Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THOÁNG SƯƠNG TAN

0 trả lời, 1.167 lượt xem — Trang 1 / 1

THOÁNG SƯƠNG TAN

Trăng buồn bỏ mặc không gian ngủ
Mây đã trôi theo gió trở về
Nước mắt vẫn lưu từng buổi khóc
Ân tình mãi giữ , nhớ qua mê

Những đêm thao thức rời xa giấc
Nhìn bóng trăng tà nửa mảnh treo
Nghe tiếng bên hiên xào xạc buớc
Chung lòng ai đến, lụy vương theo

Tình yêu nhân thế, đầy ân thí
Ánh mắt xa xôi, nhớ lại gì ?
Ngả bóng qua khung, đùa mộng mị
Trần gian xa cách, đẩy trôi đi

Cho ta một giấc hồng, môi mắt
Trang điểm nhân dung, dáng diễm ngà
Hư ảo bao quanh dường quyện đặc
Mơ hồ thoảng vút, lãng bay xa

Vòng tay trói buộc không tan biến
Đem trải giăng phơi, ngút đỉnh sầu
Trên sóng gởi cho ngần bọt biển
Dập vùi muôn kiếp, đáy thâm sâu


Bao lâu quay bước rời nhân thế ?
Có thấy phiền chăng, chốn cõi trần ?
Mong gió cùng mây dùm xoá hết
Cuộc đời hoang phế, thoáng sương tan.


NGUYÊN HOANG
10.04.10 05.33 Pm






Nguyên Hoang
Đăng nhập để trả lời
0