Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Thư gửi Mẹ nhân ngày 8 tháng 3!!!

3 trả lời, 1.294 lượt xem — Trang 1 / 1
Mẹ! Mới hôm qua còn trong vòng tay mẹ nhưng đêm nay con vẫn muốn gửi đến mẹ những lời tự đáy lòng con. Đã dành cho mẹ trọn vẹn tình cảm yêu thương dù con có đưa hương thơm 8-3 đến sớm 1 ngày dẫu vậy con vẫn muốn đến bên mẹ nhiều hơn và con biết mẹ vui lắm, hạnh phúc lắm.
Mẹ ơi!
Đêm con trằn trọc không ngủ bởi canh cánh trong lòng những ngổn ngang cảm xúc. Xếp những đau thương lại nơi đáy tim, giờ đây con độc thoại với lòng mình và rối bời không biết nói với mẹ chi đây bởi xúc cảm lại ùa về. Cái gì cũng có hai mặt, và đằng sau những đau thương con đã thấy, con tìm được những êm ái mà anh ấy mang lại cho con và con tin rằng con không bị đánh lừa cảm giác. Lý trí con mách bảo điều ấy. Mẹ có tin không?
Những va chạm thường ngày làm con khó chịu đến nghẹt thở bởi thấy anh ấy chẳng tâm lý chút nào vì anh ấy muốn con hoàn thiện hơn. Những lúc con mệt mỏi, anh lặng lẽ thờ ơ làm con tủi thân lắm nhưng là vì anh muốn con cứng rắn hơn. Nhớ lần con bị ngộ độc thức ăn. Con thề rằng nếu có mẹ con đã không gọi cho anh ấy để khỏi phải bị mắng rằng “chắc lại ăn linh tinh chứ gì? Có cần phải gọi taxi để đưa đến Bệnh viện cấp cứu không?”. Lúc ấy lòng con đắng lắm bởi cơn đau đang hành hạ mà nghe những lời ấy như xát muối vào tim, nhưng sau ít phút con đã ói hết ra và khỏi cần đi bệnh viện. Có lẽ vì anh muốn con lớn hơn, trưởng thành hơn, ăn uống khoa học hơn chứ không tầm bậy tầm bạ như thế.
Mẹ nhỉ?
Có lẽ con chưa biết cách trao yêu thương cho anh ấy! Nếu trước đây con dành cho anh ấy trọn vẹn tình yêu, sự quan tâm chăm sóc để anh ấy cảm thấy hạnh phúc vì có người giữ lửa trong tổ ấm nhỏ xinh của mình. Nhưng từ sau khi con sinh thiên thần ra, con chỉ quan tâm đến con gái mình mà để tự anh lo cho bản thân. Những hành vi thường ngày cứ lặp đi lặp lại và hình thành thói quen xấu ở trong con là “quên” mất rằng anh rất cần sự yêu thương chăm sóc của người vợ, anh cảm thấy anh không còn quan trọng đối với con. Lấy vợ để làm gì khi tự mình phải là quần áo, tự mình sắp đồ khi đi công tác…? Con đã để anh ấy bị hụt hẫng, và có cảm giác là “bị bỏ rơi”… Con thấy mình sao ngu dại đến vậy??? Ước chi thời gian quay trở lại, con sẽ không làm thế!
Mẹ à!
Con hiểu, chính từ cảm giác “bị bỏ rơi” ấy, vì lỗi của con ấy mà chúng con đã mất mát hạnh phúc ngọt ngào quá nhiều trong thời gian qua. Khi không còn là tri kỷ của nhau thì những điều thầm kín anh muốn trao gửi đã không thuộc về con nữa. Điều tất yếu đã xảy ra. Con ngốc hơn là chỉ biết khóc tức tưởi, đổ lỗi cho những người đàn bà ác tâm kia đã ăn cắp hạnh phúc của con, ăn cắp một nửa trái tim của con mà con không nhìn nhận lại xem nguyên nhân, động cơ của sự việc ấy và không chịu xem xét lại bản thân mình. Con ngốc đến nỗi ôm con mà khóc. Hàng đêm lang thang trong ngõ vắng hành xác chính mình trong nỗi đau tuyệt vọng và có lúc tưởng không thể sống nổi. Không ngủ được vì thức đợi anh ấy với mâm cơm đã nguội lạnh nhưng vẫn mong ngóng anh về cùng ăn..
Mẹ ơi!
Con thích sự ngọt ngào nhưng không giả tạo, con luôn giữ niềm kiêu hãnh cho riêng mình mà không dám tự nhận rằng đã có sự sụp đổ trong gia đình con. Nhưng đêm nay, ngồi lại con mới thấy chính từ cay đắng ấy con đã nhận ra anh ấy đã trao con nhiều ngọt ngào hơn từ bài học rằng phải chấp nhận sự thật và sự đổi thay, sự đổi mới, sự chuyển động của cuộc sống. Sau khi uống thuốc mong cho khỏi bệnh, nếu được ăn viên kẹo tình yêu thì trong lòng cảm thấy ngọt ngào hơn bao giờ hết, đó chính là cảm nhận của con lúc này.
Mẹ của con!
Mẹ đừng trách anh đã làm con đã từng suy sụp, đau khổ và héo hon. Chính từ những khúc mắc, cay đắng mà con nếm trải giờ con đã biết yêu quý chính bản thân mình, con trưởng thành hơn và tràn đầy sinh lực. Con không còn lo sợ mình bị ngộ độc thức ăn, không còn chán nghe những lời trách móc vì sắp xếp đồ đạc chưa đúng vị trí... Con lo sợ nếu con đau ốm thì không ai chăm sóc thiên thần bé nhỏ của mình, và được lắng nghe những tâm sự từ bố mẹ và các anh trong gia đình ta vì con là “dây neo hạnh phúc” của nhà mình mà. Vì thế con đã biết giữ cho mình khỏe mạnh, cân bằng và nhiều yêu thương để trao và nhận với những người con yêu quý. Con biết nói lời ngọt ngào, êm tai như người phụ nữ khác; con đã biết “trùng tu” sắc đẹp của mình âu cũng là để anh khỏi ngượng ngùng khi sánh bước cùng con. Lỡ may bước ra đường gặp bạn bè anh có thể tự hào rằng “phu nhân” mình đấy. Con đã tỉnh ngộ rằng, cứ yêu chồng và và thương con, hy sinh hết cho chồng con mà không biết yêu quý bản thân mình, không chăm sóc bản thân mình thì cũng là chưa biết làm đẹp mặt chồng và làm chồng chưa hài lòng.
Mẹ!
Thực lòng con thầm cảm ơn những tháng ngày đen tối con đang bước qua, chính những ngày đó con đã nhìn thấy rõ một hướng đi đã được định trước, nơi ấy thật nhiều ánh sáng thật sự chứ không phải ánh hào quang do con tưởng tượng. Từ giờ con có thể thản nhiên bước trên con đường thênh thang mà mình đã tìm ra, dù chưa biết phía trước có trở ngại nào không nhưng con vẫn tự tin vững bước bởi con đã vạch cho mình một vạch trắng để chạy đua với cuộc đời và con đã đặt mình vào một tâm thế rất thoải mái nên mẹ cứ tin vào con, tin vào tầm nhìn mới của con.
Mẹ yêu!
Vẫn đọng lại trong con chiếc điện thoại anh ấy tặng con như lời cầu mong tha thứ. Nhưng nó đã vụn vỡ trong khoảnh khắc rất nhanh khi con nhận thêm quả đắng thứ 2. Trong giây phút ấy con không biết nó trị giá bao nhiêu, nó có ý nghĩa như thế nào nhưng con chỉ cần một cái gì đó không cầu kỳ, không đắt đỏ nhưng bền vững. Sáng nay anh ấy ướm hỏi con: “Anh mua tặng em chiếc cặp nhé!”. Con chỉ mỉm cười không biết nói gì nhưng trong lòng hạnh phúc vô ngần. Đợi mãi chẳng thấy anh về, con sốt ruột lắm không biết quà anh tặng cho con ra sao? Quá Ngọ anh ấy về, mặt có chút bơ phờ nhưng ánh mắt rạng ngời vì mua được chiếc cặp ưng ý cho vợ. Đẹp thật, da xịn, trị giá 1/3 tháng lương của anh ấy đó mẹ ạ. Con hiểu tình cảm lặng thầm anh dành cho con, con vẫn rất “giá trị” trong anh ấy. Vì nếu không phải vậy thì tại sao anh lặn lội xuống tận phố Hàng Da để mua nó mà không vào siêu thị nào mua tạm một chiếc? Con là người phụ nữ hạnh phúc nhất đúng không mẹ?
Mẹ!
Mẹ đừng giận con đã không nghe lời mẹ ngay sau khi sinh con xong con đã không đi học cao học và CC Luật sư để cho tương lai con vững chắc như mẹ hằng mong và cũng là mẹ muốn cuộc sống của con đỡ nhọc nhằn hơn. Mẹ cũng đừng trách anh ấy ích kỷ khi anh hạ quyết tâm không cho con đi học dù rằng chí nhớn của con đang hừng hực trong người. Anh ấy muốn anh là chỗ dựa cho con, anh ấy muốn anh ấy luôn cao hơn con một cái đầu, anh ấy phải là người học trước, anh ấy muốn trụ cột gia đình luôn vững chãi. Giờ con hiểu, chiếc cặp anh tặng ẩn chứa nhiều điều mà con cần cất giữ và cũng phải phát huy những gì mình đã từng uổng phí bởi tháng ngày đi trên con đường không ánh sáng. Chưa hề nguôi ngoai những gì cay đắng, nhưng vết thương ấy không còn nhức nhối mà con sực tỉnh nhận ra rằng anh ấy là một nửa không thể thiếu của con và con cũng là một nửa của anh ấy cho dù còn nhiều khiếm khuyết nhưng chúng con nhận ra điều cần phải hoàn thiện trong nhau.
Mẹ ơi!
 Đêm qua, gió mùa đông bắc tràn về. Trời lạnh lắm, con lại lo cho xương khớp của mẹ, chẳng chút yên tâm con lại về bên mẹ nhưng bù lại mẹ đã lấp đầy khoảng trống lòng con. Những chiếc áo ấm có thể làm con bớt lạnh nhưng con vẫn thèm lắm một hơi ấm từ một nửa của con. Con cần một bờ vai để con tựa khi con mỏi mệt hay những giây phút yếu lòng. Dù con mạnh mẽ hơn một người phụ nữ nhưng dẫu sao con vẫn yếu mềm hơn một người đàn ông và luôn mềm lòng trước anh ấy. Con cần bàn tay anh ấy xoa dịu những giọt nước mắt của con mỗi khi con thất bại. Con cần những lời trách mắng để con hoàn thiện và trưởng thành hơn. Con cần anh ấy để cho con gái con nhận đầy đủ và cân bằng yêu thương từ cả bố và mẹ. Qua cay đắng con mới thấy vị ngọt của Tình yêu, qua mất mát con mới thấy hạnh phúc đang tồn tại, qua những lời nói dối con nhận ra sự thật anh nói với con: “em là tất cả, dẫu chưa hoàn hảo nhưng em là quan trọng nhất đối với anh…”.
Con thầm cảm ơn cuộc đời đã đưa một nửa chưa trọn vẹn đến với con cũng từ một ngày 8-3 năm nào! Con sẽ trao yêu thương khi chưa muộn! Mẹ hãy mỉm cười vì hạnh phúc của con nhé, Mẹ yêu!
 
                                             
                                            - Nguyễn Thị Xuân Trang -
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-11 04:33:42Xuân Trang>
Làm sao quên được tuổi thơ
Tuổi vàng, tuổi ngọc – tôi ngờ lời ai
Thuở ấy tôi mới lên mười
Còn em lên bảy, theo tôi cả ngày
Quần em dệt kín bông may
Áo tôi đứt cúc, mực dây tím bầm
Tuổi thơ chân đất đầu trần
Từ trong lấm láp em thầm lớn lên
Bây giờ xinh đẹp là em
Em ra thành phố dần quên một thời
Về quê ăn Tết vừa rồi
Em tôi áo chẽn, em tôi quần bò
Gặp tôi, em hỏi hững hờ
“Anh chưa lấy vợ, còn chờ đợi ai ?”
Em đi để lại tiếng cười
Trong tôi vỡ… một khoảng trời pha lê
Trăng vàng đêm ấy, bờ đê
Có người ngồi gỡ lời thề cỏ may …
 
Bài thơ yêu thích vốn nằm sâu trong ký ức, tưởng chừng không bao giờ được nhắc lại bởi không muốn nhớ đến một người mà mình đã từ chối và để người ấy ra đi với lòng tổn thương vô hạn. Dù không cố ý khi chép tặng bài thơ ép sau tấm hình và đi mãi, rời xa mãi nhưng vẫn để lại trong tim một hình ảnh về sự chiến bại trong tình cảm mà đến hàng vạn năm sau chỉ muốn quên…
Luôn thẳng thắn và rất rõ ràng chỉ muốn người ta không mất công vào những chuyện viển vông, không có kết thúc như hằng mong đợi. Nên mượn câu thơ để gửi lại như muốn rũ bỏ, không muốn dính líu chút nào ngay từ ngày đầu!
                                            Tôi không ưa cỏ may
                                            Bám nhằng vào người khác
                                            Tình không còn đắm say
                                            Níu chi cho phai nhạt!
 Dù không hoàn toàn biểu lộ đúng trạng thái tình cảm lúc ấy vì chỉ có một chiều, đơn phương và hiếu thắng không muốn nhận ra sự thất bại ngay từ khi gõ cửa trái tim. 7 năm đánh dấu sự đeo đuổi quên cả sự mệt mỏi và đã rời xa Hà nội vào một chiều thu mang theo trong mình sự đổ vỡ nhưng có thể ngẩng cao đầu về tình cảm chân thành mình dành cho một người con gái…
Kỷ niệm tưởng được khép chặt lại trong những trang nhật ký nằm nguội lạnh nơi đáy tủ… Bữa nay học Luật Nghĩa vụ, thầy Tập chỉ vô tình nhắc đến bài thơ của người bạn, làm gợn lên chút hình ảnh trong trí nhớ giờ đã lùi xa, quá xa mất rồi. Và tự dưng lại nhớ đến một lần trong ngày sinh nhật, lời bài hát “Chân quê” được da diết ngân lên như những dấu hỏi rất to hiện lên trong khoé mắt… Đáp lại là sự im lặng, im lặng đến tê lòng và cứ lẩn tránh cái nhìn say đắm, bởi sợ, rất sợ…
Cám ơn Thầy - Thầy Phùng Trung Tập- dù không muốn nhớ tới một cái gì đó xa xăm nhưng dẫu chỉ vô tình Thầy cũng đã thổi vào hồn trò những hình ảnh đẹp, lối suy nghĩ lành mạnh nhưng rất hiện thực về Quá khứ, Hiện tại và Tương lai. Đọc lại “Lời thề cỏ may” của GS.TS Luật Học, Luật sư Phạm Công Trứ, bất giác lại nhớ triền đê mọc đầy cỏ may… Bữa ấy, vô tình đã để cỏ găm đầy…Giờ, vẫn còn cảm giác như đang gỡ “lời thề cỏ may” dù không có sự liên lạc nào…Cuối cùng, nằm trong ký ức vẫn là những dòng mực tím ngắt "Vẫn biết rằng vô vọng, nhưng Cỏ may vẫn luôn níu kéo bước chân người...".
                         
Đăng nhập để trả lời
0
Dư âm tháng ba
 
Đừng cầu xin điều gì khi đứng trước Tháng Ba
Cơn mưa nhỏ giăng đầy con đường nhỏ
Chiều Tháng Ba hút nỗi buồn trong gió
Kỷ niệm ngày xưa ta gói chặt trong lòng!
 
Cứ tưởng mình chẳng biết chờ mong
Cứ ngỡ lòng hóa thành băng giá
Vẫn cứ hoa rơi, đâu phải là tất cả
Cứ tưởng êm đềm khi Người bỗng đi xa!
 
Hoa vẫn rơi tím dần mắt Tháng Ba
Gió vẫn bay, mưa vẫn nhòa trên tóc
Bất chợt chiều nay thấy lòng mình rạo rực
Khi nhớ một người đi giữa Tháng Ba…
                               

Tháng Ba! Tạm kết thúc những ngày bận bịu hy vọng cuối tuần thảnh thơi chút ít. Ngày hôm qua là một ngày đáng nhớ, nhớ hơn nhiều ngày hôm trước. Tất cả cứ đầy lên những gì đọng lại trong tâm tưởng. Tháng Ba! Tháng Ba muôn đời vẫn thế, chỉ có con người không cho phép mình dừng lại ở nơi đây! Dạo này tâm trạng khá hơn nhiều bởi từ nội tâm mình đã xốc ngược, vì biết thời gian chẳng trở lại bao giờ, cứ đắm chìm trong những miên man cảm giác sẽ thấy xuống sức và tụt dốc lúc nào không hay. Đó là chủ quan, còn về khách quan, tất cả đang diễn ra thuận chiều. Có lẽ chẳng ai có nhiều thời gian để mang đến cho nhau nhiều đau khổ hơn nữa. Còn bao thứ phải làm, bao thứ phải lo mà. Yêu thương chưa trọn, chưa tròn, chưa hết cớ gì tặng nhau những cay đắng cho nhọc lòng thêm nữa?
Tháng Ba đang dần trôi! Mỗi ngày qua đi, lại cày thêm nỗi nhớ khi nhìn lại mình từng phút nhận thêm nhiều niềm vui. Những người thân quen từ trước, những người bạn cũ, những người bạn mới, những người đã từng gặp và cả những người chưa bao giờ gặp luôn mang đến cho mình những nụ cười làm mờ đi nếp gấp nơi khóe mắt. Gần tháng rồi không vào Thư viện quán, khi vừa làm Tiểu luận xong là nhớ quá lại chạy vào. Tin nhắn offline từ những người “vô hình” mà chẳng “vô tình” chút nào khi đọc bài của nhau và gửi nhau những tình cảm mến yêu, những lời động viên chân thành làm nghẹn lại nơi lồng ngực. Bất giác lại nhớ đến “Ngược” của HTT quá! Đọc xong cứ thay cay mắt, cay nơi sống mũi. Đọc không biết bao lần, dù không có thời gian để online nhưng mỗi khi mở máy lại chạy vào nhà HTT riết. “Ghét” HTT nhiều lắm bởi bắt mình thuộc lòng bài ấy, và “ghét” nhất là thấy mình như đang ngược đường, ngược chiều trong khi tất cả vẫn xuôi dòng! Đã cố gắng khép chặt vào hố sâu quá khứ, vậy mà tất cả lại ùa về trong khoảnh khắc. Tối, rời giảng đường, một mình “ngược cô đơn” với lòng đầy trắc ẩn.
                           

Tháng Ba, sao nhiều dư âm đến vậy? Tháng Ba đang qua! Gió ùa về như muốn hút hết nỗi buồn trôi đi. Nhìn ánh mắt thương yêu trìu mến sau mỗi ngày mệt mỏi về nhà như muốn trút hết phiền muộn bởi cảm giác yêu thương và hạnh phúc mỗi ngày lại ngập tràn trong ngôi nhà tưởng chừng là rộng lắm, thênh thang lắm. Nay ấm áp và rạng ngời như đang kề gần với ngày xưa êm ái. Hạnh phúc nào chẳng trải qua những gian nan??? Mỉm cười với thiên thần bé nhỏ và mãn nguyện khi vị ngọt của hạnh phúc còn đọng lại khi màn đêm buông xuống!
Tháng Ba đến từ 3 năm trước chưa bao giờ nguôi quên nhưng giờ không còn đau trong lòng nữa. Cứ điềm tĩnh bước đi và đón nhận những niềm vui do mình tự tạo. Tháng Ba năm trước còn chưa phôi phai khi mới đây nhận và phát hiện ra một vài điều làm những suy nghĩ tiêu cực ập đến lôi cảm giác tức tưởi quay trở lại. Những ngày tháng Hai, ngồi phân tích, lý giải và chợt thấy ghê sợ quá. Nhưng nhìn đôi mắt tưởng chừng như muốn hút hồn, như muốn tha thứ để con trẻ ngập tràn hạnh phúc và như muốn hóa giải tất cả… Để rồi những ngày tháng Ba, quyết tâm làm theo những gì mình đã định. Không cần nhắc tới, không đụng chạm, không lưu giữ và không chút ấn tượng gì tốt đẹp nữa. Những ngày tháng Ba này, nên mỉm cười hài lòng vì đã giữ được thăng bằng. Chẳng cần phải làm gì hết, nhưng những gì đang làm, đang thể hiện cũng biết được rằng mình là ai, mình thẳng thắn, thành thật đến nhường nào. Im lặng là giữ cho người khác yên bình và chính là sự thể hiện lòng tự trọng của mình, cái tôi của mình. Im lặng là vàng, nói ra là bạc. Tự dưng có một nụ cười nơi góc mép khi nghĩ đến những gì đã xảy ra, những lời nói dối từ phía chị em nhà ấy nghe mà gợn tai.
                                

Tháng Ba! Những cơn mưa nhỏ giăng kín con phố nhỏ không làm lòng người mù mịt mà tươi trẻ hơn. Những niềm vui nho nhỏ, những tâm sự thầm kín, những mở lòng từ một nửa của tri âm mang đến những thanh âm, những giai điệu ngọt ngào khi những ngày cuối tháng Ba bừng nắng như muốn giao hè. Tháng Ba, chợt nhớ tới những gương mặt thân yêu trong ngôi nhà 12a Tùng Thiện quá chừng. Không phải vì điều gì, vì ai, vì nỗi niềm nào đó nhưng mỗi khi tháng 3 quay về là nhớ tới những tàng phượng chói ngời sắc đỏ, những cánh bướm phủ kín sân trường cùng dàn hợp xướng ve sầu. Hình ảnh và thanh âm ấy không bao giờ quên được! Nỗi nhớ ùa về như nhắc nhở điều mà mình chưa làm được! Sẽ dần dần hoàn thiện từ lời nguyện ước và mong cho Tháng Ba muôn đời đẹp và tốt lành như Tháng Ba năm nay!
Tháng Ba! Cảm ơn ông trời đã xe duyên cho con và cho con một bến bờ để con neo đậu dù con biết sóng có thể chưa yên, gió chưa ngừng thổi. Nhưng cho dù bến bờ kia có lở thì bên này sẽ nguyện bồi, ước đắp. Xin lưu giữ , giữ mãi những  dư âm ngọt ngào của những ngày Tháng Ba của riêng mình ta. Những bông hoa gạo cứ  rơi như níu giữ chân người. Tháng Ba trôi dần vào trong kỷ niệm. Ngọt ngào nhé mãi ở bên ta, để mai này khi tạ từ Tháng Ba không hối hận vì đã sống hoài sống phí!
Đăng nhập để trả lời
0
Cho ngày sinh của Mẹ
 

Sắp đến ngày sinh của mình rồi, thoáng chốc đã 64 năm mình sống thiếu Mẹ. Từ lúc lọt lòng mình chẳng biết mặt mũi Mẹ ra sao? Chỉ mường tượng một khuôn mặt trái xoan với nước da trắng hồng qua lời kể của Cha. Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời mới sống thanh thản, sống thoải mái. Dù chưa hết hẳn lo toan nhưng mình vẫn có thể mỉm cười vì những gì mình đã và đang làm cho gia đình! Dù thiếu hẳn tình mẫu tử nhưng mẹ vẫn sống tốt, chan hòa với mọi người, nhận được nhiều tình cảm yêu thương, giúp đỡ từ gia đình, người thân, bè bạn dù lúc yên bình hay lúc hoạn nạn khó khăn. Cũng vì thiếu hụt tình mẫu tử mà mẹ muốn dành cho các con nhiều hơn, nhiều lần hơn so với người khác...
                               

Bốn đứa con do bố mẹ sinh ra, giờ cũng đã trưởng thành, tạm ổn về mọi thứ dù rằng dòng đời còn dài lắm và còn nhiều thứ để lo cho chúng vững chãi cả về Tâm, Trí là Lực. Dẫu biết rằng không thể theo chân chúng suốt đời được nhưng vẫn thấy sốt ruột vì bố mẹ không biết sống được bao năm? Thương đứa nọ, nhớ đứa kia mà không biết phân chia tình thương yêu cho chúng như thế nào đây?
Đã nhiều lần nói với chúng rằng: Hạnh phúc do mình tạo ra, vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng. Tuy nhiên không thể không phấn đấu để lo cho cuộc sống hàng ngày một vững mạnh hơn, ổn định hơn chính là tương lai bớt nhọc nhằn hơn, cháu mẹ được nhận đầy đủ hơi ấm tình thương của bố mẹ, đầy đủ cả về vật chất lẫn tinh thần. Đó cũng chính là của để dành mà bố mẹ dành cho con, cho cháu. Không biết các con hiểu được hết những gì mẹ nói không?
Mẹ luôn dạy rằng: Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Bốn đứa là gia sản lớn nhất của bố mẹ, mẹ cần thế thôi. Tuy nhiên, các con cần phải có tiềm lực về tài chính ít nhất để khỏi phải ngày nay lo bữa ăn ngày mai. Nếu có người cần các con giúp, các con nên rộng lòng mở hầu bao, đó là niềm vui lớn của mẹ. Có như vậy, các con mới nhận được nhiều sự giúp đỡ từ nhiều người, mà có lúc mình gọi là  “Quý nhân phù trợ” đó. Nên gieo niềm vui để con cháu nhận hạnh phúc, ngọt bùi. Tiền là cần thiết, nhưng liệu tiền có mua được sức khoẻ và niềm vui không? Nếu có thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm cho tôi tớ cho nó con ạ! "Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời,vẻ vang là quá khứ, sức khoẻ là của mình.”
Sắp đến ngày con thứ hai chuyển vào Nam định cư, thấy buồn nhiều hơn vui, lo lắng nhiều hơn yên tâm. Rất muốn giúp đỡ và an ủi con và cháu khi chân ướt chân ráo vào nơi đất khách. Nhưng không thể đi được vì còn lo cho đứa út, cháu còn non nớt quá. Giá như mẹ có thể biến mình, có thể tự nhân đôi, nhân ba ắt hẳn các con sẽ hài lòng về bố mẹ chứ không phải dành nhau như thế này đâu. Có người nói với mẹ: “Cha mẹ yêu con là vô hạn, con yêu cha mẹ là có hạn. Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một cái, hỏi vài câu là thấy đủ rồi. Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ. Nhà cha mẹ là nhà của con; nhà con không phải nhà cha mẹ.” Mẹ tin các con không vậy nhưng vẫn cứ buồn không hiểu vì lẽ gì. Mẹ khác họ, mẹ coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp!
Các con cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống. Mẹ vẫn khiêm tốn nói với nhiều người khi tự hào nói về gia đình mình: trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình. Chỉ mong các con giữ được tâm trong sáng, biết cách yêu thương nhau, tôn trọng nhau và biết cách cư xử với cuộc đời, sống làm sao không gục ngã trước mọi khó khăn gian khổ và luôn để cái tâm nhàn hạ.
Quá nửa đời người dành khá nhiều cho cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên bố mẹ muốn dành cho mình, cho nhau, quan tâm bản thân mình nhưng vẫn chưa thể bởi con cháu vẫn cần bố mẹ, ông bà. Vì thế, thân già này cũng lấy làm hạnh phúc và vui mừng vì còn có ích cho cuộc đời để sống có ý nghĩa hơn. Nhưng các con có biết đến những suy nghĩ, những trăn trở của bố mẹ không? Mẹ chỉ muốn nói rằng: “Con trông cha không bằng bà trông ông”. Thế thôi, tùy các con hiểu. Mong rằng gia đình mình luôn yên ấm và yêu thương nhau. Một đứa chuyển đi xa cũng vào ngày sinh nhật mẹ và cũng là ngày mẹ hy vọng rằng mẹ sẽ nhận nhiều niềm vui hơn để bớt đi những lo lắng hằng đêm vì luôn mất ngủ, bất an không biết nơi xa kia con cháu sống thế nào?
..........................................................................................................................
Nếu có đi một vòng quả đất tròn
người mong con mỏi mòn
chắc không ai ngoài Mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đặt cho con cái tên riêng
trước cả khi con biết bật nên tiếng "Mẹ"
Mẹ !
Cái tiếng gọi mà từ khi bập bẹ
đế n lúc trưởng thành
con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
Mẹ !
Có nghĩa là bắt đầu
cho Sự Sống, Tình Yêu, Hạnh Phúc.
Mẹ !
có nghĩa là duy nhất
một bầu trời, một mặt đất, một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát
Chỉ có một lần Mẹ không ngăn con khóc
là khi Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
là khi Mẹ không còn
Hoa hồng đỏ từ đây hoá trắng...
Rồi những đứa bé lại chào đời và lớn lên theo năm tháng
biết bao người được làm mẹ trong ngày
Tiếng trẻ con gọi mẹ ngân nga khắp mặt đất này
thành âm thanh không thể nào vắng lặng
Mẹ !
Có nghĩa là ánh sáng
một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
Cái đóm lửa thiêng liêng
cháy trong bão bùng
cháy trong đêm tối
Mẹ !
Có nghĩa là mãi mãi
là cho-đi-không-đòi-lại-bao-giờ
Cổ tích thường bắt đầu từ:
" Ngày xưa có một công chúa..."
hay "Ngày xưa có một vì vua..."
Cổ tích còn bắt đầu từ
" Ngày xưa có Mẹ..."
Nguyễn Thị Xuân Trang - danphuong_2003
Đăng nhập để trả lời
0