Tuấn Anh người lữ hành cô độc
Đức Hà
Việt Mercury
Mái tóc dài chấm lưng chải bồng cột thành đuôi ngựa phía sau, cặp lông mày vẽ đậm nét trên đôi mắt to đen, hàm ria tỉa gọn, mười ngón tay để móng dài (hay móng giả) chăm sóc kỹ lưỡng, hai chiếc nhẫn nhận hạt thật to lóng lánh, bộ quần áo lịch lãm uœi thẳng nếp và đôi giầy da cao gót là hình aœnh thường thấy của ca sĩ Tuấn Anh ngoài đời cũng như trên sân khấu.
Luôn chỉnh tề, luôn tươm tất và lạ.
Và đó cũng là hình ảnh khán giả ưa thích ở Tuấn Anh, người ca sĩ có nhiều lời đồn đãi phía sau nhưng không ai biết, không ai dám quả quyết như thế nào.
“Một phần đó là phong cách do Tuấn Anh tự tạo và phần nữa từ sự dạy dỗ trong gia đình,” ca sĩ Tuấn Anh tâm sự, khi đến San Jose hát cho chương trình văn nghệ tổ chức ở hộp đêm Lido hồi tuần qua.
Và phong cách này cho đến nay vẫn chỉ có Tuấn Anh độc quyền, độc diễn, chưa thấy sao bản thứ hai.
Không chỉ hoạt động hoàn toàn độc lập, tự chọn bài, chọn nơi biểu diễn, chọn y phục lên sân khấu kể cả phần tự trang điểm, tự làm tóc … anh còn biên soạn caœ lời dẫn cho phần trình bày của mình.
“Ngay từ khi bắt đầu lên sân khấu năm 1979 cho đến nay, Tuấn Anh không tùy thuộc vào bất cứ một trung tâm nào và cũng không tùy thuộc một bầu show nào. Con đường cuœa Tuấn Anh đi thênh thang lộng gió,” anh nói, tự tin và thẳng thắn.
Là con út trong gia đình 12 anh chị, Tuấn Anh là sinh viên đại học khoa học ở Sài Gòn, và thường xuyên tham gia văn nghệ trong trường nhưng không bao giờ nghĩ sẽ trở thành ca sĩ, một cấm kÿ trong gia đình.
“Bố mẹ Tuấn Anh rất cổ - không bao giờ muốn con cái vô nghề xướng ca; Nên khi nghe người con út bỏ học để đi hát thì bố mẹ gần như từ bỏ không liên lạc trong năm sáu năm liền,” anh than trách.
Nhưng sân khấu đã trở thành nỗi đam mê không thể từ bỏ được với người ca sĩ cao 5.9”, nặng 175 pounds có hình dáng của một người nam nhưng lại có những điệu bộ của một người nữ, đến nay đã 24 năm.
Thế khán giả ái mộ nhìn Tuấn Anh như một nam hay một nữ ca sĩ?
Anh cười lớn tiếng và trả lời, chậm rãi:
“Một nam ca sĩ trong một phong cách nhẹ nhàng thanh thoát. Rất riêng, rất đặc biệt,” vừa nói anh vừa xòe năm ngón tay chải chuốt dẻo mềm, miệng cười túm tím, mắt đưa đẩy, đầy nét duyên của một người nữ.
Nhưng anh lại nói tiếp rằng “tuy vậy vẫn không đánh mất cái đàn ông của mình,” anh chỉ vào hàm râu đen chạy đều đặn trên cặp môi có kẻ son nhạt.
Tuấn Anh nói rằng âm nhạc Việt Nam phải có một phong cách mới, và là điều anh cố gắng thực hiện hoài bão đó từ khi đến với khán giả.
Từ Kiếp Đam Mê thủa ban đầu, người nghe vẫn tiếp tục yêu cầu Tuấn Anh Kiếp Đam Mê hôm nay cũng như Mười Năm Tình Cũ, Trái Tim Ngục Tù hay mới đây nhứt Bài Không Tên Cuối Cùng của Vũ Thành An.
Tuấn Anh đã đưa một sắc màu riêng biệt, một nét đặc trưng vào chất nhạc của các tác phẩm từng được nhiều người trình bày trước anh. Khán giả đã đón nhận nồng nhiệt nét độc đáo đó nơi anh.
Tuy thành công ở mức cao nhứt như hiện nay, Tuấn Anh nhìn nhận rằng không phải mọi việc đều êm xuôi.
“Rất nhiều nước mắt đắng cay, rất nhiều những con sâu trong làng văn nghệ,” anh thổ lộ.
Anh không muốn nêu đích danh tên của những “con sâu” nhưng theo lời anh kể có những người liên quan đến ngành nghề chỉ hành động theo bản năng mà anh gọi là “kém nhân tính và phi nghệ thuật.”
“Nhiều người hiền hòa đã không nói ra hay không dám nói và đó là cơ hội để những con sâu tiếp tục lợi dụng công sức của họ. Và nơi nào cũng có.”
Vậy khán giả ái mộ Tuấn Anh nhiều nhứt là nam hay nữ? Anh tâm sự rằng trong buổi trình diễn cả nam và nữ đều yêu thích nhưng riêng “phái nữ gần gũi nhiều hơn thân mật và vồn vã hơn, trong khi phái nam đến một cách trang trọng, lịch sự và cũng kín đáo hơn.”
Tuấn Anh nói rằng chuyện đắc ý nhứt kể từ khi làm nghệ sĩ là “đáp ứng được nhu cầu, vun bồi tình yêu thương của khán giả dành cho anh và ngược lại.”
“Được sống và vẫy vùng trong biển nghệ thuật một cách tự do tuyệt đối và sẵn sàng đương đầu với mọi nghịch cảnh,” là điều anh mong ước nếu có phải làm lại từ đầu nhưng anh cũng tự nhận là “một lãng tử, một lữ hành cô độc trong vòm trời nghệ thuật.”
Anh cho biết sử dụng nước hoa hiệu Guerlain for men và có vừa đủ các kiểu nhẫn, dây chuyền, kiếng mát, bông tai để thích hợp với những bộ quần áo trình diễn và cũng để “bày tỏ lòng thương yêu với khán giả.”
“Những tốn kém về phục sức của Tuấn Anh chỉ nhằm mục đích duy nhứt là biểu lộ sự tôn trọng khán giả, lúc nào cũng gọn gàng đẹp đẽ trước con mắt của khán giả,” anh nói.
Đức Hà
Việt Mercury
Mái tóc dài chấm lưng chải bồng cột thành đuôi ngựa phía sau, cặp lông mày vẽ đậm nét trên đôi mắt to đen, hàm ria tỉa gọn, mười ngón tay để móng dài (hay móng giả) chăm sóc kỹ lưỡng, hai chiếc nhẫn nhận hạt thật to lóng lánh, bộ quần áo lịch lãm uœi thẳng nếp và đôi giầy da cao gót là hình aœnh thường thấy của ca sĩ Tuấn Anh ngoài đời cũng như trên sân khấu.
Luôn chỉnh tề, luôn tươm tất và lạ.
Và đó cũng là hình ảnh khán giả ưa thích ở Tuấn Anh, người ca sĩ có nhiều lời đồn đãi phía sau nhưng không ai biết, không ai dám quả quyết như thế nào.
“Một phần đó là phong cách do Tuấn Anh tự tạo và phần nữa từ sự dạy dỗ trong gia đình,” ca sĩ Tuấn Anh tâm sự, khi đến San Jose hát cho chương trình văn nghệ tổ chức ở hộp đêm Lido hồi tuần qua.
Và phong cách này cho đến nay vẫn chỉ có Tuấn Anh độc quyền, độc diễn, chưa thấy sao bản thứ hai.
Không chỉ hoạt động hoàn toàn độc lập, tự chọn bài, chọn nơi biểu diễn, chọn y phục lên sân khấu kể cả phần tự trang điểm, tự làm tóc … anh còn biên soạn caœ lời dẫn cho phần trình bày của mình.
“Ngay từ khi bắt đầu lên sân khấu năm 1979 cho đến nay, Tuấn Anh không tùy thuộc vào bất cứ một trung tâm nào và cũng không tùy thuộc một bầu show nào. Con đường cuœa Tuấn Anh đi thênh thang lộng gió,” anh nói, tự tin và thẳng thắn.
Là con út trong gia đình 12 anh chị, Tuấn Anh là sinh viên đại học khoa học ở Sài Gòn, và thường xuyên tham gia văn nghệ trong trường nhưng không bao giờ nghĩ sẽ trở thành ca sĩ, một cấm kÿ trong gia đình.
“Bố mẹ Tuấn Anh rất cổ - không bao giờ muốn con cái vô nghề xướng ca; Nên khi nghe người con út bỏ học để đi hát thì bố mẹ gần như từ bỏ không liên lạc trong năm sáu năm liền,” anh than trách.
Nhưng sân khấu đã trở thành nỗi đam mê không thể từ bỏ được với người ca sĩ cao 5.9”, nặng 175 pounds có hình dáng của một người nam nhưng lại có những điệu bộ của một người nữ, đến nay đã 24 năm.
Thế khán giả ái mộ nhìn Tuấn Anh như một nam hay một nữ ca sĩ?
Anh cười lớn tiếng và trả lời, chậm rãi:
“Một nam ca sĩ trong một phong cách nhẹ nhàng thanh thoát. Rất riêng, rất đặc biệt,” vừa nói anh vừa xòe năm ngón tay chải chuốt dẻo mềm, miệng cười túm tím, mắt đưa đẩy, đầy nét duyên của một người nữ.
Nhưng anh lại nói tiếp rằng “tuy vậy vẫn không đánh mất cái đàn ông của mình,” anh chỉ vào hàm râu đen chạy đều đặn trên cặp môi có kẻ son nhạt.
Tuấn Anh nói rằng âm nhạc Việt Nam phải có một phong cách mới, và là điều anh cố gắng thực hiện hoài bão đó từ khi đến với khán giả.
Từ Kiếp Đam Mê thủa ban đầu, người nghe vẫn tiếp tục yêu cầu Tuấn Anh Kiếp Đam Mê hôm nay cũng như Mười Năm Tình Cũ, Trái Tim Ngục Tù hay mới đây nhứt Bài Không Tên Cuối Cùng của Vũ Thành An.
Tuấn Anh đã đưa một sắc màu riêng biệt, một nét đặc trưng vào chất nhạc của các tác phẩm từng được nhiều người trình bày trước anh. Khán giả đã đón nhận nồng nhiệt nét độc đáo đó nơi anh.
Tuy thành công ở mức cao nhứt như hiện nay, Tuấn Anh nhìn nhận rằng không phải mọi việc đều êm xuôi.
“Rất nhiều nước mắt đắng cay, rất nhiều những con sâu trong làng văn nghệ,” anh thổ lộ.
Anh không muốn nêu đích danh tên của những “con sâu” nhưng theo lời anh kể có những người liên quan đến ngành nghề chỉ hành động theo bản năng mà anh gọi là “kém nhân tính và phi nghệ thuật.”
“Nhiều người hiền hòa đã không nói ra hay không dám nói và đó là cơ hội để những con sâu tiếp tục lợi dụng công sức của họ. Và nơi nào cũng có.”
Vậy khán giả ái mộ Tuấn Anh nhiều nhứt là nam hay nữ? Anh tâm sự rằng trong buổi trình diễn cả nam và nữ đều yêu thích nhưng riêng “phái nữ gần gũi nhiều hơn thân mật và vồn vã hơn, trong khi phái nam đến một cách trang trọng, lịch sự và cũng kín đáo hơn.”
Tuấn Anh nói rằng chuyện đắc ý nhứt kể từ khi làm nghệ sĩ là “đáp ứng được nhu cầu, vun bồi tình yêu thương của khán giả dành cho anh và ngược lại.”
“Được sống và vẫy vùng trong biển nghệ thuật một cách tự do tuyệt đối và sẵn sàng đương đầu với mọi nghịch cảnh,” là điều anh mong ước nếu có phải làm lại từ đầu nhưng anh cũng tự nhận là “một lãng tử, một lữ hành cô độc trong vòm trời nghệ thuật.”
Anh cho biết sử dụng nước hoa hiệu Guerlain for men và có vừa đủ các kiểu nhẫn, dây chuyền, kiếng mát, bông tai để thích hợp với những bộ quần áo trình diễn và cũng để “bày tỏ lòng thương yêu với khán giả.”
“Những tốn kém về phục sức của Tuấn Anh chỉ nhằm mục đích duy nhứt là biểu lộ sự tôn trọng khán giả, lúc nào cũng gọn gàng đẹp đẽ trước con mắt của khán giả,” anh nói.