"Vùng Đất thiêng" của Nguyễn Minh Ngọc
Nguyễn Thị Thu Hiền
Ai cũng có một vùng Đất thiêng cho riêng mình. Nguyễn Minh Ngọc cũng vậy. Quê hương trở lại trong anh, ăm ắp như trước dòng Lam. Kí ức của người phi công tên Vũ sau bao năm về làng sống động, như mới ngày hôm qua thôi - rất gần. Nhuần nhị một giọng kể của người kể chuyện xưng “tôi”, kỉ niệm xâu chuỗi kỉ niệm.
Bắt đầu từ cái đình làng, những trò nghịch ngợm cùng lũ bạn chăn trâu, những giờ học bên ruộng mía... đến cả thời gian dài của tuổi thơ trong bom đạn. Rất đáng quý ở thời điểm hiện nay - khi chiến tranh đã lùi xa, rất xa, nhà văn vẫn dựng lên, tái hiện lại từng chi tiết của tuổi thơ nơi miền Đất thiêng với bạn đọc. Bạn đọc ngày nay, nhất là các bạn trẻ sinh ra sau chiến tranh có dịp hình dung về những ngày bom đạn mà tuổi thơ mình không hề trải: Lớp học dưới hầm, mũ rơm, bắt giặc lái, sơ tán...
Có thể thấy bộ ba Vũ - Sơn - Khánh hồn nhiên, trong sáng, đầy quả cảm tuy cũng xốc nổi, nghịch ngợm lỗi lầm chính là những người công dân đích thực của mảnh Đất thiêng trong thời điểm lúc bấy giờ. Hoàn cảnh đất nước, quê hương đã làm nên nét tính cách, phẩm chất của các em. Và những tính cách, phẩm chất ấy đã ngời lên trong những hoàn cảnh tưởng như khốn khó vô cùng.
Nhà văn quân đội Nguyễn Minh Ngọc đã viết khá nhiều cho lứa tuổi thiếu niên, nhi đồng. Anh chọn cho mình lối kể “giản dị, chân thật, mang màu sắc cổ tích dẫu thời gian chưa xa” (lời giới thiệu của nhà văn Xuân Sách cho tập Đất thiêng). Để anh phi công Vũ thực hiện một cú “nhảy dù” ngoạn mục từ máy bay trực thăng xuống làng quê nghèo miền Trung của mình sau bao năm xa cách. Nguyễn Minh Ngọc thực sự đã làm một cuộc trở về với tuổi thơ. Trong những dòng tự bạch anh viết: “... Tuổi thơ tôi lấm láp phù sa của dòng Lam biêng biếc xanh, chen lẫn trong đó là tiếng ùng oàng bom đạn của giặc Mỹ. Giờ đây, ba phần tư cái làng ấy đã chìm lỉm dưới đáy sông. Nỗi đau và niềm tiếc nuối ấy đã thôi thúc tôi cầm bút, với ước mong lưu giữ lại trong kí ức một chút hình bóng của quê cha đất tổ...”.
Lắng nghe hồi ức của Đất thiêng, thấy được nỗi xót xa ngằn ngặt tựa Tuổi thơ im lặng của Duy Khán buổi nào. Đó là những nỗi buồn đẹp cho tuổi thơ đất Việt phải bước bàn chân nhỏ bé qua chiến tranh. Nỗi buồn đó luôn nâng ta thành người.
(Báo Văn nghệ Trẻ)
Nguyễn Thị Thu Hiền
Ai cũng có một vùng Đất thiêng cho riêng mình. Nguyễn Minh Ngọc cũng vậy. Quê hương trở lại trong anh, ăm ắp như trước dòng Lam. Kí ức của người phi công tên Vũ sau bao năm về làng sống động, như mới ngày hôm qua thôi - rất gần. Nhuần nhị một giọng kể của người kể chuyện xưng “tôi”, kỉ niệm xâu chuỗi kỉ niệm.
Bắt đầu từ cái đình làng, những trò nghịch ngợm cùng lũ bạn chăn trâu, những giờ học bên ruộng mía... đến cả thời gian dài của tuổi thơ trong bom đạn. Rất đáng quý ở thời điểm hiện nay - khi chiến tranh đã lùi xa, rất xa, nhà văn vẫn dựng lên, tái hiện lại từng chi tiết của tuổi thơ nơi miền Đất thiêng với bạn đọc. Bạn đọc ngày nay, nhất là các bạn trẻ sinh ra sau chiến tranh có dịp hình dung về những ngày bom đạn mà tuổi thơ mình không hề trải: Lớp học dưới hầm, mũ rơm, bắt giặc lái, sơ tán...
Có thể thấy bộ ba Vũ - Sơn - Khánh hồn nhiên, trong sáng, đầy quả cảm tuy cũng xốc nổi, nghịch ngợm lỗi lầm chính là những người công dân đích thực của mảnh Đất thiêng trong thời điểm lúc bấy giờ. Hoàn cảnh đất nước, quê hương đã làm nên nét tính cách, phẩm chất của các em. Và những tính cách, phẩm chất ấy đã ngời lên trong những hoàn cảnh tưởng như khốn khó vô cùng.
Nhà văn quân đội Nguyễn Minh Ngọc đã viết khá nhiều cho lứa tuổi thiếu niên, nhi đồng. Anh chọn cho mình lối kể “giản dị, chân thật, mang màu sắc cổ tích dẫu thời gian chưa xa” (lời giới thiệu của nhà văn Xuân Sách cho tập Đất thiêng). Để anh phi công Vũ thực hiện một cú “nhảy dù” ngoạn mục từ máy bay trực thăng xuống làng quê nghèo miền Trung của mình sau bao năm xa cách. Nguyễn Minh Ngọc thực sự đã làm một cuộc trở về với tuổi thơ. Trong những dòng tự bạch anh viết: “... Tuổi thơ tôi lấm láp phù sa của dòng Lam biêng biếc xanh, chen lẫn trong đó là tiếng ùng oàng bom đạn của giặc Mỹ. Giờ đây, ba phần tư cái làng ấy đã chìm lỉm dưới đáy sông. Nỗi đau và niềm tiếc nuối ấy đã thôi thúc tôi cầm bút, với ước mong lưu giữ lại trong kí ức một chút hình bóng của quê cha đất tổ...”.
Lắng nghe hồi ức của Đất thiêng, thấy được nỗi xót xa ngằn ngặt tựa Tuổi thơ im lặng của Duy Khán buổi nào. Đó là những nỗi buồn đẹp cho tuổi thơ đất Việt phải bước bàn chân nhỏ bé qua chiến tranh. Nỗi buồn đó luôn nâng ta thành người.
(Báo Văn nghệ Trẻ)
Love mickey,