Khúc biến tấu xương rồng
Đặng Huy Quang
(Trần Quang Đạo, Nxb Hội nhà văn, 2004)
Thật khoái nghe Trần Quang Đạo uy - mua hình ảnh một loại ông thẩm phán hâm hấp nào đó trong dòng chuyển động thời sự thi ca hôm nay.
Trong khi:
Dấu chữ cuộc đời mở ra
Những chiếc bát không còn nằm úp thìa nữa
Thì thật tức cười:
In rõ trong chiếc gương chiếu hậu
Thẩm phán vẫn che ô đi dưới trời râm!
Nhiều sáng tạo trong cách lập tứ, cách nói, bắn phá hình ảnh... Trần Quang Đạo thuộc những thi sĩ U40 rất mê đắm thơ, làm việc một cách nghiêm chỉnh, có định hướng nghệ thuật độc lập, bướng bỉnh một cách dễ thương. Nhưng trong con người sắc sói này lại có một con người rất mềm yếu tình thương: với quê hương đất cát gieo neo, với cha mẹ, với bầu bạn, với một mối tình nào đó đã ra đi mãi... Đạo tâm sự với Trần Anh Thái, Nguyễn Tiến Dũng đồng cảnh ngộ mất cha, còn mẹ:
Cha ra đi
Một nửa quê hương trong con chợt mất
Mẹ hứng những vất vả đau thương
cả khoảng vắng cha để lại
Mưa ngàn dột từ nóc trời
Câu thơ cuối là một sáng tạo qua nước mắt, không phải trên những xác chữ. Một nỗi đau được đẩy tới tận cùng. Không phải nóc nhà mà đến cả nóc trời, thôi còn gì để che đỡ, chống lại được những cơn mưa ngàn cứ liên miên xối xả!
Cũng có đôi điều muốn bàn riêng với Trần Quang Đạo về ngôn ngữ nghệ thuật chỗ này chỗ kia có vẻ như chưa, trong khi anh luôn nhắc tới kìm nén sức nổ trong cảm xúc. Nhưng hãy hoan nghênh người đồng nghiệp quý mến. Sự trân trọng thi ca của anh, ngoài đường hướng xử lý nghệ thuật trong từng bài, còn thể hiện ở cái tên tập thơ với ba phần bố cục "Cánh đồng", "Chiều nguyên phi" và "Yn", chỉ 45 bài, không tham. Trân trọng cả ở nền bìa rắn mà nhã, ở trình bày trong ruột. Chơi thơ khá sang.
(Phụ bản Thơ)
Đặng Huy Quang
(Trần Quang Đạo, Nxb Hội nhà văn, 2004)
Thật khoái nghe Trần Quang Đạo uy - mua hình ảnh một loại ông thẩm phán hâm hấp nào đó trong dòng chuyển động thời sự thi ca hôm nay.
Trong khi:
Dấu chữ cuộc đời mở ra
Những chiếc bát không còn nằm úp thìa nữa
Thì thật tức cười:
In rõ trong chiếc gương chiếu hậu
Thẩm phán vẫn che ô đi dưới trời râm!
Nhiều sáng tạo trong cách lập tứ, cách nói, bắn phá hình ảnh... Trần Quang Đạo thuộc những thi sĩ U40 rất mê đắm thơ, làm việc một cách nghiêm chỉnh, có định hướng nghệ thuật độc lập, bướng bỉnh một cách dễ thương. Nhưng trong con người sắc sói này lại có một con người rất mềm yếu tình thương: với quê hương đất cát gieo neo, với cha mẹ, với bầu bạn, với một mối tình nào đó đã ra đi mãi... Đạo tâm sự với Trần Anh Thái, Nguyễn Tiến Dũng đồng cảnh ngộ mất cha, còn mẹ:
Cha ra đi
Một nửa quê hương trong con chợt mất
Mẹ hứng những vất vả đau thương
cả khoảng vắng cha để lại
Mưa ngàn dột từ nóc trời
Câu thơ cuối là một sáng tạo qua nước mắt, không phải trên những xác chữ. Một nỗi đau được đẩy tới tận cùng. Không phải nóc nhà mà đến cả nóc trời, thôi còn gì để che đỡ, chống lại được những cơn mưa ngàn cứ liên miên xối xả!
Cũng có đôi điều muốn bàn riêng với Trần Quang Đạo về ngôn ngữ nghệ thuật chỗ này chỗ kia có vẻ như chưa, trong khi anh luôn nhắc tới kìm nén sức nổ trong cảm xúc. Nhưng hãy hoan nghênh người đồng nghiệp quý mến. Sự trân trọng thi ca của anh, ngoài đường hướng xử lý nghệ thuật trong từng bài, còn thể hiện ở cái tên tập thơ với ba phần bố cục "Cánh đồng", "Chiều nguyên phi" và "Yn", chỉ 45 bài, không tham. Trân trọng cả ở nền bìa rắn mà nhã, ở trình bày trong ruột. Chơi thơ khá sang.
(Phụ bản Thơ)
Love mickey,