Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌNH QUÊ

3 trả lời, 1.217 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-11 17:07:38Xuân Mai>
 

HÔM NAY HOÀ BÌNH
 
Em nghe chăng quê mình thắng trận,
Giặc không còn trên đất nước ta.
Có lẻ mẹ mừng rơi nước mắt,
Ta có mùa xuân trên quê hương.
 
Năm xưa,
Mẹ tiễn cha lên đường đánh giặc,
Theo lũ trai làng làm lính cụ Hồ.
Mẹ thương con giống cha ngày trước
Cũng lên đường đi cứu nước non.
Mẹ về trông ngóng chờ mong,
Diệt xong lũ giặc thì con sẽ về.
 
Tổ quốc ta có sông dài biển rộng,
Có người Việt Nam muôn thuở kiên cường,
Có những dòng sông đi vào lịch sử
Mà năm xưa ngập xác quân thù.
Ngày xưa có Bạch Đằng giang,
Bây giờ Vàm Cỏ diệt tan quân thù.
Ta cũng có núi rừng hùng vĩ thiêng liêng,
Mà trận thắng hôm nao còn vang dội.
 
Hôm nay hoà bình,
Anh giải phóng quân cười vui rạng rỡ,
Rằng quê ta nay độc lập rồi.
Hôm nay hoà bình,
Ta thấy nụ cười trên khuôn mặt em thơ
Đang hát vang bài ca chiến thắng.
Trong đôi mắt những cụ già tóc bạc
Nỗi mừng vui theo nước mắt rưng rưng.
Nầy quê ta đang chào mừng chiến thắng,
Tổ quốc ta đang có một mùa xuân.  

 
Xa rồi ai sám hối
Tạ từ ai ngẩn ngơ
Nghìn năm trong cõi nhớ
Hồn ai còn bơ vơ....
Đăng nhập để trả lời
0


MƠ QUÊ

Tôi thấy trong mơ tôi trở lại
Dòng sông quê mẹ vẫn chờ mong
Hàng dừa nước cũ giờ không biết
có còn mang nặng trái hay không?

Tôi thấy cây cầu qua bến vắng
Làm lụy đò ngang bao xót xa
Cô lái đò xưa giờ đi mất
Nghe nói theo chồng tận xứ xa.

Thấp thoáng mái đình xưa đỏ thắm
Rêu phong còn ướt trước bình minh
Nhớ cô em nhỏ thời xa lắm
Hẹn tôi chia trái góc sân đình.

Tôi thấy lòng tôi như ấm lại
Chắc buồn thương lắm lúc chia tay
Vậy đó bỗng nhiên tôi bật khóc
Quê ơi! tội lắm đứa con này.....

Xuân Mai
Xa rồi ai sám hối
Tạ từ ai ngẩn ngơ
Nghìn năm trong cõi nhớ
Hồn ai còn bơ vơ....
Đăng nhập để trả lời
0
THẦY TÔI
 
 
Một lần về quê cũ
Thăm lại mái trường xưa,
Có thầy tôi thuở ấy
Thương học trò như con.
 
Một mình tôi chậm bước
Giữa sân trường mênh mông,
Chạnh lòng nhìn rêu phong
Trên tường vôi, ngói đỏ.
 
Con về không gặp thầy,
Không gặp cả người thân.
Chỉ còn hàng phượng vĩ,
Hoa đỏ rụng đầy sân.

Thầy như con thuyền lớn,
Chở đàn con qua sông.
Qua sông rồi đi mất!
Có ai về thăm không?
 
Con sông xưa còn đó,
Như rộng và sâu hơn.
Con thuyền xưa già cũ
Vẫn quyết lòng qua sông.
 
Bến xưa như chờ đợi
Ai về bên kia sông.
Dòng đời trôi trôi mãi,
Có ai về thăm không?

 
Xuân Mai

Xa rồi ai sám hối
Tạ từ ai ngẩn ngơ
Nghìn năm trong cõi nhớ
Hồn ai còn bơ vơ....
Đăng nhập để trả lời
0

MƯA QUÊ

Đã lâu tôi hẹn với lòng
Về thăm quê mẹ có dòng sông mơ
Lục bình trôi nhẹ ven bờ
Thuyền ai lờ lững mịt mờ trong mưa
Mưa quê chạnh nhớ ngày xưa
Có cô gái nhỏ sợ mưa đường về
Em ơi đừng khóc não nề
Có tôi chung nón ta về cùng nhau
Đường về có mấy hàng cau
Có hàng dâm bụt, có trầu ra dây
Có tôi đi cạnh bên này
Bàn tay che lạnh lưng gầy ngây thơ
Mắt em có chút lệ mờ
Mua làm ướt lạnh đôi bờ vai thon....

Xuân Mai
Xa rồi ai sám hối
Tạ từ ai ngẩn ngơ
Nghìn năm trong cõi nhớ
Hồn ai còn bơ vơ....
Đăng nhập để trả lời
0