Ngày đầu năm
Tháng trước chú mất, nên mẹ dặn năm nay không đi chúc Tết đâu cả. Thế là chiều tối rủ chú và con gái sang ông bà nội, bà ngoại rồi về. Cả ngày chỉ phải nấu nướng, dọn dẹp và rửa bát thôi. Ngày mùng 1 trôi nhanh hơn bao giờ hết. Nhưng điện thoại của mình rất bận, luôn ngập tràn niềm vui và hạnh phúc! Những tin nhắn đẹp mê hồn, những lời chúc hay làm mình mỉm cười suốt, có cả những tin nhắn làm mình bất ngờ vì…Mình gửi tin chúc mừng người thân bè bạn rất nhiều nhưng không biết có ai không nhận được không nữa…
Tối ngủ sớm vì mệt và lạnh quá! Bỗng dưng thèm được nằm trong nệm rơm ngày xưa 4 anh em cùng túc trực trông nồi bánh trưng biết nhường nào. Không biết giờ bố mẹ đang làm gì? Anh chị và cháu có ở cùng bố mẹ nữa không?
Mùng 2!
Làm vài mâm cơm khách. Ngồi quanh xó bếp mà nhớ bố mẹ quá. Ngày Tết năm nay con cháu đầy đàn mà quạnh hiu quá đỗi. Tối qua anh hai đi trực, chị đưa cháu về ngoại rồi. Muốn phóng xe về nhà mình quá chừng.
Chiều hai vợ chồng cùng con đi chúc Tết quanh làng xóm và bạn bè anh. Nhà cuối cùng là nhà chị H. – mối tình đầu của anh. Anh chị thật niềm nở, rất quý mến mình. Tâm sự với chị khá lâu, chị hỏi han mấy chuyện và an ủi: “ở đời có những người phụ nữ như thế em ạ, kệ nó thôi, ở xa làm gì được. Cố gắng sống chân thành như những gì mình đã sống”. Mình trân trọng quá khứ của anh và tôn trọng những người giúp vợ chồng mình sống tốt hơn chứ không như một số kẻ phá ngang, thọc gậy bánh xe, thò chân vào cánh cửa hạnh phúc nhà mình làm cho nó muôn đời không kín được – dù rất cố gắng.
Về, nhận được điện thoại của dì. Mình và con lại vội vàng phóng xe lên nhà dì. Qua Học viện Biên phòng lại nhớ một thời tuổi trẻ đầy sức sống…Mẹ chú mất nên năm nay chú và dì cũng chẳng đi đâu. Ngồi cùng chú, dì và em Lê gần 2 tiếng, trời nhá nhem tối nên vội vàng về…Lạnh dễ sợ. Đêm. Nhớ chuyện dì nói, lòng mình sôi như lửa, đầu chỉ muốn nổ tung. Chưa biết giải quyết sao đây??!! Lại nhủ với lòng mình rằng: “Thời gian là vị Chánh án thông minh nhất” và “ Sự thật hơn muôn lời hùng biện” nên lại thôi cứ để cho mọi thứ bèo bọt trôi nổi, cuối cùng những cặn bã cùng chìm dưới đáy đại dương và những gì chân thực mới tồn tại lâu bền với thời gian. Cùng với thời gian, Cuộc đời sẽ trả lời tất cả!!! Thiếp đi và đêm tàn thật nhanh chóng!
Mùng 3!
Sáng, làm mâm cơm cúng. Ăn xong rồi xuống Đan Phượng lúc 10h30. Chỉ có mình bố ở nhà. Chắc mẹ lại đi chúc Tết. Anh nằm ngủ. Con chơi với Ông ngoại. Thắp mấy nén nhang kính cẩn trước các cụ và ông bà mình nguyện cầu cho cả nhà sức khỏe, an lành và vạn sự như ý. Sau, lại chuẩn bị nấu ăn. Nấu ăn xong là lúc mẹ về. Ăn bữa cơm đầu năm với bố mẹ dù đạm bạc vẫn thấy hạnh phúc biết bao. Rồi lại dọn, rửa. Chợt mình thốt ra một câu nói không nằm trong sự kiểm soát của ý chí: “con dâu của bố đâu hết rồi?”. Bố cười buồn: “thời nay toàn dâu tây thôi con ạ! Chỉ có con gái mình là con ta thôi”. Chợt xót xa vì cách nói chơi chữ của bố. Giữa chiều đi chúc Tết một lượt nội ngoại nhà mình. Điểm dừng chân là nhà Bà ngoại 2. Tại sao lại vậy ư? Vì Bà ngoại 1 – bà sinh ra mẹ đã mất khi mẹ được 7 ngày. Ông ngoại bế mẹ ẵm ngửa xin bú khắp làng. Lâu rồi ông mới lấy bà 2. Là bà 2 nhưng gia đình nhà mình, mọi người đối xử với nhau còn hơn ruột thịt, không có sự phân biệt gì hết. Mẹ thương yêu các cậu, các dì hết lòng. Mẹ hy sinh rất nhiều để nuôi dì học đại học. Vậy nên, không chỉ là một giọt máu đào mà ân sâu nghĩa nặng không gì kể hết. Ngồi cùng bà một lúc, bà ngâm nga hát cho mình nghe. Lạ thật! Lâu lắm bà không hát. Mừng tuổi bà rồi hẹn với bà sáng mai con, cháu chắt sẽ về mừng Bà thượng thọ 90. Ra Hà nội lúc nhá nhem tối. Lạnh quá!
Cả nhà tắm rửa sạch sẽ. Nấu mâm cơm hóa vàng, cả nhà ăn vui vẻ. Lúc gần 7h tối, lòng như lửa đốt, không hiểu có chuyện gì nữa sao người mình nóng ran. Khó chịu quá, cứ đi ra đi vào, lòng thấp thỏm không yên. Dọn dẹp và cả nhà đi nằm sớm, vừa nằm vừa xem TV. Gần 8h, Trường gọi điện: “chị ơi, bà mất rồi. Anh chị cố gắng về sớm nhé!”.
Tai ù đi, trước mặt nhạt nhòa hết. Mình nói với anh về hung tin ấy, anh động viên: “thôi mai về sớm, giờ trời mưa gió, về cũng chẳng giải quyết được gì.” Gọi điện cho Lê, dặn em phải nói dối bố mẹ là bà ốm chứ không được nói bà mất rồi nếu không bệnh tim tái phát là rất nguy hiểm. Gọi điện báo tin anh cả ở Đà nẵng, phải đổi vé rồi ra ngay.... Đêm không ngủ yên chút nào. Thương Ngoại quá Ngoại ơi. Ngoại ra đi thảnh thơi, sạch sẽ nhưng con cháu chưa kịp nhìn mặt Ngoại. Và điều ân hận, day dứt nhất của con của cháu và chắt là chưa kịp làm lễ mừng thượng thọ cho Ngoại. Sao Ngoại không đợi thêm vài tiếng nữa thôi, sang ngày mùng 4 là cả nhà quây quần, đông đủ??? Vậy là mình không còn Ngoại nữa, mất bà thật rồi. Con người, âu cũng là Duyên trời, cũng là Mệnh trời cả thôi.

Cầu mong cho ông và hai bà đoàn viên nơi chín suối!!!
- Nguyễn Thị Xuân Trang -
Tháng trước chú mất, nên mẹ dặn năm nay không đi chúc Tết đâu cả. Thế là chiều tối rủ chú và con gái sang ông bà nội, bà ngoại rồi về. Cả ngày chỉ phải nấu nướng, dọn dẹp và rửa bát thôi. Ngày mùng 1 trôi nhanh hơn bao giờ hết. Nhưng điện thoại của mình rất bận, luôn ngập tràn niềm vui và hạnh phúc! Những tin nhắn đẹp mê hồn, những lời chúc hay làm mình mỉm cười suốt, có cả những tin nhắn làm mình bất ngờ vì…Mình gửi tin chúc mừng người thân bè bạn rất nhiều nhưng không biết có ai không nhận được không nữa…
Tối ngủ sớm vì mệt và lạnh quá! Bỗng dưng thèm được nằm trong nệm rơm ngày xưa 4 anh em cùng túc trực trông nồi bánh trưng biết nhường nào. Không biết giờ bố mẹ đang làm gì? Anh chị và cháu có ở cùng bố mẹ nữa không?
Mùng 2!
Làm vài mâm cơm khách. Ngồi quanh xó bếp mà nhớ bố mẹ quá. Ngày Tết năm nay con cháu đầy đàn mà quạnh hiu quá đỗi. Tối qua anh hai đi trực, chị đưa cháu về ngoại rồi. Muốn phóng xe về nhà mình quá chừng.
Chiều hai vợ chồng cùng con đi chúc Tết quanh làng xóm và bạn bè anh. Nhà cuối cùng là nhà chị H. – mối tình đầu của anh. Anh chị thật niềm nở, rất quý mến mình. Tâm sự với chị khá lâu, chị hỏi han mấy chuyện và an ủi: “ở đời có những người phụ nữ như thế em ạ, kệ nó thôi, ở xa làm gì được. Cố gắng sống chân thành như những gì mình đã sống”. Mình trân trọng quá khứ của anh và tôn trọng những người giúp vợ chồng mình sống tốt hơn chứ không như một số kẻ phá ngang, thọc gậy bánh xe, thò chân vào cánh cửa hạnh phúc nhà mình làm cho nó muôn đời không kín được – dù rất cố gắng.
Về, nhận được điện thoại của dì. Mình và con lại vội vàng phóng xe lên nhà dì. Qua Học viện Biên phòng lại nhớ một thời tuổi trẻ đầy sức sống…Mẹ chú mất nên năm nay chú và dì cũng chẳng đi đâu. Ngồi cùng chú, dì và em Lê gần 2 tiếng, trời nhá nhem tối nên vội vàng về…Lạnh dễ sợ. Đêm. Nhớ chuyện dì nói, lòng mình sôi như lửa, đầu chỉ muốn nổ tung. Chưa biết giải quyết sao đây??!! Lại nhủ với lòng mình rằng: “Thời gian là vị Chánh án thông minh nhất” và “ Sự thật hơn muôn lời hùng biện” nên lại thôi cứ để cho mọi thứ bèo bọt trôi nổi, cuối cùng những cặn bã cùng chìm dưới đáy đại dương và những gì chân thực mới tồn tại lâu bền với thời gian. Cùng với thời gian, Cuộc đời sẽ trả lời tất cả!!! Thiếp đi và đêm tàn thật nhanh chóng!
Mùng 3!
Sáng, làm mâm cơm cúng. Ăn xong rồi xuống Đan Phượng lúc 10h30. Chỉ có mình bố ở nhà. Chắc mẹ lại đi chúc Tết. Anh nằm ngủ. Con chơi với Ông ngoại. Thắp mấy nén nhang kính cẩn trước các cụ và ông bà mình nguyện cầu cho cả nhà sức khỏe, an lành và vạn sự như ý. Sau, lại chuẩn bị nấu ăn. Nấu ăn xong là lúc mẹ về. Ăn bữa cơm đầu năm với bố mẹ dù đạm bạc vẫn thấy hạnh phúc biết bao. Rồi lại dọn, rửa. Chợt mình thốt ra một câu nói không nằm trong sự kiểm soát của ý chí: “con dâu của bố đâu hết rồi?”. Bố cười buồn: “thời nay toàn dâu tây thôi con ạ! Chỉ có con gái mình là con ta thôi”. Chợt xót xa vì cách nói chơi chữ của bố. Giữa chiều đi chúc Tết một lượt nội ngoại nhà mình. Điểm dừng chân là nhà Bà ngoại 2. Tại sao lại vậy ư? Vì Bà ngoại 1 – bà sinh ra mẹ đã mất khi mẹ được 7 ngày. Ông ngoại bế mẹ ẵm ngửa xin bú khắp làng. Lâu rồi ông mới lấy bà 2. Là bà 2 nhưng gia đình nhà mình, mọi người đối xử với nhau còn hơn ruột thịt, không có sự phân biệt gì hết. Mẹ thương yêu các cậu, các dì hết lòng. Mẹ hy sinh rất nhiều để nuôi dì học đại học. Vậy nên, không chỉ là một giọt máu đào mà ân sâu nghĩa nặng không gì kể hết. Ngồi cùng bà một lúc, bà ngâm nga hát cho mình nghe. Lạ thật! Lâu lắm bà không hát. Mừng tuổi bà rồi hẹn với bà sáng mai con, cháu chắt sẽ về mừng Bà thượng thọ 90. Ra Hà nội lúc nhá nhem tối. Lạnh quá!
Cả nhà tắm rửa sạch sẽ. Nấu mâm cơm hóa vàng, cả nhà ăn vui vẻ. Lúc gần 7h tối, lòng như lửa đốt, không hiểu có chuyện gì nữa sao người mình nóng ran. Khó chịu quá, cứ đi ra đi vào, lòng thấp thỏm không yên. Dọn dẹp và cả nhà đi nằm sớm, vừa nằm vừa xem TV. Gần 8h, Trường gọi điện: “chị ơi, bà mất rồi. Anh chị cố gắng về sớm nhé!”.
Tai ù đi, trước mặt nhạt nhòa hết. Mình nói với anh về hung tin ấy, anh động viên: “thôi mai về sớm, giờ trời mưa gió, về cũng chẳng giải quyết được gì.” Gọi điện cho Lê, dặn em phải nói dối bố mẹ là bà ốm chứ không được nói bà mất rồi nếu không bệnh tim tái phát là rất nguy hiểm. Gọi điện báo tin anh cả ở Đà nẵng, phải đổi vé rồi ra ngay.... Đêm không ngủ yên chút nào. Thương Ngoại quá Ngoại ơi. Ngoại ra đi thảnh thơi, sạch sẽ nhưng con cháu chưa kịp nhìn mặt Ngoại. Và điều ân hận, day dứt nhất của con của cháu và chắt là chưa kịp làm lễ mừng thượng thọ cho Ngoại. Sao Ngoại không đợi thêm vài tiếng nữa thôi, sang ngày mùng 4 là cả nhà quây quần, đông đủ??? Vậy là mình không còn Ngoại nữa, mất bà thật rồi. Con người, âu cũng là Duyên trời, cũng là Mệnh trời cả thôi.

Cầu mong cho ông và hai bà đoàn viên nơi chín suối!!!
- Nguyễn Thị Xuân Trang -