Một ký giả vào viện dưỡng lão tìm đề tài làm phóng sự. Đầu tiên anh tới gần một ông lão trông còn tráng kiện râu tóc bạc phơ đang ngồi quạt phe phẩy bên hồ nước.
Anh hỏi :
-Thưa cụ, xin cụ cho biết năm nay cụ bao nhiêu tuổi?
-Lão hả? Năm nay lão chín mươi tư tuổi rồi. Mà ông có biết tại sao lão thọ thế này không? Cả đời, lão không uống một ly rượu và sáng nào cũng cầu nguyện.
Ký giả hí hoáy biên chép rồi nói :
-Hay thật ! Tôi sẽ phổ biến bí quyết trường thọ này trên báo
Xong, anh tới gần một ông già khác, có vẻ yếu hơn ông trước vì lưng hơi còng và đi đứng có vẽ nặng nề. Anh hỏi tuổi, ông già đáp :
-Lão năm nay được một trăm lẻ sáu tuổi.
-Thưa cụ, cụ cho độc giả của bản báo biết cụ đã làm cách nào để có thể thọ được như thế?
-Đâu có khó gì? Lão ăn chay suốt đời không biết thịt cá là gì? Lão cũng không gần đàn bà.
Vừa lúc ấy có một ông già thứ ba đi tới gần. Ông này yếu quá, đi chệnh choạng như say rượu. Hai mép ông già sùi bọt trắng ông run rẩy, thở phì phò, thều thào nói với ký giả :
-Tôi có nghe câu chuyện của hai ông bạn tôi nói với ông rồi. Đừng tin họ mà về viết lừa dối độc giả. Hãy coi tôi, chả phải kiêng cữ gì cả. Ngay từ khi lên chín tôi đã uống mỗi ngày hai ly rượu manh. Ngày nào tôi cũng hút ít nhất ba bao thuốc. Vấn đề đàn bà thì khỏi nói. Bất cứ người nào chịu tôi là tôi thương liền. Mỗi đêm có thể hai, ba lần. Tôi chả việc gì phải ăn chay hay cầu nguyện.
Ký giả trố mắt :
-Thật là kỳ diệu! Năm nay cụ tới tám mươi tuổi chưa ạ?
-Tuổi tôi hả? Tôi năm nay ba mươi tư.
Anh hỏi :
-Thưa cụ, xin cụ cho biết năm nay cụ bao nhiêu tuổi?
-Lão hả? Năm nay lão chín mươi tư tuổi rồi. Mà ông có biết tại sao lão thọ thế này không? Cả đời, lão không uống một ly rượu và sáng nào cũng cầu nguyện.
Ký giả hí hoáy biên chép rồi nói :
-Hay thật ! Tôi sẽ phổ biến bí quyết trường thọ này trên báo
Xong, anh tới gần một ông già khác, có vẻ yếu hơn ông trước vì lưng hơi còng và đi đứng có vẽ nặng nề. Anh hỏi tuổi, ông già đáp :
-Lão năm nay được một trăm lẻ sáu tuổi.
-Thưa cụ, cụ cho độc giả của bản báo biết cụ đã làm cách nào để có thể thọ được như thế?
-Đâu có khó gì? Lão ăn chay suốt đời không biết thịt cá là gì? Lão cũng không gần đàn bà.
Vừa lúc ấy có một ông già thứ ba đi tới gần. Ông này yếu quá, đi chệnh choạng như say rượu. Hai mép ông già sùi bọt trắng ông run rẩy, thở phì phò, thều thào nói với ký giả :
-Tôi có nghe câu chuyện của hai ông bạn tôi nói với ông rồi. Đừng tin họ mà về viết lừa dối độc giả. Hãy coi tôi, chả phải kiêng cữ gì cả. Ngay từ khi lên chín tôi đã uống mỗi ngày hai ly rượu manh. Ngày nào tôi cũng hút ít nhất ba bao thuốc. Vấn đề đàn bà thì khỏi nói. Bất cứ người nào chịu tôi là tôi thương liền. Mỗi đêm có thể hai, ba lần. Tôi chả việc gì phải ăn chay hay cầu nguyện.
Ký giả trố mắt :
-Thật là kỳ diệu! Năm nay cụ tới tám mươi tuổi chưa ạ?
-Tuổi tôi hả? Tôi năm nay ba mươi tư.
Người Về Âm Cảnh Hồn Thư Thái
Kẻ Ở Dương Gian Dạ Ngậm Ngùi