Tạm biệt Hà Nội khi ánh chiều nhạt nắng chiếc Boeing 777 đưa nhóm chúng tôi đến Sân bay Đà Nẵng lúc mặt trời đã úp mặt trên sườn núi. Ngồi trên ô tô khoảng 30km thật sự quá sức với bé con lần đầu tiên đi máy bay, lần đầu tiên đi xa như vậy nên bé mệt, mỏi chỉ muốn nghỉ chỉ muốn dừng chân. Không phải là lần đầu đi xa, đây chỉ bằng nửa chặng đường mình đã từng đi nhưng vì dạo này yếu quá nên cũng mệt, mất thăng bằng chút xíu. Tới chạm dừng chân dưới chân núi Bà Nà, ngồi đợi đến giờ lên cáp treo mọi người tranh thủ nghỉ để lấy lại sức chỉ riêng mình tỉ mẩn tìm hiểu về cái tên Bà Nà. Không quá bất ngờ vì cái tên ấy – lẽ ra phải đặt là Banana Hill mới đúng với nguồn gốc.
Trời không còn màu tím sẫm mà chuyển hẳn sang màu mực, ánh đèn điện quanh khu chạm dừng chân ấy không đủ mạnh để sáng bừng cả đất trời núi rừng rộng thênh thang nơi giặc Pháp cách đây gần 1 thế kỷ đã chọn điểm này để an dưỡng và hưởng thụ. Cuối cùng cũng đặt chân vào cabin, chiếc cáp treo đưa chúng tôi vượt núi lên đỉnh cao tiên cảnh. Với bản tính phòng thủ nên bám chắc vào tay vịn và còn hoang mang khi chiếc cáp treo cứ lạnh lùng chạy mặc kệ bầu trời ngoài kia đen kịt. Thoảng chốc nghe thấy tiếng suối chảy róc rách róc rách như minh chứng núi rừng nơi đây thật đẹp và hùng vĩ biết nhường nào với kỷ lục độ cao và đường cáp treo hơn 5 ngàn mét.
Qua 1 lần trung chuyển, cuối cùng cũng hạ cánh an toàn ở Gare Morin! Quả tim nhỏ dường như chưa hết hồi hộp và lo ngại vì gần 30 phút lửng lơ giữa không trung thẫm đặc và chưa nhìn thấy ánh sáng, chưa nhìn thấy niềm tin và hy vọng về miền tiên cảnh. Lên phòng, nghỉ một lúc rồi mới tắm gội. Bé con quá mệt rồi, tinh thần xuống đến cực điểm khi đi một chặng đường hơn ngàn km, vượt núi cheo leo lơ lửng giữa tầng không và bé chưa quen với việc thay đổi khí hậu như vậy nữa. Lúc này đây lại thêm cái đói xâm chiếm khiến cả cơ thể muốn rời rã, “ước chi mình đang ở nhà mình”! Sau khi gột rửa mệt mỏi chúng tôi đi ăn. Nhà bếp vắng vẻ, thức ăn ít ỏi như minh chứng cho sự trễ nải của máy bay. Tất cả cảm nhận như chưa hề được ăn ở Khách sạn 4sao thực sự bởi nguội lạnh và ít ỏi chứ không hẳn là vì mấy em đang ở tuổi ăn tuổi ngủ.
Nạp năng lượng chỉ đủ để động viên cái bụng “hãy yên dạ đêm nay nhé!’. Tất cả về phòng nghỉ ngơi và vui chơi. Chừng nửa tiếng bé con đi nằm và thiếp đi, chìm sâu vào giấc ngủ. Mấy em thanh niên phòng bên đi chơi, xem đốt lửa trại dù sương mây tưới đẫm cả núi rừng, cái ẩm ướt, lạnh nhưng không quá rét như mùa đông thường trực Bà Nà khi trời chuyển về đêm. Không hẳn vì uống một ly café mà mình đánh vật với giấc ngủ, đến 01h45 mới lịm đi vì vẫn còn lo cho bé con đã mang cả cái hoảng hốt, cái sợ của việc đi cáp treo thêm lần nữa “Không! Không đi cáp treo nữa đâu! Mệt lắm”…Không gian im ắng, tâm hồn yên nghỉ thực sự chỉ đến 03h15 thôi. Lúc này đây có cái gì đó cứ thôi thúc mình, lôi kéo và mời gọi mình. Thức dậy để khám phá Bà Nà về đêm, để tận hưởng cái khí hậu 4 mùa trong 1 ngày vì chỉ có đêm nay là mình được ở đây, đêm mai đã trở lại nhịp đập khác của thành phố Đà Nẵng mất rồi.
Rời phòng, xuống sân nhưng không thể bước ra bởi mây mưa bao kín cả không gian tĩnh mịch. Cảm nhận được cái lạnh, thế là đủ và trở về phòng. Dù kín cửa nhưng tiếng mây thổi ù ù mình cảm nhận rất rõ ngay bên tai. Ngồi bó gối trong phòng, nhìn bé con đã thực sự mãn nguyện với giấc mơ riêng của mình, mình trở lại với thực tại. Căn phòng rộng chừng 20m2 đầy đủ mọi thứ không bó hẹp những nghĩ suy của mình, không hạn chế trí tưởng tượng của mình về Banana Hill! Vơ tạm cuốn Heritage đọc, chán rồi bật TV xem. Khi mọi người ngủ ngon lành thì mình xem hết Hoàng Kim Giáp và phóng sự về “Thành phố của độ cao”.
Ánh sáng dần dần lộ rõ qua một lớp cửa kính nhìn thấy những bông cẩm tú cầu đang khoe sắc khi mà tối qua mình chưa nhận rõ. Không thể kìm cái thú khám phá ấy lại, mình chạy nhanh xuống sân và có chút kinh nghiệm không quên mang cả mũ và ô đi. Thoáng rùng mình như cái lạnh đầu đông đang đến. Loanh quanh khách sạn hồi lâu và chụp những tấm hình làm kỷ niệm. Trời lúc này bắt đầu mưa nặng hạt, chạy vội về phòng khua Yến và bé con dậy. Vệ sinh nhanh chóng, chụp vài kiểu ảnh trong phòng rồi đi ăn. Buổi sáng này ăn thật ngon miệng, cần nạp nhiều năng lượng để chuẩn bị cho cuộc leo núi chinh phục đỉnh cao sắp tới. Có lẽ, sẽ không bao giờ quên được đôi mắt sáng lấp lánh của Thiên thần với câu nói “bữa sáng hôm nay thật tuyệt vời!. Mãn nguyện với bữa sáng, hài lòng với cảnh quan, thích thú với khí hậu đã thích nghi sau một đêm dài, bé con cùng tất cả mọi người hứng khởi với cuộc hành trình bắt đầu.
Những bông cẩm tú cầu đủ sắc màu nổi bật giữa rừng cây xanh ngắt dẫn lối du khách lên Đài Phật. Đài Phật trắng, cao sừng sững uy nghiêm và nhân từ như thâu tóm vạn vật nơi đây như dấu tích cho sự ngự trị đỉnh cao của lương tri. Chắp tay thỉnh cầu sức khoẻ bình an, bé con tiến về phía hòn non bộ ngắm cảnh sơn thuỷ hữu tình gợi nhớ tới phim Tôn Ngộ và tưởng tượng mình đang ở Thiên đường. Với tay có thể bắt được mây, mây ôm gọn cả núi và rừng cây nơi đây. Không gian rộng lớn vô ngần. TP Đà Nẵng nằm gọn trong tầm mắt khi nhìn từ đỉnh cao của Banana Hill. Cảnh quan nơi đây như níu chân lữ khách chẳng muốn rời xa.
Lần đầu tiên bé đi máy bay nên nút bông tai cẩn thận
Sau khi nạp năng lượng
Và làm điệu ở sảnh
Một đêm dài hồi phục, ta đã sung sức hơn bao giờ hết
Du lịch cũng mang theo chàng ú Doremon!
Nghỉ chút vì trời mưa chưa đi ăn được
Làm dáng ở cầu thang
Con yêu mẹ!
Đói nên dù trời mưa vẫn phải đi ăn thôi!
Vừa mưa xong đã có những ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá rồi!
Thoáng chốc lại mát dịu như mùa thu. Dù mây đang quần tụ vẫn rõ cáp treo
Bắt đầu cuộc chinh phục đỉnh cao
Cẩm tú cầu đẹp mê hồn lôi cuốn bước chân du khách
Và đua nở như chào đón, gọi mời đưa bước chân người đến với tiên cảnh
Muốn "tĩnh tâm" nên chặn lối không cho ai vào Vườn tĩnh tâm
Hầm rượu...quý, người lớn không được vào
Đài Phật đã xuất hiện từ xa
Nhìn nghiêng nhân từ
Và chính diện uy nghiêm
Chúng con xin ghi lại dấu chân nơi này
Trở về dưới chân núi yên bình, thanh thản cõi tâm
Tạm biệt Banana Hill!
Trời không còn màu tím sẫm mà chuyển hẳn sang màu mực, ánh đèn điện quanh khu chạm dừng chân ấy không đủ mạnh để sáng bừng cả đất trời núi rừng rộng thênh thang nơi giặc Pháp cách đây gần 1 thế kỷ đã chọn điểm này để an dưỡng và hưởng thụ. Cuối cùng cũng đặt chân vào cabin, chiếc cáp treo đưa chúng tôi vượt núi lên đỉnh cao tiên cảnh. Với bản tính phòng thủ nên bám chắc vào tay vịn và còn hoang mang khi chiếc cáp treo cứ lạnh lùng chạy mặc kệ bầu trời ngoài kia đen kịt. Thoảng chốc nghe thấy tiếng suối chảy róc rách róc rách như minh chứng núi rừng nơi đây thật đẹp và hùng vĩ biết nhường nào với kỷ lục độ cao và đường cáp treo hơn 5 ngàn mét.
Qua 1 lần trung chuyển, cuối cùng cũng hạ cánh an toàn ở Gare Morin! Quả tim nhỏ dường như chưa hết hồi hộp và lo ngại vì gần 30 phút lửng lơ giữa không trung thẫm đặc và chưa nhìn thấy ánh sáng, chưa nhìn thấy niềm tin và hy vọng về miền tiên cảnh. Lên phòng, nghỉ một lúc rồi mới tắm gội. Bé con quá mệt rồi, tinh thần xuống đến cực điểm khi đi một chặng đường hơn ngàn km, vượt núi cheo leo lơ lửng giữa tầng không và bé chưa quen với việc thay đổi khí hậu như vậy nữa. Lúc này đây lại thêm cái đói xâm chiếm khiến cả cơ thể muốn rời rã, “ước chi mình đang ở nhà mình”! Sau khi gột rửa mệt mỏi chúng tôi đi ăn. Nhà bếp vắng vẻ, thức ăn ít ỏi như minh chứng cho sự trễ nải của máy bay. Tất cả cảm nhận như chưa hề được ăn ở Khách sạn 4sao thực sự bởi nguội lạnh và ít ỏi chứ không hẳn là vì mấy em đang ở tuổi ăn tuổi ngủ.
Nạp năng lượng chỉ đủ để động viên cái bụng “hãy yên dạ đêm nay nhé!’. Tất cả về phòng nghỉ ngơi và vui chơi. Chừng nửa tiếng bé con đi nằm và thiếp đi, chìm sâu vào giấc ngủ. Mấy em thanh niên phòng bên đi chơi, xem đốt lửa trại dù sương mây tưới đẫm cả núi rừng, cái ẩm ướt, lạnh nhưng không quá rét như mùa đông thường trực Bà Nà khi trời chuyển về đêm. Không hẳn vì uống một ly café mà mình đánh vật với giấc ngủ, đến 01h45 mới lịm đi vì vẫn còn lo cho bé con đã mang cả cái hoảng hốt, cái sợ của việc đi cáp treo thêm lần nữa “Không! Không đi cáp treo nữa đâu! Mệt lắm”…Không gian im ắng, tâm hồn yên nghỉ thực sự chỉ đến 03h15 thôi. Lúc này đây có cái gì đó cứ thôi thúc mình, lôi kéo và mời gọi mình. Thức dậy để khám phá Bà Nà về đêm, để tận hưởng cái khí hậu 4 mùa trong 1 ngày vì chỉ có đêm nay là mình được ở đây, đêm mai đã trở lại nhịp đập khác của thành phố Đà Nẵng mất rồi.
Rời phòng, xuống sân nhưng không thể bước ra bởi mây mưa bao kín cả không gian tĩnh mịch. Cảm nhận được cái lạnh, thế là đủ và trở về phòng. Dù kín cửa nhưng tiếng mây thổi ù ù mình cảm nhận rất rõ ngay bên tai. Ngồi bó gối trong phòng, nhìn bé con đã thực sự mãn nguyện với giấc mơ riêng của mình, mình trở lại với thực tại. Căn phòng rộng chừng 20m2 đầy đủ mọi thứ không bó hẹp những nghĩ suy của mình, không hạn chế trí tưởng tượng của mình về Banana Hill! Vơ tạm cuốn Heritage đọc, chán rồi bật TV xem. Khi mọi người ngủ ngon lành thì mình xem hết Hoàng Kim Giáp và phóng sự về “Thành phố của độ cao”.
Ánh sáng dần dần lộ rõ qua một lớp cửa kính nhìn thấy những bông cẩm tú cầu đang khoe sắc khi mà tối qua mình chưa nhận rõ. Không thể kìm cái thú khám phá ấy lại, mình chạy nhanh xuống sân và có chút kinh nghiệm không quên mang cả mũ và ô đi. Thoáng rùng mình như cái lạnh đầu đông đang đến. Loanh quanh khách sạn hồi lâu và chụp những tấm hình làm kỷ niệm. Trời lúc này bắt đầu mưa nặng hạt, chạy vội về phòng khua Yến và bé con dậy. Vệ sinh nhanh chóng, chụp vài kiểu ảnh trong phòng rồi đi ăn. Buổi sáng này ăn thật ngon miệng, cần nạp nhiều năng lượng để chuẩn bị cho cuộc leo núi chinh phục đỉnh cao sắp tới. Có lẽ, sẽ không bao giờ quên được đôi mắt sáng lấp lánh của Thiên thần với câu nói “bữa sáng hôm nay thật tuyệt vời!. Mãn nguyện với bữa sáng, hài lòng với cảnh quan, thích thú với khí hậu đã thích nghi sau một đêm dài, bé con cùng tất cả mọi người hứng khởi với cuộc hành trình bắt đầu.
Những bông cẩm tú cầu đủ sắc màu nổi bật giữa rừng cây xanh ngắt dẫn lối du khách lên Đài Phật. Đài Phật trắng, cao sừng sững uy nghiêm và nhân từ như thâu tóm vạn vật nơi đây như dấu tích cho sự ngự trị đỉnh cao của lương tri. Chắp tay thỉnh cầu sức khoẻ bình an, bé con tiến về phía hòn non bộ ngắm cảnh sơn thuỷ hữu tình gợi nhớ tới phim Tôn Ngộ và tưởng tượng mình đang ở Thiên đường. Với tay có thể bắt được mây, mây ôm gọn cả núi và rừng cây nơi đây. Không gian rộng lớn vô ngần. TP Đà Nẵng nằm gọn trong tầm mắt khi nhìn từ đỉnh cao của Banana Hill. Cảnh quan nơi đây như níu chân lữ khách chẳng muốn rời xa.
Lần đầu tiên bé đi máy bay nên nút bông tai cẩn thận
Sau khi nạp năng lượng
Và làm điệu ở sảnh
Một đêm dài hồi phục, ta đã sung sức hơn bao giờ hết
Du lịch cũng mang theo chàng ú Doremon!
Nghỉ chút vì trời mưa chưa đi ăn được
Làm dáng ở cầu thang
Con yêu mẹ!
Đói nên dù trời mưa vẫn phải đi ăn thôi!
Vừa mưa xong đã có những ánh nắng xuyên qua từng kẽ lá rồi!
Thoáng chốc lại mát dịu như mùa thu. Dù mây đang quần tụ vẫn rõ cáp treo
Bắt đầu cuộc chinh phục đỉnh cao
Cẩm tú cầu đẹp mê hồn lôi cuốn bước chân du khách
Và đua nở như chào đón, gọi mời đưa bước chân người đến với tiên cảnh
Muốn "tĩnh tâm" nên chặn lối không cho ai vào Vườn tĩnh tâm
Hầm rượu...quý, người lớn không được vào
Đài Phật đã xuất hiện từ xa
Nhìn nghiêng nhân từ
Và chính diện uy nghiêm
Chúng con xin ghi lại dấu chân nơi này
Trở về dưới chân núi yên bình, thanh thản cõi tâm
Tạm biệt Banana Hill!