Diễn Đàn » Gỡ Rối Tơ Lòng

Gỡ rối tơ lòng

7 trả lời, 505 lượt xem — Trang 1 / 1
Chào tất cả các bạn tham gia vào diễn đàn!
Trước hết, tôi muốn nói với các bạn vài điều. Tôi xin lỗi vì lẽ ra tôi không nên tham gia vào chuyên mục của các bạn vì tôi là một nam sinh viên mà chuyên mục của mấy bạn chỉ dành cho nữ. Nhưng có một lý do tôi vào chuyên mục này của mấy bạn là bởi vì tôi thật sự cần sự giúp đỡ của mấy bạn nữ (chỉ là chia sẻ kinh nghiệm thôi). Còn chuyện tôi cần các bạn giúp đỡ cái gì thì tôi sẽ kể cho mấy bạn nghe ở những phần sau. Còn bây giờ, tôi xin giới thiệu một chút về bản thân mình. Tôi thật sự đang gặp khó khăn trong cuộc sống. Tôi cảm thấy nơi bản thân mình có một chút vấn đề. Và cái chính là tôi muốn thật sự chỉnh sửa, hoàn thiện bản thân mình để trở nên tốt hơn. Chính vì vậy mà những điều mà tôi kể dưới đây sẽ rất nhiều. Nhưng tôi muốn chỉnh sửa chính bản thân mình nên tôi phải kể thật chi tiết về bản thân tôi cho các bạn biết vậy thôi. Mong các bạn thông cảm cho việc viết dài dòng của tôi và chịu chỉ cho tôi những bí quyết để tôi có thể sống tốt hơn. Tôi xin tự giới thiệu đôi chút về chính bản thân mình. Tôi là Phuctan99. Tôi là một nam sinh viên 23 tuổi (sinh năm 1987). Tôi là người Việt Nam chính tông (dân Cần Thơ), con một gia đình không phải giàu cũng không phải nghèo. Xét về mặt bề ngoài, tôi là một người có gương mặt xấu (miệng móm, mặt có rất nhiều mụn, vết thâm và các thẹo lõm do mụn để lại), cao 183 cm, thân hình vừa người (không mập cũng không ốm). Hiện tại, tôi đang là sinh viên năm thứ 2 của một trường cao đẳng trên nước Việt Nam này. Tôi học ngành cử nhân Anh văn. Từ nhỏ, tôi cũng thích đi chơi ở ngoài như các đứa trẻ khác. Nhưng có một điều đặc biệt là tôi không ham chơi nhiều. Tôi thích học hơn là chơi. Lúc đó, tôi lại thường hay bắt chước các bạn gái và thường chơi với các bạn gái trong lớp chỉ với một lý do đơn giản là các bạn ấy có vẻ rất ngoan, thích học và không quậy như tôi (xin nói rõ là tôi cũng không quậy) còn các bạn trai trong lớp thì quá quậy, ham chơi và không lo học nhiều. Lúc còn nhỏ, tôi thường xuyên ở nhà, ít đi đâu chơi (thậm chí, có khi tôi còn không đi đâu chơi trong vòng 3 tháng liên tiếp). Tôi chỉ ở nhà học bài, vâng lời cha mẹ và ít làm công việc nhà. Mà hễ mỗi lần tôi đi chơi là tôi lại thăm bà con dòng họ nhà tôi vì từ nhỏ trong thâm tâm tôi gia đình, anh chị em, cô, chú, bác, cậu, mẹ, cha, những thành viên khác trong gia đình, quê hương đất nước mới là quan trọng. Tôi cũng thích giúp đỡ bạn bè (nhưng ít giúp lắm vì mấy bạn của tôi ít khi gặp khó khăn). Nói tóm lại, trong thâm tâm tôi lúc tôi còn nhỏ chỉ có tình cảm gia đình, thành viên trong cái đại gia đình của tôi, bạn bè tôi (những người bạn tốt), quê hương tôi, sự nghiệp học hành, sức khỏe mới là quan trọng (tuy nhiên, gia đình quan trọng nhất). Trong suốt các năm học cấp 1 và 2 tôi đều như thế cả. Trong những năm học cấp 1 và 2, tôi học rất giỏi.Tôi cũng ít đi ra ngoài chơi như trước. Cô giáo thường quan tâm đến tôi. Hế mỗi lần tôi đứng lên phát biểu một vấn đề gì đúng là cô cho điểm 10 liền, còn các bạn khác thì không được cô cho điểm theo kiểu như thế như thế. Tôi học giỏi nhất là môn toán. Suốt trong những năm học cấp 2 đó, chỉ có tôi là người thường xuyên đạt điểm 10 môn toán nhất. Các bạn ấy còn cho là tôi nhờ có mấy thầy cô nâng đỡ mới được như thế chứ tôi không có thực tài gì. Sang những năm học cấp 3, tôi học hành vẫn bình thường. Tôi vẫn thường xuyên ở nhà và ít đi chơi như trước. Lúc học cấp 3, tôi thường đi ra ngoài lớp chơi và hiếm khi nào chơi chung với các bạn học trong lớp. Tôi lại thường xuyên ngồi bàn đầu dù là tôi là một người có chiều cao lý tưởng (183 cm), ngồi một mình. Thực tế thì vị trí ngồi của tôi không ảnh hưởng xấu gì đến ai (tôi ngồi ở các dãy bìa, sát vách tường). Tôi thường ra ngoài lớp, chơi với một vài bạn nữ khác lớp, chọc các bạn ấy. Điều này khiến cho các bạn ấy tưởng là tôi đang yêu các bạn gái nào đó trong trường. Nhưng thực tế thì tôi không yêu các bạn ấy. Tôi chỉ xem các bạn ấy như một người bạn bình thường mà thôi. Lúc học cấp 3, tôi còn thường xuyên phát biểu trong lớp học. Hễ thầy cô hỏi một vấn đề gì là tôi trả lời ngay vì tôi đã xem bài trước ở nhà. Trong khi đó, các bạn học chung lớp với tôi lúc đó không xem bài trước ở nhà nên không trả lời được. Lớp học chỉ có một mình tôi và cô nói chuyện mà thôi. Tôi còn nhớ lúc đó, tôi thường xuyên mặc áo blouse (loại áo mà mấy nhà khoa học luôn mặc khi đi vào phòng thí nghiệm) khi tôi đi vào phòng thí nghiệm chung với mấy bạn học chung lớp 10, 11, 12. Mà các bạn ấy lại không bao giờ mặc loại áo blouse đó khi đi vào phòng thí nghiệm. Tôi thường hay thích làm những chuyện đặc biệt, những chuyện mà người khác không bao giờ làm. Mấy bạn học chung lớp với tôi lúc đó nói tôi không hòa đồng với lớp. Chính vì vậy mà mấy bạn ấy rất ghét tôi. Xét về học hành thì tôi học khá tốt (chỉ dở có môn văn). Thật tế thì lúc đó tôi không biết phải cư xử thế nào cho phải khi mình sống trong một tập thể, tôi cũng không biết hòa đồng là gì (sau này tôi mới hiểu thế nào là hòa đồng). Sau khi tốt nghiệp cấp 3 xong, tôi học đại học tại chức được 3 năm. Ngay từ năm thứ nhất khi còn học ở đại học tại chức (năm 2006), ba mẹ tôi đã làm mai (mai mối, giới thiệu người yêu) tôi cho một người con gái của một người bạn thân với ba mẹ tôi. Người con gái ấy tên là Kim Loan. Kim Loan rất đẹp, dễ thương, đạo đức tốt, học hành tương đối tốt, học lớp 12. Khi có được một cơ hội để có được một người bạn gái tốt như thế, tôi quyết tâm học hành hơn trước nhiều. Chính vì thế mà trong nhiều năm liền, tôi học hành rất khá. Lúc còn học ở đại học tại chức, tôi  vẫn có biểu hiện như hồi trước. Nghĩa là tôi vẫn cứ ở nhà học bài và ít đi chơi. Lúc đó, tôi còn không hiểu là khi bạn bè mình bao mình một chầu ăn là mình phải bao lại nó một chầu khác, cũng không hiểu là khi đi ăn chung với một người nào đó thì mình không nên để người ta trả tiền cho mình mà mình phải là người trả tiền. Tất cả những phép giao tiếp đó tôi đều không biết. Lúc đó, tôi cảm thấy mình quá thiếu kinh nghiệm sống. Tôi thấy học ở đại học tại chức không ổn nên chuyển sang học ngành cử nhân anh văn của trường cao đẳng hiện nay tôi đang theo học. Anh văn vốn là sở trường của tôi. Tôi đã có bằng C Anh văn từ lâu rồi nên ngay từ năm thứ nhất học ở cao đẳng tôi đã bộc lộ rõ là tôi là người giỏi tiếng Anh. Những cô giáo dạy bằng C Anh văn cho tôi trước đây chính là những người đang dạy tiếng Anh cho tôi ở trường cao đẳng đó. Các cô biết tôi đã có bằng C tiếng Anh nên cô xin trường cho tôi được miến một số môn mà tôi đã học khi học bằng C. Các cô đi đâu cũng khen tôi là một người sinh viên đàng hoàn, đứng đắn, học giỏi. Điều này làm cho các bạn gái sinh viên chuyên ngành cử nhân anh văn thuộc tất cả các khoa tìm đến tôi nhiều dữ lắm. Ngay cả khi tôi  không khỏe trong người các bạn ấy cũng tìm tới (nhưng thực tế thì các bạn ấy đâu biết là lúc đó tôi không khỏe trong người). Chính vì vậy mà tôi đã có những thái độ cư xử rất là không phải với các bạn ấy. Ngay lúc tôi cảm thấy mệt mà cá các bạn ấy cũng tìm tới nữa. Mà như vậy thì dễ làm tôi cư xử không phải với tất cả các bạn ấy lắm. Các bạn học chung lớp với tôi, chung khóa, khác khóa đều ghét tôi vì cử xử rất không phải với tất cả mọi người. Trong năm đầu tiên học ở cao đẳng, tôi thường xuyên phát biểu trong lớp. Hễ cô mới vừa hỏi một vấn đề gì là tôi trả lời ngay. Trong lớp vẫn chỉ có một mình tôi và cô nói chuyện. Khi cô yêu cầu nguyên lớp làm một bài tập gì là tôi lên bảng làm ngay bài tập đó. Chẳng những làm mà còn một mình tôi làm hết mấy bài đó. Điều này khiến cho tất cả các bạn trong lớp không học được gì. Có bạn còn nói chính điều này làm cho mấy bạn trong lớp tôi thua tôi nhưng trong lòng không phục vì các bạn ấy chưa kịp lên bảng làm bài thì tôi đã làm hết tất cả những bài ấy trên bảng rồi. Có những cái các bạn ấy không biết phải làm sao mà tôi lên bảng làm thì các bạn ấy không nói để làm gì, nhưng ngay cả những cái các bạn ấy biết mà tôi cũng lên bảng làm trước các bạn ấy khiến cho các bạn ấy không có cơ hội lên bảng làm bài. Vì vậy mà các bạn ấy thua tôi mà trong lòng không phục. Chính vì vậy mà các bạn ấy còn nói tôi là cái thằng biết mà không chỉ bạn bè, để dành những cái mình biết để giành lên bảng kiếm điểm với mấy bạn ấy. Lớp tôi là lớp Anh văn nên tôi phải thường xuyên nói tiếng Anh. Tôi nói đến mức tiếng Anh thâm nhập vào đời sống hằng ngày của tôi. Cứ sau mỗi giờ học tiếng Anh là tôi cũng nói tiếng Anh luôn. Khi bước ra khỏi lớp là tôi cũng nói tiếng Anh khi có một ai đó hỏi tôi một vấn đề gì bằng tiếng Việt. Bản chất ngành tôi đang học đòi hỏi tôi phải học thêm một chuyên ngành thứ 2 (vì các bạn cũng rõ là hiện tại không có vị trí nào của một công ty cần sinh viên cử nhân Anh văn). Sang năm là tôi 24 tuổi, học năm thứ 3. Nghĩa là năm sau, tôi phải ra trường. Nếu mà ra trường ngay năm 24 tuổi thì tôi vẫn còn nằm trong độ tuổi phải đi nghĩa vụ (nghĩa vụ quân sự ấy mà). Mà tôi đã trúng tuyển nghĩa vụ một lần rồi. Chỉ là vì tôi nhận lệnh gọi nhập ngũ sau khi nhận được đơn trúng tuyển vào trường cao đẳng chính qui mà tôi đang học nên tôi không phải đi nghĩa vụ. Như vậy thì năm sau, khi tôi tốt nghiệp, tôi vẫn nhận lệnh khám sức khỏe để đi nghĩa vụ nữa. Và rất có thể tôi sẽ trúng tuyển đi nghĩa vụ lần 2. Đi nghĩa vụ tới 18 tháng. Như vậy, nếu như sau khi tôi tốt nghiệp mà phải đi nghĩa vụ thì sau 18 tháng đi nghĩa vụ xong tôi sẽ quên hết những gì đã học trong trường cao đẳng. Sự việc này sẽ không tốt cho tôi vì nếu tôi quên hết các kiến thức đó thì làm sao tôi liên thong lên đại học, làm sao tôi đi làm được. Mà bản thân tôi thi cũng không thích đi nghĩa vụ.  Thêm một việc nữa là ba tôi bao giờ cũng muốn con mình thi đậu vào Trường Đại học Cần Thơ. Bản thân tôi thì không đậu đại học. Nếu bây giờ tôi không có bằng đại học, không học hành đàng hoàn chắc ba mẹ buồn lắm. Chính vì vậy mà tôi đã và đang học một khóa luyện thi đại học vào ban đêm (trừ tối thứ 7 và tối chủ nhật). Riêng chủ nhật thì tôi học luyện thi vào sáng và chiều. Ban ngày, tôi phải đi học 2 buổi ở cao đẳng. Học 3 buổi một ngày khiến tôi rất mệt. Một phần nữa là tôi  đã mắc phải chứng loãng xương từ nhỏ (thiếu canxi trầm trọng do bị rối loạn tuyến nội tiết mà muốn trị dứt điểm triệu chứng này thì phải lên tận thành phố Hồ Chí Minh lận mà nhà tôi thì không thể làm việc đó được vì nếu đi thì ai lo chuyện nhà). Tôi rất mệt, không có đủ thời gian để lo mấy chuyện của lớp học ở trường cao đẳng và mấy chuyện ở lớp luyện thi đại học. Nói tóm lại, bây giờ tôi cũng chỉ như hồi đó: học, học, học và học suốt ngày và không đi chơi mà thôi. Tôi học đến độ thức tới 2 giờ khuya, sáng thức dậy lúc 6 giờ. Học riết mà bề ngoài của tôi trở nên xấu đi. Mặt tôi có nhiều mụn (nhìn thấy đáng sợ lắm). Chính việc học 3 buổi/ngày này làm tôi không thể nào hòa đồng với bạn bè. Cụ thể hơn là tôi không thể tham gia bất cứ một phong trào nào của lớp tôi hay giúp đỡ một bạn nào khác trong lớp. Thỉnh thoảng, nếu có đi  thì tôi chỉ đi thăm bà con dòng họ thuộc gia đình tôi (nhưng mà 2 hoặc 3 tháng mới đi thăm). Các bạn trong lớp học cao đẳng nói tôi rất tự cao, hay nổ, không hòa đồng, ăn nói có phần vô duyên nữa (chẳng hạn như tôi thường hay ngắt lời các bạn ấy khi nói chuyện, cô vừa hỏi một câu gì là tôi trả lời ngay, có khi cô chưa nói xong gì hết là tôi nói rồi). Giọng nói tiếng Anh của tôi thì rất khó nghe. Các bạn học chung lớp cao đẳng với tôi biết tôi học tiếng Anh khá tốt, có bằng C rồi. Mấy bạn ấy cho là tôi ỷ giỏi, ỷ có bằng C nên mới làm bộ nói cho khó nghe. Cũng có người cho là tôi muốn khoe bằng cấp của mình nên mới nói tiếng Anh nhanh, cố tình phát âm tiếng Anh khó nghe. Nhưng thực sự thì tôi chỉ nói chuyện thoải mái bình thường thôi. Tôi đâu có cố tình nói tiếng Anh nhanh, khó nghe gì đâu. Đó chẳng qua chỉ là những khả năng của tôi từ trước đến giờ mà thôi. Trong những khả năng nói tiếng Anh đó, có những cái trời phú cho tôi (nghĩa là bẩm sinh đã có mà). Các bạn ấy nói tôi là người khoe khoang, luôn khoe bằng C của mình. Tôi không hiểu tại sao mấy bạn ấy lại nói như vậy nữa. Mà tôi nhớ là tôi không bao giờ nói với người khác về chuyện trình độ học vấn của mình cũng như bằng cấp của mình mà. Còn chuyện nhiều người biết tôi có bằng C là do cô giáo đi nói với mấy người khác như đã kể ở trên. Còn chuyện tự cao thì tôi không biết tại sao mấy bạn ấy lại nói tôi tự cao nữa. Riêng việc tôi nổ, tôi chỉ nổ trong lúc nói chơi mà thôi. Mấy bạn học chung lớp Anh văn nói tôi nói với mọi người xung quanh là tôi là  một người đẹp trai, con trai một tỷ phú, thông minh, học giỏi, khỏe mạnh, đạo đức tốt (tôi nhớ là có một lần tôi có nói với một bạn gái trong lớp như thế). Nhưng tôi nhớ tôi chỉ nổ trong lúc tôi nói chơi thôi mà. Mấy bạn đó còn nói tôi là người hay sống trên mây, nghĩa là tối ngày cứ mơ tưởng một thế giới tốt đẹp (mình là người tài giỏi, thông minh, có bạn gái tốt…) nên có khi làm việc không tập trung. Điều này đúng, vì thật ra tôi cũng có thường xuyên mơ mộng mấy chuyện này. Nói chung là mấy bạn ấy ghét tôi lắm. Đó là xét về việc giao tế với bạn bè trong lớp. Thực tế, tôi thường chơi với mấy đứa cháu của tôi ở nhà (mấy đứa cháu đó khoảng chừng 5 hoặc 6 tuổi thôi hà). Khi đi học, tôi thường thích làm những chuyện đặc biệt. Tới bây giờ cũng vậy, tôi thường xuyên đem theo 3 chai nước (mỗi chai loại 500 ml) mỗi buổi học. Ngay cả khi đi ra quán nước tôi cũng đem 3 chai nước đó theo. Xung quanh tôi không có ai mang theo 3 chai nước như thế  khi đi học hay đi ra quán nước. Tôi còn thích chứng tỏ cho người ta thấy mình có những cái hay, cái tốt mà những cái tốt đó thì chỉ có tôi mới có. Hoặc có khi tôi muốn chứng tỏ cho thiên hạ biết tôi biết những điều hay, điều tốt và những cái hay, cái tốt đó chỉ có mình tôi biết thôi. Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại. Tôi rất thích chơi với những người bạn siêng học, đạo đức tốt. Tôi rất ghét những bạn đạo đức không tốt (chẳng hạn như có người yêu rồi mà còn yêu một người khác, làm biếng, không lo học hành…). Mà mấy bạn trong lớp tôi đa số đều mê chơi, không lo chuyên tâm học hành. Ngay cả những cô giáo dạy lớp tôi cũng có nhận xét như vậy. Chính trong những giờ học trên lớp, tôi thường nghe mấy bạn đó xin phép cô giáo cho về sớm cỡ 45 phút không hà. Có khi mấy bạn đó còn xin cô nghỉ học chỉ để đi chụp hình mấy thành viên trong lớp hà. Mới vừa hết tết Nguyên Đán rồi mà mấy bạn đó còn đòi cô giáo cho nghỉ học mấy tiết để nghe cô nói chuyện chơi hoặc đi chơi, chụp hình. Mà bạn biết rồi đó, chúng ta không nên chơi với những bạn chỉ lo chơi như thế vì ông bà ta có câu nói là gần mực thì đen và gần đèn thì sáng mà. Tôi sợ nếu chơi với những bạn chỉ biết lo chơi như thế thì chính mình cũng sẽ chỉ biết lo chơi như thế. Chính vì vậy mà tôi không muốn giao tiếp với mấy bạn đó, không muốn giúp đỡ mấy bạn đó dù chỉ là một việc nhỏ nhặt không tốn nhiều tiền và thời gian. Không biết có phải vì những việc làm như thế mà mọi người nói tôi là không hòa đồng trong lớp hay không nữa.
Còn về chuyện tình cảm lứa đôi. Tôi còn nhớ là ngay từ khi tôi học năm thứ nhất ở cao đẳng có một bạn gái tên Trúc (học chung lớp với tôi) rất yêu tôi (mấy bạn học chung lóp với tôi cũng biết chuyện Trúc yêu tôi nữa) . Trúc là một người con gái học dở. Chính Trúc cũng biết là Trúc học dở. Tôi từng đọc một bức thư Trúc viết cho tôi để tỏ tình với tôi. Tôi thấy Trúc viết sai chính tả quá nhiều. Từ đó, tôi biết Trúc là một người con gái học rất dở. Mà quan điểm của tôi là tôi chỉ yêu một người con gái có đủ cả các yếu tố sau (thiếu một điều cũng không được): học giỏi, có bằng cấp đại học (về việc này thì người đó làm sao để có bằn đại học cũng được miễn là phải có bằng đại học do chính mình bỏ công sức học tập chứ không phải là gian lận trong thi cử hay mua bằng mà có được bằng đại học), có đạo đức tốt, sức khỏe tốt. Chính Trúc và mấy bạn gái khác trong lớp cũng biết những yếu tố đó của một người con gái tôi yêu nên Trúc rất buồn. Chính Trúc cũng chủ ý nhắn tin cho tôi. Tôi lại đáp lại Trúc một câu ngắn ngủn: “nếu bạn có nhắn tin cho tôi thì làm ơn nhắn tin trước 21 giờ tối”. Sau khi tôi đọc lá thư Trúc tỏ tình cho tôi, tôi không nói chuyện, nhắn tin, gọi điện thoại cho Trúc dù chỉ là một câu (mấy bạn học chung lớp với tôi đều biết là tôi nói với Trúc một câu ngắn ngủn“nếu bạn có nhắn tin cho tôi thì làm ơn nhắn tin trước 21 giờ tối” và chuyện tôi không nói với Trúc, không nhắn tin cho Trúc dù chỉ một câu). Sở dĩ tôi không nói hay không nhắn tin cho Trúc dù chỉ một câu như thế là vì tôi biết Trúc học dở. Mà bản thân mình tôi thì tôi nghĩ chọn người yêu cho mình thì mình không thể chọn người học dở được (nhất là những người biết mình học dở mà chỉ lo yêu thôi, không lo học như Trúc). Tôi chê Trúc. Tôi không biết phải cho Trúc như thế nào về sự thật phủ phàng là tôi không yêu Trúc. Với tôi thì im lặng là vàng. Vì vậy mà tôi quyết định không nói với Trúc, nhắn tin cho Trúc dù chỉ là một câu. Như tôi đã nói ở trên, ba mẹ tôi có giới thiệu, làm may tôi cho một cô gái tên Kim Loan ngay khi tôi còn học năm thứ nhất ở đại học tại chức và Loan là một cô gái xinh đẹp, dễ thương, học hành khá tốt, đạo đức tốt… . Tôi thật sự rất thích Loan. Chính vì vậy mà tôi đã ra sức học hành cho đàng hoàn hơn trước nhiều (trước đó tôi đã chuyên tâm học hành, khi gặp Loan tôi còn chuyên tâm học hành hơn vì thực tế tôi lúc nào cũng chuyên tâm học hành dù là có tình yêu nam nữ hay không). Tôi và Loan vẫn thường xuyên giữ quan hệ bạn bè với nhau rất tốt. Nhà tôi ở trong thành phố, còn Loan thì ở miệt vườn. Hai nhà ở cách xa nhau gần 15 km. Tôi thì lúc đó chưa sử dụng xe honda thành thục nên không thể vô nhà Kim Loan để gặp Loan được. Tôi chỉ giao tiếp với Loan bằng hình thức nhắn tin và gọi điện thoại mà thôi (cỡ 3 tháng tôi mới nhắn tin cho Loan 1 lần). Tôi đã yêu Loan vào lúc gặp đầu tiên đó. Tôi lại hiểu rằng một người con gái không thể trao thân gửi phận cho một người con trai không có sự nghiệp hay bằng cấp gì trong tay. Nên tôi quyết tâm, chuyên tâm học hành để có một tấm bằng. Lúc đó, tôi thật sự chuyên tâm học hành. Suốt ngày, tôi chỉ có học, học và học mà thôi. Cũng chính vì chuyên tâm học hành mà tôi quên bẵng luôn là mình có một người bạn gái (chỉ là một bạn gái bình thường thôi chứ không phải người yêu) tên Loan. Và thậm chí lúc đó tôi còn yêu một vài người con gái khác bên đại học tại chức (yêu mà vẫn chuyên tâm, chú ý vào chuyện học hành như thường đó nghe). Bản thân mình lại không thể gặp trực tiếp Loan để lo cho Loan được (do bận việc lo cho sự nghiệp học hành của tôi, nhà Loan xa tôi, lại đi đường vườn rất nguy hiểm mà tôi thì sử dụng xe honda chưa rành). Mà bản thân mình thì thường phải giao tiếp với một số bạn gái khác trong lớp dẫn đến mình yêu một số bạn gái khác bên đại học tại chức thế kia. Tôi yêu Loan ngay khi gặp Loan lần đầu. Tôi thấy thứ tình cảm ấy không có thực tế chút nào vì khi yêu thì mình phải biết rõ tính nết của người kia như thế nào mới yêu. Tôi mới gặp Loan lần đầu thì làm sao biết được Loan là con người như thế nào được. Tôi nghĩ là Loan cũng sẽ suy nghĩ giống như tôi. Chính vì vậy mà sau này tôi không còn yêu Loan nữa (lúc đó, tôi không nói chuyện tôi đã yêu Loan và muốn chấm dứt chuyện yêu Loan cho ai nghe). Tôi chỉ coi Loan như là một người bạn bình thường mà thôi. Như đã kể, có một thời gian tôi quên bạn Loan đi mà yêu một người khác. Lúc đó, tôi yêu Cẩm Hà (một người bạn vong niên của mẹ tôi). Hà nhỏ hơn tôi một tuổi. Hà biết tôi yêu Hà nhưng tôi chưa nói cho mẹ tôi biết là tôi yêu Hà. Tôi yêu mà vẫn chuyên tâm học hành đó nghe nên kết quả học tập của tôi vẫn rất tốt. Hà nói là Hà phải về quê lấy chồng. Hà không thể yêu tôi được vì tôi là người chưa có sự nghiệp trong tay, lại không chuyên tâm học hành (về cái này thì Hà lầm rồi. Lúc đó, tôi vẫn chuyên tâm học hành như thường). Sau khi thất bại trong tình yêu của tôi với Cẩm Hà, tôi lại nhớ đến Loan. Tôi muốn yêu Loan trở lại. Tôi đã hẹn Loan ra một quán cà phê và nói là yêu Loan. Loan không tin là tôi yêu Loan. Loan cho rằng tôi nói dóc vì ai đời lại gặp trực tiếp mới có một lần còn mấy lần kia thi nhắn tin cho nhau mà đã yêu Loan rồi. Tôi cảm thấy mấy chuyện tình cảm này của tôi rất thất bại. Khi chuyển sang học cao đẳng, tôi lại yêu một bạn tên Lê Thị Vân An (học chung lớp Cao đẳng Anh văn với tôi). Bạn ấy biết tôi học giỏi, là một người chuyên lo cho sự nghiêp nên bạn ấy cũng không chê tôi chỉ có điều là bạn ấy đã có người yêu rồi. Chính điều này làm cho tôi rất buồn. Nhưng lúc đó, tôi nghĩ là tôi là con trai phải đặt sự nghiệp lên hàng đầu, phải biết lo cho công danh của mình. Nhưng điều này thì tôi đã làm được rồi. Tôi cũng nghĩ rằng mình cần phải có công danh sự nghiệp cho tốt trước thì mới có người yêu được chứ. Còn chuyện tình yêu thì con gái trên đời này thiếu gì. Yêu không được người này thì yêu người khác. Có gì đâu mà lo. Nhiều người bạn học chung lớp hỏi tôi tiêu chuẩn bạn gái của tôi là gì. Tôi đã trả lời họ: “tiêu chuẩn bạn gái của tôi là một cô học giỏi, đạo đức tốt, sức khỏe tốt. Thiếu một trong 3 điều đó là không được. Tôi thà chết chứ không chịu có một bạn gái học dở, trung bình, hoặc khá”. Có lẽ, cũng chính điều này mà các bạn ấy nói tôi tự cao. Về quan niệm chọn đối tượng khi yêu, tôi không như các bạn trai khác là phải chọn một bạn gái mà tình yêu của mình với người bạn gái đó phải là mối tình đầu của người con gái đó. Đối với tôi, chỉ cần người con gái đó có đạo đức tốt, học hành đàng hoàng, học khá hoặc giỏi, sức khỏe tốt là đủ rồi. Thành thực thì tôi không biết là những tiêu chuẩn về người bạn gái như trên của tôi có gì sai hay không mà tất cả mọi người đều yêu cầu là tôi phải bỏ tiêu chuẩn đó đi. Sau đó, tôi lại thương một người con gái khác tên là Nguyễn Thị Bích Vân. Bạn Vân cũng học chung lớp Cao đẳng Anh văn với tôi và Vân An. Lúc đó, Vân là một người con gái học rất giỏi nhưng Vân rất tự ti. Bạn Vân tự ti là vì Vân là người con gái đến từ Sóc Trăng. Mà ở tỉnh lẻ như Sóc Trăng thì dạy học dở lắm. Ở đó, người ta không dạy các công thức hay quy tắc gì cho học sinh cả. Họ chỉ đưa ra các đáp án rồi cho học sinh học thuộc lòng. Khi đi thi, các câu hỏi trong đề thi của các trường ở tỉnh Sóc Trăng đều nằm trong các câu hỏi của đề cương. Chính vậy mà một người học sinh ở tỉnh Sóc Trăng có trí nhớ tốt là có thể học thuộc các đáp án được rồi và từ đó có thể đạt đuợc thành tích cao trong học tập. Vân từng được các thầy cô dạy như thế khi còn ở Sóc Trăng. Khi Vân lên thành phố Cần Thơ, nơi tôi đang học, Vân gặp mấy người bạn xinh xắn hơn mình, học giỏi hơn mình Vân mới thấy tự ti. Khi Vân học chung trường cao đẳng với tôi, Vân thấy tôi có thể làm được rất nhiều bài tập tiếng Anh, giải thích được đáp án cũng như nắm được những qui tắc của tiếng Anh (như là chia thì hay chia động từ chẳng hạn). Những qui tắc đó phải nói là rất là cơ bản đối với tôi nhưng Vân không hề biết. Chính vì vậy mà Vân rất tự ti. Lúc đó, tôi không hề biết Vân là người tự ti như thế. Tôi chỉ thấy Vân là một người con gái rất tốt, học hành tốt, chỉ có điều là rất ốm và rất lùn mà thôi. Theo tôi, lúc đó, chỉ là Vân tự ti, tự thấy mình học không giỏi thôi chứ thực tế thì Vân học rất giỏi. Tôi từng tỏ tình với Vân. Nhưng Vân đã từ chối tình yêu của tôi và chấp nhận làm bạn gái của một người con trai khác học chung lớp với tôi và Vân. Vân từng nói với tôi là Vân không yêu tôi chỉ vì một lý do đơn giản là tôi xấu trai, mụn nhiều, không thể hòa đồng cùng mọi người, học hành không giỏi. Lúc đó, tôi cảm thấy tự ti lắm. Tôi từng viết một lá thư cho Vân (tôi đưa lá thư này cho Vân ngay trong lớp học) để bày tỏ chuyện tình cảm của mình một lần nữa. Chính lúc tôi đưa bức thư này cho Vân, Vân đã đưa bức thư này cho người cho bạn Vân An và Diễm Phương xem vì Phương và An đòi Vân đưa cho Phương và An xem bức thư đó (chính Vân cũng biết là bức thư này là của tôi gửi cho Vân vì tôi đã nói với Vân là bức thư này là chính tôi viết để gửi cho Vân và Vân cũng đã đọc được cỡ phân nửa bức thư rồi). Tôi rất giận Vân vì chuyện riêng tư của tôi sao lại để cho người khác xem. Tôi giận luôn An và Phương vì đã xem những vấn đề riêng tư của người khác. Tôi còn giằn co với Phương và An chỉ với một mục đích thật đơn giản là đòi lại cho bằng được bức thư ấy. Thậm chí, tôi còn nổi nóng lên và giật điện thoại di động 16 triệu của Phương (giật ngay trên lớp) và nói: “nếu Phương không trả bức thư ấy lại cho tôi thì tôi không trả lại cái điện thoại di động cho Phương đâu”. Tôi còn đòi là Phương một tay trả cho tôi bức thư đó, một tay nhận điện thoại của tôi mà Phương không chịu. Bạn bè trong lớp năn nỉ tôi mãi, nói mãi mà tôi không trả lại cái điện thoại đó cho Phương. Bạn bè còn hứa là Phương sẽ trả lại cái thư đó cho tôi khi tôi chịu trả lại cho Phương cái điện thoại đó. Nhưng tôi đâu có tin những gì bạn bè nói. Tôi còn đòi họ phải đưa ra bằng chứng để chứng minh là Phương sẽ trả thư cho tôi khi tôi đưa điện thoại cho Phương. Sự việc giằn co đó kéo dài mãi đến hết giờ chơi tôi mới chịu trả lại cái điện thoại đó cho Phương và nhận lại bức thư của mình. Từ đó, Phương giận tôi luôn. Giận tới cả tháng lận đó. Tôi cứ năn nỉ Phương tha cho tôi hoài (chỉ vì tôi thật sự biết là mình đã sai vì mình không nên nóng tính quá như thế) mà Phương không chịu tha. Kể từ khi việc giữa tôi và Phương chấm dứt, tôi không còn thích một bạn nữ nào trong lớp mình nữa. Xét đến bạn lớp trưởng lớp Anh văn của tôi. Bạn lớp trưởng ấy là một bạn gái. Lúc đầu, bạn ấy cũng thích tôi lắm. Nhưng sau này, lớp trưởng không thích tôi nữa hay nói đúng hơn là bạn ấy rất ghét tôi. Có lần, tôi đã trực tiếp hỏi bạn ấy là tại sao bạn ghét tôi dữ vậy. Lần đó, bạn ấy đã thực sự trả lời như vầy: “Bạn bớt nổ một chút đi. Tôi đồng ý với bạn là bạn là một người con trai giỏi tiếng Anh trong lớp này. Cứ mỗi lần nói chuyện tiếng Anh với bạn là bạn nói chuyện tiếng Anh nhanh như gió, phát âm đúng và rất khó nghe. Còn mấy bạn trong lớp thì mới tốt nghiệp lớp 12 thôi à. Mấy bạn ấy dở hơn bạn nhiều. Chính bạn cũng biết mấy điều này mà. Mấy bạn ấy nói là nói chuyện với bạn bằng tiếng Anh là bạn nói nhanh đến nỗi cô giáo còn nghe không kịp. Bạn giỏi thì bạn nói nhanh đã đành nhưng bạn cũng phải để ý đến người khác một chút chứ. Bạn nói tiếng Anh nhanh nhưng cũng phải để cho người khác nghe với chứ. Thêm một điều nữa là tôi thấy bạn khá là vô duyên đấy. Một số lần khi tôi nói chuyện với Cảnh là bạn cứ chen vào và nói với tôi hoặc Cảnh chuyện riêng của bạn. Bởi vậy, tôi và Cảnh không thể bàn công chuyện được. Mấy lần cô yêu cầu lớp lên bảng là bạn lên bảng làm hết các bài tập luôn. Cũng như mấy lần cô hỏi lớp mình mấy câu hỏi là bạn lại xung phong trả lời hết mấy câu hỏi của cô ngay khi mấy cô vừa mới đặt câu hỏi xong. Chuyện này làm cho mấy bạn trong lớp không thể nào làm bài tập ở trên lớp để cho cô sửa mấy bài tập cho mấy bạn ấy được. Chính vì vậy mà mấy bạn ấy thua bạn mà không phục bạn. Có mấy lần bạn bàn chuyện của lớp mình là bạn nói toàn là những ý kiến gì đâu không hà. Những ý kiến mà bạn đưa ra không hề giúp cho lớp giải quyết vấn đề được. Bạn không giải quyết được những vấn đề gì cho lớp mình hết. Tôi còn nghe mấy bạn khác nói là bạn hay nổ nữa. Bạn Yến trong lớp mình nói là có một lần có mấy anh chị ở mấy khóa trước tới tìm bạn. Lúc đó, mấy anh chị ấy nhờ bạn Yến kêu bạn ra để nói chuyện với mấy anh chị đó ấy mà. Bạn Yến nói là chính bạn Yến nghe bạn nói là chắc là trong lớp mình chỉ có mình bạn là đạt được điểm 10 trong môn Anh văn mà thôi. Từ đó, mấy bạn trong lớp và Yến nữa ghét bạn luôn”. Sau này, tôi còn thích một cô gái tên Thùy. Thùy là bạn của em gái tôi. Thùy nhỏ hơn tôi độ 3 tuổi. Trước đây, Thùy là người yêu của em trai tôi (chỉ là em bà con thôi). Say này, Thùy và em trai tôi chia tay nhau chỉ vì không hợp tính tình. Thùy cũng từng gặp tôi và em trai tôi nhiều lần. Thời gian gần đây, lúc sau khi Thùy và em trai tôi không còn yêu nhau nữa, tôi có yêu Thùy. Lúc tôi yêu Thùy chính là lúc dịp tết Nguyên Đán năm 2010 này. Vào dịp tết đó, Thùy, anh hai của tôi và một người bạn trai của anh hai có tổ chức bán bông cho ngày tết. Bản thân anh hay của tôi thì phải thi trước tết Nguyên Đán mấy ngày mà không chịu lo ở nhà ôn thi nên ở nhà không ai đồng ý cho anh bán bông cả (trong số những người không đồng ý đó có cả tôi). Tuy nhiên, khi anh tôi bán bông thì mấy người trong nhà tôi cũng ra chỗ tiệm bông của anh để chơi với mấy anh chị ở đó hoặc tiếp anh được chút nào thì tiếp. Còn phần tôi, do một phần là phải đi học 3 buổi/ ngày nên tôi không thể tiếp anh được trong chuyện bán bông này. Phần là tính tình tôi rất dứt khoát (hễ cái gì tôi biết không nên làm là tôi dứt khoát không làm và sẽ cố gắng hết sức để làm sao từ bỏ những việc không nên làm đó) nên tôi dứt khoát không tiếp anh tôi trong chuyện bán bông này vì chuyện bán bông này hoàn toàn không có lợi cho anh tôi như đã kể ở trên. Thùy và mấy bạn khác của anh tôi thấy tôi sao không có một chút tình cảm gia đình gì. Anh mình bận bán bông mà không chịu ra giúp anh một chút gì hết. Mấy người bạn bán bông với anh tôi thấy tôi sao không biết hòa đồng với mọi người gì hết. Mấy ngày gần tết, tôi có ra chỗ tiệm bán bông của anh tôi chơi. Tôi không biết là từ cái ngày tôi ra tiệm bông của anh tôi chơi mấy người bán bông chung với anh tôi và cả Thùy nữa có thay đổi cách nhìn về tôi hay không. Cũng từ lúc tôi ra tiệm bông của anh tôi chơi, tôi thật sự chứng kiến toàn bộ thái độ của Thùy lúc bán bông nên tôi mới yêu Thùy. Bây giờ, Thùy học chung trường cao đẳng với tôi. Thùy hiện đang là sinh viên năm thứ nhất của trường đó. Còn tôi thì là sinh viên năm thứ 2. Thùy mới vừa thi học kỳ một xong mà thôi. Khi Thùy đi thi, tôi lo cho Thùy lắm. Thường là sinh viên năm thứ nhất không nắm rõ mọi qui định của trường nên tôi cũng không ngần ngại giới thiệu hết toàn bộ những nội qui của trường cho Thùy nghe. Hàng ngày, lúc Thùy đi thi và lúc Thùy gần thi, tôi thường xuyên điện thoại, nhắn tin cho Thùy để động viên Thùy, trấn an Thùy để Thùy bớt run, hồi hộp và nhắc nhở Thùy những việc cần phải làm trước lúc đi thi. Việc nhắn tin này cũng không tốn nhiều thời gian lắm, chỉ có 10 phút hoặc 15 phút thôi. Tôi thường hay nhắn tin lúc 12 giờ trưa (vì thời gian Thùy thi là 13 giờ 15). Cứ mỗi lần Thùy thi xong là tôi lại nhắn tin hỏi thăm Thùy xem Thùy có làm bài được hay không. Nếu Thùy làm bài được thì tôi nhắn tin chúc mừng Thùy còn nếu Thùy làm bài không được thì tôi nhắn tin chia sẻ nỗi buồn với Thùy, an ủi Thùy. Nhưng sao Thùy có vẻ không có cảm động gì trước sự quan tâm của tôi. Trái lại, Thùy còn có vẻ thích một người con trai khác. Mà người con trai này hiện là một bác sĩ. Nhưng đứng trước chuyện của tôi với Thùy, tôi thấy mình có 2 sự lựa chọn: một là tôi tiếp tục yêu Thùy, hai là nên chấm dứt chuyện yêu Thùy. Nếu như tôi tiếp tục yêu Thùy hay Thùy chấp nhận làm bạn gái của tôi thì chuyện gì sẽ xảy ra đây? Tôi thấy tôi đang học năm thứ 2. Sang năm là tôi phải làm luận văn tốt nghiệp để ra trường rồi. Bạn thử nghĩ xem nếu như tới năm thứ 3 tôi mới cố gắng học thì mọi việc đã muộn màng rồi. Vì tới năm đó là năm tôi tốt nghiệp. Mà bây giờ mà không cố gắng học thì tôi sẽ bỏ qua mấy kiến thức của năm thứ 2. Kiến thức của năm thứ 2 sẽ là nền tảng cho năm thứ 3. Nếu bây giờ tôi mà không lo học thì sang năm thứ 3 sẽ bị mất kiến thức cơ bản. Từ đó,  tôi  phải vừa học năm thứ 3 vừa lo ôn lại kiến thức năm thứ 2. Việc này mệt lắm. Hoặc là tôi sẽ ở lại học năm thứ 2 luôn. Nếu như bây giờ tôi tiếp tục thương Thùy thì vừa lo chuyện tình yêu, vừa lo học 3 buổi, tôi e rằng tôi không thể lo hết mấy chuyện này được. Vì bản thân tôi chỉ học 3 buổi thôi mà còn cảm thấy mệt như tôi đã nói ở trên. Mặt khác, tôi thấy khi yêu, con người ta thường khó chăm chú vào chuyện học hành. Nếu như vậy thì rất dễ làm cho tôi xao lãng chuỵện học. Mà như tôi đã nói ở trên, nếu mình không nắm vững kiến thức năm thứ 2 sẽ rất khó cho tôi. Mà bạn biết rồi đó, bây giờ xã hội rất cần người có trình độ học vấn cao. Tôi không có bằng cấp gì hết thì lấy gì mà để sau này kiếm sống. Mặt khác, Thùy là một người con gái nhà nghèo. Mà gái nhà nghèo thì rất hiểu cái cơ cực của lao động chân tay (những nghề lao động chân tay luôn rất cực, nguy hiểm, lương rất thấp, dễ gây bệnh nghề nghiệp). Chính vì vậy mà người ta (những người nghèo) thường muốn chọn chọn cho mình một người bạn đời hay người yêu có học thức cao. Mà bản thân những bậc cha mẹ nghèo cũng không muốn con mình có một người bạn đời hay người yêu không có một tấm bằng cấp gì trong tay. Vì không có một tấm bằng gì hết thì phải sống bằng lao động chân tay. Mà lao động chân tay thì làm sao kiếm đủ tiền để sống. Nếu như vậy thì Thùy làm sao mà chấp nhận làm người yêu của tôi được. Mà thật sự mà nói thì đâu có ai thích một người con trai không biết lo học hành gì hết mà chỉ biết lo chạy theo gái, cua gái mà thôi. Chính vì vậy, nếu tôi yêu Thùy thì thật sự mọi chuyện sẽ không tốt lành gì hết. Còn nếu như tôi chấm dứt chuyện yêu Thùy thì sao? Nếu như chấm dứt chuyện tôi yêu Thùy thì tôi sẽ có thời gian và tâm trí để tập trung vào chuyện học nhiều hơn. Từ đó, tôi có khẳ năng lấy bằng tốt nghiệp dễ hơn hoăc là tôi sẽ đậu kỳ thi tuyển sinh vào đại học cao đẳng. Và khi có được bằng tốt nghiệp cao đẳng rồi thì có khả năng lúc đó Thùy sẽ chịu làm người yêu của tôi. Mà dù cho Thùy không chịu làm người yêu của tôi cũng không sao vì khi đó tôi có thể liên thông lên đại học. Nếu liên thông lên đại học rồi thì tôi có rất nhiều dịp để gặp những người con gái khác rất dễ thương, học tốt,… nói chung là đúng ý thích của tôi hơn thì sao. Tôi còn cảm thấy tôi chưa hiểu Thùy nhiều. Còn Thùy thì tôi nghĩ Thùy chưa hiểu tôi nhiều. Sở dĩ tôi nghĩ tôi và Thùy chưa hiểu nhau nhiều là do thật sự mỗi lần tôi và Thùy gặp nhau tôi và Thùy chỉ nói những câu đại loại như: anh khỏe không? Lúc này học hành ra sao rồi?... tức là chỉ là những câu hỏi thăm sức khỏe mà thôi và tôi chỉ nhìn thấy những thái độ của Thùy mà thôi chứ tôi và Thùy chưa từng tâm sự với nhau gì hết. Tôi biết một chuyện là ngay sau khi hết thời gian nghỉ tết Nguyên Đán như chính phủ qui định Thùy sẽ phải thi học kỳ 1. Mà đã phải thi như thế thì theo tôi Thùy phải chuyên tâm ôn bài trước tết và trong những ngày tết Nguyên Đán chứ sao lại còn bán bông với anh của tôi, rồi còn đi chơi mấy ngày tết nữa (tôi biết là Thùy có đi chơi vào mấy ngày tết). Mà tôi thì chỉ thích giao tiếp với những con người siêng năng, hiền lành, chăm chỉ, biết lo học hành mà thôi. Chính vậy mà tôi không thích chơi với Thùy nữa. Nói chung là tôi chọn con đường chấm dứt chuyện tình yêu giữa tôi với Thùy. Hiện nay, gia đình tôi đã giới thiệu bạn Kim Loan (người con gái tôi đã từng thương khi còn học ở đại học tại chức) cho anh của tôi. Trước khi giới thiệu Kim Loan cho anh tôi, ba mẹ tôi hỏi tôi có thật sự thích Kim Loan hay không. Tôi trả lời ba mẹ tôi là: “Con thật sự không thích Kim Loan”. Nhưng khi tôi nghe ba mẹ tôi nói định giới thiệu Kim Loan cho anh tôi, tôi cảm thấy có một cái gì đó buồn rười rượi ở trong lòng mặc dù là tôi đã quyết định dứt không yêu Kim Loan từ lâu. Nhất là khi Kim Loan đồng ý với anh tôi về nhà ra mắt gia đình tôi, tôi cảm thấy có một cái gì đó rất buồn và khó chịu ở trong lòng. Lúc trước, tôi cũng từng tính là tôi và Kim Loan không trở thành một đôi tình nhân được. Giờ đây, tôi càng bất ngờ hơn khi thấy Kim Loan có thể trở thành người yêu của chính anh trai của mình. Đối với chuyện giữa tôi và Kim Loan, tôi thật sự không hiểu tại sao tôi có những cảm xúc như thế. Bây giờ,  tôi đang cố gắng học hành. Có khi, đêm về tôi cảm thấy rất tự ti (thậm chí cả ban ngày tôi cũng cảm thấy như vậy). Tôi cảm thấy mình chỉ là một sinh vật nhỏ nhoi trong thế giới này. Tôi cảm thấy mình thật thất bại. Về chuyện giao tiếp với các bạn bè trong lớp thì thất bại nặng nề. Xét về chuyện tình yêu, không có một bạn gái nào chịu làm người yêu của tôi cả. Có khi tôi tự nghĩ có phải chăng do khuôn mặt của mình quá xấu nên mấy bạn ấy không chịu làm người yêu của mình? Tôi thật sự mặc cảm, tự ti về cái vẻ mặt xấu xí của mìn lắm. Còn xét về chuyện học hành, tôi cảm thấy mình cũng thật thất bại. Suốt cả năm học thứ nhất và học kỳ một năm thứ 2 vừa qua, tôi thi rớt cỡ 2 môn. Việc học cũng gặp trắc trở. Bây giờ, tôi còn có cái tật thủ dâm và thường xem phim sex nữa chứ. Tôi biết việc xem phim sex và thủ dâm là không đúng nên tôi muốn từ bỏ xem phim sex và thủ dâm nhưng tôi lại không biết phải làm sao để từ bỏ hai tật xấu xem phim sex và thủ dâm. Đôi khi tôi tự nghĩ rằng tại sao từ trước đến giờ không có một cô gái nào chịu làm người yêu của mình? Phải chăng các bạn gái có muốn một mẫu người con trai lý tưởng? Hay là các bạn ấy muốn một người con trai theo một mẫu khác? Thật sự thì tôi không biết nữa. Chính vì vậy mà tôi muốn nhờ các bạn trên diễn đàn (nhất là các bạn thành đạt) chỉ cho tôi một con đường đi thật đúng đắn về chuyện tình yêu, một con đường đi thật đúng cho tuôi trẻ, một sự lựa chọn thật tốt cho tuổi trẻ như tôi (như là nên tập trung vào việc học hay là yêu, nếu vừa yêu vừa học thì phải làm sao để vừa học tốt vừa yêu tốt… ). Thật lòng tôi rất mong là các bạn gái (đặc biệt là các bạn gái thành đạt) chỉ cho tôi biết mẫu người con trai lý tưởng của các bạn là gì, cho tôi những lời khuyên thật sự hữu ích cho cuộc sống của tôi và tình yêu lứa tuổi thanh niên, thiếu niên như tôi (chẳng hạn như là: tôi có nên yêu bây giờ hay không hay nên tập trung vào chuyện học? Tôi có nên yêu ở lứa tuổi này hay không? Mẫu người con gái lý tưởng của tôi như đã kể như trên là có đúng hay không?...) Tôi thật sự muốn biết mẫu người con trai lý tưởng của các bạn gái đàng hoàng, đạo đức tốt là gì. Thật sự thì tôi mong các bạn gái, những người đã thành đạt trong cuộc sống chỉ cho một thanh niên như tôi tốt nhất nên làm gì khi tuổi còn trẻ (như nên tập trung vào tình yêu lứa đôi hay học hành… và nhiều thứ khác nữa). Tôi cũng mong các bạn chỉ cho tôi làm sao có thể từ bỏ hai thói quen xấu là thủ dâm và xem phim ảnh sex, chỉ tôi làm sao có thể sống hòa đồng cùng bạn bè, mọi người, làm sao được thầy thương, bạn mến, thành công trong nói chuyện với bạn bè, giao tiếp. Mong các bạn chỉ cho tôi nghệ thuật nói chuyện gây cảm tình, cho tôi một vài lời khuyên thật hữu ích để tôi trở nên tự tin hơn. Cuối cùng tôi xin chúc cho tất cả các bạn hiện đang có mặt trên diễn đàn dồi dào sức khỏe, an khang thịnh vượng.
Thân chào tất cả các bạn
Phuctan99
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn phuctan99. Lần đầu nhìn topic này, mình đọc qua vài dòng. Sau đó mình kéo chuột xuống hết bài vì không thấy ngắt quảng chỗ nào hết. Trong đầu nghĩ: hôm nay rãnh phải luyện tính kiên nhẫn coi thử tới đâu. Nếu đọc xong hết bài này thì mình là người rất kiên nhẫn. Nhưng thú thật với bạn, mình thua rồi. Không đọc hết được. Chỉ lướt qua.
 
Một trong những nguyên tắc sau này khi làm việc chính là viết súc tích, ngắn gọn, dễ đọc. Bạn viết bài như thế này, khi đi xin việc họ không thèm đọc đơn của bạn. Khi viết luận văn họ gạch ngay không thèm chấm. Đó là kinh nghiệm qua nhiều năm đi học, đi làm của mình.
 
Mình cũng là 1 người bình thường chứ không phải thành đạt để cho bạn lời khuyên. Tuy nhiên cũng "mặt dày" viết liều vài cảm nghĩ của bản thân.
 
Thứ nhất về cách hành xử của bạn. Qua phần đầu thì mình tấy bạn cư xử có vẻ thiếu hòa đồng thật. Hòa đồng ở đây hiểu như thế nào? Đó là mình phải gần gũi, tạo thái độ thiện cảm với người xung quanh. Chẳng hạn bạn đi tới nhà 1 người bạn nghèo nàn, nếu bạn ăn diện thật bảnh, trang sức thật cầu kỳ. Cảm giác của anh bạn nghèo kia sẽ buồn, dù bạn chả làm cái gì sai hết. Nhưng bạn tạo cho người ta 1 cảm giác thua thiệt. Bảo đảm người kia sẽ tự ty. Đó là bạn thiếu hòa đồng và thấu hiểu cảm xúc của người khác.
 
Hòa đồng cũng có nghĩa là bạn hãy hòa mình vào hoàn cảnh xung quanh. Đừng làm lập dị.
Bạn đi học mang theo 3 chai nước thì ok. Nhưng đi ra ngoài quán nước, bạn vác 3 chai ấy theo làm gì?
Đồng ý trong XH có những người rất khác biệt. Và xu hướng chung của con người là chúng ta không muốn bị trộn lẫn vào đám đông. Chúng ta muốn khẳng định cá tính, cái tôi vượt trội.
 
Có 2 cách để khẳng định bản thân. Một là mình hoàn thiện tất cả. Ăn nói chững chạc, khi cần lắng nghe thì biết im lặng mà nghe. Khi cần giúp đỡ thì biết bỏ việc để giúp người. Nói chung là 1 người biết sống vì bản thân và người khác. 1 người hoàn thiện về nhân cách lẫn trình độ. Tự dưng họ nổi bật.
Cách thứ 2 là dành cho những kẻ không đủ bản lĩnh. Bạn có thấy đám choai choai đầu nhuộm xanh đỏ đủ màu như tắc kè. Vòng khuyên đeo từ rún tới lưỡi không? Chúng muốn chứng tỏ cá tính đấy. Nhưng thay vì dùng cách tích cực, hữu ích, chúng dùng cách tiêu cực, trang trí thân hình cho khác người. Chúng đua xe lạng lách, chúng đi tìm 1 giá trị sống ở đâu đó. Hoặc nghiện hút xì ke...Từ đó chúng sẽ nổi bật, nhưng thưa với bạn, chả ai kính nể chúng vì cái nổi bật đó.
Vậy bạn chọn cách nổi bật thế nào?
 
Bản thân bạn học giỏi, chẳng có gì sai khi bạn dành phát biểu trước người khác. Nhưng cảm giác của người khác sẽ nghĩ xấu về bạn. Chính bạn cũng nhận ra nhưng lại không thay đổi.
Với lại giáo viên của bạn cũng kém trình độ sư phạm. Đáng lý ra 1 học viên giỏi thì họ không bao giờ kêu phát biểu trước tiên. Họ phải ưu tiên hoặc chỉ định những bạn kém hơn. Vì hỏi người giỏi hết thì người khác không có cơ hội trả lời.
 
Bạn cũng mắc chứng nói leo. Giáo viên chưa nói hết, bạn biết và trả lời. Người ta chưa nói hết, bạn ngắt câu. Đây là 1 thói quen ảnh hưởng lớn đến cuộc sống sau này của bạn.
Người ta nói chúng ta có 2 tai mà chỉ 1 miệng. Tức ý là nên nghe nhiều hơn nói.
Xét về tâm lý học thì con người ai cũng tranh phần giỏi, tranh phần hơn. Bạn càng chứng tỏ mình giỏi thì người ta càng ghét.
Sau này đi làm, sự giao tiếp rất quan trọng. Nếu bạn bị đồng nghiệp ghét thì coi như đường công danh sẽ rất hẹp. Mình có 1 lời khuyên, bạn hãy đọc cuốn sách: "Đắc Nhân Tâm". Ở VN do dịch giả Nguyễn Hiến Lê dịch. Bạn thích tiếng Anh thì có thể mua qua mạng. Đó lá  cuốn sách hay chỉ bạn cách ứng xử làm sao để lấy lòng người, đúng như tên gọi của nó.
 
Nói về tình yêu. Bạn không chọn các cô học khá hay trung bình. Điều này không sai chút nào. Tùy quan điểm của bạn, cũng như nhiều người đều có 1 mẫu người lý tưởng.
Tuy nhiên mình góp ý thế này. Đừng gạn lọc kỹ như vậy, bạn sẽ thu hẹp con đường trong tình yêu. Dĩ nhiên bạn có quyền chọn người yêu tương xứng cùng bản thân. Mình cũng vậy thôi. Nhưng cái cụm từ "học khá, học giỏi" nó không phản ánh vào cuộc sống hay cá tính mỗi cá nhân. 
Nếu 1 người không giỏi Toán, Lý, hóa... nhưng họ giỏi nấu ăn. Là 1 đầu bếp danh tiếng. Theo bạn họ xếp hạng trong lớp giỏi hay dở?
 
Hoặc 1 người có khiếu nghệ thuật, họ sẽ ít có khiếu về môn tự nhiên. Mà bạn cũng biết đó. Ở VN, giáo trình giảng dạy không giúp học sinh phát huy hết năng lực. Nó quá lý thuyết.
Trong con mắt mình thì 1 đầu bếp danh tiếng, 1 họa sĩ tài ba...là những người thành công đấy. Nhưng bạn cho họ giải 1 phương trình thì họ sẽ bí thôi.
 
Vậy cái học bạ kia có chứng tỏ giá trị 1 con người hay không? Theo kinh nghiệm của mình, nó chả nói lên cái gì cả. 1 ông bộ trưởng tốt nghiệp trường Harvard mà ăn hối lộ sẽ bị thiên hạ phỉ nhổ, thân bại danh liệt. vậy cái bằng giỏi của ông không đảm bảo ông sẽ thành công trong cuộc đời.
Không biết cha mẹ bạn học có cao không? Chứ mẹ mình chỉ học hết tiểu học. Nhưng bà buôn bán giỏi lắm. Tích cóp nuôi chồng con. Rất nhân hậu và bao dung. Bà là tấm gương và mẫu người phụ nữ mình thích. Cái học vị bà không biết nó tròn méo ra sao đâu.
Mình không bảo bạn phải làm giống mình. Nhưng bạn hãy nghĩ thoáng hơn về cái học vị, đừng để nó tước bỏ những người phụ nữ tốt đáng lẽ bạn được gặp và yêu.
 
Nói về lựa chọn giữa yêu và học. Nó không có 1 công thức đúng, mỗi người phải điều chỉnh để thích nghi.
Khi yêu nhau, bạn phải dành thời gian cho người kia, dĩ nhiên quỹ thời gian của bạn hẹp ại. Nhưng bạn có thể điều chỉnh thời gian biểu giữa học và nghĩ ngơi. Ông tổng thống bận rộn cũng có thời gian đánh golf  và vui chơi cùng gia đình mà. Bạn không bận rộn tới mức của ông TT Obama đâu, mình cá đấy.
 
Ngay cả ngày tết mà bạn cũng không vui chơi thì thú thật mình phục bạn sát đất rồi, không hở 1 milimet nào hết. bạn phải biết tận hưởng cuộc sống bên ngoài. Phải thay đổi cách sống đi.
Nếu không sẽ khó có cô gái nào thích nghi nổi với bạn.
 
Chú trọng vào học hành là việc tốt, nhưng làm con mọt sách thì bạn sẽ bị hổng kỹ năng sống. Bạn có biết kỹ năng mềm nó quan trọng lắm không. bạn học mấy năm đại học không bằng ra đời 1 năm đâu. Đại học chỉ giúp định hướng phương pháp tự học. Còn thành bại là do tự học khi vào đời. Vấn đề của cuộc sống nó không giống như 1 bài toán mà bạn dùng công thức áp vào. Bạn có bao giờ tự hỏi những người như ông chủ Hoàng Anh Gia Lai học ít nhưng lại quá thành công trên thương trường?
 
Mình thấy bạn đang mất cân bằng trầm trọng. Sẽ rất tai hại nếu không thay đổi. Có lẽ bạn dùng việc học để đối phó lại những vấn đề trong thực tế cuộc sống. Nó giống như bạn cố xây 1 tấm khiêng bảo vệ, nhưng nó không đúng cách đâu. Bạn tự biết mình mạnh và yếu chỗ nào thì hãy dũng cảm thay đổi. Chỉ có bạn chứ không ai quyết định số phận giúp bạn.
 
Mình viết dài dòng vì thấy bạn thật lòng chia sẽ. Chúc bạn sẽ có những biến chuyển mới.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Thành thật cám ơn bạn. Mình cảm thấy những lời khuyên của bạn thật hữu ích. Đúng là một lời khuyên mình đang cần.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-14 09:14:19Mục Đồng>
Chào bạn Phuctan99!
Hi Lang Thang!
Bạn phuctan99 cần một lời khuyên thì thầy Lang Thang tư vấn rồi đó! Mục Đồng chẳng phải người học hành thành đạt gì đâu, thậm chí còn kém....cỏi nhiều so với bạn lắm nhưng mừ Mục Đồng bắt chước thầy Lang Thang xí xọn trao đổi thêm đôi chút thế này nhé.
Tóm tắt toàn bộ vấn đề, bạn xin tư vấn về 2 vấn đề:
1.
.....nên tập trung vào việc học hay là yêu, nếu vừa yêu vừa học thì phải làm sao để vừa học tốt vừa yêu tốt….;...tôi có nên yêu bây giờ hay không hay nên tập trung vào chuyện học? Tôi có nên yêu ở lứa tuổi này hay không? [“tiêu chuẩn bạn gái của tôi là một cô học giỏi, đạo đức tốt, sức khỏe tốt. Thiếu một trong 3 điều đó là không được. Tôi thà chết chứ không chịu có một bạn gái học dở, trung bình, hoặc khá”]. Mẫu người con gái lý tưởng của tôi như đã kể như trên là có đúng hay không?...) Tôi thật sự muốn biết mẫu người con trai lý tưởng của các bạn gái đàng hoàng, đạo đức tốt là gì.

2.
chỉ tôi làm sao có thể sống hòa đồng cùng bạn bè, mọi người, làm sao được thầy thương, bạn mến, thành công trong nói chuyện với bạn bè, giao tiếp


Thực tế, những thắc mắc của bạn là thắc mắc phổ biến của thanh thiếu niên Việt Nam thôi, không có gì bạn phải lo lắng quá cả. Tất cả chúng ta ai cũng một vài lần trải qua những băn khoăn này như là:
+ Làm sao để vừa học tốt lại vừa có thời gian nghỉ ngơi chơi bời;
+ Làm sao để được nhiều bạn yêu quý; Đặc biệt khi cuối THCS và bước sang THPT, thanh thiếu niên bắt đầu có những rung động khác giới thì những băn khoăn trên nhiều khi lại "trầm trọng" hơn nữa để làm sao có thể cuốn hút được người khác phái, được yêu thương...
+ Những thay đổi về tâm sinh lý dẫn đến những tò mò về sự phát triển của cơ thể (cũng như các bộ phận trên cơ thể)....

Để giúp bạn phần nào, Mục Đồng xin có những ý kiến sau:

- Trước hết, bạn nên cần thay đổi chút ít ở bản thân như là nên hoà đồng hơn với bạn bè, thông cảm và giúp đỡ các bạn và người thân nhiều hơn. Bạn đừng nổ (phô) nhiều quá những gì bạn biết. Bạn nên ôn hoà hơn hoặc vui vẻ không quá là được rồi. Vì bạn "nổ" nhiều với những lời như vậy thì đương nhiên bạn đã làm mếch lòng người khác vì đôi khi những lời vô tư của bạn lại làm cho người ta tự ái, đặc biệt là những bạn học kém, gia cảnh nghèo khó. Những bạn đó nhiều khi tự ti vì năng lực, vì gia cảnh mà bạn lại "nổ" như vậy thì.... Điều này đúng như bạn lớp trưởng của bạn đã tâm sự với bạn đó. Bạn nên khắc phục những gì mà lớp trưởng nhận xét. Đó là nhận xét khá thẳng thắn đó bạn.

- Thứ hai, việc bạn có tình cảm với các bạn gái thì... cũng là chuyện bình thường xưa như trái đất thôi. Mục Đồng chỉ sợ bạn đến tuổi này mà vẫn "vững như bàn thạch" thì mới đáng lo ngại... Vấn đề là, bạn đang băn khoăn có nên yêu không? Yêu thì ảnh hưởng đến học tập không?

Về điều này theo mình, bạn nên suy nghĩ thật kỹ càng. Mục Đồng không biết các bạn nam khác thì nghĩ thế nào, nhưng người đàn ông thì công danh sự nghiệp chiếm một vị trí rất quan trọng và ảnh hưởng lớn đến cuộc sống hạnh phúc sau này. Vì sao? Vì nam giới luôn được coi là trụ cột gia đình, là chỗ dựa cả về vật chất lẫn tình cảm của vợ con, của cha mẹ, ông bà. Chính vì vậy, các bạn nam khác các bạn nữ ở điểm này và nó làm cho các bạn nam luôn phải suy nghĩ đến tương lai của mình (đương nhiên các bạn gái cũng vậy nhưng có điểm khác hơn nhiều).
Do đó mình nghĩ, nếu bạn muốn có cuộc sống ổn định và hạnh phúc thì trước hết bạn nên dồn sức vào việc học hành và giúp đỡ gia đình, bạn bè và những người xung quanh. Bạn cần phải mở rộng mối quan hệ xã hội của mình ra ngoài phạm vi trường lớp, gia đình hơn nữa để có thêm những mối quan hệ và kinh nghiệm làm việc (như thầy LT nói đó là kỹ năng mềm đó). Điều này sẽ giúp ích rất lớn cho bạn trong quá trình vừa học vừa thực hành, nâng cao kỹ năng làm việc sau khi ra trường. Đồng thời, nó sẽ giúp bạn có thêm nhiều niềm vui trong cuộc sống hơn là nghĩ đến chuyện yêu đương khi chưa có đầy đủ tiền đề căn bản cho một tình yêu - một hạnh phúc gia đình sau này. Còn bạn muốn yêu thì cũng chẳng sao cả vì ai cấm đâu nhưng, Mục Đồng biết bạn là tuýp người đứng đắn và suy nghĩ khá nghiêm túc về chuyện tình cảm nên bạn hiểu những gì Mục Đồng nói chứ?.

- Còn về tuýp (style) bạn gái
người con trai lý tưởng của các bạn gái đàng hoàng, đạo đức tốt

 mà bạn cần thì... trên đời này không thiếu đâu bạn ạ. Vấn đề là, người bạn đối xử với người ta như thế nào? Những bạn gái biết lo toan cho cuộc sống gia đình, tình yêu và hạnh phúc của mình sau này thường suy nghĩ chín chắn mọi vấn đề trước khi làm một điều gì đó, đặc biệt là trong lĩnh vực tình yêu. Họ không dễ bị chinh phục bởi những món quà, những lời ong bướm ngọt ngào hoặc kể cả những hành động ga lăng của bạn trai, đặc biệt họ không bao giờ dễ dàng để cho các chàng trai chinh phục. Người đến với các bạn gái thuộc tuýp này đã được chính các bạn gái đó "định hình" trong tâm tưởng rồi nên họ loại nock- out ngay từ vòng đầu đối với những bạn trai đến tìm hiểu mà không thuộc "phạm vi" của họ. Đa số các bạn gái mà bạn muốn đều có suy nghĩ - quan niệm như vậy. Vì họ biết, những cái đó chỉ là những thoảng qua. Cuộc sống của gia đình, lứa đôi sau này còn nhiều khó khăn và những điều đó không thể duy trì lâu dài (trừ khi là con tỉ phú usd).
Vậy mẫu bạn trai - bạn đời của những bạn gái
học giỏi, đàng hoàng, đạo đức tốt, sức khỏe tốt
là gì?
Thực ra đôi khi lý trí cũng bị đánh gục bởi tình cảm và đối với các bạn gái thì họ khá khó khăn để chống lại ý chí của mình. Nhưng đối với tuýp các bạn gái của bạn thì.... họ khá cứng rắn...kiểu như "muỗi đốt cột điện" nếu như bạn không hội tụ đủ những yêu cầu hoặc chí ít gần hết những yêu cầu của những bạn gái đó, như là:
+ Gia đình gia nề nếp, anh chị em hoà thuận; Bạn trai có nghị lực, chí hướng hoài bão và biết thu vén cho cuộc sống gia đình; Bạn trai phải học hành tốt hoặc có nghề nghiệp ổn định và đặc biệt thuỷ chung, không dễ bị lung lay sa ngã trước cám dỗ... Hình thức đối với họ không quan trọng lắm vì họ quan niệm khác so với tuyệt đại các bạn gái khác. Đối với những bạn này thì câu "Gái ham tài..." là khá đúng và bản thân họ cũng không mấy khi để ý quá nhiều đến nhan sắc của mình. Họ ăn mặc không theo mốt hoặc quá đầu tư vào phấn son, mua sắm. Đối với họ, học hành và sự nghiệp là rất quan trọng để đảm bảo có công việc ổn định trong tương lai và cũng là cơ hội để họ có thể có được những người bạn trai (chưa phải người yêu đâu nha) đáp ứng hoặc gần đáp ứng với "hình mẫu" mà đã được họ "định hình" trong tâm trí. ....

- Còn việc bạn xem phim gợi tính dục thì cũng.... [&amp;:]không nên lo lắng lắm vì tuyệt đại đàn ông đều...[8D]tò mò về việc này. Họ cho rằng xem loại phim đó để... [:(][:(][:(]học hỏi kinh nghiệm nhằm sau này còn đem ra...áp dụng vào thực tiến. Việc bạn... [&amp;:]tự thoả mãn thì cũng vậy thôi. Trên trái đất này nếu coi đàn ông là 100 người thì đến trên 90 người làm việc đó, thậm chí có người luôn ám ảnh khi đã nghiệm loại phim đó và...tự giải quyết hàng ngày![:@]
Và điều này không có nghĩa là chỉ có đàn ông mới làm chuyện đó mà đôi khi một số chị em cũng ...[:(]nhưng số lượng những người như vậy chiếm tỉ lệ khá nhỏ bé. Riêng khoản này thì nữ giới có khả năng kiểm soát hành vi tốt hơn đàn ông rất nhiều..... [;)]Khiếp chưa bạn?[:D]

Nói tóm lại, bạn nên đầu tư vào học thật tốt, tham gia nhiều hoạt động đoàn thể - xã hội một cách nhiệt tình (thậm chí nên đi làm thêm) để có thêm kỹ năng mềm (Mục Đồng vừa học lỏm khái niệm này từ Lang Thang đó nha), bớt nổ và sống hoà đồng, chú ý lắng nghe mọi người và lựa lời nói khi vui vẻ để đừng đụng đến những sự tế nhị của người đối thoại. Vậy thì, bạn cần phải hiểu bạn bè và những người quanh bạn khi bạn giao tiếp.....[;)]
Tặng bạn bài Tặng những ai đang yêu và sẽ yêu nè![;)]
Chúc bạn vui vẻ và học giỏi.... [:D]có được bạn gái theo ý bạn và cũng mong bạn trân trọng tình cảm, tình yêu của mình![:D]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Em thành thật cám ơn anh Mục Đồng cho lời khuyên. Những lời khuyên của anh thật là hữu ích và chân thật. Nói thật thì khi em đọc những lời khuyên đó, em cảm thấy thật là nhẹ lòng.
 
Đăng nhập để trả lời
0
hi hi không có gì đâu em! Chúc em vừa học tập tốt vừa cưa ...tốt nha hi hi! Được gọi là anh sao mừ .... sương súng thế hem bít hi hi[:D]
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-25 12:02:12phuctan99>
Nhưng mà anh Mục Đồng ơi, có một điều em thật là buồn là em đã sửa đổi chính bản thân mình đã lâu rồi (cả 1 tháng rưỡi lận đó) Nhưng mà trong lớp vẫn có rất nhiều bạn ghét em. Chỉ có một vài bạn là chịu chơi với em mà thôi. Chẳng hạn như là bạn Cảnh (bạn trai học chung lớp của em), bạn Quyến, bạn Bảy, bạn Quỳnh Anh và nhất là bạn Lê Thị Tố Quyên nữa đều chịu chơi bạn với em. Em thật tình không biết là tại sao họ lại chịu chơi với em. Còn mấy người kia thì không chịu chơi với em gì hết ngay khi em đã sửa đổi chính mình. Cụ thể là bạn lớp trưởng của lớp em. Bạn ấy từng có nhận định là em ăn nói vô duyên, cô vừa mới đặt câu hỏi là em đã trả lời liền rồi (em không để cho ai trả lời hết), ngay cả lúc cô chưa nói xong là em đã trả lời câu của cô rồi, em còn vô duyên trong lúc nhắn tin với bạn. Nhưng chính em đã thay đổi rồi mà. Em đã không còn tự cao như trước nữa. Em đã không vô duyên trong lúc nhắn tin nữa (em ít khi nào nhắt tin cho bạn ấy). Bạn ấy luôn tỏ ra giận dữ với em, nổi cáu với em. Mỗi lần bạn ấy giận dữ với em, em luôn nghĩ như thế này "bạn lớp trưởng lớp mình và mình học chung chuyên ngành cử nhân anh văn. Mà đối với tất cả các sinh viên chuyên ngành cử nhân anh văn mà nói thì đều phải học thêm một chuyên ngành khác nữa. Bạn lớp trưởng lớp mình cũng phải học thêm một chuyên ngành thứ 2 là kế toán vào ban đêm. Buổi sáng bạn ấy phải lo đi học 2 buổi ở cao đẳng như mình. Nói tóm lại là bạn ấy cũng phải học 3 buổi như mình. Mà học như thế thì rất có hại cho sức khỏe. Người học như thế thường hay nổi cáu, giận dữ dữ lắm. Thêm phần bạn ấy có một đứa em trai. Bạn ấy cũng đã 20 tuổi rồi nên phải có trách nhiệm lo lắng cho gia đình và các em. Vừa học 3 buổi, vừa phải lo cho gia đình và em út như thế thì bạn ấy rất mệt nên rất dễ nổi cáu. Chính mình cũng trong cái tâm trạng như thế cơ mà. Mà có lẽ là do mình có lỗi nên bạn lớp trưởng mới nổi cáu như thế. Chứ thật tế thì bạn ấy rất dễ thương và hiền lành". Chính vì nghĩ như thế nên em lúc nào cũng không giận bạn lớp trưởng của mình. Mà nói thật thì dù một người nào đó có đối xử với em tệ ra sao thì em cũng quên những chuyện người ấy đối xử với em tệ như thế nào và cả những tính cách tệ của người đó. Khi người đối xử tệ với em gặp khó khăn thì em luôn giúp đỡ họ. Và em cũng quên luôn những cái điều tốt mà em đã làm cho người ta. Thật sự thì lúc em giúp người thì em lúc nào cũng nghĩ là người đó đang gặp khó khăn và làm thế nào để giúp họ bây giờ mà thôi, em thật sự là không nghĩ là em sẽ được một cái gì đó tốt khi giúp họ, em cũng thật sự là không muốn họ sẽ báo đáp cho em một cái gì. Nói đơn giản hơn là em thi ân bất cầu báo, thi ân không có mưu tính. Chỉ đơn giản cái là em gặp người bị nạn thì giúp với một tấm lòng thành mà thôi. Ngay cả đối với bạn lớp trưởng của em cũng vậy, em lúc nào cũng quên những chuyện bạn ấy đối xử với em tệ như thế nào và chính những cái tính nết xấu của người đó luôn. Lúc bạn ấy gặp khó khăn, em đều giúp bạn đó. Thật sự thì lúc em giúp bạn lớp trưởng, em không nghĩ là em có được một cái gì đó thật tốt sau lần giúp đỡ này (chẳng hạn như bạn đó sẽ cảm động mà làm bạn gái của em chẳng hạn). Em còn nhớ là lúc cách đây không lâu, em và bạn lớp trường thi môn tin học văn phòng chung một phòng thi và chung một ngày thi (lúc đó bạn ấy ghét em dữ lắm, gặp em là chửi). Lúc thi tin học văn phòng, đề thi gồm hai câu. Câu cuối nhiều điểm hơn câu đầu. Bạn ấy không biết làm câu cuổi. Chính em đã chủ động chỉ bạn ấy làm câu cuối (chỉ một cách rất đàng hoàng, không khi dễ bạn ấy). Em chỉ bạn ấy vì em thương bạn ấy thật sự. Thế nhưng mà về sau bạn ấy lúc nào cũng nổi cáu với em. Không phải chỉ có bạn lớp trưởng mà rất nhiều bạn khác cũng vậy. Thật sự là em đã thay đổi rồi mà tại sao họ vẫn còn nổi cáu với em như vậy. Em buồn quá.
Đăng nhập để trả lời
0
Hi chào em Phuctan99!
Em đã sửa mình rồi nhưng mới có 1.5 tháng thì....chỉ được vậy thôi em. Mừ tình hình cải thiện theo chiều hướng tốt như dzị là đáng mừng rùi đó hi hi. Em có hay nghe câu "Tiếng lành đồ xa/ tiếng dữ đồn xa" không? Một khi em đã làm cho các bạn mất niềm tin ở nơi em thì... để lấy lại sự tin yêu của mọi người hơi khó. Vậy nên mới có 1.5 tháng mà em đã nóng vội muốn người ta nhìn nhận mình tốt thì.... khó lắm em ơi.
Với lại, cái quan trọng là bản chất con người. Em mà biết tiếp thu chỉnh sửa thì rồi cuối cùng chẳng cần cầu mong thì mọi người cũng đánh giá em tốt thôi. Chúc may mắn nha!
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0