<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-29 10:48:01HRPT>
ĐỢI...
Chân bước đi trong ánh hoàng hôn
Không gian héo hắt dạ bồn chồn
Tim run rẩy mỏi mòn gót ngọc
Mắt đợi chờ bóng dáng xa xôi
Người ơi sao chẳng lời từ giã
Đã vội vàng tung cánh trời mây
Để nỗi đau ở lại nơi dây
Hồn khắc khoải ngẩn ngơ ngơ ngẩn
HY
THU XA
Ta là cánh hạc trời mây
Muốn xây tổ ấm trân cành cây mơ
Nhưng thời gian có ai chờ
Nên thân cánh hạc bơ vơ lối sầu
Tháng bảy qua không mưa ngâu
Làm sao Ô Thước bắt cầu Tình Xa
Cho Em ngày ấy chỉ là
Vu vơ vài nét bút sa tự tình
Chiều nghiêng tím ngả mờ hình
Dáng xưa Thu lạnh tiếng kinh nguyện cầu
Chuông chùa hồi điểm mõ sầu
Gõ vào nỗi nhớ trũm sâu tim buồn
Khúc ai trời đổ lệ tuôn
Khóc ai gió rít lời buồn vọng xa
Khóc ai mưa lệ nhạt nhoà
Khóc ai rừng vắng chiều tà miên man
Khúc ai cung oán nhặt khoan
Khóc ai cung phím bản đàn dở dang
Khóc ai đứt đoạn tơ loan
Hay là Thu chết lịm tang thuở nào
Nên rừng mưa nhớ thét gào
Cho lòng thi sĩ lệ trào vần thơ
Thu ơi em có đợi chờ
Nửa vầng trăng khóc bao giờ hợp đôi
Hay Tình Xa mãi xa rồi
Trăng trôi dòng nước lặn đồi rừng mơ
Có ai về nhặt lá thơ
Chiều sương trắng nhớ thẫn thờ màu phai
Mưa sầu rớt đọng mi cay
Rừng Thu rưng rức tiếc hoài Thu xưa
HRPR
HRPT
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
