Vừa trải qua một kỳ thi mang ý nghĩa quyết định hướng đi của riêng mình, cuộc đời mình. Chưa bao giờ đặt mục tiêu quá cao để tránh những tổn thương về tinh thần mang lại nên coi đó như một cuộc dạo chơi, ngẫu hứng mà thôi. Sẽ là duy tâm khi khẳng định rằng “số mình lận đận”, lận đận trên mọi con đường. Biết vậy, nên chẳng lấy làm bất ngờ khi trước hôm thi bị giẫm vào chiếc đinh 20 phân để rồi bình thản bóp vào vết đau để mong hết đi những giọt sót và cứ tập tễnh, tập tễnh đến phòng thi như một thương binh bình thản đến lạ kỳ. Những thí sinh đã chuẩn bị sẵn tài liệu vào phòng, còn mình “tay trắng”, “tay không bắt giặc”. Kệ thôi, biết gì làm đó, cố gắng hết sức mình và không lệ thuộc bất cứ điều gì dù phỏng đoán khả năng có thể xảy ra. Nhưng không sao, cứ bướng bỉnh như bản tính vốn có, để xem câu phát ngôn của người có thẩm quyền có là bản tuyên ngôn và chặn lối bước chân nhiều người có năng lực “với cơ quan nhà nước, giỏi cũng không cần và không phải ngẫu nhiên mà vào được”!
Không choáng, không bất ngờ mà chỉ thấy lòng buồn, buồn hơn bao giờ hết vì thực trạng xã hội ngày nay là như vậy. Bạn mình đã không ngoa khi nói “thời này, đứa nào giỏi thật sự là đứa dám làm cơ quan tư nhân hay cơ quan nước ngoài để khẳng định mình mà không chạy vào nhà nước bởi nhà nước là nơi tập hợp những mảnh bằng, những mối quan hệ, những thế lực tài chính và chỉ có ít thôi là năng lực thật sự”. Dù không hoàn toàn đồng tình với bạn nhưng những gì nghe, những gì nhìn, những gì trải qua khiến tinh thần nó cứng cáp hơn, trái tim lạnh giá hơn, lạnh như băng!
Đêm. Một mình với những cơn đau ập đến. Ai ngờ, chiếc đinh nhỏ cũng làm yếu lòng người đến thế?! Nhưng không nản lòng, không lùi bước. Phải vậy chứ!...Ngẫm cho kỹ, kết quả cuối cùng mới là quan trọng. Tâm lý là một yếu tố dẫn tới thành công, dù chưa biết kết quả ra sao nhưng tự nó nhận thấy nó đã thành công bởi tâm lý cực kỳ thoải mái, chưa bao giờ thoải mái như vậy. Liệu có phải chăng là sự từng trải? Không hẳn vì nó chưa quá già mà. Hay là dư âm của cuộc sống? Là dòng chảy cuộc đời? Hay là tổng hòa những yếu tố ấy? Có lẽ vậy! Dù sao cũng đã xong, đã kết thúc nên hãy cứ vui đi, thoải mái nữa đi.
Kỳ thực tháng tư với nó dường như ngắn hơn so với mọi người, nó như chạy đua với thời gian. Trải qua những tháng ngày tháng tư thấy yêu cuộc sống hơn bao giờ hết. Tháng tư yêu thương, tháng tư đáng nhớ! Và tháng tư ơi! Hãy cứ tinh khôi và thanh khiết như bông hoa loa kèn yêu dấu! Để thành công kia rẽ thẳng tới tháng năm. Mệt nhọc ơi! Yên lòng nhé. Tháng tư hết rồi, lòng được nghỉ ngơi!
Hà Phương - [email=danphuong_2003@yahoo.com.vn]danphuong_2003@yahoo.com.vn[/email]
Không choáng, không bất ngờ mà chỉ thấy lòng buồn, buồn hơn bao giờ hết vì thực trạng xã hội ngày nay là như vậy. Bạn mình đã không ngoa khi nói “thời này, đứa nào giỏi thật sự là đứa dám làm cơ quan tư nhân hay cơ quan nước ngoài để khẳng định mình mà không chạy vào nhà nước bởi nhà nước là nơi tập hợp những mảnh bằng, những mối quan hệ, những thế lực tài chính và chỉ có ít thôi là năng lực thật sự”. Dù không hoàn toàn đồng tình với bạn nhưng những gì nghe, những gì nhìn, những gì trải qua khiến tinh thần nó cứng cáp hơn, trái tim lạnh giá hơn, lạnh như băng!
Đêm. Một mình với những cơn đau ập đến. Ai ngờ, chiếc đinh nhỏ cũng làm yếu lòng người đến thế?! Nhưng không nản lòng, không lùi bước. Phải vậy chứ!...Ngẫm cho kỹ, kết quả cuối cùng mới là quan trọng. Tâm lý là một yếu tố dẫn tới thành công, dù chưa biết kết quả ra sao nhưng tự nó nhận thấy nó đã thành công bởi tâm lý cực kỳ thoải mái, chưa bao giờ thoải mái như vậy. Liệu có phải chăng là sự từng trải? Không hẳn vì nó chưa quá già mà. Hay là dư âm của cuộc sống? Là dòng chảy cuộc đời? Hay là tổng hòa những yếu tố ấy? Có lẽ vậy! Dù sao cũng đã xong, đã kết thúc nên hãy cứ vui đi, thoải mái nữa đi.
Kỳ thực tháng tư với nó dường như ngắn hơn so với mọi người, nó như chạy đua với thời gian. Trải qua những tháng ngày tháng tư thấy yêu cuộc sống hơn bao giờ hết. Tháng tư yêu thương, tháng tư đáng nhớ! Và tháng tư ơi! Hãy cứ tinh khôi và thanh khiết như bông hoa loa kèn yêu dấu! Để thành công kia rẽ thẳng tới tháng năm. Mệt nhọc ơi! Yên lòng nhé. Tháng tư hết rồi, lòng được nghỉ ngơi!
Hà Phương - [email=danphuong_2003@yahoo.com.vn]danphuong_2003@yahoo.com.vn[/email]