Bài ấy chỉ có 4 câu mà hai câu đầu dường như sau :
"Không răng thôi cũng không răng"
"Chỉ khác nhau thời một cái ăn"
Còn hai câu nữa, tạo cho bài thơ có ý nghĩa, an ủi người bị kẻ khác tranh ăn. Ðúng là hoàn cảnh của tôi lúc đó, nên một anh bạn người miền Trung, thuộc dòng họ Phạm Phú ... chép đem tặng tôi.
Tôi cứ tưởng là tôi sẽ nhớ, mà rốt cuộc lại quên. Nên xin quí bạn nào có biết, thì cho tôi xin để làm kỷ niệm. Cám ơn trước.
"Không răng thôi cũng không răng"
"Chỉ khác nhau thời một cái ăn"
Còn hai câu nữa, tạo cho bài thơ có ý nghĩa, an ủi người bị kẻ khác tranh ăn. Ðúng là hoàn cảnh của tôi lúc đó, nên một anh bạn người miền Trung, thuộc dòng họ Phạm Phú ... chép đem tặng tôi.
Tôi cứ tưởng là tôi sẽ nhớ, mà rốt cuộc lại quên. Nên xin quí bạn nào có biết, thì cho tôi xin để làm kỷ niệm. Cám ơn trước.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !