Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Những Bài Thơ Tình Buồn

32 trả lời, 22.295 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-28 15:59:09hoaanhhungdatinh>
LÁ VÀ CÀNH
 
Khi chiếc lá không còn nhựa sống
Lá xa cành trong nỗi tiếc thương
Lá với cành ngày nào xanh tốt
Mà bây giờ nhựa sống còn đâu
Lá cuốn đi bay theo làn gió
Để trơ cành trong nỗi nhớ thương
Anh và em ngày nào hạnh phúc
Mà bây giờ anh phải cô đơn
Em xa anh như lá lìa cành
Gió cuốn đi bao giờ trở lại ?
Để cành kia mỏi mòn chờ mãi
Héo khô dần theo tháng theo năm.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
LÁ VÀ CÀNH

Khi chiếc lá không còn nhựa sống
Lá xa cành trong nỗi tiếc thương
Lá với cành ngày nào xanh tốt
Mà bây giờ nhựa sống còn đâu
Lá cuốn đi bay theo làn gió
Để trơ cành trong nỗi nhớ thương
Anh và em ngày nào hạnh phúc
Mà bây giờ anh phải cô đơn
Em xa anh như lá lìa cành
Gió cuốn đi bao giờ trở lại ?
Để cành kia mỏi mòn chờ mãi
Héo khô dần theo tháng theo năm.

 
Chào bạn TTK ghé thăm bạn. Mong bạn luôn vui với những vần thơ
 
Hoa
Đơn chiếc
Trên giàn giây xơ xác

Úa vàng
Do bởi đất hay cây?
 
Trời trong thanh
Một vừng mây
Phiêu lãng
Đã chợt ngừng
Chia sẻ chút đơn côi
 
Thabnh Thanh Khiết
13.4.2010
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-28 15:36:38hoaanhhungdatinh>
CÔ ĐƠN

Trong hơi men nồng anh nhớ em
Nhớ về ngày tháng quá dịu êm
Em là cô bé đôi mắt biếc
Cho anh đêm ngày càng nhớ thêm.

Cuộc đời đã cho anh gặp em
Thế nhưng chẳng cho anh kề bên
Để anh như con thuyền không bến
Từng ngày theo sóng mãi lênh đênh.

Đêm đã về khuya ánh trăng lên
Cảnh vật im lìm càng buồn tênh
Xa xa trong ánh trăng mờ ảo
Một áng mây trôi cứ bồng bềnh.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-29 08:48:53hoaanhhungdatinh>
HOA TÍM BẰNG LĂNG
 
Gió mùa hạ lao xao trên lá,
Cả con đường đầy hoa tím bằng lăng.
Từng cánh hoa mỏng manh tím biếc,
Như tôn thờ cho sự thủy chung.
Anh yêu em với bao điều mơ mộng,
Nhờ hoa kia nói hộ bao điều.
Thế nhưng hoa giờ tàn héo úa,
Để lặng thầm anh nỗi cô đơn.
Cánh hoa kia rơi rớt xuống đường,
Xác thân héo phôi pha màu tím.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-29 08:50:08hoaanhhungdatinh>
Tình yêu anh gởi theo làn gió
Gió cuốn bay đi trôi tận nơi xa
Vì anh đã đặt tình yêu lầm chỗ
Nên giờ đây trái tim bỗng vỡ òa.
 
                ****
 
Anh vẫn là anh như ngày xưa
Vẫn mãi yêu em suốt một đời
Thế nhưng tim em giờ không lối
Anh phải lang thang giữa đơn côi.

           ****

Hoàng hôn màu tím ở chân trời
Nhìn ngắm hoàng hôn lệ muốn rơi
Tình yêu giờ sao xa tầm với
Anh và em mỗi người mỗi nơi.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-23 07:31:46hoaanhhungdatinh>
TỘI NGHIỆP CON TIM

Con tim héo gầy
Đã bao lần như vỡ tan từng mảnh
Nhịp đập liên hồi
Như muốn thoát khỏi con người ta
Từng ngày trôi qua
Nó đã dần khô cằn sỏi đá
Bởi tại vì ta:
Khi yêu người ta yêu say đắm
Nguyện yêu em đến suốt cuộc đời
Cho con tim này không đơn côi
Ngày tháng đi về chung lối
Thế nhưng:
Dòng đời cứ trôi người mãi xa rồi
Mơ hạnh phúc rồi tỉnh trong giấc mộng
Tan nát cõi lòng tim kia khô héo
Nhịp đập giờ yếu ớt còn đâu
Thôi thì:
Ta cố không ưu sầu đau khổ
Nỗi buồn kia xin gởi gió bay đi
Sầu chăng nữa cũng chẳng được chi
Buồn chăng nữa cũng chẳng được gì
Hãy để tim này bớt đau khổ
Hãy để tim này được thảnh thơi
Ta tìm về với đơn côi
Lặng nhìn dòng đời dần trôi…
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-29 09:55:10hoaanhhungdatinh>
LẶNG THẦM

Cho ta một nơi nào đó
Để quên đi những ưu phiền
Cho ta một khoảng trời xanh
Nơi có áng mây bồng bềnh ở đó
Tình yêu ta xin gởi theo làn gió
Gió cuốn đi trôi về tận nơi xa
Để không còn khổ đời ta
Để không còn nỗi xót xa.

Cánh hoa kia đã tàn héo úa
Tình yêu giờ cũng úa như hoa
Những dòng lệ nhạt nhòa
Giờ cũng đã trôi vào dĩ vãng
Người đã đi xa theo năm tháng
Để giờ này tan nát lòng ta
Thôi thì đành ôm nỗi xót xa
Một mình nhớ thương ngày qua.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-29 09:01:43hoaanhhungdatinh>
Thôi thì ta đã xa nhau
Chỉ một mình anh ôm nỗi đau
Tình yêu như giấc mơ hư ảo
Anh và em mãi chẳng kề nhau.


                ****
 
Đôi khi muốn khóc lệ chẳng rơi
Tình yêu giờ chỉ còn xa vời
Chỉ mong một mai ngày nắng mới
Tâm hồn sẽ được chút thảnh thơi.

Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-29 09:09:37hoaanhhungdatinh>
NẮNG

Nắng
   rơi rớt xuống đường
Trải mật óng ánh
Hoa
   cuốn theo làn gió
Đưa hương bay đi
Ta
   bước giữa nắng và hoa
Lòng tựa hồ như người trong mộng
Xác thân như hư không
Tâm trí bềnh bồng.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hoaanhhungdatinh

NẮNG

Nắng
    rơi rớt xuống đường
Trải mật óng ánh
Hoa
    cuốn theo làn gió
Đưa hương bay đi
Ta
    bước giữa nắng và hoa
Lòng tự hồ như người trong mộng
Xác thân như hư không
Tâm trí bềnh bồng.

Mưa
Hạ
     rả rít theo mưa
Trải thảm lụa xám
Hương
      phai nhạt vật vờ
Đưa cánh bướm trĩu
 
 
Em
    về trong hư ảo
Tóc rối, môi nhạt, mắt tìm ai!
Lả tả hồn thu lạc lõng
Mơ, thật?!! em ơi.!!
HT
Thank you bạn ghé qua nhà ha! Mình làm thơ tự do dở lém nên ngọng nghịu thế nì thuj thông cảm ha! Chúc An Nhiên, Trân Trọng!
Yêu em chỉ biết là yêu mãi
Trời đất bây giờ cũng chơi vơi!
TRÚC THI
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-29 09:16:53hoaanhhungdatinh>
HOA VÀ CÂY
 
Cánh hoa trắng rơi trên dòng sông lạnh,
Xuôi theo dòng nước mãi về đâu.
Để cho cây nơi đây mãi ưu sầu,
Ngày tháng cứ đợi chờ nơi bến vắng.
Hết bao thu rồi qua bao mùa nắng,
Vẫn lặng thầm một mình mãi nơi đây.
Vì nhớ thương nên thân cây héo gầy,
Cánh hoa kia chẳng bao giờ trở lại.
Anh như cây cứ mỏi mòn chờ mãi,
Để con tim khô héo từng ngày.
Cuộc tình như một giấc mộng dài,
Khi tỉnh dậy anh chẳng còn gì cả.
Như cây kia cánh hoa rơi lả tả,
Trôi theo dòng nước mãi nơi xa.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-29 09:25:53hoaanhhungdatinh>
HẾT RỒI
 
Em đã xa anh,
                        như lá lìa cành.
Tình yêu mong manh,
                        tan tành mây khói.
Chợt nghe đau nhói,
                        vỡ nát con tim.
Cứ mãi kiếm tìm,
                        chợt bừng giấc mộng.
Một căn gác trống,
                        một kẻ cô đơn.
Biết làm gì hơn,
                        thôi đành chấp nhận.
Chuyện tình lận đận,
                        ta hãy cố quên.
Tháng ngày lênh đênh,
                     đường tình vụt tắt.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
ĐIỀU ƯỚC

Ước gì ta như cơn gió,
Tháng ngày dài cứ bay mãi nơi xa.
Ước gì ta như cây đa,
Đứng trơ gốc trơ gan cùng tuế nguyệt.
Ước gì ta như bông tuyết,
Nhẹ nhàng bay giữa lạnh giá mùa đông.
Nhưng điều ước chỉ là không,
Ta chỉ là một con người trần thế.
Nỗi buồn cứ mãi lê thê,
Cô đơn một mình ta trên lối về.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
SƯƠNG KHÓI

Tình như sương khói nhẹ nhàng bay
Ta cố nắm lấy trong bàn tay
Thế nhưng sương khói còn đâu nữa
Lặng đứng một mình giọt lệ cay.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-29 09:19:10hoaanhhungdatinh>
THA HƯƠNG

Đời lão chài như đời lãng tử
Vui tháng ngày với gió với trăng
Nhìn dòng nước trôi về vô tận
Như nỗi lòng của kẻ tha hương
Nâng chén rượu lòng cứ vấn vương
Khi trăng khuyết còn ai bầu bạn
Một cuộc đời lúc vơi lúc cạn
Vui đêm này ta còn được đêm mai?
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-29 09:38:57hoaanhhungdatinh>
LỆ THU
 
Giọt lệ nào đã thấm ướt vai anh
Trong một chiều mưa thu buồn bã
Bầu trời xám lá vàng rơi lả tả
Lặng nhìn em mà anh thấy xót xa
Em nói rằng không muốn hai ta
Phải chia ly đôi người đôi ngả
Nhưng tình mình chẳng còn gì nữa cả
Đành ngậm ngùi em cất bước đi xa.
………………..
Bao mùa thu giờ cũng đã trôi qua
Em đã xa kể từ ngày hôm ấy
Giờ vắng em nơi này buồn biết mấy
Gió ngậm ngùi lay động khẽ hàng cây
Chợt một chiều anh trở lại nơi đây
Kỷ niệm cũ đong đầy trong nỗi nhớ
Giờ xa nhau với muôn vàn cách trở
Vắng em rồi anh phải sống bơ vơ.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-01 16:54:39hoaanhhungdatinh>
 
TRĂNG VÀ SAO
 
Trăng
         Cứ ngỡ gần lại hóa xa xôi
         Sáng tỏ trên muôn lối
         Treo giữa trời đơn côi.
Sao
         Lung linh giữa bầu trời
         Ngỡ đưa tay với tới
         Nhưng chỉ là xa vời.
Trăng ở gần bên sao
Xa mãi trên trời cao
Thế nhưng chẳng khi nào
Lại đến bên cùng nhau.
Tình mình như trăng sao
Nhìn nhau mà nhói đau
Tưởng chừng như hư ảo
Kiếp này chẳng kề nhau.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
ĐƠN CÔI

Đường tình nay đã hết
Ta trở về với cuộc sống đơn côi
Ngày tháng cứ dần trôi
Thời gian như bánh xe vô định
Bình minh đến ta say trong giấc ngủ
Hoàng hôn tàn ta chìm đắm hơi men
Một ngày qua như bao ngày khác
Cũng đượm buồn man mác lòng ta
Bầu trời đêm ánh trăng ở nơi xa
Con đường nhỏ mấp mô đầy sỏi đá
Nơi đây chỉ còn mình ta
Tiếc thương những ngày đã qua…
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM TRĂNG
 
Ánh trăng sáng chiếu trên dòng sông lạnh
Chiếc thuyền con nhẹ trên sóng lênh đênh
Nằm trên thuyền lòng cứ bồng bềnh
Theo sóng nước trôi về nơi vô định
Một chén con con một bình rượu nhạt
Uống say rồi ta vui với gió mây
Ngửa cổ ngắm trăng treo bầu bạn
Cúi mặt đùa với nước mà vui
Trăng lên cao thuyền trôi mau
Bình rượu nhạt chẳng còn mà hớp cạn
Thôi thì mặc thuyền trôi, nước cạn
Nằm trên thuyền ta ngủ giấc thật say.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-14 10:53:17hoaanhhungdatinh>
ĐÊM BUỒN

Đêm đã tàn bên ly rượu cạn,
Chỉ có trăng là làm bạn với ta.
Sao bao năm mà trăng vẫn chưa già?
Vẫn mười sáu thân ngọc ngà tươi tắn.
Khiến nhân thế cho bao người say đắm,
Đêm trăng rằm bao kẻ nói yêu nhau.
Ta giờ đây không biết về đâu,
Khi đường tình bị ưu sầu giăng lối.
Bao lời yêu giờ đã như sương khói,
Để bây giờ còn lại ánh trăng thôi.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
HOA DẠI
 
Một bông hoa dại ở ven đường,
Gai mọc tua tủa, chẳng chút hương.
Ong bướm chẳng tìm đến lấy mật,
Chỉ còn đọng lại một giọt sương.
Nhìn hoa sao lòng thấy cảm thương,
Màu tím dịu dàng làm vấn vương.
Mai này cát bụi vùi chôn xác,
Chẳng còn hoa kia ở ven đường.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
NẤM MỒ TÌNH YÊU
 
Chuyện tình mình cuối cùng rồi cũng chết
Đành ngậm ngùi anh chôn xác tình yêu
Qua bao năm mồ đã xanh rêu
Sao anh vẫn không quên tình cũ
Kỉ niệm xưa anh luôn gìn giữ
Mãi trong lòng cho dù tháng ngày trôi
Xa em rồi anh đây mãi đơn côi
Mồ tình yêu cỏ đã dày quanh lối.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
KHUYÊN NGƯỜI

Quên người ta hãy quên người đi,
Đừng nên lưu luyến mà làm gì.
Cũng đừng nên tìm một người mới,
Vì yêu như thế càng sầu bi.
Hãy tìm cho mình một hướng đi,
Đừng mong gặp người mà làm chi.
Thời gian đó chính là liều thuốc,
Giúp quên nỗi đau ngày biệt ly.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
KHUYÊN MÌNH
 
Thôi đừng nhứ đến người xưa nữa,
Hãy để gió mang hương tình đi.
Thà rằng một thoáng sầu cô lẻ,
Còn hơn cả đời mang sầu bi.
Người giờ đã có tình duyên mới,
Ta níu kéo nữa để được chi.
Mỗi người cất bước về mỗi hướng,
Quên đi nỗi đau ngày biệt ly.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-20 11:23:10hoaanhhungdatinh>

Mong cho những ai chưa từng trải qua đừng vì một phút nông nỗi mà trở thành những cái xác không hồn như cô gái trong bài thơ, đây là một lời nhắn nhủ tâm tình, chia sẻ cảm thông với những ai đã trải qua cuộc sống như vầy:
 
KẾT THÚC


Chuyện tình mình chẳng còn gì nữa cả
Thôi thì giờ hai ta phải chia ly
Bao năm qua hai ta cùng chăn gối
Thì bây giờ xin em hãy quên đi
"Gia đình nhỏ" đến đây là đổ vỡ
Níu kéo nữa cũng sẽ chẳng được gì
Em đừng trách anh là người phụ bạc
Tại ngày xưa hai ta nghĩ giản đơn:
Chung mái nhà còn gì hạnh phúc hơn
Anh và em cùng sớm hôm bên cạnh
Hạnh phúc cùng chia, khó khăn cùng gánh
Lối đi về ta sánh bước cùng nhau
Điều đó thì có gì là khó đâu
Nơi đất khách ta cùng nhau san sẻ
Điều đó thì không có gì mới mẻ
Chốn thị thành hai ta cùng chở che
Em "vợ xinh" còn anh là "chồng trẻ"
"Gia đình" mình thật hạnh phúc đơn sơ
Nhưng hôm nay có ai nào đâu ngờ
Hạnh phúc đó đã đến hồi tan vỡ
Chuyện ngày xưa cứ xem như lầm lỡ
Nuối tiếc gì những năm tháng đã qua
Lời cuối cùng trước khi anh cách xa:
Anh mong em sẽ đừng buồn đừng khổ
Ta không thành có lẽ do duyên số
Anh bây giờ không thể ở bên em
Hãy quên đi những ngày tháng ấm êm
Giấc mơ đó không bao giờ có thật
Nếu gặp nhau thì anh xin cúi mặt
Rồi âm thầm khẽ lặng lẽ quay đi
Đừng cố tiếc nuối mà làm chi...
..........................
Chàng trai bước đi chẳng hề nhìn lại
Cô gái ngồi như tượng đá chiều đông
Lệ tuôn rơi chảy xuống thành dòng
Ngồi chết lặng mà cõi lòng tan nát
Tấm thân héo khô mặt gầy hốc hác
Đôi môi giờ đã xơ xác còn đâu
Muốn được nhảy xuống đáy sông sâu
Cho cuộc đời không còn sầu đau nữa
Tấm thân này đã trao người tất cả
Thế mà giờ người đã bỏ đi xa
Tuổi xuân xanh dẫu chưa phải đã qua
Nhưng thân xác đã phai tàn trước tuổi
Rồi mai này trên đường đời rong ruổi
Liệu có tìm được hạnh  phúc hay không ?
Thời gian kia chẳng xóa vết thương lòng
Bao ân ái và mặn nồng ngày trước
Khi bên nhau còn sớm hôm đưa rước
Mà bây giờ phải cất bước lẻ loi
Tấm thân tàn tạ một mình đơn côi
Phải bươn chải giữa dòng đời xa lạ
"Phải chi lúc trước mình không nhẹ dạ
Phải chi mình không nghĩ giản đơn
Phải chi lúc trước mình chín chắn hơn"
Và còn nhiều "phải chi" hơn nữa
Nhưng điều đó đã không còn kịp nữa
Ân hận thì mọi chuyện đã xảy ra
Cánh bướm giờ cũng đã bỏ đi xa
Chỉ còn lại nỗi xót xa ân hận
Rồi mai đây trên đường đời lận đận
Tàn héo dần theo năm tháng phôi pha
Giữa dòng sông xơ xác một cánh hoa…
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-20 11:28:21hoaanhhungdatinh>
NHỚ
 
Quên sao được
                    những ngọt ngào em đã trao
Những ngày tháng biết bao say đắm
Sẽ theo anh mãi đến ngàn năm
Quên sao được
                    ánh mắt nụ cười của em
Đã làm anh quên bao phiền muộn
Đã làm anh càng thấy yêu hơn
Nhưng bây giờ
                    với anh không còn gì nữa
Tất cả như ảo mộng thoáng qua 
Và bây giờ em đã rời xa
Để lại anh cô đơn lạnh giá
Và nhớ em trong nỗi xót xa.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI BUỒN
 
Tình đã xa
Ngoài hiên
             cơn gió cuốn lá khô đi vội vã
Buồn không hỡi lá?
Khi để cành xác khô héo ngàn năm
Trời mưa lâm thâm
Gió rét căm căm
Một mình cô đơn trong căn phòng trống
Lòng mãi nhớ mong
Ngóng trông
               một người giờ đã xa
Chắc có lẽ người đã quên ta
Để ta như con thuyền không bến
Cứ mãi chông chênh
Lênh đênh
Nỗi buồn đã dâng trào trên khóe mắt
Ta không thể khóc
Không bao giờ để giọt lệ rơi
Một mình ở một nơi
Ngồi ngắm lá bay xào xạc
Tấm thân xơ xác
Tâm hồn tan nát.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-30 12:59:48hoaanhhungdatinh>
XIN ĐỪNG YÊU ANH
 
Xin em đừng yêu anh
Để tim anh thêm một lần tan vỡ
Xin em đừng quan tâm anh
Vì tim anh dễ mềm lòng chấp nhận
Khi tâm trí anh còn đang bối rối
Thì trái tim đã thổn thức mất rồi
Thế rồi yêu
Thế rồi nhớ
Rồi đợi chờ
Mong gặp em dù chỉ là một phút
Anh nghĩ rằng em chính là một nữa
Nhưng với em anh chưa phải nữa kia
Thế rồi đau
Thế rồi xót
Rồi cô đơn
Và anh lại trở về đời cô lẻ
Sẽ không yêu
Sẽ không đau
Không tìm kiếm
Đến bây giờ anh vẫn mãi cô đơn
Xin em đừng yêu anh
Để tim anh thêm một lần tan vỡ...
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-05 17:33:05hoaanhhungdatinh>
TA VÀ TRĂNG

Chưa bao giờ
Ta thấy cô đơn như lúc này
Chưa bao giờ
Ta lại thấy quanh mình đầy trống vắng
Quanh ta chẳng có ai
Chỉ một mình riêng ta cất bước
Lẻ loi
Đơn côi
Tấm thân nhỏ nhoi
Tình là giấc mộng khi tỉnh rồi chợt tắt.
 
Đêm nay
Mình ta nơi đây
Ngắm ánh trăng giữa bốn bề tĩnh lặng
Trăng cũng buồn ánh sáng nhòa ước lệ
Giọt lệ sầu thấm ướt cả nhân gian
Nỗi buồn làm tim ta như vỡ tan
Trăng lặng thầm tuôn dòng lệ ngàn hàng.
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỨA TRẺ TRONG VƯỜN YÊU
 
Cho đến bây giờ
Tôi vẫn là đứa trẻ trong vườn yêu
Ngây ngô
Non nớt
Chẳng biết gì về thiên đường hạnh phúc
Chẳng biết gì về nồng ấm bên nhau
Tôi đã yêu và yêu người tha thiết
Tình đơn phương cũng đến lúc phai tàn
Tôi đớn đau ôm nỗi sầu chứa chan
Và ngày tháng vẫn âm thầm mong nhớ
Giờ đây tôi bơ vơ
Ngồi buồn đầy thẫn thờ
Chưa bao giờ được tình yêu đáp lại
Kiếm mãi
Tìm hoài
Tôi mỏi mệt và không còn đủ sức
Đâu đó trong tiềm thức
Tôi nghĩ rằng mình sẽ mãi cô đơn
Thôi kiếm tìm
Thôi mong chờ
Làm đứa trẻ với tháng ngày bay nhảy
Chẳng yêu ai
Chẳng tìm ai...
Lê Điền

Trang thơ:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=593173
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»