VẪN MÌNH TA ĐI
Em mùa xuân, vương con dốc
Ta ôm góc phố, nụ hồng
Vòng tay cài then luyến ái
Con đường mấy nẽo hoang khai.
Dấu phai nhìn mây tư lự
Về theo, dẫn gió muộn phiền
Có chia niềm riêng viễn xứ?
Nỗi buồn môi mắt luân phiên.
Ta đi trên tầng định số
Hoang vu chối bỏ cuộc đời
Lối chùng mù sương hoa núi
Ghềnh triền cỏ úa nắng phơi
Trùng dương chập chùng giải bạc
Hăng nồng biển mặn mênh mang
Có theo trên từng con sóng?
Bạc đầu cũng giống như ta.
Nhục nhằn bám theo chiếc bóng
Rời cây một cánh lá già
Tên chưa kịp ghi gia phả
Có còn nhớ họ Mẹ Cha?
Quê hương làng xưa Rạch Miễu!
Dòng sông mất dáng mỹ miều
Vẫn mong trở về bến cũ
Qua phà lũ lượt xuống lên.
Ước mơ nằm chung núm đất
Đây là chốn cũ chôn nhau
Nhớ về bàn tay cắt rốn!
Máu hoen hằn dấu nòi bào.
Chung quanh,về nơi một xóm
Ở miền nào đó xa xôi!
Bình yên, không là lạc lõng
Tầng sâu, tiếp nối luân hồi.
Xin gì?Cho trong giấc ngủ
Vần thơ để lại bên đời!
Chẳng cần song hành diệu vợi
Về ta, hãy ngắm nhớ thu.
Người xưa, nay đã đi rồi!
NGUYÊN HOANG
08.04.10 06.07 Pm
Nguyên Hoang