Tình lặng
Thương tặng NN
Em và tôi chưa một lần hội ngộ
Chưa đươc nghe lời thỏ thẻ yêu đương
Chưa nắm tay, rồi bồi hồi ngây dại
Và chưa lần vuốt lên tóc thân thương
Rồi lời thơ đưa tôi vào cõi nhớ
Cứ chiều về, theo mây lãng dãng mơ.
Chỉ tôi đây mòn mỏi kiếp đợi chờ.
Em nơi đó, tôi đây, còn cách biệt
Chiều nay gió lạnh, ngập phương bắc ấy
Tôi ngồi đây tình tự với giă băng
ở tận trời nam, trong em có thấy.
Những ấm áp từ mấy lời thơ vụng
Không biết vì sao tôi lại mãi mơ
Dù đã chưa mặt đối mặt bao giờ
Chẳng lẽ kiếp trước ta từng gặp gỡ.
Để kiếp này đơn độc những lời thơ
Người Thứ Hai
Thương tặng NN
Em và tôi chưa một lần hội ngộ
Chưa đươc nghe lời thỏ thẻ yêu đương
Chưa nắm tay, rồi bồi hồi ngây dại
Và chưa lần vuốt lên tóc thân thương
Rồi lời thơ đưa tôi vào cõi nhớ
Cứ chiều về, theo mây lãng dãng mơ.
Chỉ tôi đây mòn mỏi kiếp đợi chờ.
Em nơi đó, tôi đây, còn cách biệt
Chiều nay gió lạnh, ngập phương bắc ấy
Tôi ngồi đây tình tự với giă băng
ở tận trời nam, trong em có thấy.
Những ấm áp từ mấy lời thơ vụng
Không biết vì sao tôi lại mãi mơ
Dù đã chưa mặt đối mặt bao giờ
Chẳng lẽ kiếp trước ta từng gặp gỡ.
Để kiếp này đơn độc những lời thơ
Người Thứ Hai