Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Tạm biệt năm 2009!!!

0 trả lời, 367 lượt xem — Trang 1 / 1
Dọn dẹp, lau chùi nhà cửa và đồ để trang hoàng cành đào được tặng từ Hà Giang. Chuẩn bị đồ cúng tất niên sớm để về quê. Quay như chong chóng. Lưng đau. Mỏi. Mệt nhoài. Từ bé xíu, nhìn mẹ làm lụng, khuôn mặt đăm chiêu lo toan đủ thứ mỗi khi Tết đến, mình cũng cảm thấy chẳng nhiều hứng thú như đám bạn cùng tuổi mong ngóng, vui mừng mỗi độ xuân về. Có gia đình rồi mới biết phần nào tình sâu nghĩa nặng của bố mẹ.
 
Chiều, dù rất mệt nhưng vẫn nấu nồi nước mùi thơm mua lúc sáng để cả nhà tắm. Con gái thích thú cứ hà hít hương thơm của cây mùi già đầy sảng khoái. Trút hết lo âu thường ngày, trút hết những bực bội một năm, giờ là phút thư giãn và quên hết, quên hết phiền muộn. Giây phút thăng hoa như ta được tẩy trần, được thoát tục vậy!
Đêm, lòng rưng rưng khi mường tượng ra bố mẹ đang cặm cụi lau chùi nhà cửa. Con trưởng thì vào Đà nẵng. Con thứ thì phải trực. Con gái phải lo nhà chồng. Con út thì chăm cho vợ mới sinh quý tử. Gần 70 rồi vẫn lọ mọ, vẫn oằn lưng ra lo lắng chưa phút thảnh thơi. Rồi thiếp đi lúc nào không biết.
Ngày 29 AL
Sáng dọn dẹp, làm nốt những việc cần làm. Mua thêm quần áo mới, giày cho con gái. Biếu quà một số người thân. Không kìm được lòng mình vội vàng lấy xe phóng về Đan Phượng xem bố mẹ chuẩn bị Tết như thế nào. Năm nay nhà cửa gọn gàng, khang trang hơn. Nhìn thấy 2 phòng thiếu cửa, mình hỏi mẹ tại sao không lắp vào cho ấm. Mẹ chỉ im lặng chẳng nói gì. Lòng như xát muối. Đàn ông thường vô tâm thế sao??? Cố gắng nói to để mẹ không nghe thấy tiếng lòng của con gái, mình bảo mẹ: mẹ cầm ít tiền này rồi bảo cậu lắp cửa luôn trưa nay đi không thì rét lắm, năm mới nhà mới mà không có cửa mới người ta cười cho. Mẹ chỉ ậm ừ, cầm tiền nhưng chẳng thèm nhìn con gái mà quay mặt đi. Chán mẹ lắm, chẳng biết tự thương lấy bản thân cứ lo cho hết con này cháu nọ để rồi cái gì cũng cắm cúi một mình. Nhà con đàn cháu đống vậy mà Tết đến hiu quạnh đến tê lòng! Biết thế này mình chẳng lấy chồng, và mẹ đừng sinh con trai cho xong. Gói ghém mấy nải chuối xanh và mấy quả chuối ra để bày bàn thờ nhà mình, vẫn không quên dặn mẹ nhớ bảo cậu lắp cánh cửa luôn trước khi ra Hà nội.

Ăn trưa xong, nghỉ lát cả nhà cuốn gói về quê!
Chiều quê. Lại tiếp tục dọn dẹp. Cũng thương bố mẹ chồng lắm khi con cái về ăn Tết muộn. Nhà cửa vẫn im lìm như chưa có hương xuân nào chạm cửa vậy. Ngày cuối năm, khách mua hàng nhiều nên bố mẹ bận. Hai vợ chồng vắt chân lên cổ để dọn dẹp và sắp xếp. Mình ngồi như đóng đinh ở giếng gần 6 tiếng để rửa nồi niêu, xoong, chảo, bát đĩa, cốc, chén, đồ thờ… Gió rét căm căm. Tay nhúng nước suốt nên không biết trời lạnh nhiều hay ít chỉ biết lúc tối đứng dậy thì thấy chân tê cứng, tay không cảm giác. Đêm đi nằm, dù mặc ấm, đắp 3 chăn vẫn thấy lòng lạnh quá.
Ngày 30 AL
Sáng dậy sớm, dọn qua nhà cửa và nấu ăn sáng. Đi chợ mua thực phẩm dự trữ cho mấy ngày Tết. Nặng quá. Về nhà, lau chùi nốt mấy chiếc cánh cửa. Bụi bặm khủng khiếp! Trưa ăn xong không cần nghỉ ngơi là tiếp tục sơ chế thực phẩm. Chú về mang theo chậu mai vàng khá đẹp. Nhìn nhà cửa sạch sẽ, chú hỏi: ai dọn đó chị? Mình mỉm cười nói: đến lúc chú phải lấy vợ rồi.
Ăn uống, dọn dẹp xong lại chuẩn bị cho anh mang đồ xuống HN thắp hương. Mưa. Lạnh. Tối như đêm 30. Anh đi mà lòng mình cuộn theo bánh xe, từng vòng, từng vòng. Đến HN anh gọi điện báo đã tới nhà, đi đường an toàn thế là mình yên tâm nhẹ nhàng thiếp đi trong chăn ấm. Hình ảnh bố mẹ lại hiện lên. Gọi điện, biết anh hai đưa chị và cháu về đón Tết cùng bố mẹ, vậy là mình hài lòng rồi.
 Phút giao thừa
 Mẹ, Chú và con gái gọi dậy rủ ra Đình và Chùa hái lộc. Nhưng người đau nhức và mỏi quá, nhất là lúc chiều trúng gió nên cổ cứng ngắc…vậy là làm biếng chẳng buồn đi. Ngồi nhắn tin chúc mừng người thân, bạn bè… Năm nay nhận được khá nhiều lời chúc. Cũng vui, cũng mừng. Nhưng vẫn cảm thấy cô đơn. Lòng ngổn ngang những suy tính, những dự định. Nuốt tủi hờn, lòng tự nhủ: dù sao vẫn phải vận động, không thể đứng im không hẳn vì theo chủ nghĩa duy vật biện chứng mà vì quy luật của cuộc sống, vì con gái đó thôi. Nuốt chua cay, gửi gắm yêu thương cho người đang ở HN. Tất cả đều mong một năm mới dồi dào sức khỏe, thành công và trong nhà ấm áp tiếng cười hạnh phúc. “Thành công đến với chúng ta!”. Điều đó cũng đủ làm ấm lòng mình trong thời khắc đất trời chuyển giao ấy. Happy New Year! Happy Valentine’s Day! Đó là những lời chúc đầu năm mình nhận được rất nhiều từ bạn bè người thân và cả những người bạn của anh…

Tạm biệt năm cũ. Tạm biệt năm 2009. Tạm biệt một năm nhiều vướng vất với những thành công chút đỉnh. Tạm biệt một năm sóng to, gió cả…Tạm biệt những tủi hờn, chua xót. Tạm biệt nấc thang cũ dấu yêu để đến với một nấc thang mới nhiều thành công và vững chãi hơn nhưng không thể chối bỏ những bước chân ta đã đi qua. Rút ra nhiều bài học từ những thất bại, từ những nhọc nhằn cuộc sống hàng ngày, từ những đắng cay muôn trùng…cần phải có tầm nhìn, cần phải thay đổi bản thân mình cho phù hợp với cuộc sống.
Đời chỉ thay đổi khi mình thay đổi!!!
- Nguyễn Thị Xuân Trang -
Đăng nhập để trả lời
0