<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-31 14:43:51Thanh Vân>
HOA CẨM CHƯỚNG
Chương 2 :
Việt Linh có nhiều ưu điểm của một cô gái có học, nề nếp, và cũng có khá nhiều thói xấu bắt nguồn từ những tháng năm hoccj tập xa nhà.Một trong những thói xấu ấy là thức khuya,ngủ nướng.Tiếng réo gọi nghe điện thoại từ bên dưới bắt cô mở mắt lê xuống gạc cằm điện thoại, cô ằm ừ.
-Alo ! Linh nghe
Tiếng thầy Vĩ ở phóng máy khiến Việt Linh tỉnh ngủ
-Linh hả? chuengf nào về quê? giờ đến trường được không?
-Có gì quan trong không thầy?em còn nhiều việc lắm , mà sáng mai ra tàu rồi.
-Vậy chừng nào em vô lại?
-Dạ đầu tháng vô. có chuyện gì...
-Vậy em cứ về rồi vô cho nẹ.-cần tôi mua vé tàu nữa không?-không ah !vậy về quê vui vẻ nghe ,lễ tốt nghiệp giao hết em lo đo ,chuẩn bị đi.
Ônh thầy cắt máy rồi ,Việt Linh còn ngơ ngác.- vậy là sao? Dựng đầu mình dậy,nói chừng đó thôi sao ,thiên hạ đồn dân tự nhiên chuyên ngành hầu hết đều bị "tưng" chẳng lẽ là thật.Thay xong áo quần ,làm vệ sinh, Việt Linh dắt con ngựa sắt bon về Đầm Sen thăm một lô bà con bên nội ngoại ,đúng theo lời mẹ cô dặn "một giọt máu đào, hơn ao nước lã ".Sau đó tặt qua khu nhà trọ cũ chia tay đám bạn còn ở lại.Ở một ngã tư chờ đèn xanh nghe ai gọi tên mình giật giọng, việt Linh ngoảnh lại thấy Khánh ,con bà cô họ xa đang vòng xe lại. Hai chị em gặp nhau dưới bóng mát cây bnagf ,Khánh mở máy một lèo khi Vietj Linh chịu chạy đến nhà hắn.
-Chị này ,mẹ em trông chị hết sức ,chẳng thấy chị đâu.Gọi điện hoài cũng không gặp.
-Lẽ lên keo mẫu hậu "CA" bài ca con cá sống nhờ nước.
-Việt Linh phì cười ,thằng nhỏ hay thiệt ,nó có nhiều câu nói hết sức ngộ nghĩnh ,chẳng đâu vào đâu ,nhưng luôn làm người ta vui vẻ.Lúc đầu gặp bộ vó thư sinh và ra vẻ hồn nhiên.Lúc ấy cô chư hề biết hắn là con bà cô xa của mình ,cũng chẳng hề biết mình có thêm bà cô trong danh sách họ hàng nội ngoại trong Nam ,mà ba mẹ cô đã cất công ghi chép tỉ mỉ.Đó là mùa xuân năm 97.cô đang học năm hai ,cùng đội khoa học tự nhiên thi chương trình "kiến thức sinh viên " toàn quốc. Đội trương cô dễ dàng vượt qua vòng loại, vòa vòng hai. Ở vong thi năng khiếu cô dưng tiểu phẩm BachTuyết "chảnh" chưc vụ bí thở nên luôn làm các đoàn viên khó thơ vì tính độc đoán cố chấp. Vở diễn đoat điểm cao,Bach Tuyêt chảnh cù lét được cả ban giám khảo, và toàn hooij trường thì cười no bụng.Hôm ấy ,tan họp hội thi, cô rời trường thì đung đầu một tên gầy nhom,lạ hoắc gương mat trẻ thơ và mái tóc...muối tiêu-Hắn rất trào phúng, vong tay, gập người thưa.
-Dạ em chào chị...Bach Tuyết ạ
_Ừ...chào em!_Co chào chiếu lệ,lơ đãng
_Em tên gì, hoc ở đâu, sao chị chưa luc nào thấy em?
-Dạ em tên Khánh ,học cao đảng tin hoc, năm nhất.
Co đảo mawtstimf một bóng dáng cần tìm.
_Vậy sao? Thấ em là cổ động viên cho đội chị à?
-Dạ, vì trường em cũng thuôc khôi tự nhiên.
-Đây rồi ! cô dợm bước ,sực nhớ nhìn thằng nhọc tóc muối tiêu nhẻo cười.
-Chị đi nghe ,hẹn gặp lại em sau
Dếm lần gặp sau ,cô quên bén Khánh khi hắn tươi cười gập người chào "em chào chị Bạch Tuyết" cô lập tức bổn cũ soạn lại " chào em !em học ở đâu? tên gì?"
cho đến lần thứ tư thì thằng nhỏ hết chịu nôi hắn la váng ngay giữa trường.
-Trời ơi là trời !câu này chị hỏi em đến lần thứ tư rôì. có thật chị không nhớ em chút nào?
-Việt Linh giật mình. Nghĩa là ,ít nhất đã bốn lần cô gặp hắn mà không hề nhớ.- Trí nhớ cô tồi đến vậy ư?
Cô ngẩn người đến cả phút thấy áy náy quá lại hỏi.
-Em cạo đến bốn lần rôi ah?sao chị không nhớ kiaf?tệ quá phải không?chị xin lỗi nghe.
thế nhưng cô vẫn quên bén Khánh cho dù đội thi "kiến thức sinh viên " của trường cô bị loại ở vòng tứ kết ,cho dù Khánh vẫn thường gặp cô ,chào thăm hỏi ,đủ chuyên trên đời.Mãi đến heg khi nhà nước trao giải cho các công trình nghiên cứu của các thầy cô ở trường ,thầy trưởng khoa gọi cô lên.bảo làm chương trình văn nghệ ngắn chen lẫn trong buổi lễ ,cô bèn gọi Y Linh bàn.
-Làn vờ kịch hài được không ,Lục Tiểu Linh Đồng?Chị đã có kịch bản trong đầu ,ngắn thôi.khonagr bốn nhân vật.
-Được rồi ,Chị chọ ai vào vai chưa?
-Chị ,Trường Khoa công nghệ em và ai....nữa nè?Để vào vai một giám độc tóc đã muối tiêu ,đang đói mạt vào bao tệ nạn trông thời đổi mới.
-Có rồi ,để em gọi Khánh nó hộp nhất.
Khánh !-Việt Linh nhăn trán cố nhớ -Khánh nào vậy Y Linh?Ở đội ,lẫn văn phòng đoàn co tên nào là Khanh đâu?
Y Linh trố cặp mắt sáng tề thiên nhìn Việt Linh như nhìn người tiền sử.
-Trời đất !Có lộn không vậy chị hai?Cái thắng tóc muối tiêu ,đã lmaf quen với chị hồi thi kiến trúc sinh viên đó.Trời !Cái thắng cứ gập người "chào chị bạch tuyết "đến lần thứ tư ,thứ năm rồi mà chị vẫn không nhớ?
Đến lúc đó Việt Linh vẫn mang máng ,đành thú nhậ với Y Linh
-Ừ chẳng hiểu sao chị không nhớ được -Hai năm rồi cả bạn bè chung lớp ,chị chỉ có ấn tượng và nhớ ngay từ thủa ban đầu là........
-Ai?-Y Linh nhìn chăm cô ,đơi mắt đơi mắt sáng quá khiến Việt Linh....đành khai thật.
-Mi đó thằng quỷ.Và hai tên nữa.Một tên quê tận Đồng Tháp tên Chí Trung ,học siêu lắm.Một tên như mỹ nhân ,đẹp chin sa cá lặn tên Quốc Oai,học cũng rất siêu
-Trong hai chàng đó ai là bạch mã trong hoàng tử?
Việt Linh sặc cười lia lịa nói.
-Không óc ,bàn tay chị chưa để ai nắm đâu.Còn Chí Trung và Quốc Oai cứ thấy chị là run.
-Run?-Y Linh lõ mắt vờ không tin bụng lại nghĩ "hai chàng Phan An ,Tống Ngọc với cả bồ chữ nghĩa ,thấy chị mà không run mới là đấy"
Lần này Vietj Linh không biết trong đầu thàng em đào viên nghĩ gì.Cô tưởng hắn không tin kể thêm.
-Chẳng những run ,còn đỏ mặt tía tai ,nói cà lăm nữa.Cô lại cười,nghĩ về hai thằng bạn với chút âu yêm ,tự hào.Cô đã có một tình bạn tốt đẹp thời sinh viên ,cả hai đều là học sinh giỏi ,và cũng như cô họ được giữ lại trường ,Bất giác Vietj Linh thở dài -Chí Trung ,Quốc Oai thích hợp với việc giảng dạy ,còn cô coa thể không?Nghoảnh nhìn Y Linh cô gật đầu.
-Em gọi Khánh đi nếu em chơi được với no tức là nó rất hay.Lần này chioj sẽ không quên...
Hết chương 2
Chương 2 :
Việt Linh có nhiều ưu điểm của một cô gái có học, nề nếp, và cũng có khá nhiều thói xấu bắt nguồn từ những tháng năm hoccj tập xa nhà.Một trong những thói xấu ấy là thức khuya,ngủ nướng.Tiếng réo gọi nghe điện thoại từ bên dưới bắt cô mở mắt lê xuống gạc cằm điện thoại, cô ằm ừ.
-Alo ! Linh nghe
Tiếng thầy Vĩ ở phóng máy khiến Việt Linh tỉnh ngủ
-Linh hả? chuengf nào về quê? giờ đến trường được không?
-Có gì quan trong không thầy?em còn nhiều việc lắm , mà sáng mai ra tàu rồi.
-Vậy chừng nào em vô lại?
-Dạ đầu tháng vô. có chuyện gì...
-Vậy em cứ về rồi vô cho nẹ.-cần tôi mua vé tàu nữa không?-không ah !vậy về quê vui vẻ nghe ,lễ tốt nghiệp giao hết em lo đo ,chuẩn bị đi.
Ônh thầy cắt máy rồi ,Việt Linh còn ngơ ngác.- vậy là sao? Dựng đầu mình dậy,nói chừng đó thôi sao ,thiên hạ đồn dân tự nhiên chuyên ngành hầu hết đều bị "tưng" chẳng lẽ là thật.Thay xong áo quần ,làm vệ sinh, Việt Linh dắt con ngựa sắt bon về Đầm Sen thăm một lô bà con bên nội ngoại ,đúng theo lời mẹ cô dặn "một giọt máu đào, hơn ao nước lã ".Sau đó tặt qua khu nhà trọ cũ chia tay đám bạn còn ở lại.Ở một ngã tư chờ đèn xanh nghe ai gọi tên mình giật giọng, việt Linh ngoảnh lại thấy Khánh ,con bà cô họ xa đang vòng xe lại. Hai chị em gặp nhau dưới bóng mát cây bnagf ,Khánh mở máy một lèo khi Vietj Linh chịu chạy đến nhà hắn.
-Chị này ,mẹ em trông chị hết sức ,chẳng thấy chị đâu.Gọi điện hoài cũng không gặp.
-Lẽ lên keo mẫu hậu "CA" bài ca con cá sống nhờ nước.
-Việt Linh phì cười ,thằng nhỏ hay thiệt ,nó có nhiều câu nói hết sức ngộ nghĩnh ,chẳng đâu vào đâu ,nhưng luôn làm người ta vui vẻ.Lúc đầu gặp bộ vó thư sinh và ra vẻ hồn nhiên.Lúc ấy cô chư hề biết hắn là con bà cô xa của mình ,cũng chẳng hề biết mình có thêm bà cô trong danh sách họ hàng nội ngoại trong Nam ,mà ba mẹ cô đã cất công ghi chép tỉ mỉ.Đó là mùa xuân năm 97.cô đang học năm hai ,cùng đội khoa học tự nhiên thi chương trình "kiến thức sinh viên " toàn quốc. Đội trương cô dễ dàng vượt qua vòng loại, vòa vòng hai. Ở vong thi năng khiếu cô dưng tiểu phẩm BachTuyết "chảnh" chưc vụ bí thở nên luôn làm các đoàn viên khó thơ vì tính độc đoán cố chấp. Vở diễn đoat điểm cao,Bach Tuyêt chảnh cù lét được cả ban giám khảo, và toàn hooij trường thì cười no bụng.Hôm ấy ,tan họp hội thi, cô rời trường thì đung đầu một tên gầy nhom,lạ hoắc gương mat trẻ thơ và mái tóc...muối tiêu-Hắn rất trào phúng, vong tay, gập người thưa.
-Dạ em chào chị...Bach Tuyết ạ
_Ừ...chào em!_Co chào chiếu lệ,lơ đãng
_Em tên gì, hoc ở đâu, sao chị chưa luc nào thấy em?
-Dạ em tên Khánh ,học cao đảng tin hoc, năm nhất.
Co đảo mawtstimf một bóng dáng cần tìm.
_Vậy sao? Thấ em là cổ động viên cho đội chị à?
-Dạ, vì trường em cũng thuôc khôi tự nhiên.
-Đây rồi ! cô dợm bước ,sực nhớ nhìn thằng nhọc tóc muối tiêu nhẻo cười.
-Chị đi nghe ,hẹn gặp lại em sau
Dếm lần gặp sau ,cô quên bén Khánh khi hắn tươi cười gập người chào "em chào chị Bạch Tuyết" cô lập tức bổn cũ soạn lại " chào em !em học ở đâu? tên gì?"
cho đến lần thứ tư thì thằng nhỏ hết chịu nôi hắn la váng ngay giữa trường.
-Trời ơi là trời !câu này chị hỏi em đến lần thứ tư rôì. có thật chị không nhớ em chút nào?
-Việt Linh giật mình. Nghĩa là ,ít nhất đã bốn lần cô gặp hắn mà không hề nhớ.- Trí nhớ cô tồi đến vậy ư?
Cô ngẩn người đến cả phút thấy áy náy quá lại hỏi.
-Em cạo đến bốn lần rôi ah?sao chị không nhớ kiaf?tệ quá phải không?chị xin lỗi nghe.
thế nhưng cô vẫn quên bén Khánh cho dù đội thi "kiến thức sinh viên " của trường cô bị loại ở vòng tứ kết ,cho dù Khánh vẫn thường gặp cô ,chào thăm hỏi ,đủ chuyên trên đời.Mãi đến heg khi nhà nước trao giải cho các công trình nghiên cứu của các thầy cô ở trường ,thầy trưởng khoa gọi cô lên.bảo làm chương trình văn nghệ ngắn chen lẫn trong buổi lễ ,cô bèn gọi Y Linh bàn.
-Làn vờ kịch hài được không ,Lục Tiểu Linh Đồng?Chị đã có kịch bản trong đầu ,ngắn thôi.khonagr bốn nhân vật.
-Được rồi ,Chị chọ ai vào vai chưa?
-Chị ,Trường Khoa công nghệ em và ai....nữa nè?Để vào vai một giám độc tóc đã muối tiêu ,đang đói mạt vào bao tệ nạn trông thời đổi mới.
-Có rồi ,để em gọi Khánh nó hộp nhất.
Khánh !-Việt Linh nhăn trán cố nhớ -Khánh nào vậy Y Linh?Ở đội ,lẫn văn phòng đoàn co tên nào là Khanh đâu?
Y Linh trố cặp mắt sáng tề thiên nhìn Việt Linh như nhìn người tiền sử.
-Trời đất !Có lộn không vậy chị hai?Cái thắng tóc muối tiêu ,đã lmaf quen với chị hồi thi kiến trúc sinh viên đó.Trời !Cái thắng cứ gập người "chào chị bạch tuyết "đến lần thứ tư ,thứ năm rồi mà chị vẫn không nhớ?
Đến lúc đó Việt Linh vẫn mang máng ,đành thú nhậ với Y Linh
-Ừ chẳng hiểu sao chị không nhớ được -Hai năm rồi cả bạn bè chung lớp ,chị chỉ có ấn tượng và nhớ ngay từ thủa ban đầu là........
-Ai?-Y Linh nhìn chăm cô ,đơi mắt đơi mắt sáng quá khiến Việt Linh....đành khai thật.
-Mi đó thằng quỷ.Và hai tên nữa.Một tên quê tận Đồng Tháp tên Chí Trung ,học siêu lắm.Một tên như mỹ nhân ,đẹp chin sa cá lặn tên Quốc Oai,học cũng rất siêu
-Trong hai chàng đó ai là bạch mã trong hoàng tử?
Việt Linh sặc cười lia lịa nói.
-Không óc ,bàn tay chị chưa để ai nắm đâu.Còn Chí Trung và Quốc Oai cứ thấy chị là run.
-Run?-Y Linh lõ mắt vờ không tin bụng lại nghĩ "hai chàng Phan An ,Tống Ngọc với cả bồ chữ nghĩa ,thấy chị mà không run mới là đấy"
Lần này Vietj Linh không biết trong đầu thàng em đào viên nghĩ gì.Cô tưởng hắn không tin kể thêm.
-Chẳng những run ,còn đỏ mặt tía tai ,nói cà lăm nữa.Cô lại cười,nghĩ về hai thằng bạn với chút âu yêm ,tự hào.Cô đã có một tình bạn tốt đẹp thời sinh viên ,cả hai đều là học sinh giỏi ,và cũng như cô họ được giữ lại trường ,Bất giác Vietj Linh thở dài -Chí Trung ,Quốc Oai thích hợp với việc giảng dạy ,còn cô coa thể không?Nghoảnh nhìn Y Linh cô gật đầu.
-Em gọi Khánh đi nếu em chơi được với no tức là nó rất hay.Lần này chioj sẽ không quên...
Hết chương 2
huệ
