Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Một ngọn nến lung linh cho dòng sông toả sáng...

0 trả lời, 72 lượt xem — Trang 1 / 1
Một ngọn nến lung linh cho dòng sông toả sáng...

Thu Trân

Trước thềm Đại Hội Nhà văn Việt Nam lần này sao bỗng dưng tôi thấy sợ. Tôi sợ bởi thấy mình bé bỏng trước bao nhiêu tài lực trong thiên đường chữ nghĩa. Tôi đã đọc và lắng nghe tất cả những gì có liên quan đến Đại hội và chuyện viết lách suốt 5 năm dài qua.

Tôi thấy vấn đề mọi người đang quan tâm hiện nay là : bạn đọc cần gì ở nhà văn? Nhà văn cần gì ở Hội Nhà văn? Từ bé, tôi đã đọc được câu châm ngôn mà tôi rất thích: “Bạn phải biết người ngồi đối diện bạn là ai và trong câu chuyện, bạn hãy gọi tên họ nhiều lần bởi với mỗi người, kể cả vĩ nhân, tên họ là âm thanh tuyệt diệu nhất trên đời mà họ được biết”. Nhà văn hãy gọi tên bạn đọc bằng những gì gần gũi nhất trong cuộc sống, làm sao cho từng câu từng chữ, họ đều thấy phần mình trong đó. Còn gì thú vị hơn trong một sự kiện, một cuộc hội ngộ thấy thấp thoáng bóng mình. Vấn đề còn lại là hãy giản đơn câu chữ, ý tưởng hơn một chút. Tôi sợ những câu chữ, ý tưởng xa xôi, khó hiểu như là tranh trừu tượng. Cũng như nhà văn cho phần bạn đọc trong tác phẩm của mình, Hội Nhà văn cũng cho phần nhà văn trong Hội. Cho bằng cách nào, có lẽ trí lực và tâm huyết của các nhà văn, nhà thơ đại diện tiêu biểu cho các vùng miền khác nhau trong nước sẽ làm được điều này. Tôi hy vọng là như thế. Dù thế nào chăng nữa, dòng sông văn chương Việt Nam vẫn tỏa sáng, ắt hẳn không nhà văn, nhà thơ nào từ chối thả thêm ngọn nến lung linh của chính mình. Mỗi ngọn nến đều gắn kết với sự tỏa sáng chung, vô hiệu hóa ngọn gió vô tình nào dám thoảng qua…

Ngày khai mạc Đại hội đến gần, trong miền Nam với cái nóng khô hạn, tôi nhận được điện của những người bạn viết trẻ ở miền Bắc. Người thì theo một đơn vị bộ đội hành quân lại con đường Trường Sơn ba mươi năm trước, người thì theo đoàn cựu chiến binh vào thăm Sài Gòn giải phóng. Họ bảo tôi, ba mươi năm rồi, Sài Gòn có còn cảm giác được giải phóng như ngày nào không. Tôi bảo có đấy, tất cả vừa cũ vừa mới, tha hồ viết. Vâng, thế đấy, phía sau là Đại Hội Nhà văn sắp khai mạc, phía trước thì cây đời vẫn xanh và lớp hậu sinh chúng tôi vẫn viết, hăm hở viết như nghề đã chọn người… Xin một ngọn nến lung linh cho dòng sông tỏa sáng…

(Báo Văn nghệ Trẻ)
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0