Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

HOA CẨM CHƯỚNG (Mỹ Hạnh )

0 trả lời, 2.468 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-08 11:01:49huệ>
Chương 4 :
Rốt cuộc Việt Linh đành ừ với thằng em đào viên ghe Nha Trang chơi hai ngày để thăm gia đình hắn trước khi về quê. Cô đổi vé tàu ,đem ấy cùng hắn ra ga.
Cả hai không ngủ ,trên tàu chuyện trò đủ mọi chuyện buồn vui trên đời. Y Linh kể về người mẹ hắn rất mực yêu thương ,là một bác sĩ giỏi ở viện Parteur ,về cha hắn đang công tác tại thành ủy Khánh Hòa ,nghe đâu sẽ chuyển ra làm ở một nhà máy nào đó rất lớn.
Việt Linh im lặng lắng nghe thỉnh thoảng nhìn Y Linh miên man suy nghĩ.Cứ như không thoát được số mệnh ,Việt LInh không thích giao du với đám bạn nhà giàu ,(chẳng phải cô mặc cảm vì nhà mình nghèo mà do quá tự trọng )nhưng cô lại gắn bó với Y Linh một gã nhà giàu từ trong trứng ,gia thế hiển hách hơn người.Vì sao?Cô từng suy nghĩ khá nhiều về chuyenj này để đi đến kết luận "vì hắn là một ngoại lệ duy nhất ,cô rất yêu quý hăn chắng khác nào yêu quý bé Sơn Ca ,đứa em út của cô.Đứa em mà vì nó ,cô sẵn lòng hy sinh tất cả".
Tàu đến Nha Trang trời vừa sáng hai chị em đón xe về nhà.Y Linh hớn hở nói.
-Ba má chắc mừng lắm vì nghe em kể nhiều về chị.
Mải ngắm nhìn thành phố biển dưới ban mai ,nghe nói ,Việt Linh quay đầu lại lầu bầu.
-Có gì mà kể em ngày càng bà tám thấy ghét.
Y Linh cười lớn.Nụ cười hắn tắt tị khi về đến nhà.Người giúp viếc thấy hắn mừng quýnh líu lo.
-Ôi !sao Linh về không báo?Cô chú mới đi công tác hôm qua.Chú đi Nghệ An cô đi Lâm Đồng.Nghe nói tuần sau mới về.
y Linh nghệch mặt ra.Hắn muốn dành cho ba má một sự bất ngờ ai dè...
Thấy hắn buồn ,Việt Linh an ủi giọng bà chị.
-Đừng lo. Chị còn về nữa mà nếu Nha Trang quê em đẹp như Đà Nẵng quê chị.
Vậy là sau khi tăma rửa ,ăn một bụng no cang hai chị em phóng xe ra biển.Bờ biển Nha Tang nằm ngay trung tâm thành phố vơi sbowf cát trắng lấp lánh không một mẩu rác.Nước bienr xanh biếc ,càng nhìn ra xa càng thẫm màu.Việt Linh đứng ngây người giữa trời nước xanh bao la,dưới ánh nawgs ban mai rực rỡ ánh sáng.Cô ngây ngất ngửa mặt nhắm nghiền mắt,mặc gió thổi tung tóc ,áo ,đừa cợt trên khắp mát mũi cô.Biển nơi đây như biển quê nhà.Ôi đẹp quá!
Cô dang tay xoay tròn trên cát ,muốn ôm cả biển trời trong vòng tay mình.Cô muốn người người quanh cô biến mất chỉ còn mỗi mình cô.Để cô có thể lăn trên cát ,đùa downc với sóng nước hoặc cười to lên ,hát nghêu ngao thật hồn nhiên như thời còn thơ dại.
-Y Linh !
-Dạ !-Haqwns thưa rõ to mắt môi cười hết cỡ khi thấy bà chị đào viên ròi bỏ vẻ nghiêm trnagmuoon thủa trở lên hồn nhiên trông trẻ trung và dễ thương vô cùng.
-Chị thích ăn ốc ,ăn bắp ,bánh chưng ,ăn bất cứ thứ gì bán ở biển.Cô ngồi phịch xuống cát ,vênh mặt lên nói một hơi ,mất nhìn chăm thằng em.
Hắn cười toe gì chứ khoản này hắn rành sau câu ,Bà chị đào viên tầm cỡ của hắn ,cũng như mọi cô gái đôi mươi khác ,rất thích ăn vặt.Hắn dợm đi thì Việt Linh nói tiếp.
-Chẳng biết ở đây giống que chị không ,Ngoài ấy trên biển luôn bán những thứ hấp dẫn.Ôcs hút bánh chưng Hội An ,bắp luộc ngọt như đường phèn ,bánh tráng tương ớt ,còn nữa ,cá khô ,mực nướng ,cốc ,ổi dầm chua ngọt ,còn nữa...
-Thôi thôi -Y Linh cắt ngang -Mới chừng đó em nghe thèm chảy nước miếng rồi.Chị cứ ngồi đây ,để em xem có gì ăn không.
Hắn dợm đi chợt ngoảnh lại... chọc.
-Con trai quê em phông độ và đa tình lắm.Chị đừng dễ dàng mềm lòng nhé ! Tốt nhất đừng để họ tới gần.Việt Linh tung nắm cát Y Linh ù té chạy.Còn một mình Việt Linh bắt đầu cuộc hành trình lang thang trên biển.Đi ngang một chiếc xe có gam màu mình yêu thích ,màu trắng anh bạc với kiểu dáng rất lạ ,cô tò mò liếc nhìn...khựng lại trong một thoảng bởi bắt gặp một ánh mắt đẹp mê hồn trên gương mặt người đàn ông.Đôi mắt ấy hình như không nhìn thấy cô ,chăm chú hướng ra biển kieenu ngắm tầm xa ,ánh lên vẻ say mê yêu thích.Fèm mi dày công vút ,rợp trên đôi mắt to sâu thẳm thỉnh thoảng chớp chớp khi gió biển thổi vào khoảng trống của xe đã hạ hết kính.
"Đôi mắt" chợt nhìn sang chỗ cô.Hết hồn Việt Linh quay người bước nhanh ,biến ra khỏi tầm mắt nhìn chết người ấy ,trống ngức hốt nhiên đập liên hồi kì trận :
-Chị ơi !
Y Linh tat lỉnh kỉnh mấy bịch đồ ăn ,cả nước uông đứng dưới gốc dừa nhìn thấy bà chị đào viên từ xa liền gọi Việt Linh đến gần ,hắn lại gọi nhưng rồi chưng huwnhr khi thấy  nét mặt bà chị kì lạ.Cứ như không thất hắn dù hắn đang lù lù trước mũi.
Cái đầu siêu tốc Y Linh hoạt đọng ngay lập tức.Kết nghĩa hơn hai năm rồi, bao nhiêu bộ mắt bà chị khoắc lên hắn đều thấy.Dễ thương ,cau có ,tươi cười ,tức giận ,nghiêm nghị ,hiền hòa ,kiêu hãnh vv.....và vv....Riêng bộ mắt ngơ ngẩn như người mộng du cõi trên náy thì giờ hắn mới thấy.Chị ấy gặp điều gì nhỉ?
Y Linh thả bịch đò xuông tấm trải ,vò tay lên mái tóc quấn riết ,chải ngược ,ốp sát da đầu của hắn.cái đầu như máy tính nghĩ liền mấy tình hướn và rồi lắc đầu lia lịa.Tất cả đều không thể làm khó bà chị của hắn.
Cô đã vượt qua mặt hắn khiến hắn hết hồn ,chạy ra kéo cô dừng lại hỏi ra vẻ thản nhiên.
-Tròi đất chị đi đâu để em tìm nãy giờ?
Trong tích tác Vietj Ling vượt ra khỏi tâm trạng chénh choáng lạ kì chưa từng có ,trở lại chính mình.Đưa tay vuốt mạt cô cười ghẹo thằng em.
-Sợ chị đi lạc hay sợ ai bắt cóc chị?
Hắn giấu ngay nỗi hoan mang trở lại chỗ ngồi.
-Xời Việt Linh mà đi lạc để người ta bắt cóc.Điều không tưởng.
Cô ngồi sà xướng bên hắn,tay thoan thoát mở nặp mấy hộp xốp đựng đồ ăn.Ôi cha mẹ ơi !Món nào nhìn cũng chyar nước miếng cả.Sò lụa muối chanh ,xoài xanh ,mực nướn quệt tương ớt...
Không để phỉ thơi gian ,Việt Linh lao động mồn cực lục đến quên khuấy đôi mát mê hồn.Y Ling lao động nhiệt tình không kém ,mồm dẻo kẹo dụ khỉ bà chị đào viên.
-Mấy món náy em biết món ruột của chị à nghen.Còn đặc sản quê nhà em chưa trình diện món nào.Muốn có thời gian thưởng thức chắc chị phải ở lại dăm ba bữa
Mắt như dán chặt vào màu xanh của biển trời trước mặt ,miệng lùng bùng đầy thức ăn ,nhưng Việt Linh vẫn lắc đầu lia lịa ,đợi luots xong mỡi nói ngắn gọn ,
-Không được.
-Tại sao?Coi như nghỉ xả hơi bài luận văn năm điểm mười cuẩ chị thôi.
-Xả hơi ngày mai nữa là quá nghiều rồi Lục Tiểu Linh Đống. Chiều mai chị phải về nhà.
Biết thừa tính khí bà chị đào viên nói một là một,Y Linh koonh ép.
-Vậy em đưa chị đi chơi xả láng từ giờ tới mai.Biết chừng đâu...chị gặp được Bạch Mã hoàng tử.
-Xời !-Việt Linh xì dài háy thằng em dà thậm thượt trông khi bối rối kinh khủng.Sao nghe nó nói đôi mắt mê hồn ấy hiện rõ ra trong đầu mình nhỉ?Dẹp ,mình con bao nhiêu điều phải làm...lung tung quá !
Buổi sáng ấy ,Y Linh đưa bà chị đi thăm quan thành phố biển.Theo yêu cầu của Việt Linh buổi chiều hộ đi thăm quan viên Pasteur ,và một sô di tích lịch sử.Đến đêm, Y Linh đưa bà chị đi xem buổi biểu diễn nhạc trẻ ngoài trời  nagy bưu điện thành phố.Theo Y Linh.dù bà chị không khoái nhạc sôi động nhuwnh lên xem một lần bởi đó là dặc điểm của giwois trẻ thành phố.
Qúa ấn tượng và rất đặc biệt ,Việt Linh không thể phủ nhận.Họ gồm 10 bân nhạc không chuyên ,mỗi mùa hè họ tụ tập biểu diễm dành giải do thành đoàn tổ chức.Cuộc thi diễn ra suốt ngày cuối tuần trong ba tháng ,với nhiều giải về sáng tác ,về giọng ca hayveef phong cacahs biểu diễn ,cả tay trống hay nhất và đàn hay nhất.Điều Việt Linh thích mê là không hề có tính chuyên nghiệp ,mỗi ban nhạc biểu diễn bằng cả niềm yêu thích âm nhạc và đam mê,troonh họ thất cuốn hút trong sự lãng mạn của tuổi trẻ.
Thích quá Việt Linh cổ vũ đau cả tay,Y Linh không kém.Hắn vui thất sự khi thấy bà chị rất khoái.Đến phần khán giả làm cả sĩ thất sự là náo loạn - Y Linh đẩy Việt Linh tới sát gần sân khấu nói với anh thanh niên đang điều khiển chương trình.
-Để em anh Mạnh.
-Uả Y Linh về rồi hả? Anh thanh niên hớn hở ,đẩy tuốt hắn lên sân khấu hắn kéo rít cả Việt Linh theo ,chụp Micro nói liền.
-Sau đây là giộng hát Việt Linh ,người khách rất dễ thương của thành phố biển chúng ta với bài hát " thuyền và biển "của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ thơ Xuân Quỳnh.Đây ,Việt Linh.
Tràng vỗ tay nổi lên như sấm đọng ,Việt Linh đành thua ,cầm micro.Cô nói vài lời cahof cư dân thành phố biển ,trong khi Y Linh chỉnh lại cây Organ ,lướt tay lên phím đàn.Và rồi Việt Linh cất tiếng hát ,trong mắt cô không vhijr thấy rừng người bên dượi ,thấy bầu trời đầy sao lẫn hàng vạn hoa đèn soi sáng mặt biển đêm.Cô còn thấy biển quê nhà với từng con sóng vỗ bờ ,thấy vết chân còng trên cát bị xáo đi bởi bước đi lẫm dẫm của Sơn Ca bên mẹ.Mẹ thường nói"khi một mình trước biển bao la ,mẹ thấy cõi lòng thênh thang hạnh phúc ".
Bài hát chấm dứt những tiếng "bis" rộ lên ngăn bước chân Việt Linh rời sân khấu.Cô nhìn Y Linh ra dấu ,hắn phốc liền qua cấy Piano đặt phía trước ,ngồi vào giới thiệu luôn.
-Lần thứ hai Việt Linh đến với tuổi trẻ thành phố biển chúng ta với bài hát "Lòng mẹ "của nhhacj sĩ Y Vân.Đệm Piano Y Linh.
Cô ngẩn ngơ xúc đọng cất tiếng hát :
" Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào.Tình mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào... Thương con khuya sớm bao quản ngại... lặn lội gieo leo nuôi con đến ngày lớn khôn..."
Không gian sôi đọng đã trầm lắng hẳn xuống với thuyền và biển giwof lại trầm lắng hơn với " lòng mẹ "ngọt ngào. Việt Linh chơi vơi trong tiếng hát ,trong nổi niềm sâu lắng về mẹ bất giác ửa đôi dòng lệ long lanh.
"...dù cho mưa gió không quản thân gầy mẹ hiền.Một sươn hai nawgs cho bạc mái đầu buồn phiền...Dù ai xa vắng trên đường sớm chiều về đâu...Vẫn mong quay về sum vầy dưới bóng mẹ yêu..."
Tiếng hát dứt tự bao giwof và rồi tràng pháo tay nổi lên.Việt Linh lặng lẽ rời sân khấu ,Y Linh kè theo không giám hỏi một lời.Trời ơi !Có bao giwof hắn thấy bà chị của hắn khóc đâu.Ở góc sân khâu ,hắn lúng tunhs nói vẻ bồn chồn ,lo lắng
-Ở nhà có chuyện gì phải không chị? sao chị chư bao giờ nói em nghe về gia đình chị?mình từng ngéo tay mọi vui buồn chia sẻ mà.
Lắc đầu ,Việt Linh nói thnar nhiên.
-Sao hôm nay em bà tám quá vậy?Nếu có chuyện gì ,chị còn đứng ở đấy với em sao?
Nghe cũng phải Y Linh gật đầu nín khẽ ,một lúc nói.
-Hay mình đi dạo quanh nghe chị?
Cô định gặt đầu chợt cô ngẩn ra nhìn lên sân khấu.Ta có hoa mắt không đây? Không !Đúng là đôi mắt mê hồn đang dùng dằng với một thanh niên trặc tuổi ở bậc bước lên.Rốt cuocj đôi mắt me hòn cùng người bạn đứng trên sân khấu ,anh ta từ chối nói để bạn nói thay.
-Người bạn giới thiệu khá lạ lùng.
-Bạn tôi sẽ độc tấu Piano một bản nhạc của SCHUM AN ,mang tên DREAMING -giấc mơ.
Không giới thiệu tên tuổi ,đôi mắt ngồi vòa trước chiếc Piano ,đôi tay như múa lướt trên phím đàn-dòng suối âm thanh mượt mà tuôn chảy ,êm dịu thnahs thoát đến kỳ lạ ,dẫn dắt hồn người thênh thnag tìm đến cho mình bến mơ hoa giữa cuộc đời gió bụi.
Không nhìn lên sân kháu mà cuối âm thanh kỳ diệu ây cứ vang lên trông đầu Việt Linh ,cô ngây ngất nhưng định thần rất nhanh.Tiếng dương cầm vừa dứt cô kéo Y Linh ra phía sau sân khấu ,nối.
-Chị buồn ngủ rồi về thôi.
Y Linh biết tỏng bà chị đào viên không buồn ngủ ,nhưng thây dường như bà chị không ổn ,nên nào dám " vạch lá tìn sâu " ,bèn thoát theo ra ngoài.Trên đường về ,hắn vô tư hỏi.
-Chị thấy tay ấy chơi Piano thế nào?Riêng em phải nói phục sát đất.Lạ một điều anh ta chơi tầm cỡ vậy sao ,em lại không biets kìa.
Hồn vía cô đang lang theo suối dương cầm ,miệng trả lời tỉnh rụi đầy cham chọc.
-Chẳng lẽ ai biết chơi đàn đều không thoát khỏi tầm mắt em?Người ta có thể ở xứ khác đến làm khách như chị. Cũng có thể là một tay chơi tài tử bậc thấy.Y Linh là cái gì chứ?
Biết thừa tính khí bà chị ,Y Linh chẳng buồn giận gật gù.
-Ờ ha ! Có lẽ anh ta ghé thăm bạn.Tay kia em biết anh ta ở xóm Bóng ,Việt Kiều chính thức thứ thiệt ,năm nòa cũng có về quê.
Vậy đôi mắt me hồn có là việt kiều? Cô thoáng nghĩ với cảm giác thất vọng.Tonhs cố chấp bảo thủ Việt Linh không thiện cảm với việt kiều ,điều ây bắt nguồn từ người con nuôi của bà ngoại cô ,một thnah niên có học đầy hoài bão ,tính tình hiền lành ,được bà ngoại cô cưu mang từ hồi giải phóng khi gia đình kẻ chết người mất tích.Lúc gần xuất cảnh anh ta hứa hen rất nhiều ,đối với ngoại và mẹ cô ,đối với quê hương đất nước.
Bốn năm ,từ khi ra nước ngoại anh ta trở thành con người khác.Thành đạt và giàu có anh ta luôn ca ngợi và sùng bái thiên đường nước Mỹ ,luôn che khing quê nhà đói nghèo ,lạc hậu.Quên nơi chôn nhau cắt rốn đã 20 năm gắn bó ,anh ta từ bỏ không về.Người ấy cô từng gọi bằng câu từng ôm cô vào lòng ,hứa hẹn "Việt Linh ngoan ,ráng học giwor cạu sẽ thây mẹ lo cho tương lại của con "
Sau này mỗi khi bà ngoại ư hoài kể lại Việt Linh dần ý thức một điều.Cô là người bị lừa dối sớ nhất ,mới hai tuổi.
Đó là chưa kể hàng mấy chục trường hợp ở xóm nghèo cô ở.Những con người ấy khi về lại quê nhà ,luôn vênh váo kệch cỡm ,chê khing từ con đương đến bong cây ,từ món ăn đến nước uống.Đến tiếng mẹ đẻ cũng không muốn nói ,mồm từ tối đến sáng cứ xì lồ xì là thuqr tiếng bồi mà ra vẻ ta đây là...Việt Kiều.Còn ăn mặc thì ôi thôi...Nhở đền là Việt Linh mọc ốc đầy mình.Thế là cô luôn dị ứng bất chấp mọi lời giải thích kể cả sự phản đối.
Về đến nhà Việt Linh tắm rửa thây đồ mát ,lặng lẽ lên sân thượng.Cô biết đêm nay không ngủ được ,vì lạ chỗ lạ nhfa ,Ngồi khuất sau hàng hậu kiểng với dăm bảy thứ hoa và hồ cá to có cả hòn non bộ ,nhìn lên trời đêm.Đâu dây trong gió thoảng mùi hương dạ lý.Bất giacs cô nhớ lại dàn dạ lý quê nhà.
-Có phải em đang bắt gặp con người riêng của chị?
Tự bao giờ Y Ling ngồi ở bộ bằn đá đủ loại trai cây ,còn thêm bình nước lọc.
-Đêm trăng Nha Trang phải là đem trăng đầy em thức nổi không?
-Chị một đêm không ngủ để thưởng thức quê em không cố hầu theo.Cô lững thững lại ngồi ở ghế đa đối diện ,chọn quà thanh long trà ,dùng dao xẻ đôi ,xể tư rồi nói.
- Nhà nòa trên dãy phố này có dàn dạ lý Y Linh ạ !
-Dạ ở đâug phố ,dạ lý nghe hương xa hay hơn mình trồng ,Y Linh bâng khuâng.
-Ừ ! lại gần hương gắt lồng lắm.Hồi đó trong xóm chị có nhà trồng dạ lý làm dàn rợp mát.Mùa hè chị thường qua đó chơi.Sau náy cô con gái chủ nhà phải lòng gã con trai nào đó đến có thai ,nên bỏ nhà trôn đi.Ông cha bèn phá lát dàn dạ lý hương ,tối ngày uống rượi về ôm vợ khóc cảnh già cô độc.
-Chị tiếc dàn dạ lý thời thơ ấu hay giận cô gái nọ? Em nghe giọng chị gay gắt quá.
-Chuyện mười sau năm rồi thời ấy chị còn rất nhỏ ,có gì để tiếc hay giận.Có điều chị hàng xóm nọ dễ thương và hiền lắm ,chẳng hiểu sao có thể vì chữ tình quên hiếu đạo ,làm nhục cha mẹ già như vậy.
Lột vỏ miếng thnah long trà Việt Linh đưa lên miệng cắn ăn ngon lành.Y Linh nhìn bà chị đào viên khẽ lắc đầu.Chị hơn mình vài tuổi chứ mấy sao tư tưởng ưa nề nếp ,chín chắn?Chẳng lẽ con gái xứ Đà Nẵng là vậy?
-Nếu là chị ,chị sẽ làm thế nào?
Bỏ vỏ thanh long trà xuống khay ,Việt Linh nhìn thẳng Y Linh nói chậm rãi ,mặt lạnh như tiền.
-Không có chữ nếu đó đâu Y Linh.Chị không hco mình hơn người nhưng may mắn sinh ra trong một gia đình bình thường ,được dạy dôc tới nơi tới chốn ,Chị hiểu rất thấu đáo con người phải lý trí dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào.
Hột nhiên cô cưới xèo bàn tay đưa lên ngắm nhình nói.
-Chị không có ya định để ai nắm bàn tay mình dắt đi trên con đường tình. Với chị sống trên đới có rất nhiều chuyện đáng làm không riêng gì chuyện lấy chông ,có con.
Đây là lần đầu tiên Việt Linh nói rõ ràng tư tưởng mình khiến Y Linh kinh ngạc ,Hắn lõ mắt nhìn sững bà chị.
-Sao chị nghĩ lạ vậy?Vốn là thuộc về thiên tình mag tao hóa ban cho con người.chị dừng nói mình không co khả năng yêu thương nghe.Em không tin đâu.
Lựa một trái ổi Việt Linh chẳng buồn gọt vỏ cho vào miệng cắn dòn đến hết mới nói.
-Ồ ! khả nawg yêu thương chị có thừa ấy chứ ,có tới hàng trăm triệu thứ tình yêu thương kia mà.Nhưng tình yêu thì quá xa vời với chị...! Thấ đó.
-Tầm phào quá chẳng qua chị chưa gặp ai đủ tiêu chuẩn thôi.Thiệt em chưa thấy người con gia nào kho như chị.Nên biệt con người không ia toàn vẹn ,chị...
-Chị sao? -Việt Linh lườm thằng em.Chị không có tiêu chuẩ nào hêt ,chẳng qua mục đích sống của chị loại trừ khả năng yêu thương.Nào stop đi ,chị không muốn lan man trong đề tài này.
Y Linh nhìn ánh mắt Việt Linh tối sầm lại ,vội xua tay lia lại ,Rất hiếm khi cô giận nhưng khi giận hay bực tức điều gì ,mắt cô khó ưa vô cùng.Lục ấy đám bạn bè đàn em đều lặn hết ,bẳn thân hắn cũng không ngoại lệ.
-Đêm trăng dài lắm em nghĩ mình tìm đề tai khác đi.Tỷ dụ như mục đích sống của chị gồm những gì?
-Không nói ! -Cô quay lưng nhìn lên bầu trời ,thó luôn chùm nho ,thảy từng trái vào miệng.Khá lâu hỏi - Nghe dạo này em hay agwpj Bảo Liên lắm.Con nhỏ say em như điếu đỏ em biết thừa đúng không?
-Chị thấy Bảo Liên thế nào? - Y Linh thoáng hồi hộp -hắn đã yêu lần đầu một tình yêu đơn phương với cô bạn cùng lớp.Việt Linh từng mở mát cho hắn nhưng rất tế nhị khiến hắn không hề bị tổn thương ,còn với Baoe Liên đúng là nhỏ ấy yêu thầm hắn từ lâu điều này vốn làm dịu cơn đau từ com tin kiêu hãnh cảu hắn Nhưng dũ sao đõ cũng là bước đầu và hắn coi trọng lời nhận xét từ bà chị đào viên lắm.
-Kìa chị...
-Nhỏ đó hiền lắm !
-Sao nữa?-Y Linh bồn chồn.
Việt Linh cười :
-Em thấy sao nhỏ ấy sẽ y như vậy.
Y Linh đưa hai tay lên trời.
-Trời nói kiểu chị coi như huề luôn.Em cần lời nhận xét đúng dắn của chị.
- Chị nói rất đúng đắn.Làm sao  chị có thể đánh giá đúng khi mỗi ngày chỉ gặp loáng thoáng Bảo Liên đâu đó trong trường.Chị chúi mũi vào bản luận văn ,Bảo Liên ở giảng đường ,mỗi khi văn phòng đoàn có việc ,mới gặp được nhau.
-Ngoài hiền ra chẳng còn gì nữa sao?
-Em từng nói khi yêu con người ta sẵn sàng quên cái tôi của mình ,để trở thành một nửa của kẻ khác mà.Bảo Liên yêu em ,em muốn cô ấy như thế nào cô ấy sẽ thành như thế.
-Nói như chị...- Y Linh ấm ức.
- Bỏ đi ,chị không thích xen vào cõi riêng tư cảu ai ,em càng không ngoại lệ..Điều chị biết chắc Y Linh là Y Linh ,chẳng điều gì ở cuộc đời này làm khó được em hết !
Sau đo khoảng yên lặng dài.Trời đêm bắt đầu lạnh ,những ngôi sao như tỏa sáng hơn khi thành phố chìm vào giấc ngủ im lìm.Y Linh trỏ xuống và lúc trở lên mang theo chiếu và cả gối mùng.Hắn trải ở sát tường trong ,treo mùng đàng hoàn rồi nói.
- Khi nào cần dựa lưng hay cần ngủ chị xuuongs đây.
Việt Linh nhìn đòng hồ thứ trang sức duy nhất trên người cô.Mới hai giờ sang cô đứng lên vươ vai ,đi qua ngồi xuống chiếu ,tựa lưng vòa tường hát mắt hỏi Y Linh.
-Còn em?
Hắn tinh nghịch :
- Nếu chị ngủ em sẽ thức để canh như mấy chàng hiệp sĩ thời xưa.
-Em không có dịp rồi.Cô nói thoáng nụ cười xa vắng ,mát nhìn lên bầu trới dõi theo một vì sao đơn độc tảo sáng -Đêm nay chị có một đêm trắng cho mình ,không lo toan ,phiền lụy ,sao có thể ngủ?và bắt đầu của nagyf mai ,là những suy tính thiệt hơn ,được mất một kiếp người ,không ai thoát khỏi
Y Linh nín thở.Hắn đang bắt gập điều gì đó trong cõi riêng tư của bà chị đào viên.Việt Linh như không nói với hắn mà là tiengs than bật ra từ tận đáy lòng cô ,hòa tan vao đất trời.
Rón rén ,Y Linh kéo tấm chăn hoa mỏng choàng qua người Việt Linh ,thì thầm khi gặp mắt cô nhìn xuống.
-Hơi lạnh phải không chị?đó là điều đặc biệt dê thương nhất ở thành phố biển chúng em , dù nắng bao nhiêu đên khuya trời vẫn mát dịu.
Việt Ling giấu niềm xúc đọng khẽ cười âu yếm.
-Em cũng chính là điều đặc biệt dễ thương nhất trong đời chị -Im một lúc ,cô nói tiếp nhìn thẳng vào mắt hắn đang long lanh ,rạng ngời - Cho dù nagyf sau ,cuộc đời đưa đẩy cho mỗi người một số phận ,không còn gặp lại nhau ,trong lòng chị ,có em mãi mãi.
Không thể đâu hắn nhìn chăm cô trông đầu hiện lên bao toan tính cho tương lại bật nói.
-Em không để xa chị quá một tầm tay...em hứa đấy -Việt Linh phì cười ,hắn thản nhiên nói tiếp -Trừ khi chị không còn là Việt Linh.
Cô im bắt ,một lúc xòe bàn aty chìa qua hắn.
- Chị mãi là Nguyễn Việt Linh cho dù dòng đời có thây đổi bao nhiêu.
Hắn không chát tay kiểu hứa hen như mọi lần mà nắm luôn bàn tay cô và đôi tay hắn gữ chặt ,đôi mắt sánh ánh lên vể tinh quái ,nghịch ngợm khi nói.
-Được rồi nhé dù phận em nhưng vẫn được chị gọi  là đạn ông.Em là người đàn ông đầu tiên nắm bàn tay... trinh nữ của chị.
Hắn cười phá khi  chạy ù khi có dấu hiệu bị ăn đòn.Việt Linh đuổi theo bụng vừa ấm ức vừa tức cười.Cả hai đuổi nhau ra tận cổng ngoiaf và hắn dừng lại ,ăn hai , b cái nhéo taui ,nhéo mũi đau thấu trời xong nói.
-Gần sáng rồi chị mình đi biển là vừa.Nào vô thay đò đi.
Đúng vậy đã bốn giờ sáng rồi ,thế là một đêm tráng đã qua.
                         HẾT CHƯƠNG 4 - Tiếp chương 5

Cả một tuần Việt Linh sum họp gia đình. Trong căn nhà xuống cấp nhiều năm luôn rộn rã tiếng cười. Vui nhất là bé Sơn ca,chẳng là chị Việt Linh yêu bé nhất trên đời mà.từ sáng đến tới,Sơn Ca ríu ra, ríu rít.
-Chị Linh chở Sơn Ca đi ăn.
-Chị...giả đò đút sơm Sơn Ca ăn.
- Chị Linh bày cho Sơn Ca học bài.
Chị Linh ngủ với Sơn Ca...
Với Sơn Ca chị Linh là nhất ,chị Linh dễ thương nhất,hiền nhất. Sơn Ca yêu chị nhất. Có cả trăm cá nhất. Và một giây Sơn Ca không rời chị Linh ,bất chấp ba mẹ, chị Thảo  chị Phượng xúm vô hăm dọa đủ điều.Nào chị Linh đi,sẽ "hành hạ" Sơn Ca"trả thù" nào là cho Sơn Ca đi hoc bằng...chân, nào là bắt Sơn Ca ngủ một mình để ông kẹ cù léc...Kệ! Bé Sơn Ca phớt lờ cứ bám riết chị Linh của bé.Cuối tuần lễ nghỉ ngơi, đột nhiên bà Hiền nói sau bữa ăn tối
-Bác Lôc ở Hà Nội mới điện vào đầu tháng, nói Đức cấp hoc bổng toàn phần cho chương trinh Master. Nếu con muốn học, bác sẽ lo hồ sơ cho đã cos một công ty cỏ phần lớn mời con đến nhận việc lương khởi đầu ba triệu ,sau 3 tháng tăng 50% nữa.Ông lợi mừng rỡ nhìn vợ.
-Lương gần năm triệu còn gì ,được vậy nó thừa sức lo cho sặp em nhỏ àh!
-Ngoài ra dù chưa được thông bóa nhưng chắc ở trường sẽ giữu con ở lại đào tạo làm giảng viên.
Nghe con nói bà Hiền có vẻ hài lòng hỏi thực tế.
- Đào tạo bằng tiền nhà nước hay sao con?
-Không đâu mẹ ,nhà nước chỉ cấp tiền cho nghiên cứu sinh lấy bằng tiến sĩ. Nếu có được đào tạo trong nước học phí sẽ ít hơn giảm được rất nhiều.Ông Lợi hỏi vặn.
-Nghĩa là học thêm máy năm nữa mới được dạy sao?
-Dạ !- Việt Linh nói cặn kẽ -Giangr viên đại học quốc gia phái có bằng thạc sĩ trở lên.
-Người cha tặc lưỡi.
Việt Linh nghe cha tặc lưỡi nhìn cha ngậm ngùi.Mới năm mươi mà cha dà đến vấy bởi tính cả nghĩ lẫn nhưng năm tháng lăn lôn mưu sinh nghoài đời ,hay do căn bệnh trong đầu đã cướp đi của cha nửa phần sức khỏe?ta lên hay không len học tiếp theo tâm nguyện của mình? cô  nhìn qau mẹ ,vẫn vẻ ung dung không để lộ buồn hay lo ra ngoài mẹ xếp chuối già hương ra đĩa đẩy tới giữa bàn ăn ,nói với chồng.
-Ăn chút traí cây cho có chất đi anh.Con cũng đi anh chuối nhiều dinh dưỡng lắm.
Nể vợ lắm ,ông Lợi mới cầm trái chuối ông vốn không hợp với các loại trái cây ,nhìn vợ ông hỏi.
-Tính sao đây em?
Bà Hiền nhìn qua con ngẫm nghĩ nói. 
-Nghe mức lương con khá vậy mẹ cũng mừng.Thế nhưng ngay khi con vào đại học tâm nguyện ba mẹ là mong con trở thành giảng viên giỏi vì con có khiếu sư phạm.Đúng vậy không anh?
Ngần ngừ nhưng ông Lợi phải gật đầu.Bầ Hiền nói tiếp.
-Nhưng điều chứng yếu chẳng phải chứng đó mà là một nguyên nhân sâu xa hơn ,to lơn hơn.Đó là vì hai họ nội ngoại Hà -Nguyễn ,đến đời ba con là bốn đời thất học đói nghèo luôn sỗng cảnh thấp hèn ,cơ cực.Nên khi nội ,ngoại qua đời ,đều tỏ chí nhuyện là ba mẹ phải cố gắng lo cho con ăn học thành tài và con chính là bước khởi đầu vươn lên cho cả hai dòng họ.
-Con hiểu thưa mẹ !
-Việt Linh củi đầu mắt cay xè.
Ông Lợi nối lời vợ.
-Cho nên con thấy đó dù cực khổ bao nhiêu ba mẹ cũng lo cho con đầy đủ,để con toàn tâm ý học hành.Chừ ổn rồi ,con ra trường bằng khá đi làm ngay...
-Nhưng tói giờ ba mẹ thấy chưa được -bà Hiền ngắt lời chông và chắc con cũng thấy mảnh bằng cử nhân chẳng là gì cả ,nếu con muốn đứng ở giảng đường trong cương vị người thầy giỏi truyền đặt kiến thức cho lớp người say.Linh à !Mẹ biết con muốn gì và cũng biết con nghĩ gì.Nhưng con chỉ cần nhớ một điều, học nữa chính là một trọng trách nặng nề mà ba me chao cho con ,con phải cố gáng hoàn thành.Hái họ Hà Nguyeenxcos dduuwowcj rạng rỡ hay không ba mẹ đặt hết hy vọng ở con.Em út, con cháu sau này có thể hoc được, có thể vươn lên hay không đều nhìn vào tấm gương Hà Nguyễn Việt Linh.Ông Lợi bất giác gật đầu nhưng rồi lại bần thần nghĩ đến chuyện tiền nong.Bà Hiền hiểu lòng chồng, nhưng ba có toan tính kỹ,chỉ chờ tháy độ Việt Linh.
Cô vẫn cúi đầu suy nghĩ môt lúc ngẩng lên nói.
-Con đợi thông báo chính thức đươc giữ lại trường ,sau đó sẽ thưa với ba mẹ.
Câu chuyện dừng ở đó.Một tuần sau ,Việt Linh báo,cô được giữ lại trường, làm phụ giảng. Ông Lợi hãnh nhiện lắm, nhưng lòng đầy lo lắng.Tối ấy, cả nhà lại quây quần. Bà Hiền hỏi con gái nghĩ kỹ chưa, cô hỏi lại mẹ.
-Nếu con đi học nữa ,phải mất ba năm,tiền đâu ba mẹ lo cho Thảo sắp thi đại hoc?
-Sơn Ca thot lên lòng chị ríu rít hỏi
Chị hoc nữa là học làm sao chị Linh
-Hoc làm thầy đó,Sơn Ca hiểu không
-Làm thầy Sơn Ca hay làm thầy chị Thảo
Âu yếm hôn em, Việt Linh giảng giải
-Làm thầy chị thảo trước ,sau đó Sơn Ca lớn lên bàng chị Thảo,chị Linh sẽ dạy Sơn Ca ,nhưng với điều kiện em phải học giỏicow
Sơn Ca ôm mặt chị Linh nói cương quyết.
-Nhất định em sẽ học thật giỏi để chị Linh dậy em.Luc đó, em sẽ khoe với mọi người , Cô giáo Linh là chị ruột Sơn Ca.
Bà Hiền ra hiệu bé út im lạng.Con bé nín khe ngay,nghồi tịt trong lòng Việt Linh. Ông Lợi bồn chồn hỏi voowj.
-Phải! Tiền đâu, dù có học trong hay nước ngoài cũng tốn rất nhiều tiền.
Bà Hiền thong thả.
Em nghĩ kỹ rồi. Gì rồi cũng phải lấy cao học con Linh mới vững vàng sự nghiệp.Nó vững vàng rồi,em và anh có thể phủi tay nghĩ ngợi giao nó lo bầy em.Chỉ cần mình ráng ba năm nữa.Anh đừng lo mười năm rồi,căn nhà mục nát này chưa sụp thì ba năm nuuwax chưa chắc nó đã sụp.Khoảng tiền em dành dụm xây nhà,giờ lo cho nó hoc tiếp đã.Ở bên Đức, nó vừa học vừa làm,không chừng ra trường đã có tiền xây nhà.
-Em tính cho con du hoc à?-Ông Lợi càng lo-Nghe nói ,dù học bổng vẫn rất tốn kém.
Bà Hiền gạt đi.
-Có tốn về bước đầu về thủ tục giấy tờ,nhiều lắm cccccungx bằng tiền học thạc sĩ trong nước,giờ có cơ hội du hoc ,lẽ nào bỏ lỡ.Bằng thạc sĩ quốc tế ,giá trị hơn bằng trong nước sẽ có lợi cho con Linh khi về trường giảng dạy.
Nghe vợ nói cũng phải ông nhìn cô.
-Mẹ con nói đúng con thấy sao?
Việt Linh nghẹn ngào nhìn cha mẹ rồi nhìn sang ba đứa em.Ta phải làm sao?Nên hay không nên?
Thảo rụt rè nói với chị.
-Chị đi hoc đi.Ở nhà em với Phương lo cho Sơn Ca đươc mà.Nhà mình trông cậy vào chị,chớ em học thường thôi.Còn Phuwownhj năm sau nữa mới thi đại học mà.Phaair, từ nhỏ Thảo bịnh hoài,chứng rối loạn tiền đình đà hạn chế sức học của nó rất nhieeufgioir lắm chỉ vào đến cao đẳng.Việt Linh thở ra nói.
-Bác Lộc chuyển tài liệu vào chưa mẹ?
Bà Hiền mừng rỡ.Miễn là nó chịu đi học. Bà nắm tay chồng trấn an kiểu "có em đây đừng lo gì". Ông Lợi yên tâm khi thấy vợ tính đâu ra đó, thở phào nói.
-Vậy lo học anh văn đi, nghe đau phải 550 điểm TOEFL gì đó mới được.
Ông đưa tay đấm lưng than.
-Nghồi cả ngày ngoài chợ, bán chẳng được bao nhiêu đến đổ đau lưng cứ rêm lên.
Sơn Ca nhảy tót qua chỗ cha nghồi, vung tay đấm lia lịa vào lưng ông miệng dẻo quẹo.
-Để con đấm lưng cho ba, một lúc đi ngủ sẽ hết đau liền.
Bà Hiền đứng dạy nói.
-Thôi anh ngủ sớm đi.Mấy đứa lo kiểm tra bài vở cho Sơn Ca rồi lo hoc hành.
Đêm đến,Việt Linh thao thức. Cô rón rén mở cửa ra nghồi trươc sân nhà,,nghồi trong bóng tói nghĩ ngợi bao điều, lòng ngổn ngang trăm mối, nửa mừng nửa lo.Được học là chí nguyện của cô,nhưng nhìn cha mẹ ngày càng vất vả ngược xuôi giữa chợi đời,lo từng bữa gạo.Nhìn em thơ dại áo trắng sờn vai, thu mingf tring ngôi nhà mục nát,chẳng biết gì đến thú vui chơi tuổi thơ cô đau lòng  quá,có nên để gia đình tiếp tục vì cô hy sinh?
-Con không ngủ được à?-Bà Hiền từ lúc nào đứng bên con hỏi nhỏ.
Nhìn mẹ qua ngọn đèn dduwowqngf leo lét đầu xóm, thấy mẹ già thật nhiều so với bốn năm trước,Việt Linh càng chạnh lòng.Bất giác cô gục đầu vào lòng me keu lên.
-Me ơi!
Vẫn đứng ôm con bà Hiền khẽ nói.
-Nếu còn điều gì chưa thông suốt,con cứ chia sẻ với me. Con chẳng từng nói mẹ ncon minh như tri kỷ đó sao?
Việt Linh im lặng, cứ ôm chặt mẹ.Bà Hiền kéo cô ra ngồi xuống bên cạnh, nắm bàn tay con thon dài mềm mại vuốt nhè nhẹ nói.
-Hồi mới sinh con lọt lòng, con khoc mỗi ba tiếng rồi đưa ngón tay cái lên miệng mút, mắt tháo láo nhin quang vẻ thích thú.Ông nội yêu lắm nói con có bàn tay đẹp như ngọc,sau này lắm tài hoa và thuwowqng cha hooooown thương mẹ.
-Không đâu.
-Mẹ biết.Nội nói theo kiểu xưa ấy mà ,con nít mút tay trỏ là thương cha.Nhưng điều nội yêu con hơn cả là từ bé đến lớn ,con không bao giờ  đau ôm ,không hề khóc nhè ,cũng không quấy đêm dù lúc nhỏ con thức đêm ngủ ngày.
-Thạt sao mẹ? Việt Linh kinh ngạc cô chưa từng nghe mẹ kể rõ về thời bé dại của mình.
Trong bóng tôi Việt linh thấy mẹ mỉm cười khi nhớ lại.
-Ừ !Con thức đêm nhưng không kho cũng chẳng đòi sữa ,cứ mút tay mắt thao láo ,quậy đạp tứ tung thỉnh thoảng cười rất là.Bà nội nói mụ dạy con ngoan lên cù léc chọc con cười.Việt Linh bất cười dù sao cũng là chuyện của 22 năm trước chuyện của ông bà nối ,cách cô những hai thế hệ với chiều dài hơn 60 năm.Cô tựa đầu lên vai mẹ thủ thỉ.
-Rồi sao nữa mẹ?
-Từ bé đến năm con vào lớp sáu rồi đến lớp chín con rất ngoan học gì cũng giỏi thế nhưng con không phát triển tinhc cách nào đặc biệt ,trừ chuyện thương người và biết vâng lời.Mẹ nói đùng không?
-Mẹ tin không ,con rất  ít nhớ về mình và đảm bạn học hồi cấp một ,cấp hai. Trong đầu con chỉ nhớ mỗi ông bà nội ,bà ngoại ,ba mẹ và cậu dì ca những chuyện hồi nhỏ tị con cũng nhớ.
-Mẹ Biết chứ điều ấy cũng dễ hiểu thôi vì dù nội hay ngoại rất nghèo nhưng lúc ấy con là đứa chau duy nhất nên cả hai bên đều dồn hét thương mõi thương yêu cho con.Tính con lại rất hồn nhiên vui vẻ ,không như bé Thảo quanh năm đau ốm ,suốt ngày khóc la.Một con người khi có được nhiều tình thương yêu bao bọc ,thường không đi tìm điều ấy ngoài gia đình.
Có lẽ mẹ nói đúng.việt Linh nghĩ ngợi mãi đến anwm lớp 10 ,ngoài những trò tinh nghịch minh cũng chưa có người hé mở cho mình ,thấy mọi điều bên ngoài trường ,mình có một người thầy dạy trường đời vững cchaix ,mẹ dạy mình phải sống sao cho xứng đáng với hai chữ "Con Người " cao quý ,dạy mình cuộc đời có nhiều dâu bể ,bạc đen ,phải biết đứng vững ,giữ khí tiết trước muôn vàn cám dỗ ,đừng đánh mất chính mình :Nhiều và rất nhiều...thế rồi ,trong những bài học đó mình thoát thai ,trở thành con người khác ,Mỗi tính yêu ghét rạch ròi ,không thể nào bỏ được.
-Con nhớ hồi lớp chín từng đọc cuốn sách gì không?
-"Cao điểm thứ tư "của nhà văn Nga EELENA ILIINA ,viết về người con gái Xô Viết anh hùng trong cuộc chiến tranh về quốc.Mẹ bảo tuổi thơ cô ấy có nhiều điều giống con nhưng cá tính thì không mạnh mẽ bằng ,cho lên con phải rèn luyện bản thân theo từng cao điểm như người nữ anh hùng đó ,vì dù con sinh ra trong thời bình nhưng ở thời đại này nếu con không đủ " nội lực "sẽ dễ dàng bị đánh gục ,bị đào thải.
Người mẹ vuốt tóc con dịu dàng.
-Thế rồi con từng bước vượt qua những cao điểm đời mình môt cách xuất sắc.Từ một đứa trẻ hiền lành dưới mái gia đình con trở thành một thiếu nữ hoạt bát ,năng động đầy nghị lực.Từ một hcoj sinh trung bình con trở thành một sinh viên xuất sắc được thầy yêu bạn mến và chỉ với bốn năm đại hcoj con đa rèn luyện bản thân trao dồi nhân cách ,để là cô cử nhân hôm nay dầy niềm tin và hoài bão trong tương lại.Việt Linh !
Người mẹ chọt đỡ con lên và nhìn thẳng vào mắt ,cao giọng hỏi.
-Thế thì vì lý do gì mà con không thể vượt qua cao điểm lần này để hoàn thành tâm nguyện của nội ,ngoại và ba mẹ?
Việt Linh tránh ánh mắt mẹ ,xoán hai tay vào nahu lầm thầm rầu rĩ.
-Có tới hai điều khiến con khổ sở.Một là tiếng anh cái cao điểm con chưa từng nghic sẽ vượt qua -Con ghét nó kinh khủng.Hai là con biết gia đình mình rất khó khăn lẽ nào để ba mẹ và mấy em chịu cực khổ them nữa?
-Điều thứ hai con không cần lo.mẹ đã giải quyết rồi.Con lên nhớ đó thuộc về gánh nặng của con trong tương lai.Còn điều thứ nhất ,mẹ lại hoàn toàn không hiểu con.Con ! với trí thông minh đầy nghị lực với lòng kiêu hãnh sao chưa chiến đấu đã đầu hàng kẻ thù "tiếng anh "?
-Mẹ ơi ! Việt Linh rên rỉ.
Người mẹ đứng lên nhìn con chăm chủ ,bói chậm rãi ,rành rọt.
-Những gì mẹ muốn và trông cấy vào con mẹ đã thổ lộ rồi.Mẹ thừa nhận đã đắt lên vai con qua nhiều trọng trách ,Một mái nhà tương lai cả bầy em ,một...
-Kìa mẹ !con không ngghix thế với con đó là chuyện tất nhiên trong mỗi đời người.Chỉ sợ....
-Điều đáng sợ nhất của con người là cái chết ,nhưng người nữ anh hùng của nhân dân Xô Viết đã vượt qua không một giây do dự để rồi bất tử với cao điểm thứ tư.Còn con cũng là cao điểm thứ tư nhưng là vơi kẻ thù đem lại cho con nhiều lợi ích cho tương lai.con hãy suy nghĩ kĩ đi.
Người mẹ rời con gái bước đi ,chợt dừng lại ngoảnh mặt nói.
-Thủa mới bốn tuổi mẹ bắt con bỏ bú tay, lòng nghĩ chắc là điều khó nhất đối với con, thế nhưng con đã làm được. Bây giờ con là một cô gái 22 tuổi đầy sức sống, hoài bão và nghị lực, mẹ tin ràng khong điều gì làm chùn bước được con, một khi con đã quyết.

                        HẾT CHƯƠNG 5 TIẾP CHƯƠNG 6

Thế là Việt Linh rời thành phố tiếp tục vượt cao điểm thứ 4 của đời mình. Hôm cô ra ga,Sơn Ca theo cứng bệu bạo khóc, đòi đi theo, tay còn xách cả một cặp sách vở đựng đầy quàn áo. Việt Linh phải dỗ em hứa hèn đủ điều, nào là hôm nào lãnh lương gia sư sẽ mua bang hoạt hình gửi về, nào là khi đi đức sễ mang Sơn Ca theo, nếu Sơn Ca học giỏi ,v...v.
Ra đón Việt Linh ở ga có Khánh,Y Linh, và một lô bạn bè. Tâm, cô bạn giá cùng phòng, cùng khoa, cùng một trường hồi học phổ thông nói liền liền.
-Nhớ khao tụi tao nghe. Thầy Uy nói mi vô phải lên trường trình diện ngay để phân bổ công tác.
Việt Linh gật đàu, ngồi lên sau bạn. xe chạy cô khuyên Tâm chân tình.
-Chưa ra trường được mi đừng buồn nửa năm qua mau lắm. và lại chẳng phải vì mi học kém tai thằng Chung đau nặng quá thôi.Nó sống được là phước rồi.
Khánh rề xe qua nói.
-Mẹ nói chị về qua mẹ liền. Có việc quan trọng.
-Nói cô mai chị mới nghé được-Việt Linh nói dứt khoát.
Về đến nhà đám bạn tản hết, Khánh, Y Linh, Tâm chở cô đi ăn sáng xong cũng chia tay.Việt Linh đợi Tâm đến trường,liền khóa cửa phòng ngủ liền một mạch tới nửa chiều.Khi cô xuống lầu đã thấy Khánh ngồi chờ với một chồng sách báo, liền hỏi.
-Lại có chuyện với "nàng" à?
-Dạ không mẹ biểu em qua đón chị.
Nhìn đồng hồ biết len trường không kịp, Việt Linh lên lấy gói quà, Thoe Khánh về nhà.Thấy cô ,bà Hân mừng quýnh,giao mọi việc cho người làm, kéo cháu tuốt lên lầu, hỏi han mọi chuyện ở nhà, rồi hỏi.
-Con định chừng nào đi làm?
-Ba mẹ con cho học tiếp cô ạ!-Việt Linh nói nhỏ.
Bà An càng hớn hở.
-Phải đó con,sức mình học được cứ học, con vuwafdeex thương vừa học giỏi, nhất định sẽ có người xứng đáng.
Boonh dưng nghe bà cô họ chêm một câu chẳng ăn nhập vào đâu,Việt Linh có ngay cảm giác không ổn.Cô biết bà cô yêu quí mình chẳng kém gì so với con ruột.Khánh là con trai, dĩ nhiên thích tự do,ít gần gũi mẹ ,còn cô, vốn thương bà cô sắc tài bạc số, gặp phải người chồng tệ hại, đến phại ly dị mỗi người một ngả, cả tuổi xuôn xanh một thân cô độc, bương chải nuôi con, xây duwnh coow nghiệp,nên thueoengf gần gũi, tạo cho bà niềm vui.
-Cô à! Con không quan tâm đến chuyện đó đâu Mỗi chuyện học đã khoeens con muốn khùng rồi.
-Âỵ!Học thì cứ học,còn chuyện tình cảm nếu gạp người xứng đáng,phải nợ phải duyên sao bỏ qua cơ hội?
Khánh thấy mẹ hôm nay có gì không ổn.Nét mặt mừng no ,bồn chồn thật khác ngày thường.Hân cằn nhằn.
-Mẹ hôm nay lạ nghen ,bộ có anh chầng nào tầm cỡ "ngánh "chị Linh hả?
Rất "bà tám "hắn ba hoa tiếp.
-Nếu vậy phải qua ải kiểm tra cua con đã.Con chấm đậu mới được ra mắt chị hai?
Việt Linh lừ mắt nói :
-Con nít no học đi.Chương trình để dự thi "nhuwnhx nhà tin học trẻ tương lai loàm tới đâu rồi?
Khánh sụ mặt ,đi thẳng vào giang sơn riêng biệt của hắn ngay.Bà Hân hài lòng cô cháu gái lắm ,nói.
-Đó ,con thấy không ,nó chỉ nghe lời con.
Rồi làm mặt nghiêng ,bà bắt đầu vào chuyện lòng vòng.
-Linh à !mấy năm rồi từ khi nhìn nhận máu mủ ruột rà ,con thất cô ba thế nào?
-Cô là người phụ nữ nghị lực ,đủ sắc ,tài.
-Với con ,cô ba đối xử thế nào?
-Rất tốt ,con cảm nhận được cô ba thương con chân thành.
Bà Hân mừng rỡ vuốt ve bàn tay cô cháu gái ,nói.
-Con thiết sâu sắc lằm ,cho lên cô ba càng thương ,mong muốn con gặp được duyên nợ tốt ,để ba mẹ con nở mặt nở mày.
Việt Linh làm thinh.Cô ba đã muốn nói gì thì trước sau cũng phải nghe ,nghe một lần cho hết.
Thấy cháu có vẻ lắng nghe bà Hân vội vô đề luôn.
-Là vầy ,cô ba có biết một thanh niên rất tài giỏi ,học vị tiến sĩ rồi ,ngành hàng không làm cho Nasa,rất uy tín.
-Việt kiểu hả cô?-Việt Linh buột miệng.
Tưởng cháu gái để tâm khi nghe giới thiệu bà cô tám thêm.
-Uh !34 tuổi rồi rất giàu rất đẹp trai ,hơn nữa tính tình rất hào phóng nhân hâu ,gia đình thuocj diện thế gia vọng tộc ,sống nề nếp lắm.
Việt Linh cười cười.
-Người như vậy, có đâu đến con,một đứa con gai vốn nhan sắc tầm thường ,gia thế thanh bạch?
Bà cô phản đới liền.
-Âỵ !cô nói không ngoa người ta có học giàu có ,cần gì chuyện sang hèn.Điều nó cần là người con gai đoan trang ,đức hạnh.Kìa con đừng nghĩ sai cho rằng thằng Nguyên như bao nhiều người khác ,kiếm vợ...việt kiều.Nó không vậy chỉ muốn được giới thiệu một người bạn gái để làm bạn ,tìm hiểu.
Việt linh thở ra.Ôi! việt kiều nào lại chẳng vậy.
-Cô ơi ! cfon không có thời gian , Con đã hứa với ba mẹ con thi lấy bằng TOEFL để du học...
-Du học? học ở đâu?học thạc sĩ hay thứ gì con?mà ba mẹ con sao lo nổi -bà tặc lưỡi -Tình ba mẹ con cố chấp?cô đã nói nhiều lần cứ giao cho cô lo ,mà anh chị đâu chịu nghe.
-Ba mẹ con sao lại trao gánh nặng cho cô được?con càng không thể.Về việc học con sẽ sang Đức lấy MASTR.Bêm ấy cấp hopcj bổng toàn phần ,con lại có điều kiện đi làm kiếm tiền lo cho mấy đứa em nhỏ.Bà cô nghe ,đã thương càng thương thêm ,tặc lưỡi nói.
-Nghe học Đực vất vả lắm ,hay con qua Mỹ đi ,cô ba lo cho.Kiêu hãnh và tự trọng là chất có từ trong máu Việt Linh cô hiểu bà cô mình muốn xa gần điều gì ,càng thêm khó chịu ,vội nói.
-Con người ta ngay từ khi biết đi đã phải đi bằng đôi chân của mình ,con không ngoại lệ ,cám ơn cô đã có lòng lo cho con.
Việt Linh nhìn đòng hồ ,bà Hân lật đật nói.
-Ở lại ăn cơm với cô ,còn nữa con sắp xếp thời gian cho cô ngày chủ nhật nghe.
-Con phải lên trung tâm đăng kí học bây giờ ,cho con hom khác -Vừa nói cô vừa đứng lên gọi với -Khánh ơi !
Khánh tà tà đi xướng ,bà Hân kéo tay Linh hỏi gặn.
-Hôm khác là hôm nào?con phải nói cho chắc chứ?
Không để tâm máy điều bà cô nói Việt Linh nói qua quýt.
-Thứ bẩy hoặc chủ nhật gì đó ,cô nhớ nói trước một hôm.
-Con hứa rồi à nghe !
Việt Linh dạ đầu lan man nghĩ tới chuyên tìm nơi nào dạy chương trình TOEFL rẻ nhất mà vẫn bảo đảm chất lượng giảng dạy.Khánh chở bà chị đi một vong các trường lân trung tâm ngoại ngữ.Việt Linh chọn xong,nộp tiền cho hai khóa học ,túi đã tróng trơn. Cô hỏi thằng em tưng tửng.
-Có chỗ nào làm thêm hay dạy kèm gọi chị.
Đã quá tình hình bà chị Khánh dạ rồi lại bâng khuâng nói lúc đưa bà chị vi vu về nhà.
-TOEFL khó lắm chị không đầu tư thời gian đừng hòng đậu.Hay là...
-Không sao ,một tuần có một trăm sáu mươi tám giờ ,chí mới đầu tư 9 giờ cho viếc dạy kèm thêm 9 giờ nữa vẫn còn 150 giờ cho viecj học và ngủ ,
Khánh lắc đầu tóc muối tiêu lia lịa.
-Thôi chị ơi !bài toán đó chị làm với học sinh lớp một kìa.Em kể sơ sơ nghe ,để đến một suốt dạy kèm ,chị phải mất hai giờ đạp cái xế điếc của chị đi và về ,vị chi cho 4 ca dạy kèm mỗi tuần ba buổi chị đã mất 42 giờ.Chưa kể về đến nơi mệt đuối.
-Thôi thôi ,em kể nữa chắn chị...mẹt ngay bây giờ.
-Tốt nhất chị cứ y lệ cũ, lo học Anh Văn hễ trường có sô nào kiếm vài ba trăm, chị nhào vô.Xong
Việt Linh đành ừ ,thở ra. Xem bộ minh fphair suy tính lại ôi!cái "cao điểm "mình căm ghét nhất là chìa khóa vàng mở cửa tương lại cho mình.Sau đó là hàng núi công việc.Chuẩn bị cho lễ tốt nghiệp ,Việt Linh làm trưởng ban tổ chức ,kiêm dẫn chương trình kiêm luôn ca sĩ.Công tác chuẩn bị đâu ra đấy.Gisao sư trưởng khoa gọi lên hỏi.
-Chừng nào Việt Linh nhận việc ở khoa?
Đây vốn là điều khó nói nhất trong cô.Bốn năm học,cô luôn phần đấu trong học tập ,công tác ,lên được các thầy cô thương quý ,bạn bè lể trọng.Về thnahf ticha học tập cô không thuộc diện xuất sắc trừ các môn chuyên ngành.Thế nhưng gặt ra một sô tên được đề cử khoa đã chon cô quyết đào tạo cô thành một giảng viên thành một đòng nghiệp.
-Con không thích công tác giảng dạy sao Việt Linh?
Thấy cô cúi đầu suy tư ,thầy trưởng khoa hỏi ,cô ngước lên vừa đáp vừa lắc đầu.
-Dạ không ! con thích lắm nhưn...
Bất giác cô không muốn giấu diếm nữa ,bốn năm học cô chưa từng tâm sự với ai về hoàn cảnh gia đình.Với tác phong phóng khoáng hấp dẫn ,có tài tổ chức và cô nhiều tài vặt như hát ,đóng kịch ,cộng thêm lòng nhiệt tình ,biết hòa hợp tất cả,Việt Linh được biết đến rất nổi đến độ chẳng một ai nghi ngờ cô vất vả thiếu thốn thế nào trong hành trình đại học.Không qua bi kịch hóa bản thân trong mười năm phút Việt Linh nói về hoàn cảnh gia đinh về học bổng ở Đức về trách nhiệm và bổn phận cô vời gia đình với dòng họ.Sau cúng cô thưa.
-Cha mẹ con ngoài năm mươi tuổi rồi ,chưa có một mái nhà ,nếu con di học được hi vọng thơif gian ấy vừa học vừa làm sẽ có tiền thay ba mẹ nuôi hai em con sắp vào đại học ,Và rồi phải no cho ba mẹ một mái nhà ấm cúng đoàng hoàng.
Việt Linh không nói tiếp được mắt cô cay xé ,thầy trưởng khoa bàng hoàng thương học trò nhưng chẳng thể làm gì.Ông biết cô rất kiêu hãnh và tự trọng ,Nêu hôm nay chẳng phải điều trọng đại chẳng bao giờ cô nói ra
-Việt Linh !học anh văn rất tôn kem hay con cứ làm ở trường một buổi để có thêm tiền
-Thưa trưởng khoa không thể được -thầy Uy phụ trách phòng máy tính buowbs vào nói chậm lại -tính Việt Linh cầu toàn luôn ôm đòm mọi chuyện sẽ khó chuyên tâm học được không chừng hỏng cả hai bên ,theo...
Anh thấy vẻ ngạc nhiên ở thấy trưởng khoa vụt ngưng ngang cúi đầu ;
-Em xin lỗi thầy.
-Không sao -Thầy trưởng khao phẩy tay-Nói tiếp đi.
Quay sang cô bạn học trò,Uy nói thẳng.
-Em phải tự biết bản thân mình,đầy ý chí , tham vọng nhưng lại cố chấp. Điều gì không thích thì khó làm tốt.Vậy làm sao có thể vừa làm phụ giảng ở trường,vừa học Anh văn cho kịp du học?Nhuwnhx gì em nói, xin lỗi !tôi nghe hết và cũng thấy em chỉ có một con đường để đi.Đó là con đường ngắn nhất giúp em thành đạt, thoát đói nghèo ,đưa bầy em đi lên. Việt Linh! Trọng trách thật quá nặng choi em.Đừng đi bước đôi nưa, hãy chopnj một để chuyên tâm vào, mới mong thành công.
Để niềm xúc động lắng sâu tận đáy lòng Việt Linh mới nhìn lên, tươi cười đáp.
-Vâng !Em hiểu.
Thầy Uy thở phào ,anh rất yêu mến cô bạn hocjtrof này và mong cô đạt thành sở nguyện. Bây giờ thầy trưởng khoa mới ôn tồn nói
-Học trong hay ngoài nướng cũng là nhọc. Nếu con đi phải học cho tốt.Ngày về khoa toán vẫn có chỗ cho con.
Việt Linh cảm kích nhìn người trưởng khoa.Cô biết dù ra đi cô vẫn phải quay về nơi đây, kế tục sự nghiêp thầy,truyền đạt kiến thức cho lớp trẻ mai sau.
Lễ tốt nghiệp khoa toán-tin tổ chức treongj thể tưng bừng. Ngày trọng đại của con nhuwnh mỗi bà Hiền vô suuuuwj, bởi chuyện cơm awos hành ngày phải có người ở nhà lo. Hơn nữa vô ra hai người rất tốn kém.Hôm ấy, trời bỗng mưa như trút nước, cả thành phố gập đến xe không đi lại được. Một số thầy cô và phụ huynh không dự được,thế mà bà Hân với bà Kim Khánh đàng hoàng trong bộ áo dài rực rỡ, ngồi ngay bàn đầy,dự từ lúc khai mạc đến khi kết thúc cùng chị dâu. Nhìn Việt Linh chìm ngập trong núi hoa chúc mừng, bà Hân mãng nguyện nói với bạn.
-Chị thấy chưa con nhỏ tài giỏi quá!
Bà Kim Khánh gật đầu vẻ hài lòng.
- Con nho xứng với thàng Nguyên lắm. Nó không đẹp nhưng khá dẽ thương,điều này tôi cũng vừa ý. Đàn bà con gái nếu đẹp quá là hồng nhang họa thủy.
Lúc ấy bà Hiền cũng ở trên khán đài chụp hình chung với con. Hai mẹ con lặng nhìn nhau lòng đầy xúc động.
-Mừng con vượt thêm một cao điểm trong đời.
-Cao điểm kế tiếp con nhất định vượt qua con hứa với mẹ
Lần lượt bao người thân Việt Linh lên chụp hình chung với cô.Thấy bà Kim Khanh Việt Linh hơi ngặc nhiên nhưng rồi không để tâm. Trong khi đó ba lại bắt đầu làm quen với bà Hiền, chuyện trò thân mật.Buổi lễ kết thúc, troooooowif cũng tạnh mưa. Cả nhà kéo đi nhà hàng sau khi nghe Khanh tuyên bố.
-Ngày mai là sinh nhật chị Linh, hay mình làm luôn bữa nay.
Sau bữa ăn ,lại đi Karaoke đến 10 đêm mới về. Việt Linh mệt đừ, nghe mang máng bà Hân nhắc đến bữa cơm tuàn sau,cô dạ cho song,chẳng hề thấy bà cô hớn hở ,biết em chồng quân tâm đến con mình ,bà Hiền cảm động lắm.Hen mai đến chơi cả ngày ,bà Hiền tiễn mỗi người ra một đoạn mới trở vô.Đêm ấy ,hai mẹ con hầu như không ngủ ,cùng nhau ôn lại bao kỉ niệm thời thơ ấu ,cho đến gần sáng ,mệt quá ,Việt Linh vùi đầu vào lòng mạ ngủ khì.
 
                               HẾT CHƯƠNG 6 TIẾP CHƯƠNG 7
 
Hiểu tấm lòng em chồng và tin rằng ngươì con trai bà Hân chấm hẳn có điểm hơn người ,nhưng bà Hiền không có chút lạc quan nào ,bà nói với em chồng.
-Tính con Linh khó lắm ,lại đang quyết chí học lại không muốn dính vô chuyện tình cảm đâu.Cô thương nó mới lo như vậy nhưng chị e không được.
-Miễn chị không cản trở -bà Hân nghĩ tới mọi gánh nặng anh chị quàng vào cháu mới nói vậy.Bà Hiền thỏ ra.
-Hôn nhân là chuyện lớn nhất đời người chị để con toàn quyền không hề can thiệp.Neeud đúng duyên phận tốt ,chị còn mong gì hơn.
Hai hôm sau bà Hiền ra xe về Đà Nẵng ,Việt Linh vùi đầu học ,quên bẵng cái hẹn với bà cô ,Hơn tháng trôi qua cô có đôi lần ghé về cùng Khánh ăn cơm ,bà cũng không nhắc gì.Mãi đến gần giáng sisng bà đích thân goiju điện bảo đến lúc ấy Khánh không có ở nhà ,cậu ta đang vùi đầu ở trường chứng khoán ảo ,bà Hân bảo cháu.
-Mia con lên sớm làm cơm với cô đãi hai chị em bà Kim Khánh.Nghe đâu thằng Nguyên có mời mấy người bạn nữa.
Việt Linh như người trên trời rớt xuống ,một lúc cô mang máng hiểu ,kêu lên.
-Cô ở !con đã nói với cô ,không nghĩ tới chuyện lấy chồng đâu ,trời ơi !thời đại gì rồi mà còn coi mắt lấy vợ bằng mai mối hả cô?
Bà Hân nghiêm nét mặt.
-Con không được từ chới đâu -cô đã hứa với người ta rồi ,đã gửi thư mời hôm qua không thê hẹn nữa.
Việt Linh nén bực ,nhăn nhó.
-Cô làm gì phải hỏi ý con chứ?
Bà Hân trố mắt.
-Kìa !con đã hứa vói cô.Cón dặn ,cgir cần báo trước một hôm mà.
Việt Linh ngẩn ra dở khóc ,dở cười.Đúng !nhưng đâu phải để người ta coi mắt chứ?cô than thầm trong bụng nhưng quyết không dính vô chuyền này mặc cho bà cô trách ,nghĩ vậy Việt Linh đứng lên nói.
-Con hứa về ăn cơm với cô mà thôi.Cô à !cô thừa biết con còn bao nhiêu việc phải làm ,không thể vướng vào ba chuyện kì cục ấy được.Nếu đã không có kết quả ,sao còn buowbs tới làm gì gây thêm phiền hà cho nhau.Đời không thiếu người tài sắc ,không có cô ,anh chằng Nguyên nào đo cũng sẽ dễ dàng tìm được người như ý với tất cả những gì mình có ,cô ạ.
Bà Hân tái mặt
-Vậy còn lời hứa vối cô ,cô biết nói sao với bà Kim Khánh?cô với bà ấy thâm giao mấy chục năm con đành để trở mặt sao?
Việt Linh thấy phiền ohuwcs quá ,nhưng biết lòng cô Hân vì thương quý mình mới vậy ,bất giác đau đầu than.
-Cô ơi lòng con đầy những lo toan ,nào cha mẹ già ngày đêm cực khổ ,nào căn nhà cứ mỗi mùa mưa bão thêm xiêu vẹo đêm nào ba mẹ các em cũng tát nước đến thức trắng ,nào việc học chưa đâu vào đâu trong khi sang năm bé Thảo thi đại học rồi.ôi biết bao nhiêu là thứ ,con còn hồn vía nào cô ơi !Coi như con chịu lỗi cùng cô vậy.
Bà Hân quýnh lên.
-Đã có gì đâu mà con lo phiền giữ vậy? coi như khách tới nhà ăn bữa cơm nói vài câu chòa hỏi.Người ta cũng đâu đã chịu con ,chỉ nói làm quen ,kết bạn.Cô nói thiết ,nếu thằng Nguyên không có chỗ hơn người ,nêu cô không thương yêu con đừng hòng cô mó tay vô -bà đập tay than trời -kiểu này ,cô biết nói sao với thằng Nguyên ,nó đâu phải hạng tầm thường ,tất sinh ra tự ái.
-Con xin lỗi !
Việt Linh quyết rồi mặc bà cô than ngắn thở dài ,chào xong đạp xe thẳng tới trường ,thế nhưng cô không tập trung học được.Cố chấp.độc đoán ,nhưng Việt Linh khá đa cảm trong chố tình giữa người và người ,vốn chi đó là bà cô minhg.Thấy Việt Linh bần thần mãi nhìn hình vi tình ,Huyền Vi ,cô bạn được giữu lại trường thây cho cô lại gần ,hỏi.
-Việt Linh à !bồ có chuyện gì vậy?
giật mình ,Việt Linh nhìn lên thấy bạn trong đầu léo len ý nghĩ "Huyền Vi vùa xinh đẹp vừa nhu mì lại có học.Gia đình trung lưu gia giáo.Lúc xưa thường tâm sự với mình học xong cố việc làm ổn định sẽ chon người vừa ý lập gia đình ,sinh con.làm mẹ.làm vợ.Anh chàng Nguyên nào đó còn tìm đâu một người như nó chứ?"cô vụt kéo tay bạn ra ngoài hỏi.
-Vi đã có bạn trai chưa?
Hơi ngạc nhiên nhưng Vi thật thà trả lời thật lòng.
-Chưa ,cũng có vài người nhưng Vi không thích.
-Hôm rồi nghe mẹ Vi đi chấm tử vi gì đó sao rồi.
Huyền Vi đỏ mặt cười nói.
-Mẹ vè bảo Vi năm nay nhân duyên tốt đến đùng bỏ qua cơ hội.Người này tuyệt vời lắm nhưng Vi chưa thây ai cả.
Việt Linh buồn cười vừa nghĩ :"sao trùng hợp vậy?"bèn nói ,Linh có chuyện muốn nói...
Cô kể về chuyện xảy ra tỉ mỉ xong kêt lại.
-Nếu Vi đồng ý ,mai ta cùng lên nhà co Linh.Biết đâu chừng duyên tốt này thuộc về Vi
Huyền Vi vốn con gái miền nam chân chất có phần tin bói toán ,sô mệnh ,nghe bạn kể bụng đã ưng.nói.
-Anh ra sao Linh thấy chưa ,Việt Linh sốt ruột lắc đầu.
-Linh mới nghe cô Hân tả ,chưa hề thấy mặt.Nhưng cahwcs chắn anh ta nhân cách học thức hơn người nên cô Hân mới quyết làm mối cho mình.
Huyền Vi tò mò nhìn bạn.
Người như vậy Linh còn chê chỗ nào.
Việt Linh dơ tay lên trời than dài đáp.
-Linh đã gặp đâu mà chê chỉ là không nghic đến chuyện đó ,không hề nghĩ.Sao?Vi chịu chứ.
-Đồng ý Vi sẽ về kể cho mạ Vi nghe.
-Âý khoan kẻ đã.Rủi chuyện chẳng đâu ra đâu Vi làm sao đây?
-Không sao đâu.Vi phải kể mẹ mới cho phếp đi ,
-Ra thế ,thở hắt ,Viêt Linh ra cổn gọi điện lại cho bà cô.
-Con ,Linh đây.Con biết cô đang buồn giận bản thân con cũng áy náy lắm thôi vầy đi cô.Việt Linh nói rõ ý mình ,rồi tiếp.
-bạn con đẹp nết ,đẹp người biết chứng đâu anh Nguyên đo thích ,vậy là tốt đẹp.Nêu cô đồng ý mai con và no thêm vài đứa nữa lên chợ lâu nướng ,bao nhiêu tài tử gia nhân tha hồ chọn lựa.Được không cô.
Bà Hân rầu lắm.Mình là vì nó quyết chon mối duyên tốt đẹp này.Chỉ cần nó chịu ,cầm chắc gia đình nó từ nay hết cơn bĩ cực.Hỡi ơi !người họ Hà ngạo cô bang tâm biết sao được.
-Thôi được.Cứ làm theo ý con.
Bà Hân cúp máy ,Viêt Linh thở phào khoan thai.Cô chẳng thể ngờ đời có hai chữ định mệnh ràng buộc khiến cho cô tự bước vào tròng.
 
huệ
Đăng nhập để trả lời
0