67 trả lời, 13.938 lượt xem —
Trang 1 / 3
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#1 —
14.03.2010 17:54
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-12 19:51:41Mục Đồng>
NHỚ QUÊ
Đong đưa một cánh diều thơ
Vi vu tiếng sáo như mơ gọi về
Chiều lên tím biếc triền đê
Cho ai vương vấn hồn quê đượm sầu
Mục đồng mấy chú hò nhau
Mõ khua lách cách bầy trâu đợi hờ
Vẳng nghe một điệu hò lơ
Làm người lữ khách vẩn vơ ngập ngừng
Câu ca bỏ lửng giữa chừng
Lá đò theo sóng chẳng dừng về xuôi
Người ơi, nỗi nhớ không nguôi
Tuổi thơ đánh mất của tôi hiện về!
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#2 —
15.03.2010 19:02
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-12 19:52:21Mục Đồng>
NGÀN DẶM XA
Mơ chi nữa hỡi người ơi
Còn đâu da diết những lời yêu đương
Chẳng vương vấn, chẳng còn thương
Đôi dòng đôi ngả sông Tương nhạt nhoà
Từ đây mãi lạc khúc ca
Ngàn trùng ta mãi cách xa mất rồi
Tình nồng chót lưỡi đầu môi
Chỉ thương phận bạc như vôi một người
Chỉ thương một đoá hoa tươi
Mưa vùi gió dập tả tơi chẳng còn
Ai thương ai đợi mỏi mòn
Tuổi xuân tan biến héo hon đợi chờ
Thôi đừng mơ nữa, đừng mơ
Ta về chốn cũ dệt tơ một mình
venus4t.vns_hnu
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#3 —
16.03.2010 07:11
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-12 19:53:19Mục Đồng>
CÒN GÌ ĐỂ NHỚ
Còn gì để nhớ đến nhau
Khi chia đôi nửa bể dâu hỡi người
Xin cho tôi một tiếng cười
Xin cho tôi một chỗ ngồi trong tim
Thương ai ta mải đi tìm
Để giờ trống vắng, cánh chim rã rời
Đêm về thao thức mưa rơi
Lịm vào giấc mộng đơn côi vật vờ
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#4 —
22.03.2010 17:48
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-12 19:53:58Mục Đồng>
RƯNG RƯNG
Rưng rưng một gánh chợ chiều
Rưng rưng một áng mây thêu cuộc tình
Rưng rưng một chiếc vai xinh
Rưng rưng dáng nhỏ in hình bên sông
Rưng rưng một cái cầu cong
Rưng rưng vắng lặng mênh mông đất trời
Rưng rưng giấc mộng xa vời
Rưng rưng một đoá hoa rơi hững hờ
Rưng rưng một mối tình khờ
Rưng rưng ánh mắt vẩn vơ mỏi mòn
Rưng rưng đôi má héo hon
Rưng rưng ai ngắm trăng tròn nhớ ai
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#5 —
23.03.2010 16:04
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-12 19:54:31Mục Đồng>
GỌI ĐÒ
Đò ơi! Chú lái đò ơi
Bận chi mà để bao người ngóng trông
Đôi bờ sóng vỗ mênh mông
Xin đò nhanh lái sang sông đón người
Tiếng ai rớt xuống chơi vơi
Đò kia mà tưởng xa vời tận đâu
Đôi bờ chia cách lòng nhau
Nước dâng mùa lũ đục ngầu phù xa
Sông kia chia nửa đôi ta
Để cho ai hát câu ca đượm buồn
Đôi bờ thấm đẫm lệ tuôn
Chỉ vì lỡ chuyến đò con vô tình
Gọi đò sao mãi lặng thinh
Cho người khuất dạng một mình vì ai
Đò ơi, xin hãy làm mai
Cho bờ bên ấy bên này gần nhau
Đò ơi xin hãy qua mau
Xin đừng để lỡ buồng cau trầu vàng
Xin đò rẽ sóng sang ngang
Dẫu cho xế bóng muộn màng vẫn mong
Gọi đò, gọi đến xé lòng
Mà sao đò vẫn lặng không trả lời
Để người mãi vẫn cách vời
Để đôi bờ mãi lở bồi nhớ thương
Tình còn vương, bến còn vương
Đò kia sao nỡ ngăn đường chia hai
Dẫu cho năm tháng nhạt phai
Thì đây với đó nguyện dài hơn sông
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#6 —
23.03.2010 16:39
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-12 19:55:12Mục Đồng>
TÌM NHAU
Ta nghe quan họ tìm về
Miền quê một thủa xin thề sắt son
Lời chị hai cất véo von
Sông Cầu sông Đuống vẫn còn như xưa
Hội Lim ai đã về chưa
Cho câu quan họ ướm vừa lòng nhau
Anh ba ơi hỡi ở đâu
Chị tư ơi hỡi mời trầu trao duyên
Đã bao mùa hội chẳng quên
Lần theo câu hát thuyền quyên thủa nào
Tay tiên nâng chén rượu đào
Trầu têm cánh phượng gửi chào khách chơi
Dù đi đâu hỡi người ơi
Hội Lim đến hẹn xin mời ghé qua
Cho đàn réo rắt ngân nga
Cho lời ca mượt như là lụa Đông
Người đi buôn bấc vài đồng
Mua danh bán lợi chắc lòng khác xưa
Thương nhau biết mấy cho vừa
Mượn câu mời nước mời trầu nhắn trao!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.139
Điểm thưởng : 0
Từ: 03.01.2009
Trạng thái: offline
Góp "vui" thơ lục bát vơi MĐ.
Nhớ thương
Lặng nghe gió thổi ngoài hiên
Chuyện buồn man mác một miền quê hương
Ai làm xa cách Sâm Thương
Tần Tấn nỡ tách, tơ vương dứt rời
Đấy đây gắn bó một lời
Sao giờ người ở, kẻ rời chân đi?
Nhớ nhau biết phải làm gì?
Nhân duyên ngắn ngủi nên khi lỡ làng
Trăm năm định chữ đá vàng
Ngờ đâu trăng lặn, mây tan chốc mòng
Đìu hiu tiếng dế ngoài song
Trong gương một bóng lạnh phòng đêm qua
Nhìn hoa mà thẹn với hoa
Hoa ơi, người đã đi xa lắm rồi!
Nỗi buồn riêng để mình tôi
Sầu đong, nước mắt đầy vơi trước mành
Biết đâu khi yến khi oanh
Mà giờ chim lẻ, nhạn đành chào thu
Sáo diều bãi trống vi vu
Trống lòng nghe tựa tiếng ru nghẹn ngào.
Trái tim anh chia ba phần tươi đỏ
Anh dành riêng cho vợ phần nhiều...
Đường đời http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=431926
Bút Tre http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=450048
Giao duyên http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=435187
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#10 —
25.03.2010 16:36
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-12 19:55:46Mục Đồng>
MẶT TRỜI ĐỎ
Hừng đông ngày mới lên rồi
Còn ai luyến tiếc một thời khổ đau
Đêm đen lùi lại về sau
Nhường cho trời đỏ thắm màu tương lai
Giọt sương đậu lá sớm mai
Long lanh mắt biếc cho ai ngượng ngùng
Hoà cùng đất nước vui chung
Núi non một dải hoà cùng biển xanh
Gửi em, gửi chị, gửi anh
Vòng tay ấm áp và nhành hoa xinh
Hân hoan chào đón bình minh
Xây nền hạnh phúc cho mình cho ta
Vươn cao lên nữa, vươn xa
Chung tay góp sức mọi nhà hân hoan
Tình yêu đất nước chứa chan
Dặm xa nhắn gửi bạn thân hững hờ
Gạt đi những lớp bụi mờ
Mặt trời đỏ ửng ước mơ sáng ngời
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#11 —
29.03.2010 19:54
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-29 20:02:03Mục Đồng>
LỜI RU CỦA MẸ
Đêm nghe mẹ kể ngày xưa
Về miền cổ tích nắng mưa thất thường
Đồng chiêm nắng cháy đoạn đường
Cho đôi quang gánh như dường nặng thêm
Vi vu tiếng sáo dịu êm
Cho lời mẹ kể ngọt mềm đắm say
Mẹ ru về những tháng ngày
Cái rau củ sắn đắp đầy nồi cơm
Mẹ ru về những đụn rơm
Mùa vừa gặt hái nồng thơm đất bùn
Oằn lưng bện đống con kun
Đợi mùa đông đến làm ngùn chăn trâu
Mẹ ru vợi bớt đêm thâu
Cho con yên giấc mơ màu thời gian
Mẹ ru về những lầm than
Cho con thêm vững đôi chân giữa đời
Lời ru mẹ gửi đất trời
Cho con nhớ cội nhớ người dưỡng sinh
Ngàn sao toả sáng lung linh
Dành cho tất cả một mình con say
Lời ru của mẹ đêm nay
Đưa con về những tháng ngày mộng mơ
Nhớ sao những điệu hò lơ
Trên dòng sông mẹ lững lờ đêm trăng
Tre già lại mọc thêm măng
Thương con mẹ vẫn luôn hằng ước ao
Trời cho đôi cánh bay cao
Dẫu bay vạn nẻo, đường nào con đi
Đêm đêm nghe mẹ thầm thì
Con như được thấy những gì hôm qua
Mẹ ơi mộng ước còn xa
Dẫu nhiều gian khổ, quê nhà còn đây
Mẹ ơi mật ngọt ai say
Gấm hoa ai mải ngất ngây mặc người
Lời ru của mẹ ở đời
Bên con sẽ chẳng cách vời chẳng quên
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#13 —
14.04.2010 14:37
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-14 14:38:52Mục Đồng>
NGƯỜI QUÊN CHIẾC ÁO
Bao người hỏi áo bao nhiêu
Sao cô chẳng bán, sớm chiều ướp hương
Áo kia nhuốm những phong sương
Sao cô chẳng bỏ, vấn vương nặng tình
Tôi nâng chiếc áo bên mình
Mà như thấy được bóng hình người xưa
Thời gian trải những nắng mưa
Đường tơ đứt mối nhưng chưa bạc lòng
Thương yêu tình nghĩa như sông
Hẹn thề son sắt thiệp hồng lâu nay
Dù cho một kiếp gió mây
Người ơi, chiếc áo nơi đây vẫn còn
Tôi nâng áo thắm mỏi mòn
Chờ tin người ấy héo hon mấy mùa
Từ khi lựa áo mặc vừa
Trung trinh tôi vẫn sớm trưa đợi người
Sao người nỡ bước xa vời
Tặng tôi chiếc áo mà lời bay xa
Đâu rồi những lúc hoan ca
Nụ cười thêm thắm, đôi ta thêm nồng
Người đi, đứt sợi chỉ hồng
Bỏ quên chiếc áo thêo rồng thêu loan
Người đi, mộng thắm đành tan
Để giờ chiếc áo bên bàn lạnh tê
Tôi nâng chiếc áo mân mê
Tiếc thương mộng ảo phu thê một lần
Giờ đây chiếc áo ai cần
Mặc vào thì chật, mười phần còn đâu
Xin người tặng áo cho nhau
Đừng quên tặng cả trầu cau mà buồn
Đừng quên tặng cả tâm hồn
Dẫu cho áo rạ hơn còn gấm hoa
Tôi treo chiếc áo người ta
Để quên ở lại bên nhà tôi đây
Bao giờ gió chớm heo may
Lạnh lòng người nhớ nơi này, tôi đưa
Nhắn ai đang hưởng mùa yêu
Đừng nên tặng áo sớm chiều phong sương
Yêu nhau áo rách thêm thương
Chẳng yêu áo rách coi thường vất đi
venus4t.vns_hnu
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#15 —
30.04.2010 17:39
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-30 18:25:36Mục Đồng>
THƯ GỬI BẠN
Tháng Tư về giữa muôn hoa
Thắm mùa phượng vĩ, ve ca ven đường
Tháng Tư nhuộm những yêu thương
Cho màu cờ đỏ chẳng vương bụi trần
Tháng Tư nhắn gửi bạn thân
Xin đừng lạc điệu, muôn phần đơn côi
Thời gian như áng mây trôi
Niềm đau ai cũng vậy thôi, lẽ nào?
Từ khi quân Mỹ đổ nhào
Nhân dân đập nát tường hào vùng lên
Bao nhiêu cái chết không tên
Bao người nằm xuống đặt nền tự do
Từ khi quân nguỵ thua to
Đầu hàng chính nghĩa, dân hò sướng vui
Bao năm người vẫn ngậm ngùi
Luyến lưu mộng ảo tối thui đã tàn
Tháng Tư xua áng mây tan
Quét bầy lang sói tham ăn thịt người
Phá tầng xiềng xích mọi nơi
Đập tan lô cốt ngăn trời thắm xanh
Tháng Tư về giữa trong lành
Quê hương một dải như nhành hoa xinh
Từ đây hạnh phúc lung linh
Ươm mầm mơ ước cho mình cho ta
Quê hương trải những can qua
Niềm vui xen lẫn xót xa Lạc - Hồng
Mặt trời chỉ mọc đằng đông
Con đường chân lý đồng lòng dựng xây
Còn trời còn đất còn mây
Còn non còn nước, còn ngày Tháng Tư
Còn mùa phượng vĩ ngày xưa
Màu cờ chiến thắng như vừa hôm nao.
Khép trang lịch sử lại sau
Không quên những lúc đớn đau lao tù
Không quên chiến thắng tháng Tư
Non sông một dải thủa từ hồng hoang
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#16 —
30.04.2010 18:33
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-12 19:50:41Mục Đồng>
CHÂN TU
*Tức cảnh Bái Đính
Chuông chùa thả giữa tầng không
Non xanh huyền ảo mây hồng vờn quanh
Vài cơn gió nhẹ trong lành
Líu lo lưng núi yến oanh gọi bầy
Vẳng nghe hươu tác lùm cây
Tiếng kinh khoan nhặt chẳng say bụi trần
Trên cao thác đổ trắng ngần
Âm âm tiếng mõ lúc gần lúc xa
Đẹp thay một cõi Ta Bà
Đưa hồn lữ khách sơn hà thảnh thơi
Ngẫm ra Phật chẳng cách vời
Trong tâm Phật ngự, bên đời Phật theo
Dẫu cho dây quấn dây leo
Dọn thân an hưởng, ai nghèo hơn ai
Kìa trông trước mặt: Bồng Lai
Mây vờn núi thắm, thiện - tai ở mình
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#18 —
12.05.2010 20:25
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-12 20:26:59Mục Đồng>
CHIỀU TÍM BẰNG LĂNG
Bằng lăng đổ tím chiều hè
Cho niềm thương nhớ gợi về phương xa
Thuỷ chung mãi một màu hoa
Người đi kẻ ở, con phà sang ngang
Dòng đời chảy mãi vội vàng
Ai buồn nhặt cánh bằng lăng ven đường
Tiếng ve ra riết hoài thương
Chiều về nhuộm tím hồn vương lưng trời
Nhìn bằng lăng tím rơi rơi
Mơ về lối cũ bên người dấu yêu
Đôi chân lê bước cô liêu
Vi vu tiếng sáo cánh diều bâng khuâng
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#20 —
01.05.2010 20:38
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-01 21:20:27Mục Đồng>
GỬI NGƯỜI ÔM HẬN
Gió reo trong nắng vàng tươi
Trời xanh như ngọc, rạng ngời mùa xuân
Em mong anh sát lại gần
Mà sao anh vẫn ngại ngần, hỡi anh
Qua thời khói lửa chiến tranh
Bắc - Nam sum họp sao đành lãng quên
Bao người ngã xuống không tên
Giành từng tấc đất xây nền tự do
Ai từng sống giữa bụi tro
Ai từng khắc khoải trong lò tối tăm
Ai từng nếm trải hờn căm
Giặc thiêu con dại, dao găm mẹ già
Ai từng chứng kiến cha già
Giặc đưa chém giữa ngôi nhà thân yêu
Nước tan, làng xóm tiều điều
Giặc vui vì giết được nhiều dân ta
Này tù Côn Đảo, Sơn La
Này đây Yên Bái xót xa quặn lòng
Chiến tranh nào có ai mong
Đoạ đày ai muốn, cùm gông chia lìa
Vùng lên quét sạch giặc kia
Toàn dân một ý thu về nước non
Chiến tranh một mất một còn
Còn hơn sống kiếp mỏi mòn thân trâu
Từ Hà Giang đến Cà Mau
Bao người ngã xuống nhuộm màu đất đai
Để giờ xây đắp tương lai
Niềm vui trọn vẹn dặm dài núi sông
Bại trận rồi, người vẫn mong
Khơi lên cay đắng những hòng điều chi
Giặc kia cho những thứ gì
Mà anh luyến tiếc không vì dân đen
Hay anh muốn sống đớn hèn
Ngày đêm quỵ luỵ thổi kèn mua vui
Hay anh mất hết tính người
Lôi thây ma dậy cho đời cười chê
Mong anh đừng có u mê
Sống đời hoang tưởng bên lề tổ tiên
Anh đừng giở giọng bề trên
Ngoa ngôn tiểu xảo gây nên bão bùng
Ngàn năm dân vẫn anh hùng
Muôn đời đất Việt vẫn cùng thời gian
Mong anh vứt bỏ thù hằn
Sống cho thanh thản chứa chan tình người
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.914
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.02.2008
Trạng thái: offline
#21 —
02.05.2010 19:27
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-12 19:49:44Mục Đồng>
TÌNH LỪA*
Tình lừa dối vẫn là tình
Ai hay ta khóc một mình đêm thâu
Tình lừa ước hẹn có nhau
Cho ta ôm trái tim đau quặn lòng
Từ đây sống giữa đêm đông
Đậm mầu băng giá chẳng mong tình hờ
Từ đây ta hết mộng mơ
Chỉ thương cho những dại khờ ngày xưa
---------------
* Cảm hứng khi nghe bài hát "Sẽ không tin đàn ông"
★
★
★
★
★
0
Số bài : 10
Điểm thưởng : 0
Từ: 23.02.2010
Trạng thái: offline
Cái này chắc cũng chả ai dùng nữa từ khi venus bỏ , đành sài tạm vậy . Không biết nó sẽ ra sao khi mình viết nhưng một điều chắc chắn là sẽ lủng củng , nó sẽ như 1 mớ bòng bong với những gì thường nhật nhất . Có lên chửi bậy vài câu khi bực tức không khi mà venus là người ghét chửi bậy , cũng như nhiều khi những điều venus viết và nói với mình nó quá xa vời . Cũng có thể venus ở 1 địa vị XH , 1 chỗ đứng , 1 cách nhìn nhận hay quan điểm sống khác mình . Tại sao lại không cơ chứ ? trình độ học vấn , công việc cùng những mối quan hệ bạn bè khác nhau tất nhiên là cách nhìn nhận phải khác nhau rồi . Bả mà có nói cùng lắm thì xóa ..hờ hờ .. Cứ viết cho đỡ bực mình đã .
_ Hôm nay việc buồn chán dẫn đến hành động chiếm đoạt trang này để xả có lẽ bắt đầu từ nước mắt . Đi làm về đến nhà 9h , không kịp tắm rửa gì làm bát cơm chống đói đã .
Anh hết tiền rồi à ?
Ừ , anh hết rồi
_Xong ! không nói gì nữa mà ra đàng sau xì mũi mấy cái quay lại mắt đỏ hoe . Bất ngờ là cảm giác đầu tiên xuất hiện trong thâm tâm mình , cảm giác mệt mỏi từ đâu kéo về . Tiền - cái thứ chết tiệt này làm mình mệt mỏi , vừa nhai cơm vừa miên man nghĩ . Từ ngày lập gia đình đến nay mình đến khổ sở vì nó , tại sao cứ tối nào đi làm về là mình bị vợ nhắc đến câu đó . Không nhẽ quên nó đi 1 ngày , 1 chút với các bà vợ là điều không tưởng hay sao ấy . Các anh trong xí nghiệp cười khi mình hỏi về vấn đề đó và tuyên bố xanh rời " Còn đau đầu nhiều em à " " Thế về đưa hết tiền cho vợ à , không có quỹ đen là chết rồi " Hài , chả buồn tranh cãi cũng như buôn dưa lê với mấy ổng , bụng bảo dạ vạch đầu gối nói và hỏi cho rồi . Chạy lên tính mượn Mẹ tạm 2 triệu thứ 7 đi rút tiền chả thì cũng bị Mẹ vặn:
Chúng mày làm gì hết tiền rồi , Mẹ đi 2 tháng rồi mà sao giờ lại hết tiền là sao ? Chúng mày làm những cái gì vậy ?
_ Câu này vợ vẫn thường hỏi có điều thay từ mày là anh . Không nhẽ lại phải ngồi kể từng món , từng khoản chi cho Mẹ như ngồi trình bày với vợ mỗi lần chán không buồn nói thôi thì kể ra để cho vợ biết . Nhưng mà sao cộng tổng nó nhiều đến mức đó thì đến ngay bản thân mình cũng choáng , bụng bảo dạ thông cảm cho những thắc mắc của vợ và chỉ biết động viên cũng như nói cho vợ hiểu là anh không vất đi đâu đồng nào , đôi khi caphe với anh em mà thôi . Xét cho cùng thu nhập của 2 vợ chồng cũng hơn 20 mà sao cứ cuối tháng là nhẵn vậy không biết . Đành rằng đổ cho thời buổi này nọ đi chăng nữa cũng không ổn chút nào . Bao gia đình thu nhập chưa đầy 10 mà sao họ vẫn vui vẻ đến thế thậm chí còn 2 đứa con trong khi vợ chồng son lại lâm vào tình cảnh đó vậy trời.
_ Nghe nhạc ko lời và lặng lẽ 1 mình cho mình vơi đi bớt phiền muộn và lấy lại sự thằng bằng trong cuộc sống khi mà có những điều không thể nói với vợ hay Bố Mẹ được vì nói cũng chả để làm gì khi mà đã nói . Ừ , thôi thì ta lại một mình vậy . CƯời thầm câu nói bông đùa vẫn trêu nhau trong đám bạn rằng tình trạng của mình là căn bện tự kỉ . Như lúc này đây , vẫn biết như vậy là không hay , không đúng lắm trong tình cảm vợ chồng nhưng tại sao mình vẫn trọn giải pháp đó ? chịu ! Nghe nhạc 1 chút nữa rồi đi ngủ , chuẩn bị cho 1 ngày mới nhưng công việc không mới .. nhàm chán từ này dùng cho công việc của mình hay cho con người mình đây ? .. ? ...
★
★
★
★
★
0