Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Thơ Nguyên Xa

6 trả lời, 2.749 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; Edited by: <b>quang vu</b> -- <b>9/3/2003 8:05:40 AM </b> &gt;>
___ Nguyên Sa là một nhà văn nỗi tiếng khoảng năm 1966 hay 1967. Ông ta đã viết rất nhiều chuyện ngắn và dài . Cùng với nghề viết truyện, ông còn có một biệt tài làm thơ .


Thơ của ông làm đã được nhiều người ái mô, và được nhiều nhạc sĩ đã chuyển thành những bài hát bất hữu cho đến ngày nay (" Paris Có Gì Lạ Không Em" , " Áo Lụa Hà Ðông" , " Tháng Sáu Trời Mưa" , " Tuổi Mười Ba" ... ). Sau đây là những bài thơ đã được tuyển chọn, mong các bạn " enjoy" .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; Edited by: <b>quang vu</b> -- <b>9/3/2003 8:13:02 AM </b> &gt;>
          Buổi Sáng Học Trò



                Trang sức bằng nụ cười phì nhiêu
                Nhẩy bằng chân chim trên giòng suối cạn
                Ấy là em trên đường đi buổi sáng
                Trăng ở trên môi và gió ở trong hồn

                Mái tóc mười lăm trên lá tung tăng
                Em ném vào phố phường niềm vui rừng núi

                Vẽ lên chiếc xe sơn xanh dáng thuyền trẩy hội
                Cho những vườn hoa cầm đôi mắt bình yên

                Gửi những cung đàn tiếng guốc khua vang
                Hẹn đám mây xanh vịn cánh tay tuổi trẻ

                Khoác giọng nói tin yêu vào hồn anh đóng cửa
                Với biển là tay và sóng cũng là tay

                Ðể anh trở thành hải đảo bị bao vây
                Ðể đáy mắt san hô thêm nước ngọt

                Như con dế mèn cánh đau vào buổi sáng
                Nhìn theo em uống từng giọt sương hoa

                Anh chợt nghe mạch đất đưới chân đi
                Anh chợt nhớ trong hồn đôi cánh trắng
Đăng nhập để trả lời
0
Áo Lụa Hà Ðông



          Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
          Bởi vì em mặc áo lụa Hà Ðông
          Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
          Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
          Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
          Mà mua thu dài lắm ở chung quanh
          Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
          Bay vội vã vào trong hồn mở cửa

          Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
          Gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
          Thơ học trò anh chất lại thành non
          Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

          Em không nói đã nghe từng gia điệu
          Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
          Anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
          Với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt

          Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
          Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
          Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
          Ðể anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

          Ðể anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
          Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
          Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
          Những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng

          Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
          Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Ðông
          Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
          Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng
Đăng nhập để trả lời
0
Paris Có Gì Lạ Không Em?



          Paris có gì lạ không em?
          Mai anh về em có còn ngoan
          Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
          Em có tìm anh trong cánh chim
          Paris có gì lạ không em?
          Mai anh về giữa bến sông Seine
          Anh về giữa một giòng sông trắng
          Là áo sương mù hay áo em?

          Em có đứng ở bên bờ sông?
          Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
          Anh về có nương theo giòng nước
          Anh sẽ tìm em trong bóng trăng

          Anh sẽ thở trong hơi sương khuya
          Mỗi lần tan một chút sương sa
          Bao giờ sáng một trời sao sáng
          Là mắt em nhìn trong gió đưa...

          Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
          Tóc em anh sẽ gọi là mây
          Ngày sau hai đứa mình xa cách
          Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

          Anh sẽ chép thơ trên thời gian
          Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen
          Vì em hay một vừng trăng sáng
          Ðã đắm trong lòng cặp mắt em?

          Anh sẽ đàn những phím tơ trùng
          Anh đàn mà chả có thanh âm
          Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
          Ðể lúc xa vời đó~ nhớ nhung

          Paris có gì lạ không em?
          Mai anh về mắt vẫn lánh đen
          Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
          Chả biết tay ai làm lá sen?...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; Edited by: <b>quang vu</b> -- <b>9/3/2003 8:23:19 AM </b> &gt;>
Tháng Sáu Trời Mưa


          Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt
          Trời không mưa anh cứ lạy trời mưa
          Anh lạy trời mưa phong toả đường về
          Và đêm ơi xin cứ dài vô tận
          Ðôi mắt em anh xin đừng lo ngại
          Mười ngón tay đừng tà áo mân mê
          Ðừng hỏi anh rằng: có phải đêm đã khuya
          Sao lại sợ đêm khuya, sao lại e trời sáng...

          Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến
          Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa
          Hãy gởi cho nhau từng hơi thở muà thu
          Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ

          Và hãy nói năng những lời vô nghĩa
          Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai
          Hãy để môi rót rượu vào môi
          Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn

          Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt
          Ðêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan
          Hãy biến cuộc đời bằng những tối tân hôn
          Nếu em sợ thời gian dài vô tận

          Tháng sáu trời mưa, em có nghe mưa xuống
          Trời không mưa em có lạy trời mưa?
          Anh vẫn xin mưa phong toả đường về
          Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm

          Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
          Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
          Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
          Vì anh gọi tên em là nhan sắc

          Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
          Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi
          Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
          Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng sáu
Đăng nhập để trả lời
0
Tuổi Mười Ba


Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng
Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng ngạt ngào tôi ở lại đây
Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng
Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám
Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba.
Tôi phải van lơn: ngoan nhé đừng ngờ
Tôi phải dỗ như là tôi đã lớn
Phải thẹn thò như sắp cưới hay vùa sêu
Phải nói vơ vào, rất vội: người yêu
Nếu ai có hỏi thầm: ai thế?

Tôi nói lâu rồi nhưng ngập ngừng khe khẻ
Ðể giận hờn chim bướm trả dùm tôi
Nhưng rồi lòng an ủi nắng chưa phai
Tình chưa cũ vì tình chưa mới...

Má vẫn đỏ một màu con gái
Với những lời hiền dịu nhưng chua ngoa
Lòng vẫn ngỡ ngàng tóc ướp bằng thơ
Sao hương sắc lên mắt mình tình tứ

Và đôi mắt nhìn tôi ngập ngừng chim sẻ
Ðôi mắt nhìn trời nhè nhẹ mây nghiêng
Tôi biết nói gì cả trăm phút đều thiêng
Hay muốn nói nhưng lòng mình ngường ngượng

Chân dịu bước và mắt nhìn vương vướng
Nàng đến gần tôi chỉ dám quay đi,
Cả những giờ bên lớp học trường thi
Tà áo khuất, thì thầm: " chưa phải lúc..."

Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường.
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Tôi thay mực cho vừa màu áo tím.

Chả có gì sao lòng mình cũng thẹn
Ðến ngượng ngùng bỡ ngỡ: hay là ai...?
Trăm bức thư lót giấy kẻ dòng đôi
Mà nét chữ run run dù rất nhẹ

Tôi đã viết hay chỉ thầm âu yếm kể
Tôi đã nhìn hay lặng lẽ say sưa
Và lo sợ khi lòng mừng quá đỗị
Rồi trách móc trời không gần cho tay với

Và cả nàng, hư quá! sao mà kiêu...
Nên đến trăm lần: " nhất định mình chưa yêu..."
Hôm nay nữa... nhưng lòng mình... sao lạ quá...
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Nhau

Gặp em không thể chào bằng tay
Em sẽ chê là năm cành cây
Em sẽ chê là năm nòng súng lạnh
Bởi vì đau hai mươi năm nay
Gặp em không thể chào bằng mắt
Em sẽ không thể ngủ được ban đêm
Em sẽ nằm trong cơn thù hận
Em sẽ chìm sâu trong cơn điên

Gặp em không thể chào bằng môi
Chỉ còn da thịt chẳng còn hơi
Chỉ còn tiếng kêu, chỉ còn tiếng thét
Chẳng còn tiếng nói, không còn tiếng cười

Gặp em ta sẽ chào như loài kiến
Chào như loài dế, chào như loài giun
Chạm tóc vào nhau ta gục đầu xuống
Như đồng bào ta nằm trong đất đen

Gặp em chưa được chào bằng vai
Như những xác người xếp dài
Ta chỉ chào bằng hai hàng nước mắt
Từ hai mươi năm nằm im trên môi.
Đăng nhập để trả lời
0