Cuộc sống nhộn nhịp, hối hả....vẫn trôi theo thời gian, theo chiều của chiếc kim đồng hồ. Nhìn lại bản thân mình thấy mình sắp "già" rùi thì phải? Bởi cái lẽ trong con người mình là luôn phấn đấu để đạt được mục đích. Bao nhiêu thời gian mình dồn cho công việc, cho học tập. Mà quên rằng mình còn có một nghĩa vụ cao cả, nói đúng hơn đó là 1 nhiệm vụ theo lý lẽ của gia đình dành cho mình đó là phải tính đến chuyện tương lai, xây dựng hạnh phúc. Những năm tháng trôi qua, những ngày đang còn ngồi trên ghế nhà trường vẫn còn như đâu đây, tiếng cười nói, đùa nghịch văng vẳng của những giờ đi học thêm, hay những buổi diễn tập văn nghệ....đều đọng lại trong mình tất cả là niềm ký ức....
Hôm nay, mình rất buồn, buồn đến không hiểu nổi chính bản thân nữa. Chắc có lẽ mình suy nghĩ quá nhiều chăng? Mình vốn là 1 con người rất cứng rắn đúng như ý nghĩa cái nickname quycotuoidan. Luôn suy nghĩ sâu sắc,nhạy cảm, thận trọng trước mọi vấn đề từ nhỏ đến lớn....cũng chính vì thế mà đến bây giờ mình chưa thể đón nhận tình cảm của 1 ai. Bạn bè, người thân bảo mình kén chọn, khó tính... nhưng mình thì không nghĩ là do những lý do đó. Mà điều quan trọng bởi chính bản thân mình rất cứng nhắc trong chuyện tình cảm, ít khi mình chia sẽ với người khác, nếu có thì ắt hẵn phải là người hiểu mình.
Thế rồi cuộc nói chuyện giữa mình và 1 người bạn thời cấp 3 đã làm cho mình phải suy nghĩ nhiều. Tự hỏi bản thân rằng tại sao biết bao nhiêu người con trai quan tâm tới mình thậm chí họ sẵn sàng xin chết vì mình, thế mà cũng không thể làm cho mình rung động trước họ.
Tại sao? tại sao?.... Nếu như 1 vài người thì mình không nói làm gì, trong khi đó biết bao nhiêu người để cho mình có thể lựa chọn? Nhưng mình thờ ơ, không mấy quan tâm. Mặc họ đau khổ. Để rồi chính bạn mình lại chỉ trích mình. "Tao thật không thể hiểu nổi mày nữa, Mày làm cho tao thất vọng quá, ngay cả tao giới thiệu cho mày thằng bạn tao mà mày cứ xem nó như người bỏ đi....thế này thì hổng"....Sau giờ tan sở mình vội ngồi nán lại ít phút. Thực sự mình rất buồn, buồn hơn lúc nào hết, nhưng mình cũng không thể hiểu nổi bản thân mình tại sao mình lại thờ ơ đến vậy? Có lẽ mình hay suy nghĩ :tại vì mình tuổi "con cọp" nên cao số chăng, đường tình duyên lận đận? Người ta thường bảo rằng tuổi mình là phải yêu muộn, lấy chồng muộn thì mới thành, mới bền vững, nhưng mình nghĩ 1 phần là do duyên số. Chứ tụi bạn của mình toàn là tuồi này mà chúng nó có chồng hết rùi, thấy cuộc sống của chúng nó cũng hạnh phúc.
Thực sự mình chưa bao giờ nghĩ rằng mình phải tìm được mẩu người lý tưởng vì có mấy ai trong tình yêu mà có sự lựa chọn? Chỉ thấy những người thích mình là những người tốt, thành đạt,...điều kiện nhưng họ ko thể nào sưởi ấm trái tim "băng giá" của mình được..... Mình có 1 biệt tài mà rất nhiều người phải nể phục đó là "đệ nhất mai mối". Đã nhiều cặp đôi đến được với nhau bằng sự giúp đở của mình. Mình cũng rất vui khi làm được 1 việc gì giúp 1 ai đó, nhưng còn mình thì sao? Có phải do mình mang cái "duyên" của mình đi cho người khác nên bây giờ khó có thể đón nhận tình cảm của 1 ai??
Thời đi học cũng như tất cả mọi người ai cũng có sự cảm mến với người bạn khác giới. Mình cũng thế, nhưng đến khi họ ngỏ lời thì mình lại ko giám đón nhận, mình nghĩ tình yêu lứa tuổi học trò hồn nhiên, ngây thơ nhưng sẽ ảnh hưởng tới học tập nếu như không thành và điều quan trọng là mình luôn đặt gia đình lên hàng đầu. Mình không muốn là đứa cháu, đứa con không ngoan, đến khi là sinh viên thì cũng có người yêu thầm nhớ trộm mình mà hông giám nói ra, Cách đây vài ngày điện thoại hỏi thăm sức khỏe mới giám thổ lộ chuyện tình cảm với mình. Đôi lúc cũng buồn cười,
đi làm lại có những anh chàng theo đuổi. Ngày nào cũng "mai phục" trước cổng cơ quan, đưa đón thật chu đáo đến nổi mình làm cho mình sợ mỗi lần bước ra khỏi cơ quan nổ xe đi về dù trời ko mưa nhưng mình cũng phải mặc áo mưa, thế mà còn bị phát hiện ra. Và trở thành 1 nổi ám ảnh, làm cho mình có cảm giác như có ai theo dỏi,...đã thế tối tối về nhà lại có người ngồi đợi. Lúc đầu mình tiếp chuyện vui vẻ, nhưng càng duy trì tình trạng đó thì họ càng tấn công mình hơn, đầu thì vài người nhưng sau thì cả đoàn,........không có gì có thể diễn tả nổi
. Mình phải tạm lánh đến nhà ông bà ở. May ra ở đây không bị "quấy rầy". Cuối cùng 1 ngày mình quyết định chuyển công tác vào miền nam lập nghiệp và sinh sống, với quan niệm tuổi dần phải đi xa.
Cứ như cái số đào hoa, bám riết số phận không tha, hết gặp người này lại đến người khác. Phải nói rằng ở đây mình gặp những người rất tốt, nhưng 1 lần nữa mình lại bó mặc cho số phận. Quen anh khi đi giao dịch ở 1 ngân hàng. Anh là trưởng phòng Giao Dịch của 1 ngân hàng, con người, đạo đức tác phong tốt. Anh quan tâm tới mình, mình cảm thấy rất vui, tưởng chừng là sẽ có suy nghĩ nghiêm túc chuyện tình cảm vậy mà khi anh có ý thì mình lại ko giám đón nhận tình cảm đó. Mình cũng không hiểu sao nữa.
Bạn bè ai cũng nói là mình tham vọng, kén chọn, nhưng mình thì ko nghĩ thế. Chỉ nghĩ thương cho cái số mình thui đó là khó yêu. Và bây giờ đây biết bao nhiêu người thương mình nhưng mình vẫn thế, không có chuyển biến gì mới.....
Nhiều lúc nhìn lại bản thân cũng thấy mình hơi "khác người" thật. Tự mĩm cười 1 mình :- "Không biết người làm cho cuộc đời mình thay đổi sẽ là ai?".Có gì đặc biệt đối với mình hay ko? Tất cả như là 1 cái mã khó giải....đối với tương lai mình.
-TL-
Hôm nay, mình rất buồn, buồn đến không hiểu nổi chính bản thân nữa. Chắc có lẽ mình suy nghĩ quá nhiều chăng? Mình vốn là 1 con người rất cứng rắn đúng như ý nghĩa cái nickname quycotuoidan. Luôn suy nghĩ sâu sắc,nhạy cảm, thận trọng trước mọi vấn đề từ nhỏ đến lớn....cũng chính vì thế mà đến bây giờ mình chưa thể đón nhận tình cảm của 1 ai. Bạn bè, người thân bảo mình kén chọn, khó tính... nhưng mình thì không nghĩ là do những lý do đó. Mà điều quan trọng bởi chính bản thân mình rất cứng nhắc trong chuyện tình cảm, ít khi mình chia sẽ với người khác, nếu có thì ắt hẵn phải là người hiểu mình.
Thế rồi cuộc nói chuyện giữa mình và 1 người bạn thời cấp 3 đã làm cho mình phải suy nghĩ nhiều. Tự hỏi bản thân rằng tại sao biết bao nhiêu người con trai quan tâm tới mình thậm chí họ sẵn sàng xin chết vì mình, thế mà cũng không thể làm cho mình rung động trước họ.
Tại sao? tại sao?.... Nếu như 1 vài người thì mình không nói làm gì, trong khi đó biết bao nhiêu người để cho mình có thể lựa chọn? Nhưng mình thờ ơ, không mấy quan tâm. Mặc họ đau khổ. Để rồi chính bạn mình lại chỉ trích mình. "Tao thật không thể hiểu nổi mày nữa, Mày làm cho tao thất vọng quá, ngay cả tao giới thiệu cho mày thằng bạn tao mà mày cứ xem nó như người bỏ đi....thế này thì hổng"....Sau giờ tan sở mình vội ngồi nán lại ít phút. Thực sự mình rất buồn, buồn hơn lúc nào hết, nhưng mình cũng không thể hiểu nổi bản thân mình tại sao mình lại thờ ơ đến vậy? Có lẽ mình hay suy nghĩ :tại vì mình tuổi "con cọp" nên cao số chăng, đường tình duyên lận đận? Người ta thường bảo rằng tuổi mình là phải yêu muộn, lấy chồng muộn thì mới thành, mới bền vững, nhưng mình nghĩ 1 phần là do duyên số. Chứ tụi bạn của mình toàn là tuồi này mà chúng nó có chồng hết rùi, thấy cuộc sống của chúng nó cũng hạnh phúc.
Thực sự mình chưa bao giờ nghĩ rằng mình phải tìm được mẩu người lý tưởng vì có mấy ai trong tình yêu mà có sự lựa chọn? Chỉ thấy những người thích mình là những người tốt, thành đạt,...điều kiện nhưng họ ko thể nào sưởi ấm trái tim "băng giá" của mình được..... Mình có 1 biệt tài mà rất nhiều người phải nể phục đó là "đệ nhất mai mối". Đã nhiều cặp đôi đến được với nhau bằng sự giúp đở của mình. Mình cũng rất vui khi làm được 1 việc gì giúp 1 ai đó, nhưng còn mình thì sao? Có phải do mình mang cái "duyên" của mình đi cho người khác nên bây giờ khó có thể đón nhận tình cảm của 1 ai??
Thời đi học cũng như tất cả mọi người ai cũng có sự cảm mến với người bạn khác giới. Mình cũng thế, nhưng đến khi họ ngỏ lời thì mình lại ko giám đón nhận, mình nghĩ tình yêu lứa tuổi học trò hồn nhiên, ngây thơ nhưng sẽ ảnh hưởng tới học tập nếu như không thành và điều quan trọng là mình luôn đặt gia đình lên hàng đầu. Mình không muốn là đứa cháu, đứa con không ngoan, đến khi là sinh viên thì cũng có người yêu thầm nhớ trộm mình mà hông giám nói ra, Cách đây vài ngày điện thoại hỏi thăm sức khỏe mới giám thổ lộ chuyện tình cảm với mình. Đôi lúc cũng buồn cười,
đi làm lại có những anh chàng theo đuổi. Ngày nào cũng "mai phục" trước cổng cơ quan, đưa đón thật chu đáo đến nổi mình làm cho mình sợ mỗi lần bước ra khỏi cơ quan nổ xe đi về dù trời ko mưa nhưng mình cũng phải mặc áo mưa, thế mà còn bị phát hiện ra. Và trở thành 1 nổi ám ảnh, làm cho mình có cảm giác như có ai theo dỏi,...đã thế tối tối về nhà lại có người ngồi đợi. Lúc đầu mình tiếp chuyện vui vẻ, nhưng càng duy trì tình trạng đó thì họ càng tấn công mình hơn, đầu thì vài người nhưng sau thì cả đoàn,........không có gì có thể diễn tả nổi
. Mình phải tạm lánh đến nhà ông bà ở. May ra ở đây không bị "quấy rầy". Cuối cùng 1 ngày mình quyết định chuyển công tác vào miền nam lập nghiệp và sinh sống, với quan niệm tuổi dần phải đi xa. Cứ như cái số đào hoa, bám riết số phận không tha, hết gặp người này lại đến người khác. Phải nói rằng ở đây mình gặp những người rất tốt, nhưng 1 lần nữa mình lại bó mặc cho số phận. Quen anh khi đi giao dịch ở 1 ngân hàng. Anh là trưởng phòng Giao Dịch của 1 ngân hàng, con người, đạo đức tác phong tốt. Anh quan tâm tới mình, mình cảm thấy rất vui, tưởng chừng là sẽ có suy nghĩ nghiêm túc chuyện tình cảm vậy mà khi anh có ý thì mình lại ko giám đón nhận tình cảm đó. Mình cũng không hiểu sao nữa.
Bạn bè ai cũng nói là mình tham vọng, kén chọn, nhưng mình thì ko nghĩ thế. Chỉ nghĩ thương cho cái số mình thui đó là khó yêu. Và bây giờ đây biết bao nhiêu người thương mình nhưng mình vẫn thế, không có chuyển biến gì mới.....
Nhiều lúc nhìn lại bản thân cũng thấy mình hơi "khác người" thật. Tự mĩm cười 1 mình :- "Không biết người làm cho cuộc đời mình thay đổi sẽ là ai?".Có gì đặc biệt đối với mình hay ko? Tất cả như là 1 cái mã khó giải....đối với tương lai mình.
-TL-
Hãy cho tôi một tinh cầu giá lạnh.
Một vì sao trơ trọi cuối trời xa.
Để nơi ấy tháng ngày tôi lẩn tránh.
Những ưu phiền đau khổ với buồn lo
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
.....đây là 2 câu chuyện trong số những câu chuyện của qúy cô kể về sự nhạy cảm của mình...thật khó tin[sm=106.gif]...........