Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Tháng tư chuyển mùa!!!

0 trả lời, 441 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-24 07:53:25Xuân Trang>
Cuối tháng 3 trời bắt đầu chuyển mùa, những ngày nắng nóng chuẩn bị neo đậu nơi tháng 4. Đôi khi, mùa đông cho mượn chút hơi lạnh lúc đêm về. Mưa xuân vẫn lất phất đọng lại nơi thềm lá như những giọt sương gợi đến tâm hồn trong sáng, mong manh dễ vỡ. Thời tiết những ngày này thật lạ. Những cơn mưa rào bất chợt là những khoảnh khắc chuyển mùa nhẹ nhàng, nhẹ nhàng. Những âm thanh ồn ào, ầm ĩ nơi đường phố không phá đi những nốt nhạc trầm bổng bởi cái nắng, gió, mưa của trời trong tiết giao thoa. Đất trời hanh hao, lành lạnh, nồng nồng, có nắng hanh vàng, có những cơn mưa rào ào ào lúc sáng sớm hay nửa đêm như tâm trạng của ai vậy. Căng thẳng bởi công việc, sức ép của những ngày thi sắp tới, đầu óc cứ nóng dần lên dù đã cố gắng không dung nạp những gì không cần thiết, những việc có thể phá tan cảm giác, tê liệt lòng tin vậy mà vẫn len lỏi vào tim óc.
Giao mùa bâng quơ là vậy, dở dở ương ương, cái thời tiết như giục người ta ốm nhanh, dồn người ta vào cảm xúc xưa cũ, rồi kéo người ta vào nỗi buồn, nỗi nhớ, nỗi bâng quơ, chạnh lòng khó thoát…
Đứng giữa hai mùa nóng - lạnh tưởng chừng lòng cũng thay đổi thất thường. Lúc ngột ngạt, oi bức trong cảm giác chợt thèm những cơn mưa tưới mát tâm hồn. Mưa làm lòng trùng lại, tê cóng cảm giác ấm ức, căng thẳng mà hàng ngày chịu đựng. Lại mềm nhũn những ngột ngạt trong tim, yếu ớt những suy nghĩ muốn nổi loạn. Chợt thấy lòng trống rỗng. Trống rỗng đến lạ lùng. Tự nhiên thèm, thèm một bờ vai để dựa vào, thèm một bàn tay để áp lên má, thèm một buổi chiều không vội vã, không tất bật. Cứ đi, cứ thong dong trên những con đường một cách vô thức. Đã đi non nửa chặng đường. Đôi lúc muốn níu giữ thời gian nhưng có những lúc lại muốn trôi đi tất cả, xoá nhoà những con đường kỷ niệm. Một cơn mưa rào liệu có cuốn trôi, xoá trắng những ưu phiền trong lòng người không?
Sáng sớm nay, cơn mưa rào chợt tới, bước ra đường thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Có lẽ cảm giác nhẹ nhàng ấy được hồi phục, được tìm thấy sau một giấc ngủ say và dài từ đêm qua. Mấy ngày trước trôi đi như một giấc mơ dài khủng khiếp. Bận túi bụi chỉ muốn nghỉ ngơi chút xíu mà khó quá. Đi học chỉ muốn ở nhà ngủ một giấc thật sâu, thật lâu. Mệt mỏi, “lost control” hay “stress” mình cũng không biết nữa. Có lúc muốn được say, để quên đi mọi thứ. Có lúc thích ngồi đâu đó hay lang thang một mình, chỉ một mình thôi. Có lúc muốn gào thét, muốn nổi loạn để xả hơi, để xả stress. Lúc lại muốn tắm mình trong yêu thương để tan biến mọi ý nghĩ cứng nhắc tưởng chừng như điên cuồng của mình. Nhưng không. Cuộc sống cứ thế trôi đi, vẫn trôi đi êm ả. Và chỉ mong mặt nước phẳng lặng nhưng không có những con sóng ngầm. Tháng 4, không biết mình chờ đợi gì nữa? Không biết mình mong gì nữa. Chỉ biết rằng cần phải dồn tâm, trí, lực để trải qua 3 “kỳ thi” nằm trong 2 lĩnh vực sắp tới. Cứ cố gắng với những gì mình có thể dù có không đạt được kết quả như hằng mong đợi thì lòng vẫn cứ vui.
“Tiết trời này, cứ muốn buông thõng mà không thèm một chỗ bám, để đổ lỗi tại mưa xầm xì, tại giao mùa, tại thời tiết chứ đâu phải tại lòng ta thèm được bình yên và chút nghỉ ngơi.
Tiết trời này, cứ có cái gì đấy se se làm người ta chạnh lòng, rồi ập xuống một cơn mưa, lại có gì đó đông đặc rồi lại lâng lâng, ẩm ướt, cứ u ám, nôn nao thật khó tả.
Đầu tiên ta BUỒN. Buồn vì sao thì cũng không dám xác định xem nguyên nhân cái sự buồn ấy là gì, vì sợ hồi tưởng, vì sợ khơi dậy cái gì đấy mà mình đã chôn sâu lắm rồi… 
Rồi NHỚ, tự nhiên thôi, không ngăn lại được. Lơ thơ dạo lòng vòng trong cái góc kỉ niệm bụi mù và cũ kĩ của mình...
Rồi THÈM, ta thấy mình già cỗi sao ấy, thèm cái nhốn nháo, vô tư lự và tụ tập bạn bè hay một buổi tối đi xem phim cô đơn một mình… Thèm lắm!
Rồi RƠI, tự nhiên không muốn ở chỗ mình đang ở, làm việc mình đang làm mà thích cái gì đấy “đổi gió” bùng phát… chỉ mong mỏi chốc lát vậy mà không được đâu… thế là thấy rơi tự do mà không muốn bấu víu vào đâu cả…
Lòng vòng, lòng vòng rùi chưng hửng như bị cắt cụt vậy, cảm xúc không đi đến đâu và cũng không thể dừng lại một cách thỏa mãn…”
Hôm nay, chấm dứt cơn mưa rào ướt ngập những con phố nhỏ, trời chuyển mưa phùn phủ kín ngõ xưa. Những cơn gió cũ ngập ngừng nơi bậu cửa, chẳng dám bưng mặt lên mà khóc bởi những nỗi niềm đã vỡ. Quay mặt bước đi lạnh ngắt hai vai, tiến về phía trước cay xè đôi mắt. Con đường mù mịt nhưng vẫn phải bước qua. Cuộc sống không cho phép mình dừng lại mà phải tiếp bước, vận động, chuyển động không ngừng nghỉ. Không nên quá hối tiếc vì những gì đã rơi rụng hôm qua bởi cuộc sống không dài như mình hằng hy vọng. Vậy nên, cố gắng sống tốt ngày hôm nay, cố gắng hồi phục lại những gì mình đã bỏ phí, đánh mất hôm qua không phải bằng mọi giá mà bằng chính nghị lực và niềm tin của mình. Sẽ cố gắng giữ thăng bằng trong cuộc sống ngày hôm nay để không phải luôn ở ngã 3 trạng thái tình cảm vừa trẻ con, vừa người lớn vừa già cắc. Huynh đã nói cứ khóc đi, cứ nói ra, cứ say đi, sợ gì…” vậy mà có lúc thấy mình triết lý như người từng trải, lúc khát cháy, tức tưởi như người thiếu phụ đau thương rồi chỉ muốn khóc rú lên, gào thét như một đứa trẻ. Chao ôi! Phức hợp cảm giác quá chừng!
Tháng 4 ơi, về ngắn một ngày?! Tháng 4. Hình như, tháng 4 này người ta chờ đợi một loài hoa của vội vàng, một loài hoa cuối mùa không mùi không vị hay chờ đợi quá khứ, chờ đợi ký ức quay về tha thiết? Cho phép vấn vương với những lý do để sống về những ngày xưa, để sống về một thời ký ức khi ký ức trở thành một phần cuộc sống, có được không? Hay đơn thuần rằng những gì nhanh chóng tàn phai luôn làm người ta tiếc nuối và nâng niu? Trong thoáng chốc, hình ảnh những bông hoa loa kèn trắng muốt, mảnh mà và thanh khiết lại lôi kéo tất cả, sống lại tất cả, vực dậy tất cả. Ôi! Bông hoa loa kèn yêu dấu của tôi ơi!

Hà Phương - [email=danphuong_2003@yahoo.com.vn]danphuong_2003@yahoo.com.vn[/email]
Đăng nhập để trả lời
0