Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Nhật ký của ngày!!!

0 trả lời, 317 lượt xem — Trang 1 / 1
Như quán tính, khi đồng hồ chạm ngưỡng 5h là bừng tỉnh. Mỗi sớm mai thức dậy lại thấy mình nhiều năng lượng hơn để chiến đấu. Đã rất cố gắng nhưng vẫn mất gần 2 tiếng mới xong việc để đi làm. Phụ nữ thiệt thòi, thiệt thòi hơn bao giờ hết. Mở mắt ra đã thấy ngập đầy mắt, dẫu đóng cánh cửa lại, bước đi vẫn canh cánh lo nghĩ về ngôi nhà thương yêu. Ngược lại với rất rất nhiều đàn ông, bước ra khỏi nhà là hòa nhập ngay vào xã hội rộng lớn và nỗi nhớ chỉ tạm quay về khi ngồi trong ngôi nhà yên ắng nhưng những hình ảnh, thanh âm ngoài kia vẫn luôn đọng trong trí óc. (Sorry thật nhiều cánh MR nhé!).
Việc chưa bao giờ vơi cạn, có lúc mệt nhoài nhưng vẫn cần mẫn như một con ong chăm chỉ. Đôi lúc muốn buông thõng tiếng thở dài để được trở về những ngày xưa êm ái, hạnh phúc; để được quên đi những khó nhọc, những phiền phức và vài ấm ức nho nhỏ trong lòng. Đôi chút muốn yên tĩnh một mình, một mình như chẳng hề vướng bận bởi điều gì để được tự do tự tại trong khoảnh khắc của riêng ta. Nhưng, chỉ cách một tầng ngăn âm là thế giới ngoài kia chuyển động không ngừng. Những âm thanh hỗn độn, những dòng người ngược xuôi như tiếng còi tàu thời gian thức tỉnh kéo ta trở về với thực tại. Vẫn phải cố gắng hoàn thành những việc hôm nay để ngày mai không phải lỡ dở những gì chưa làm được của ngày hôm qua. Cũng là vì muốn không lỗi nhịp với thời gian, với hiện tại đấy thôi.
Rời con đường P.V.Đ thân quen, trở về trường đón con. Vội vàng rửa ráy cho con và cắm nồi cơm. Thức ăn được mua sẵn từ sáng khi đưa bé đi học giờ được lôi từ tủ lạnh như níu giữ một chút vội vã của cuộc sống hiện đại. Chỉ thế thôi rồi vội vã ngược con đường đó, vòng qua cầu vượt rồi đến trường. Giảng đường chật hẹp, tít trên tầng 7 với những con người cũng vội vã như nhau. Thầy cũng vậy, dường như muốn truyền đạt lại những kiến thức thực tế, những vướng mắc trong quá trình thực thi pháp luật…trong một phòng học không lấy gì làm sáng sủa như để minh chứng rằng đất nước này còn nghèo lắm, còn nhiều vấn đề tồn tại lắm. Cũng cố gắng dung nạp những gì mới nhất để không quá tụt hậu, không quá xa vời với các em mới ra trường.
Kết thúc thường vào lúc 21h. Vội vàng về nhà khi đường phố đã bớt nhộn nhịp của cuộc sống sôi động. Trước tiên là rửa bát rồi mới vội vàng ăn đĩa cơm và xem “Chúc bé ngủ ngon” để bé con được tận hưởng những giây phút hiếm hoi bên mẹ. Kiểm tra qua loa bài vở của con, cho bé đi nằm rồi lại lôi đống sách vở ra để tìm lại “tinh thần pháp luật” nhưng đôi mắt cứ dính chặt lại, thế là thiếp đi lúc nào không rõ. Có đôi khi, ngủ muộn vì làm vài việc vặt nào đó hoặc có hứng đọc những dòng chữ khô khốc, nghiêm ngặt. Màn đêm khép lại, dẫu vẫn vẳng lên những âm thanh quen thuộc từ phòng bên. Nếu trước kia có thể làm mình khó chịu nhưng năm nay, mình đã khác nên tâm trạng không còn buồn nhiều. Vẫn nhớ lúc sáng, những tin nhắn chân thành và cả thân thương gửi đến những người lính BP nhân ngày truyền thống. Nhận lại nhiều lời nhắn khiến mình vui vì những mối quan hệ tốt đẹp và chân thành của người quen. Vẫn còn nhiều thiếu sót, sẽ có nhiều lời trách móc kiểu như sao năm nay không thấy cô này chúc mừng, hỏi thăm, không biết vì sao đây? Rất mong các chú, các anh thông cảm vì điện thoai bị hỏng nên bị mất hết số…thì biết làm sao? Hic. Cũng chỉ mong rằng thời gian, các chú, các anh ở nhiều vùng miền trên cả nước sẽ hiểu mình không hề vô tâm. Cũng đành vậy, biết làm sao bây giờ?
Khuya rồi đó mình ơi! Ngủ ngoan nào đêm! Cần phải nghỉ ngơi, điều hòa lại, cân bằng lại những gì đã không uổng phí để cống hiến cho mỗi ngày có ích hơn. Chỉ mong mỗi sớm mai thức dậy, thấy yêu cuộc đời hơn, thấy mình có ý nghĩa hơn và năng lượng của mình như chưa bao giờ vơi cạn. Cần sống và chiến đấu cho một ngày mai...Nào ngủ ngon! Good sleep, mình nhé!
                           
- Nguyễn Thị Xuân Trang -
Đăng nhập để trả lời
0