TÂM SỰ để PHÔI PHA.
Nghìn năm qua, khung xanh đầy huyền thoại
Những vì sao cung nữ của thiên hà
Sáng lấp lánh, muốn giao tình nhân hế
Nhưng luật trời, thệ nguyện chẳng rời xa.
Đêm mơ hồ, chìm sâu niềm hoan hỉ
Đưa gió ngâm, mây dạo khúc tình thơ
Cố quyến rũ đến cõi trần bình dị
Một lần thôi, thoả ảo vọng đợi chờ.
Đem tâm sự, tỏ lòng ta mong nhớ
Cả người thương, hiện diện lúc trăng rằm
Đêm cô lạnh, cạn dòng thơ lá thắm
Mà nguyệt hằng, vẫn muôn thuở làm ngơ.
Bình rượu nặng, chén thơ sầu, ngớ ngẩn!
Ta lang thang tìm mộng đến say mềm
Mây dấu ái, gió ân tình nồng mặn
Đã dần xa, đến tan biến bao đêm.
Môi nứt rạn, uống thời gian năm tháng
Ngắm băng dung, chua xót luống bẽ bàng
Có lúc khóc,muốn lệ hoà nhung nhớ
Van bốn mùa hãy dừng lại, chớ sang.
Để cố sống dật dờ, nơi bến cũ
Ngồi đợi chờ, con nước rủ thuyền xa
Chốn nào đó, về đại dương, trở lại
Vào cửa sông, thao thức đợi trăng tà.
Sương giăng mỏng, nhạt nhoà xuyên thôn dã
Dẫn đường đi, sao trải bóng lưa thưa
Có thể là, nơi đây cùn, điểm tựa
May ra lòng sẽ được tạm phôi pha.
NGUYÊN HOANG
09.04.2010 03.52 Pm
Nguyên Hoang