#5 —
04.07.2010 14:41
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-05 07:19:19celina>
Hôm cúng thất hai của cậu Bảy, tối về nhà thì con bị té vì trợt chân. Vừa bị bong gân, vừa bị rạn xương, cái bàn chân sưng to, đi đứng thật là khó khăn. Những ngày sau đó con chỉ xử dụng được chân còn lại bằng cách lò cò khi di chuyển. Vì vậy, Châu bảo bé Uyên về ngủ với con cho vui.
Tuy đã có sự thoả thuận, nhưng sau khi Châu về được một lúc thì Uyên bắt đầu khóc thút thít. Con hỏi:
-Nhớ mẹ hả ?
Uyên lắc đầu mà nước mắt chảy dài xuống đôi môi đang trễ ra ghìm tiếng nức nở vào cổ họng. Con bật vi tính cho nó chơi game với lời hứa hẹn:
- Khi nào chán thì đi ngủ cũng được ( vì mai chủ nhật )
Nhìn nó tươi tỉnh, miệt mài với cái máy tính, con nhớ về cảm giác xa mẹ lần đầu của con.
Đó là vào một ngày thứ bảy, ba chở con về nội dự đám giỗ, nhà cô Bốn ở sát ngay bên cạnh, có hai đứa cùng trạc tuổi với con. Suốt ngày hôm ấy, ba đứa cùng mấy nhỏ con chú kéo nhau ra tận cuối vườn chơi trốn tìm, quăng lon chán chê rồi cả bọn kéo tàu dừa trong vườn, hì hục che làm chòi thay sân khấu, lượm quả dừa non tí xíu treo lên cành ổi trước mặt giả làm micro, rồi cùng nhau diễn kịch. Con bày lại vở kịch ngắn “không tham vàng bỏ nghĩa”mà cô tập ở lớp cho tụi nó, nói về tính liêm khiết cuả nhân vật lịch sử Tô Hiến Thành. Rồi cãi nhau để dành phần đóng vai chính, mãi mê đến khi mặt trời gần gác núi, vầng dương chỉ còn nữa mãnh le lói sau bụi tre mới rủ nhau tan hàng.
Ngồi trước thềm nhà con say sưa ngắm đàn bồ câu xà xuống lượm thóc còn sót ở sân phơi, vui vẻ gật đầu đồng ý khi ba dặn :
- Ngủ lại nhà cô Bốn, mai ba chở mẹ về sớm.
Gió lay nhè nhẹ khóm trúc trước sân, những giọt nắng cuối ngày còn sót lại nhảy nhót tìm đường về. Trên mái nhà lũ chim câu đang gù gù gọi nhau về chuồng. Hoàng hôn bắt đầu buông tấm màn đen phủ lên vạn vật. Con theo anh em thằng Quí qua về nhà cô ngủ. Rì rầm riết chẳng còn gì để nói con lắng nghe những ca sĩ của nông thôn đang lên tiếng.
Mọi thứ tối đen, chỉ có ánh đèn dầu ở nhà trên hắt bóng leo lét bên khung cửa nhỏ. Lúc này, mọi niềm vui trong ngày đã trở thành vô nghĩa. Tiếng rền rĩ của bọn ễnh ương, ếch nhái ngoầi ruộng len qua khe cửa, xâm lấn đến tận tâm hồn non trẻ của con, chạm mạnh vào những cung bậc cảm xúc làm con bật khóc.Tưởng con chỉ khóc chơi chút xíu rồi thôi, nên tụi nó nín thinh, điều này làm con thêm tủi thân và bắt đầu tăng thêm cường độ âm thanh. Lúc này tụi nó mới quýnh lên năn nỉ :
- Ngủ đi mai ba má mày về.
Con Lệ tâm lý hơn:
- Mai dậy sớm ra ngoài vườn tụi tao nhường cho mày đóng vai ông Tô Hiến Thành.
Hic, lúc này con chỉ muốn có mẹ mà thôi, đứa nào đóng vai chính cũng được, con chỉ cần mẹ. Nghe con vừa khóc vừa bệu bạo thằng Quý lên tiếng :
- Chậc, mày sao vậy, bi giờ về nhà mày cũng đâu có ngủ với má, ở đây ngủ với tụi tao còn vui hơn ngủ một mình mà.
Mặc kệ, con vẫn cứ thút thít, chưa khi nào con khóc dai đến thế. Những tiếng nức nở không kềm chế được rung lên trong thanh quản phát ra giai điệu khiến người khác não lòng ( có lẽ là như vậy), nên cuối cùng con nghe tiếng xô ghế rồi anh Thân rời bàn học, đi qua khung cửa hẹp đến chỗ lũ nhóc đang nằm bảo:
- Dậy tui chở cho về.
Lúc ấy có ai cho con mấy cây cà rem sôcôla cũng không khiến cho con vui mừng đến như vậy. Con lẹ làng chui ra khỏi mùng, lính quýnh quơ chân tìm dép chạy theo anh Thân ra sân, leo lên đằng sau xe đạp, cho anh chở về.
Trời tối đen, hai bên toàn là ruộng, chỉ có bọn ếch nhái inh ỏi suốt đường đi. Ngang qua khu nghĩa địa của làng, vội nhắm mắt nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, con vòng tay ôm anh Thân thật chặt và dụi hết khuôn mặt vào tấm lưng thư sinh của ảnh. Con chỉ dám len lén thở nhẹ cho đến khi nghe tiếng xôn xao của xe cộ mới hé mắt nhìn. Ánh đèn điện ở Mã Vòng nhấp nháy trước mặt (lúc ấy điện mới kéo đến Mã Vòng thôi) Sắp tới nhà rồi, con hoan hỷ nhìn hai bên đường cảm thấy lạ vì chưa bao giờ thấy yêu mến những ngôi nhà không quen kia thật nhiều như lúc ấy.
Chị Hai ra trước cửa khi nghe tiếng xe ngừng bên thềm, ngạc nhiên nhìn anh Thân:
- Tại nhỏ này khóc quá tui chịu hổng nổi nên chở nó về.
Chị Hai cốc con một cái lầu bầu:
- Chỉ làm phiền người khác
Con chạy vội vào nhà, ba mẹ đang nằm nghe rađiô, con sung sướng lên giường ôm lấy mẹ, lòng như nở hoa.
Năm ấy con tám tuổi.
Lớn lên một chút, con theo Thu đi sinh hoạt GĐPT. Hai đứa dắt tay nhau đi một đoạn ngắn đến chùa . Tụi con đi trễ nên đứng ngoài làm lễ cùng mấy anh chị lớn. Xong khoá lễ Phật, nhìn chiếc áo đầm trắng của con, một anh (sau này biết ảnh tên Niên )dặn dò:
- Lần sau em mặc đồng phục nghen.
Nhưng mấy tuần sau đó con không dám theo Thu đi chùa, một lẽ rất đơn giản là vì mắc em bé nên mẹ chưa may đồng phục cho con được. Rồi con bị sốt cao, mẹ phải sắc thuốc bắc cho con uống. Chén thuốc đen ngòm, đắng ngắt. Con được dịp vòi vĩnh: “ khi nào hết bệnh mẹ cho con đi Oanh vũ nghe mẹ” tiếng “ừ” của mẹ có khả năng đẩy lùi sự nhờn nhợn nơi chén thuốc kia và con không bị ói sau khi nạp nó vào bụng nữa.
Mấy tháng sau thì con được dự lễ Phật Đản.Mới 6 giờ chiều con đã hối ba chở con lên chùa Long Sơn, xếp hàng theo đơn vị của mình. Xe hoa đi trước và đoàn người nối bước theo sau. Trên tay là một chiếc đèn giấy hình hoa sen, bốn mặt bên ngoài in kinh Khánh Đản lung linh bởi ngọn nến cắm bên trong. Con bưng trang trọng bằng hai tay, cảm thấy tiêng tiếc vì bài kinh ngắn quá, đọc một chút hết trơn. Không còn chăm chú tìm chữ trên đèn, con liếc nhìn những bàn hương án mà Phật tử chưng dọc đường đi. Hầu như trước nhà ai cũng có - đèn nến lung linh, hương trầm ngào ngạt. khung cảnh trang nghiêm chợt con cảm thấy hãnh diện khi mặc sắc phục lam đi trong hàng ngũ GĐPT
Ngang qua nhà mình con thấy mẹ mạc áo dài, đứng chắp tay bên cạnh bàn thờ đặt vọng trước hiên, con gọi nho nhỏ. Mẹ mỉm cười khoác tay. Tối đó, con mỏi rã rời hai chân, mẹ lấy dầu xoa bóp và con thiếp vào giấc mơ hạnh phúc của tuổi thơ.
Nếu nhà văn Thanh Tịnh nhớ mãi : “ Buổi mai hôm ấy, một buổi sáng đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp….” thì con cũng vô cùng ấn tượng với kỷ niệm lần đầu tiên mẹ dắt con đi thi.
Bất cứ người mẹ nào trên cõi đời này cũng yêu thương con mình, tuy cách thể hiện của mỗi người không giống nhau, nhưng tất cả đều xuất phát từ lòng thương vô bờ của tình mẫu tử. Trong cuộc đời, con đã dự nhiều cuộc thi và chưa bao giờ có cảm giác tự tin như khoá thi đầu tiên con đi cùng mẹ.
Một tuần trước kỳ thi đệ thất, mẹ phải nấu mấy lần con mới có thể ăn đủ 9 ly chè đậu xanh vì không ai ăn nổi chừng đó chè một lúc được.( Mẹ bảo nam thất, nữ cửu mà, ăn chè đậu để thi đậu).Đến ngày thi, mẹ gọi con dậy, sau khi thay áo quần xong, nhìn đồng hồ thấy mới có 3 giờ sáng, con hỏi:
- Còn sớm mà mẹ, 7 giờ mới có mặt tại trường.
- Đi cho đúng giờ hoàng đạo .
Ngoài trời tối đen, những căn nhà hai bên đường vẫn còn say ngủ. cửa đóng im ỉm. Trên đường chỉ có hai mẹ con lẻ loi, lóc cóc dắt nhau. Ngang rạp hát mới thấy đèn sáng choang tô điểm bảng hiệu Tân Quang cho rực rỡ. Thay vì đi thẳng đường Quang Trung để tới trường Nữ trung học mẹ lại dẫn con cua qua đường Yersin để…..xuống biển. Con sợ mẹ chưa biết địa điểm thi nên nhắc:
- Ngõ này xuống biển , mẹ đi nhầm đường rồi.
- Không, con phải xuất hành hướng Đông lúc 3 giờ sáng thì thi mới đậu.
Vượt một quãng khá xa, hai mẹ con đã nghe tiếng sóng rì rào vọng lại, dừng chân nghỉ một chút, rồi mẹ với con từ giã biển trở ngược về con đường đã đi qua. Đến trước rạp hát Tân Quang, mẹ ấn vai con dặn :
- Con ngồi ở đây chờ trời sáng rồi đến trường, đừng chạy về theo mẹ thì không có linh thiêng đâu.
Con ngại ngần nhìn quanh, hiểu ý , mẹ chỉ bác xích lô đang ngồi ngủ trên xe trấn an :
- Có chú kia kìa, không sao đâu. Với lại đèn sáng trưng thì làm gì có ma mà sợ. Thôi mẹ về kẻo em khóc.
Con tần ngần ngồi xuống ôm cặp nhìn theo dáng mẹ tất tả bước đi. Nhà chỉ cách rạp hát mấy bước chân, nhưng con không muốn mẹ thất vọng nên dựa sát vào tường mơ màng tới ngày được xúng xính trên người chiếc áo dài đầu tiên của cô học trò trường Nữ Trung học, mắt con díu lại rồi êm đềm đi vào giấc ngủ trước cửa rạp hát.
Không biết thời gian bao lâu thì con choàng tỉnh vì tiếng gọi gấp rút bên tai ;
- Nhỏ, nhỏ dậy đi học, sáng bảnh rồi nhỏ ơi.
Sau giây phút ngơ ngác, chợt nhớ đến nhiệm vụ quan trọng của mình, nhìn thấy xe cộ dập dìu, con mếu máo hỏi bác xích lô :
- Mấy giờ rồi bác ?
Lắc đầu ái ngại, bác trả lời :
- Bác hổng có đồng hồ.
Con ôm cặp lật đật đi mau. Dọc đường quan sát chẳng thấy bóng đứa học trò nào con càng hoảng, vừa đi vừa chạy. Cuối cùng cũng đến trường, hú hồn, con là người đi thi sớm nhất, trứoc cả ông cai.
Tối hôm ấy trong bữa cơm, anh Ba hỏi con làm bài được không, nhìn con tự tin gật đầu trong nụ cười của mẹ, ba im lặng lắc nhẹ đầu nghi ngờ.
Con vô tư chơi đùa chẳng cần để ý ngày tháng cho đến một sáng kia, nghe tin có bảng điểm, anh Ba đạp xe đi một đổi rồi trở về tuyên bố :
- A ha, cô bảy đậu rồi, mà đậu phải cành mềm.
Dĩ nhiên là mẹ không tin nên phái chị Hai đi xem lần nữa. Và lúc này thì cả hai mẹ con đành phải chấp nhận cái sự thật phủ phàng không mong đợi kia. Con khóc mấy ngày, còn bị anh Sáu chọc quê :
- Học dở thì rớt thôi, còn bày đặt khóc lóc
Con tự ái đùng đùng, thi đệ thất khó lắm chứ tưởng bở à, cả xóm chẳng có đứa nào thi đậu, ngay anh Sáu cũng đang học trường tư mà lớn lối chê bai. Con quyết định thi lại. Sau này khi học về “Nhân quả” con tin cái rụp, vì năm đó bằng tất cả cố gắng và nổ lực con oanh liệt đậu vào trường Nữ với vị thứ 14. Từ đó con không hề tin vào bói toán.
Rồi cũng đến lúc con theo chồng, nhà chồng chỉ cách nhà mẹ chừng 3-4 cây số nên buổi trưa, sau khi cơm nước rửa dọn xong xuôi con lại lên xe vù về nhà mẹ. Và lần nào cũng vậy, thấy con mẹ đều bảo :
- Xuống ăn cơm đi , mẹ có để phần dưới gát-măng-giê đó.
Con ngạc nhiên :
- Con ăn trưa xong rồi mới về. Mẹ để phần làm gì ?
Mẹ rơm rớm, nghẹn ngào :
- Đi làm dâu người ta đâu dám ăn nhiều, mẹ sợ con đói bụng.
Ôi, người mẹ quê, dân dã của con, nghĩ suốt cả những điều vô cùng tế nhị mà chưa chắc những người khác đã nhớ. Từ đó con ăn nữa bụng cơm ở nhà chồng, chừa lại nữa bụng về ăn cơm nhà mẹ gần nữa năm mới chấm dứt.
Thời gian cứ lững lờ trôi, con miệt mài với sinh kế, cuối tuần nghỉ việc mới về thăm mẹ, lần nào cũng vậy sau khi rời nhà con đều dúi vào túi áo mẹ ít tiền, và mẹ luôn dặn dò: “ cẩn thận tiền bạc đừng để đổ nợ thì khổ nghen con.” Có lần hơn ba tuần con mới về, mẹ hỏi :
- Không có tiền cho mẹ nên chẳng về hả ?
Con ngạc nhiên vì đúng là không ai hiểu con bằng mẹ :
- Đừng nghỉ có tiền cho mẹ mới về, tuần nào mẹ cũng ngồi chờ mấy đứa về thăm mẹ, các con không về mẹ nhớ lắm.
Con đi vội xuống bếp dấu dòng nước mắt. Chỉ cách mẹ quãng đường có xa xôi gì đâu mà con vô tình đến thế. Chả trách ông bà có câu:
Đàn bà, con gái ngoại tông
Bên cha thì bỏ bên chồng thì theo.
Giờ đây khi đã trưởng thành, con thật cảm thương cho các đấng sinh thành. Không những con gái ngoại tông mà ngay cả con trai cũng có mấy ai gần gũi với cha mẹ, dù có ở chung một nhà. Đi làm về, con trai chỉ chào sơ cha mẹ rồi quay sang chăm bẩm vợ con. Đối với vợ con nồng nhiệt, thiết tha bao nhiêu lại hờ hững với cha mẹ bấy nhiêu.
Nói theo tác giả của Bông hồng cài áo thì: “Mẹ là vô thường”. Con chưa kịp nghĩ đến điều này thì mẹ đã rời bỏ chúng con, chỉ sau ngày ba ra đi 18 tháng. Hôm ấy mẹ đang ngồi chơi trước nhà anh Sáu thì không đứng dậy được. Mấy cháu đỡ mẹ lên, rồi báo tin cho chúng con . Khi con về đến nhà thì mẹ đã hôn mê, từ đó mẹ không tỉnh lại nữa. Mẹ đã vĩnh viễn rời bỏ cõi đời này sau một tuần nằm im lặng, mê man. Mặt trời trong con đã tắt, từ đó thèm thuồng được gọi “mẹ ơi” nũng nịu như ngày xưa chẳng thể nào thành tiếng vì không còn người để nghe.
Đã hơn hai mươi năm qua, mặc dù học hiểu được nhiều điều, nhưng mỗi khi nghĩ về mẹ, con đều rơm rớm nước mắt. Dẫu biết rằng có sinh tất có tử, nhưng đối với sự sinh ly tử biệt mấy ai không quặn lòng đau?cha mẹ luôn hiện diện trong mỗi hơi thở, từng bước đi của con, nhưng con vẫn buồn khổ, mà không nghẹn ngào sao được khi hiểu tường tận: “ Mẹ già như chuối ba hương” thì mẹ không còn để con thủ thỉ câu này với mẹ, để cảm ơn mẹ đã chăm nom con từ thuở nằm nôi, đã không ngừng theo dõi từng bước đi của con từ khi còn ấu thơ cho đến lúc mẹ rời bỏ cõi tạm này ?
Mỗi chiều chủ nhật lên chùa lễ Phật, con lạy cho mẹ, con lạy cho ba, con tỉnh tâm cho huyên đường, nhưng con vẫn ngậm ngùi. Và những buổi hoàng hôn, sau khi từ giã đám học sinh nhỏ bé, về nhà ngồi trước thềm con lại chạnh nhớ đến đêm ngủ dựa tường trước rạp hát năm nào./.
★
★
★
★
★
0