Viết cho anh,
Đã lâu lắm rồi, dường như Tôi đã quên mất anh, quên mất nỗi buồn ngày xưa ấy. Ngày mà những nỗi nhớ vu vơ, những yêu thương hờn giận trong trẻo đáng yêu đến lạ.
Tôi thương anh bằng sự đa cảm của mình...Lần đầu tiên trong đời, Tôi muốn sở hữu một điều gì đó. Bằng cả trái tim mình, Tôi âm thầm đeo đuổi anh, nhiều khi Tôi muốn hét to cho cả thế giới biết Tôi thương anh, và đừng ai vây quanh anh của Tôi nữa.
Anh chỉ xem Tôi như một người bạn - hơi thân và rất khó hiểu, Tôi đối với anh lạnh lùng đến lạ, chẳng bao giờ Tôi tỏ một chút gì là đang thần tượng anh.
Anh dễ thương, nói như bây giờ là " hot boy" của trường. Anh có nụ cười làm trái tim người ta muốn tan ra. Nụ cười đáng yêu, đáng yêu như chủ nhân của nó. Anh đôi khi rất lạnh lùng, cái lạnh lùng của người biết mình được quan tâm, nhưng...Dường như Tôi đã không yêu anh đến thế, nếu một ngày kia con bé Tôi đang khóc sướt mướt vì chú cún nhỏ bị bắt cóc, anh đã chọc cho Tôi -một người bạn cùng lớp xa lạ ít khi nói chuyện,cười rất nhiều - nụ cười mà nước mắt vẫn còn lưng tròng bằng những câu đùa dí dỏm. Anh lắng nghe câu chuyện trẻ con của Tôi, và lau nước mắt cho Tôi, ánh mắt ấy làm Tôi mất ngủ bao năm rồi anh có biết không? Từ đó Tôi có một cái cái gối ôm để xả stress bằng những cú đấm đá, sao mà anh khờ quá, chiều hư Tôi rồi anh có biết ko?
Rồi Tôi thật ngốc khi nghe lời người khác nói ra những gì từ sâu thẳm trái tim mình, để anh xa Tôi, nhiều khi, bật khóc khi nghĩ đến những ngày ấy, anh lạnh lùng đến đáng sợ với Tôi, yêu anh là một cái tội sao? Rồi Tôi cũng hiểu, vì sao anh lại đối xử với Tôi như vậy, anh yêu nhỏ bạn thân của Tôi, Tôi biết làm sao bây giờ Tôi 17 tuổi ơi?
Tôi vẫn không sao xóa đi hình ảnh của anh trong tim, càng ko thể nhớ anh vì bạn Tôi, giá như anh hiểu, chỉ cần anh nói với Tôi một lời dù là nói dối, rằng Tôi đã đến muộn trong trái tim anh, để cho Tôi bớt đau hơn khi anh cứ thờ ơ và lẩn trốn Tôi, Tôi xấu xa lắm, vô duyên lắm phải ko? Sao anh lại lặng lẽ tự nhận rằng anh là người làm Tôi buồn nhất, lặng lẽ nhờ người khác chăm sóc Tôi?
Tôi biết đóng kịch là vì anh, Tôi ước được làm bạn với anh, như ngày xưa...Tôi quen một người con trai khác, hạnh phúc, cười nói huyên thuyên trong mắt anh, để được cùng anh đi bên người con gái khác - người con gái mà anh yêu.
Những khi anh và người ấy giận nhau, những khi anh buồn, Tôi vẫn tỉnh như không, anh hay chăng trái tim Tôi nổi sóng...Tôi đau hơn nỗi đau mà anh chịu đựng, và anh biết ko? Những khi anh và người ấy ở bên nhau, khi nhỏ bạn kể về anh, về nụ hôn đầu đời...con bé Tôi 18 cười rú lên, chọc quê nó mà trái tim dường như có ai lấy muối xát, anh ơi!
Nhiều khi Tôi tiếc, tiếc cho nụ hôn đầu dành cho một người yêu Tôi, chứ không phải là anh, anh có biết Tôi ước dù chỉ một lần được nắm tay anh, như một người con gái chứ ko phải như một người bạn hả anh?
Rồi anh và bạn Tôi chia tay, anh buồn, rồi nhiều khi như người đãng trí chạy lên nhà Tôi, bật khóc, giọt nước mắt cho mối tình hơn 2 năm, mối tình đầu dễ vỡ. Mà không hay cho trái tim Tôi cũng tan theo nước mắt của anh. Tôi xót xa khi thấy anh thay đổi, thấy anh ốm đi nhiều, hốc hác đi nhiều...Rồi anh cũng quên, cũng có người yêu mới, giờ đây sợi dây gắn kết anh với Tôi đã mất, Tôi chẳng còn mấy lí do để gặp anh nữa...Thi thoảng, mobile của Tôi rung lên dòng tin nhắn ngắn ngủi: ba khoe ko--> sap chet...he he.
Rồi Tôi lại yêu, và đôi khi có vẻ quên mất anh...Dẫu sao, ngày ấy cũng qua rồi...
★
★
★
★
★
0