thú mạng chung, trở sanh vào cõi người, được tinh tấn tu hành trong sự hiểu biết chân chánh khéo điều hòa tâm ý, bỏ tục xuất gia thọ trì và tu học theo giáo pháp của Như Lai, đã không hủy phạm lại thêm chánh kiến đa văn, hiểu rõ nghĩa lý sâu xa lìa được thói tăng thượng mạn, không chê bai Chánh pháp, không bè bạn với ma, dần dần tu hành theo hạnh Bồ Tát chóng được viên mãn.
Lại nữa, Mạn Thù Thất Lợi, nếu chúng hữu tình có tính tham lam tật đố, hay khen mình chê người thì sẽ bị đoạ trong ba đường địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh, phải chịu nhiều sự đau đớn khổ sở, trải qua không biết mấy nghìn năm mới hết.  Khi đã mãn sự đau khổ kia, liền từ nơi đó mạng chung sanh lại cõi người phải làm thân trâu, ngựa, lừa, lạc đà thường bị người hành hạ, đánh đạp và bị đói khát dầy vò, lại phải đi đường xa chở nặng, cực nhọc muôn phần; còn như may được làm thân người thì lại bị sanh vào hạng hạ tiện phải làm tôi tới cho kẻ khác, mãi bị họ sai sử không khi nào được chút thong thả tự do.  Nếu những nhơn, vật ấy, đời trước khi còn trong nhân đạo đã từng nghe danh hiệu của đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai thì do cái nhân lành ấy, ngày nay nhớ lại, chí tâm quy y Ngài, nhờ thần lực của Ngài gia bị mà thoát khỏi mọi sự khổ não, các căn thông lợi, trí huệ sáng suốt lại thêm đa văn, hằng cầu thắng pháp, thường gặp bạn lành, đời đời dứt hẳn lưới ma, đập nát vỏ vô minh, tát cạn sông phiền não, mà được giải thoát khỏi nạn sanh, lão, bịnh, tử và những nỗi đau khổ lo buồn.
Lại nữa, Mạn Thù Thất Lợi, nếu chúng hữu tình có tính ưa sự ngang trái chia lìa, tranh đấu, kiện cáo lẫn nhau, làm não loạn cho mình và người, đem thân, khẩu, ý tạo thêm mãi những ác nghiệp xoay quay trở lại, thường làm những việc không nhiêu ích để mưu hại lẫn nhau, hoặc cáo triệu nhữg thần ở núi rừng, cây, mả, để hại người, hoặc giết chúng sanh lấy huyết thịt cúng tế quỉ Dược Xoa và quỉ La sát để cậy quỉ hại người, hoặc biên tên họ và làm hình tượng của người cừu oán rồi dùng phép chú thuật tà ác mà trù ẻo cho chết, hoặc dùng chúg pháp hại mạng người.  Nếu chúng hữu tình bị những tai nạn ấy mà nghe danh hiệu của đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai thì các thứ tà ác kia không thể hại được.  Tất cả những kẻ ác tâm kia đều trở lại khởi lòng từ làm việc lợi ích an vui cho kẻ khác, không còn ý tổn não và tâm hiềm giận, hai bên hòa hỏa với nhau.  Và đối với vật thọ dụng của ai thì người ấy tự vui mừng biết đủ, không xâm lấn của nhau mà lại còn giúp đỡ lẫn nhau nữa.
Lại nữa Mạn Thù Thất Lợi, nếu trong hàng tứ chúng: bí sô, bí sô ni, ô ba sách ca, ô ba tư ca, và những kẻ thiện nam, tín nữ đều có thọ trì tám phần trai giới, hoặc trong một năm, hoặc mỗi năm ba tháng, vững giữ giới pháp làm nơi y chỉ tu học rồi đem căn lành này nguyện sanh về chỗ Phật Vô Lượng Thọ ở thế giới Cực Lạc Tây Phương được nghe chánh pháp, nhưng nếu chưa quyết định, mà nghe được danh hiệu đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như lai, thì khi mạng chung sẽ có tám vị đại Bồ Tát như Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát, Quán Thế Âm Bồ Tát, Đắc Đại Thế Bồ Tát, Vô Tận Ý Bồ Tát, Bảo Đàn Hoa Bồ Tát, Dược Vương Bồ Tát, Dược Thượng Bồ Tát, Di Lặc Bồ Tát từ trên không trung đi đến đưa đường chỉ lối cho thì liền được vãng sanh trong những hoa báu đủ màu. Hoặc nếu có kẻ, nhân nguyện lực của đức Dược Sư mà được thát sanh lên cõi trời và mặc dầu sanh lên cõi trời nhưng nhờ cái căn lành sẵn có ấy chưa hết thì không còn sanh lại những đường ác nữa.  Khi tuổi thọ ở cõi trời đã mãn, sanh lại trong cõi người thì, hoặc làm đến bậc Luân vương, thống nhiếp cả bốn châu thiên hạ, oai đức tự tại, giáo hóa cho vô lượng trăm ngàn chúng hữu tình theo con đường thập thiện, hoặc sanh vào giòng Sát đế lỵ, Bà la môn hay cư sĩ đại cô, của tiền dư dật, kho đụn tràn đầy, tướng mạo đoan trang, quyến thuộc sum vầy, lại được thông minh trí huệ, dõng mãnh oai hùng như người đại lực sĩ.  Còn nếu có người phụ nữ nào nghe đến danh hiệu của đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai mà hết lòng thọ trì danh hiệu ấy thì đời sau sẽ không làm thân gái nữa.
Này Mạn Thù Thất Lợi!  Đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai kia khi đãu chứng được đạo Bồ Đề, do sức bổn nguyện mà Ngài quan sát biết chúng hữu tình gặp các thứ bệnh khổ như da vàng, gầy ốm, cảm nhiệt, thương hàn, hoặc trúng phải những thứ ếm đối, đồ độc, hoặc bị hoạnh tử, hoặc bị chết non.  Muốn những chứng bệnh đau khổ ấy được tiêu trừ và lòng mong cầu của chúng hữu tình được mãn nguyện, Ngài liền nhập định, kêu là định: "Diệt trừ tất cả khổ não chúng sanh."  Khi Ngài nhập định, từ trong nhục kế phóng ra luồng ánh ság lớn, trong luồng ánh sáng ấy nói chú đại đà la ni:
Nam mô bạt già phạt đế, bệ sát xã, lu lô tịch lưu ly, bác lặc bà, hát ra xà dã.  Đát tha yết đa da, a ra hắc đế.  Tam miệu tam bột đà da, đát điệt tha.  Án bệ sát thệ, bệ sát thệ, bệ sát xã, tam một yết đế tóa ha.
Lúc ấy trong luồng ánh sáng diễn chú này rồi, cả đại địa rung động, phóng ra ánh đại quang minh làm cho tất cả chúng sanh dứt hết bệnh khổ, hưởng được an vui.
Này Mạn Thù Thất Lợi, nếu thấy những người nào đang mắc những bệnh khổ thì phải tắm gội cho sạch sẽ và vì họ nhất tâm tụng chú này 108 biến, chú nguyện trong đồ ăn, trong thuốc uống hay trong nước không vi trùng mà cho họ uống thì những bệnh khổ ấy đều tiêu diệt.
Nếu có ai mong cầu việc gì mà chí tâm tụng niệm chú này thì đều được như ý muốn:  đã không bệnh lại thêm sống lâu, sau khi mạng chung được sanh về thế giới Tịnh Lưu Ly, không còn thối chyển, rồi dần dần tu chứng đến đạo quả Bồ Đề.
Vậy nên, Mạn Thù Thất Lợi, nếu có những người nào hết lòng ân cần tôn trọng cung kính cúng dường đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai thì phải thường trì tụng chú này đừng lãng quên.
Lại nữa, nếu có những kẻ tịnh tín nam nữ nào được nghe rồi tụng trì danh hiệu đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, Ứng chánh đẳng chánh giác, mỗi sớm mai, súc miệng, đánh răng tắm gội sạch sẽ, xong lại thắp hương, rải dầu thơm, các món kỹ nhạc để cúng dường hình tượng; còn đối với kinh điển này thì tự mình hay dạy người khác chép ra, rồi giữ một lòng thọ trì và suy nghĩ nghĩa lý; đối với vị pháp sư giảng nói kinh pháp thì phải nên cúng dường tất cả những vật cần dùng đừng để thiếu thốn.  Hễ hết lòng như vậy thì nhờ chư Phật hộ niệm được mãn nguyện mọi sự mong cầu cho đến chứng được đạo quả Bồ Đề nữa."
Lúc bấy giờ Mạn Thù Thất Lợi đồng tử bạch Phật rằng: "Bạch đức Thế Tôn, tôi thề qua thời kỳ tượng pháp sẽ dùng đủ chước phương tiện khiến cho những thiện nam tín nữ có lòng tin trong sạch được nghe danh hiệu của đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, cả đến trong giấc ngủ của họ tôi cũng dùng danh hiệu của đức Phật này, thức tỉnh nơi tai cho họ rõ biết.
Bạch đức Thế Tôn, nếu ai thọ trì đọc tụng kinh này, hoặc đem giảng nói, bầy tỏ cho người khác, hoặc tự mình hay dạy người biên chép kinh này, hết lòng cung kính tôn trọng, dùng những bông thơm, dầu thơm, các thứ hương đốt, tràng hoa, anh lạc, phướng lọng cùng âm nhạc hát múa mà cúng dường hoặc dùng hàng ngũ sắc làm đãy đựng kinh này, rồi quét dọn một nơi sạch sẽ, thiết lập một cái tòa cao mà để lên, thì lúc ấy có bốn vị thiên vương quyến thuộc và cùng vô lượng trăm ngàn thiên chúng ở các cõi trời khác đều đến đó mà cúng dường và thủ hộ.
Bạch đức Thế Tôn, nếu kinh này lưu hành đến chỗ nào có người thọ trì và nghe được danh hiệu của đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai thì nhờ công đức bổn nguyên của Ngài mà chỗ ấy không bị nạn hoạnh tử, cũng không bị những ác quỷ, ác thần đoạt lấy tinh khí, và dẫu có bị đoạt lấy đi nữa, cũng được hoàn lại, thân tâm yên ổn khoẻ mạnh như thường."
Phật bảo Mạn Thù Thất Lợi: "Phải, phải, thiệt đúng như lời ngươi nói.  Này Mạn Thù Thất Lợi!  Nếu có những người tịnh tín thiện nam, tín nữ nào muốn cúng dường đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai thì trước phải tạo lập hình tượng Ngài, đem để trên tòa cao chưng dọn sạch sẽ các thứ rồi rải bông, đốt các thứ hương, dùng các thứ tràng phan trang nghiêm chỗ thờ ấy trong bảy ngày bảy đêm, phải thọ tám phần trai giới, ăn đồ thanh trai, tắm gội và y phục chỉnh tề, giữ lòng thanh tịnh, không giận dữ, không sát hại, đối với tất cả loài hữu tình phải khởi tâm bình đẳng, đủ cả tâm từ, bi, hỉ, xả, làm cho họ được lợi ích an vui, đánh nhạc ca hát ngợi khen và do phía hữu đi nhiễu quanh tượng Phật, lại phải nghĩ nhớ công đức bổn nguyện và đọc tụng kinh này, suy nghiệm nghĩa lý mà diễn nói khai thị cho người khác biết.  Làm như vậy thì mong cầu việc chi cũng đều được toại ý, như cầu sống lâu, được sống lâu, cầu giầu sang, được giầu sang, cầu quan vị, được quan vị, cầu sanh con trai con gái thì sanh được con trai, con gái.
Lại nếu có người nào trong giấc ngủ thấy những điềm chiêm bao dữ, còn khi thức thấy những ác tướng như chim đến đậu nơi vườn nhà, hoặc chỗ ở hiện ra trăm điều quái dị mà người ấy dùng những của báu cúng dường đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai thì những ác mộng, ác tướng và những điềm xấu ấy thảy đều ẩn hết, không còn phải lo sợ gì nữa.
Nếu gặp tai nạn nguy hiểm như nạn nước, lửa, gươm, đao, thuốc độc và các cầm thú dữ gây sự sợ hãi như: voi, sư tử, cọp, sói, gấu, rắn độc, bò cạp, rít, sên, lằng, muỗi, mà hết lòng nhớ niệm và cung kính cúng dường đức Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai thì được thoát khỏi những sự sợ hãi ấy; hoặc nếu bị nước khác xâm lăng, nhiễu hại, trộm cướp rối loạn mà nhớ niệm và cung kính đức Phật Dược Sư thì cũng được thoát khỏi những nạn ấy.
Lại nữa, Mạn Thù Thất Lợi, nếu có thiện nam tín nữ nào từ khi phát tâm thọ giới cho đến ngày chết, không thờ những vị trời nào, chỉ một lòng nương the Phật, pháp, tăng, thọ trì giới cấm, hoặc 5 giới, 10 giới, Bồ Tát 10 giới trọng, 48 giới khinh, Tỳ kheo 250 giới, Tỳ kheo ni 348 giới nếu có ai huỷ phạm những giới pháp đã thọ sợ đoạ vào ác thú, hễ chuyên niện và cung kính cúng dường đức Phật Dược sư thì quyết định không thọ sanh trong ba đường ác.  Lại nếu có người phụ nữ nào đương lúc sanh sản phải chịu sự cực khổ đau khổ mà xưng danh hiệu, lễ bái và hết lòng cung kính cúng dường đức Phật Dược Sư thì khỏi những sự đau khổ ấy, mà sanh con ra cũng được vuông tròn, an ổn ít bệnh hoạn, ai thấy cũng vui mừng và không bị quỉ cướp đoạt tinh khí."
Lúc ấy, đức Thích Ca cũng bảo ông A Nan rằng: "Theo như ta đã xưng dương những công đức của Phật Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai đó là công hạnh rất sâu xa của chư Phật, khó hiểu thấu được, vậy ngươi có tin chăng?" 
Ông A Nan bạch Phật: "Bạch đức Thế Tôn, đối với khế kinh của Như Lai nói không bao giờ tôi sanh tâm nghi hoặc.  Tại sao?  Vì những nghiệp thân, khẩu, ý của các đức Như Lai đều thanh tịnh.  Bạch đức Thế Tôn, mặt trời mặt trăng có thể rơi xuống, núi Diệu Cao có thể lay động, nhưng những lời của chư Phật nói ra không bao giờ sai được.  Bạch đức Thế Tôn, nếu có những chúng sanh nào tín căn không đầy đủ, nghe nói đến công hạnh sâu xa của chư Phật thì nghĩ rằng: "Làm sao chỉ niệm danh hiệu của một đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai mà được nhiều công đức thắng lợi ngần ấy."  Vì sự không tin đó, trở sanh lòng hủy báng nên họ phải mất nhiều điều lợi ích, mãi ở trong cảnh đêm dài tăm tối và còn bị đoạ lạc trong các đường ác thú, lưu chuyển không cùng."
Phật lại bảo ông A Nan: "Những chúng hữu tình ấy nếu  nghe danh hiệu đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, chí tâm thọ trì, không sanh lòng nghi hoặc mà đoạ vào đường ác thú thì thật vô lý vậy.
Này A Nan, đó là công hạnh rất sâu nhiệm của chư Phật, khó tin, khó hiểu mà nay ngươi lãnh thọ được thì biết rằng đó là nhờ oai lược của Như Lai vậy.
Này A Nan, tất cả các hàng Thanh văn, Độc giác và các bậc Bồ Tát chưa lên đến bậc sơ địa đều không thể tin hiểu đúng như thật, chỉ trừ những bậc nhất sanh sở hệ Bồ Tát mới tin hiểu được mà thôi.
Này A Nan, thân người khó được, nhưng hết lòng tin kính tôn trọng ngôi Tam Bảo còn khó hơn, huống chi nghe được danh hiệu của đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai lại còn khó hơn nữa.
Này A Nan, đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai tu không biết bao nhiêu hạnh Bồ Tát, dùng không biết bao nhiêu phương tiện khéo léo, phát không biết bao nhiêu nguyện rộng lớn, nếu ta nói ra trong một kiếp hay hơn một kiếp thì kiếp số có thể mau hết, chớ những hạnh nguyện và những phương tiện khéo léo của đức Phật kia không khi nào nói cho hết được."
Lúc bấy giờ, trong chúng hội có một vị Bồ Tát tên là Cứu Thoát liền từ chỗ ngồi đứng dậy, vén y để bày vai bên hữu, gồi bên mặt quỳ sát đất cúi mình chấp tay bạch Phật rằng: "Bạch đức Thế Tôn, đến thời kỳ tượng pháp có những chúng sanh bị nhiều hoạn nạn khốn khổ, tật bệnh luôn luôn, thân hình gầy ốm, ăn uống không được, môi cổ khô rang, mắtg thấy đen tói, tướng chết hiện ra, cha mẹ, bà con, bạn bè quen biết vây quanh khóc lóc.  Thân người bệnh hãy còn nằm đó mà đã thấy sứ giả đến dần thần thức đem lại trước mặc vua Diêm Ma pháp vương, rồi liền khi ấy vị thần Cu Sanh đem sổ ghi tội phước của người đó dâng lên vua Diêm Ma.
Lúc ấy vua phán hỏi rồi kê tính những tội phước của người kia đã làm mà xử đoán.  Nếu trong lúc đó, những bà con quen biết, vì người bệnh ấy, quy y với đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai và thỉnh chúng tăng đọc tụng kinh này đốt đèn bảy tầng, treo thần phan tục mạng năm sắc thì hoặc liền trong lúc ấy, hoặc trải qua 7 ngày, 21 ngày, 35 ngày, 49 ngày, thần thức người kia được trở lại như vừa tỉnh giấc chiêm bao, tự mình nhớ biết những nghiệp lành, nghiệp dữ và sự quả báo đã thọ.  Bởi chính đã rõ những nghiệp báo như vậy, nên dầu có gặp phải những tai nạn nguy hiểm đến tính mạng cũng không dsam tạo những nghiệp ác nữa.  Vậy nên những tịnh tín, thiện nam tín nữ đều phải một lòng thọ trì danh hiệu và tùy sức mình cung kính cúng dường đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai."
Lúc bấy giờ ông A Nan hỏi Cứu Thoát Bồ Tát rằng: "Này thiện nam tử, nên cung kính cúng dường đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai như thế nào?  Còn đèn và phan tục mạng phải làm cách sao?"
Cứu Thoát Bồ Tát nói: "Thưa Đại đức, nếu có người bệnh nào, muốn khỏi bệnh khổ thì quyến thuộc họ phải thọ trì tám phần trai giới trong 7 ngày, 7 đêm tuỳt theo sức mình sắm sửa đồ ăn uống và các thứ cần dùng khác cúng dường chư tăng ngày đêm sáu thời, lễ bái cúng dường đức Dược Sư Lưu Ly Qunag Như Lai, đọc tụng kinh này 49 biến và thắp 49 ngọn đèn, lại tạo 7 hình tượng đức Dược Sư trước mỗi hình tượng để 7 ngọn đèn, mỗi ngọn lớn như bánh xe, đốt luôn trong 49 ngày đêm đừng cho tắt; còn cái thần phan thì làm bằng hàng ngũ sắc bề dài 49 gang tay và phải phóng sanh 49 thứ loài vật thì người bệnh ấy qua khỏi ách nạn, không còn bị hoạch tử và các loài quỷ nhiễu hại.
Lại nữa, A Nan, nếu trong giòng Sát đế lỵ, có những vị quốc vương đã làm lễ quán đảnh mà gặp lúc có nạn, nhân dân bị bệnh dịch, bị nước khác xâm lăng, bị nội loạn, hay bị nạn tinh tú biến ra nhiều điều quái dị, nạn nhật thực, nguyệt thực, mưa gió trái mùa, hay bị nạn quá thời tiết không mưa, thì lúc ấy các vị quốc vương kia phải đem lòng từ bi thương xót tất cả chúng hữu tình, ân xá cho tội nhân bị giam cầm, rồi y theo phép cúng dường đã nói trước mà cúng dường đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai thì do căn lành này và nhờ sức bổn nguyện của đức Dược Sư khiến trong nước liền được an ổn, mưa hòa gió thuận, lúa thóc được mùa, tất cả chúng hữu tình đều vui vẻ, không bệnh hoạn, không có thần Dược Xoa bạo ác, não hại lê dân.  Tất cả các tướng ấy đều ẩn mất và các vị quốc vương kia được sống lâu sức mạnh, không bệnh hoạn, mọi việc đều thêm lợi ích.
Này A Nan, nếu các hoàng hậu, hoàng phi, công chúa, thái tử, vương tử, đại thần, phụ tướng, thể nữ trong cung, bá quan và thứ dân mà bị bệnh khổ cùng những ách nạn khác thì cũng nên tạo lập thần phan năm sắc, chong đèn sáng luôn, phóng sanh các loài vật, rải hoa đủ sắc, đốt cát thứ danh hương để cúng dường đức Phật Dược Sư, sẽ được lành bệnh và thoát khỏi các tai nạn."
Lúc ấy, ông A Nan hỏi Cứu Thoát Bồ Tát rằng: "Thiện nam tử, tại sao cái mạng đã hết mà còn sống thêm được?"
Cứu Thoát Bồ Tát nói: "Này Đại đức, Đại đức há không nghe Như Lai nói có 9 thứ hoạch tử hay sao?  Vậy nên ta khuyên người làm phan và đèn tục mạng, tu các phước đức và nhờ có tu các phước đức ấy nên suốt đời không bị khổ sở hoạn nạn."
Ông A Nan hỏi: "Chín thứ hoạch tử là những thứ chi? "
Cứu Thoát Bồ Tát trả lời:  "Một là nếu có chúng hữu tình nào bị bệnh tuy nhẹ, nhưng không thầy, không thuốc, không người săn sóc, hay giá có gặp thầy lại cho uống lầm thuốc, nên bệnh không đáng chết mà lại chết ngang.  Lại đang lúc bệnh mà tin theo những thuyết họa phúc vu vơ của bọn tà ma ngoại đạo, yêu nghiệt trong đời, sanh lòng run sợ không còn tự chủ đối với sự chân chánh, đi bói khoa để tìm hỏi mối hoạ rồi giết hại loài vật để tấu với thần linh, vái van cùng vọng lượng để cầu xin ban phúc, mong được sống lâu, nhưng rốt cuộc không thể nào được.  Bởi si mê lầm lạc, tin theo tà kiến điên đảo nên bị hoạch tử, đoạ vào địa ngục đời đời không ra khỏi; hai la bị phép vua tru lục; ba là sa đắm sự chơi bời, săn bắn, đam mê tửu sắc, buông lung vô độ, bị loài quỉ đoạt mất tinh khí; bốn là bị chết thiêu; năm là bị chết đắm; sáu là bị các thú dữ ăn thịt; bảy là bị sa từ trên núi cao xuống; tám là bị chết vì thuốc độc, ếm đối, rủa nộp, trù ẻo và bị quỉ tử thi làm hại; chín là bị đói khát khốn khổ mà chết.
Đó là chín thứ hoạch tử của Như Lai nói.  Còn những thứ hoạch tử khác nhiều vô lượng không thể nói hết được.
Lại nữa, A Nan, vua Diêm Ma kia là chủ lãnh ghi chép sổ bộ, tên tuổi tội phúc trong thế gian.  Nếu có chúng hữu tình nào ăn ở bất hiếu, ngũ nghịch, hủy nhục ngôi Tam Bảo, phá hoại phép vua tôi, hủy phạm điều cấm giới thì vua Diêm Ma pháp vương tùy tội nặng nhẹ mà hành phạt.  Vì thế ta khuyên chúng hữu tình nên thắp đèn làm phan, phóng sanh, tu phúc khiến khỏi được các khổ ách, khỏi gặp những tai nạn."
Lúc bấy giờ, trong hàng đại chúng có mười hai vị Dược Xoa đại tướng đều ngồi trong hội như:  Cung Tì La đại tướng, Phạt Chiếc La đại tướng, Mê Súy La đại tướng, An Để La đại tướng, Át Nể La đại tướng, San Để La đại tướng, Nhân Đạt La đại tướng, Ba Di La đại tướng, Ma Hổ La đại tướng, Chơn Đạt La đại tướng, Chiêu Đỗ La đại tướng, Tỳ Yết La đại tướng.
Mười hai vị đại tướng này mỗi vị đều có bảy ngàn Dược Xoa làm quyến thuộc đồng cất tiếng bạch Phật rằng: "Bạch đức Thế Tôn, hôm nay chúng tôi nhờ oai lực của Phật mà được nghe danh hiệu của đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai, không còn tâm sợ sệt trong các đường ác thú nữa.  Chúng tôi cùng nhau, đồng một lòng trọn đời qui y Phật, Pháp, Tăng, thề sẽ gánh vác cho chúng hữu tình, làm việc nghĩa lợi đưa đến sự nhiêu ích an vui.  Tùy nơi nào hoặc làng xóm, thành, nước, hoặc trong rừng cây vắng vẻ, nếu có kinh này lưu bố đến hay có người thọ trì danh hiệu đức Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai và cung kính cúng dường Ngài, thì chúng tôi cùng quyến thuộc đồng hộ về người ấy thoát khỏi tất cả ách nạn và khiến họ mong cầu việc chi cũng đều được thỏa mãn.  Nếu có ai bị bệnh hoạn khổ ách, muốn cầu cho khỏi thì cũng nên đọc tụng kinh này và lấy chỉ ngũ sắc gút danh tự chúng tôi, khi đã được như lòng mong cầu thì mới mở gút ra."
Lúc ấy đức Phật Thích Ca khen các vị Dược Xoa đại tướng rằng: "Hay thay!  Hay thay!  Đại Dược Xoa tướng, các ngươi nghĩ muốn báo đáp ân đức của Phật Dược Sư Lưu Ly Quang nên mới phát nguyện làm những việc lợi ích an vui cho tất cả chúng hữu tình như vậy."
Đồng thời, ông A Nan lại bạch Phật rằng: "Bạch đức Thế Tôn, pháp môn này gọi tên là gì?  Và chúng tôi phải phụng trì bằng cách nào?"
Phật bảo A Nan: "Pháp môn này gọi là Thuyết Dược Sư Lưu Ly Quang Như Lai Bổn Nguyện Công Đức, cũng gọi là Thuyết Thập Nhị Thần Tướng Nhiêu Ích Hữu Tình Kiết Nguyện Thần Chú và cũng gọi là Bạt Trừ Nhất Thiết Nghiệp Chướng.  Cứ nên đúng như vậy mà thọ trì."
Khi đức Bạt Già Phạm nói lời ấy rồi, các hàng đại Bồ Tát, các đại Thanh văn, cùng quốc vương, đại thần, bà la môn, cư sĩ, thiên, long, dược xoa, kiền thát bà, a tố lạc, yết lộ trà, khẩn nại lạc, mạc hô lạc dà, người cùng các loài quỉ thần tất cả đại chúng đều hết sức vui mừng và đồng tin chịu vâng làm.
Nam mô Dược Sư Hải Hội Phật Bồ Tát (3 lần).

Dược Sư Quán Đảnh chân ngôn
Nam mô bạt xà phạt đế, bệ sát xã, lu lô tịch lưu ly, bác lặc bà, hắc ra xà dã.  Đát tha yết đa da, a ra hắc đế.  Tam miệu tam bột đa da, đát điệt tha.  Án bệ sát thệ, bệ sát thệ, bệ sát xã, tam một yết đế tóa ha. (3 lần)

Giải kiết, giải kiết, giải oan kiết,
Nghiệp chướng bao đời đều giải hết,
Rửa sạch lòng trần, phát tâm thành kính
Đối trước Phật đài cầu xin giải kiết.
Dược Sư Phật, Dược Sư Phật.
Tiêu tai diên thọ Dược Sư Phật.
Tùy tâm mãn nguyện Dược Sư Phật.  (3 lần)

Bài tán Dược Xoa
Mười hai đại tướng Dược Xoa
Giúp Phật tuyên dương, chỉ ngũ sắc gút tên kia
Tùy nguyện đều được viên thành
Oan nghiệp dứt sạch, phúc thọ mãi khang ninh.
Tôi nhìn em, đôi mắt ở đậu,
Giữa cõi mê, tôi ở thật lâu,
Em cũng hiểu, cho nên cười nụ,
Chút mưu toan, khơi một bể sầu.
canary
Đăng nhập để trả lời
0