Mình là kẻ hậu học, gần đây mới tìm hiểu các sách cổ của Trung Quốc và tra cứu lại lịch sử Việt Nam nên cảm thấy rất hứng thú. Mình có đôi lời mạo muội chia sẻ với các bạn về một cuốn sách mà mình tâm đắc nhất: Đạo Đức Kinh. Mong các bạn đừng chê cười, có gì sai mong các bạn bỏ quá mà góp ý cho mình hiểu cho thấu.
Đạo là cái bất biến vậy bản thân Đạo không thể là một sự vật, cũng không phải là cái vũ trụ mà chúng ta vẫn biết. Cái vũ trụ mà chúng ta biết và đang sống trong đó ngày càng nở to ra. Đạo phải là cách thức vận động của vạn vật. Cách thức vận động đó của vạn vật mới là cái bất biến. Vạn vật biến đổi không ngừng, chính tính chất không ngừng biến đổi đó lại trở thành cái bất biến mà Lão Tử tạm gọi là Đạo. Đạo ở đây không giống như đạo lý, đạo đức hay đạo làm người.
Vô cực sinh thái cực rồi sinh lưỡng nghi... Con người sinh ra lớn lên, chết đi, vật chất biến đổi không ngừng từ dạng này sang dạng khác... Chính tính chất biến đổi không ngừng là cái hằng định không bao giờ thay đổi. Thế mới có cái không sinh ra cái có, cái có sinh ra cái không có.
Vũ trụ sinh ra từ đâu và như thế nào chúng ta vẫn chưa rõ. Mọi thứ con người biết cho tới nay còn rất hạn chế. Ngay cả những công thức vật lý, hóa học cũng chỉ đúng trên hành tinh của chúng ta mà thôi. Hành tinh của chúng ta lại chỉ là một trong vô vàn hành tinh khác trong vũ trụ này. Ai dám nói là không có Đạo?
Không ai có thể nói điều gì sẽ diễn ra phía trước. Mọi thứ luôn biến đổi, có gì hằng định đâu? Có mỗi một thứ hằng định mà tạm gọi là Đạo thì đã làm kiếp con người không sao hiểu cho thấu được, chỉ có giác ngộ mà dụng đạo vào cuộc sống thôi.
Chợt hiểu ra: làm gì có ai đắc đạo cơ chứ. Đã sinh ra làm kiếp con người, lớn lên đã theo thiên mệnh rồi, làm sao trở về cái bản nguyên vô vi của vũ trụ được? Làm sao con người có thể từ bỏ nhân nghĩa được? Đạo trời thì công bằng, mạng người cũng như mạng súc vật. Đạo làm người sao có thể làm như vậy? Đạo trời thì vô cực. Làm kiếp con người trần tục sao tránh được sinh lão, thịnh suy? Lão Tử còn chưa hiểu đạo thì loại tiểu nhân hậu học làm sao hiểu cho thấu. Thôi thì tiến lại được gần Đạo đến đâu tốt đến đó.
Nhiều người hiểu Lão Tử nói vô vi có nghĩa không làm gì là sai lầm.
Làm người chỉ có vận động theo cái vận động của tạo hóa, đó mới là thuận theo Đạo. Tưởng là dừng lại là vô vi mà hóa ra không phải vậy. Vạn vật ngày đêm biến đổi, con người không chịu rèn luyện, tu dưỡng thì bị tụt hậu lại phía sau, dần trở thành yếu ớt, ngu độn, trở thành cái thừa của tự nhiên tất bị tự nhiên loại bỏ. Rèn luyện để trở nên cương trường, thông tuệ, đạt tới đỉnh cao của dục vọng thì cũng là lúc tiến gần tới chỗ diệt vong. Làm người thì phải làm cho trọn kiếp người, cố mà biết thế nào cho đủ. “Nhân dục vô nhai, hồi đầu thị ngạn”.
Lão Tử dạy vô vi thì không cần nói nhiều, không nên đứng ra làm quan vậy sao ông còn nói tới việc quân vương trị nước, tranh cãi với Khổng Tử... Tất cả những việc đó tưởng là mâu thuẫn nhưng hóa ra không phải như vậy. Bản thân ông nói chính ông cũng không hiểu được và không dạy lại cho chúng ta hiểu được Đạo. Mỗi người phải tự ngộ ra nó.
Chính vì có người hiểu sai lời Lão Tử mà cố công đi tìm thuốc trường sinh.
Là con người thì tuân theo vai trò của con người trong muôn loài được Đạo tạo ra, không nên đi ngược lại. Trái lại với vai trò của con người là trái với Đạo. Vậy con người lớn lên thì phải chăm lo tu dưỡng, rèn luyện bản thân, học lấy cái tri thức để tiến thân, tề gia trị quốc, khi đạt tới đỉnh cao thì cũng phải hiểu đó là lúc sắp suy vong. Khi lớn lên cũng đồng nghĩa với việc đang dần chết đi. Sống phải biết hài hoà âm dương. Con người phải làm thế mới là thuận theo Đạo.
Chung quy lại, mình thấy đạo Lão dùng hình âm dương làm biểu tượng là đúng bởi mọi ý tưởng, quan điểm đều xoay quanh hình âm dương cả. Học thuyết Âm Dương lại được phát minh ra bởi dân tộc Bách Việt, tổ tiên của người Việt Nam ngày nay. Chúng ta cũng nên tự hào về điều đó.
Tất cả những gì mình viết trên đây đều là do mình nghĩ ra, không sao chép của ai cả. Nếu có trùng với tư tưởng hay sách của ai đó viết ra từ trước rồi thì các bạn mách cho mình với nhé.
Cảm ơn các bạn đã bớt thời gian quí báu để đọc giãi bày của mình.![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
Đạo là cái bất biến vậy bản thân Đạo không thể là một sự vật, cũng không phải là cái vũ trụ mà chúng ta vẫn biết. Cái vũ trụ mà chúng ta biết và đang sống trong đó ngày càng nở to ra. Đạo phải là cách thức vận động của vạn vật. Cách thức vận động đó của vạn vật mới là cái bất biến. Vạn vật biến đổi không ngừng, chính tính chất không ngừng biến đổi đó lại trở thành cái bất biến mà Lão Tử tạm gọi là Đạo. Đạo ở đây không giống như đạo lý, đạo đức hay đạo làm người.
Vô cực sinh thái cực rồi sinh lưỡng nghi... Con người sinh ra lớn lên, chết đi, vật chất biến đổi không ngừng từ dạng này sang dạng khác... Chính tính chất biến đổi không ngừng là cái hằng định không bao giờ thay đổi. Thế mới có cái không sinh ra cái có, cái có sinh ra cái không có.
Vũ trụ sinh ra từ đâu và như thế nào chúng ta vẫn chưa rõ. Mọi thứ con người biết cho tới nay còn rất hạn chế. Ngay cả những công thức vật lý, hóa học cũng chỉ đúng trên hành tinh của chúng ta mà thôi. Hành tinh của chúng ta lại chỉ là một trong vô vàn hành tinh khác trong vũ trụ này. Ai dám nói là không có Đạo?
Không ai có thể nói điều gì sẽ diễn ra phía trước. Mọi thứ luôn biến đổi, có gì hằng định đâu? Có mỗi một thứ hằng định mà tạm gọi là Đạo thì đã làm kiếp con người không sao hiểu cho thấu được, chỉ có giác ngộ mà dụng đạo vào cuộc sống thôi.
Chợt hiểu ra: làm gì có ai đắc đạo cơ chứ. Đã sinh ra làm kiếp con người, lớn lên đã theo thiên mệnh rồi, làm sao trở về cái bản nguyên vô vi của vũ trụ được? Làm sao con người có thể từ bỏ nhân nghĩa được? Đạo trời thì công bằng, mạng người cũng như mạng súc vật. Đạo làm người sao có thể làm như vậy? Đạo trời thì vô cực. Làm kiếp con người trần tục sao tránh được sinh lão, thịnh suy? Lão Tử còn chưa hiểu đạo thì loại tiểu nhân hậu học làm sao hiểu cho thấu. Thôi thì tiến lại được gần Đạo đến đâu tốt đến đó.
Nhiều người hiểu Lão Tử nói vô vi có nghĩa không làm gì là sai lầm.
Làm người chỉ có vận động theo cái vận động của tạo hóa, đó mới là thuận theo Đạo. Tưởng là dừng lại là vô vi mà hóa ra không phải vậy. Vạn vật ngày đêm biến đổi, con người không chịu rèn luyện, tu dưỡng thì bị tụt hậu lại phía sau, dần trở thành yếu ớt, ngu độn, trở thành cái thừa của tự nhiên tất bị tự nhiên loại bỏ. Rèn luyện để trở nên cương trường, thông tuệ, đạt tới đỉnh cao của dục vọng thì cũng là lúc tiến gần tới chỗ diệt vong. Làm người thì phải làm cho trọn kiếp người, cố mà biết thế nào cho đủ. “Nhân dục vô nhai, hồi đầu thị ngạn”.
Lão Tử dạy vô vi thì không cần nói nhiều, không nên đứng ra làm quan vậy sao ông còn nói tới việc quân vương trị nước, tranh cãi với Khổng Tử... Tất cả những việc đó tưởng là mâu thuẫn nhưng hóa ra không phải như vậy. Bản thân ông nói chính ông cũng không hiểu được và không dạy lại cho chúng ta hiểu được Đạo. Mỗi người phải tự ngộ ra nó.
Chính vì có người hiểu sai lời Lão Tử mà cố công đi tìm thuốc trường sinh.
Là con người thì tuân theo vai trò của con người trong muôn loài được Đạo tạo ra, không nên đi ngược lại. Trái lại với vai trò của con người là trái với Đạo. Vậy con người lớn lên thì phải chăm lo tu dưỡng, rèn luyện bản thân, học lấy cái tri thức để tiến thân, tề gia trị quốc, khi đạt tới đỉnh cao thì cũng phải hiểu đó là lúc sắp suy vong. Khi lớn lên cũng đồng nghĩa với việc đang dần chết đi. Sống phải biết hài hoà âm dương. Con người phải làm thế mới là thuận theo Đạo.
Chung quy lại, mình thấy đạo Lão dùng hình âm dương làm biểu tượng là đúng bởi mọi ý tưởng, quan điểm đều xoay quanh hình âm dương cả. Học thuyết Âm Dương lại được phát minh ra bởi dân tộc Bách Việt, tổ tiên của người Việt Nam ngày nay. Chúng ta cũng nên tự hào về điều đó.
Tất cả những gì mình viết trên đây đều là do mình nghĩ ra, không sao chép của ai cả. Nếu có trùng với tư tưởng hay sách của ai đó viết ra từ trước rồi thì các bạn mách cho mình với nhé.
Cảm ơn các bạn đã bớt thời gian quí báu để đọc giãi bày của mình.
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
