Khát
Chiêu Thương
(Quang Chuyền, NxbVăn học 2005)
Có những cây bút làm thơ để trang trí cho mình. Quang Chuyền giản dị chân thật hơn, anh khiêm cung trong thế giới thơ mình: những lo âu, trắc ẩn, mong ước, khát khao cho anh, cho đời đều là nhật ký của chính lòng anh, của đời sống sáu mươi năm trải nghiệm. Vào ngôi nhà thơ anh thấy dễ chịu, thân tình, ta có thể cùng người chủ nhà ngồi cụng ly hiền lành tâm sự. Trên tường nhà không treo những bức hoạ thời thượng tỏ vẻ, khách không bị những đồ đạc trưởng giả làm vướng mắt, phiền lòng.
Anh chọn lựa cho mình thể thơ ngắn bốn câu là đắc địa. Xin phép bàn thân tình với thi hữu đôi ý nhỏ. Chả lẽ anh mời bạn bè đến chơi chỉ để chờ toàn khen ngợi?
Vẫn những lời giản dị nhưng khi nào anh lắng hồn vào đấy lâu hơn thì thơ thấm hơn , ở lại ấn tượng lâu hơn, nghệ thuật khởi sắc hơn. Thí dụ:
Lơi rơi từng mảng lá bàng
Mẹ khua chổi quét nắng vàng vào đêm
Nắng vàng từ đất vàng lên
Chiều thu nán lại trước thềm nhà ta
(Xin mạn phép muốn đổi khua thành đưa chổi quét... đúng với hình dung mẹ già ta hơn). Không thể thoáng nhanh quá khi viết về nỗi hao hụt của đời mỗi chúng ta:
Em giống cánh chim
Bạn giống vàng trong cát
Tôi một đời kiếm tìm
Tóc xanh giờ đã bạc
Hai câu cuối là hết ý. Nhưng bên cạnh một vài bài khác, số câu khác như thế hoặc gần được như thế nhà thơ này còn để buột ra khỏi sổ tay ghi chép một số ý mới ở dạng loé lên.
Các con đứa học bên Tây
Đứa buôn xuôi ngược. Đứa cày đất quê
Một mình già lão sớm khuya
Chờ chuông điện thoại gọi về thăm nom
Thực tế khá phổ biến này cần được viết "độc" hơn nữa để thành một điêu khắc thời thế bằng ngôn ngữ. Quang Chuyền chắc chắn không thể lên cơn sĩ diện khi nghe rì rầm những lời trên (mà còn có thể nói thêm nữa đấy!). Bởi anh lúc nào cũng chân tình, lo âu cho nghiệp mà mình đã mắc vào:
Tôi tìm câu chữ. Lang thang một đời
Lọc trong cát bụi đất trời
Được dăm hạt chữ lại rơi dọc đường
Khai bút như thế vào xuân năm ngoái đặt ở vị trí kết tập là một người thơ không hề dám "khinh địch" với thơ.
(Phụ bản thơ báo Văn nghệ)
Chiêu Thương
(Quang Chuyền, NxbVăn học 2005)
Có những cây bút làm thơ để trang trí cho mình. Quang Chuyền giản dị chân thật hơn, anh khiêm cung trong thế giới thơ mình: những lo âu, trắc ẩn, mong ước, khát khao cho anh, cho đời đều là nhật ký của chính lòng anh, của đời sống sáu mươi năm trải nghiệm. Vào ngôi nhà thơ anh thấy dễ chịu, thân tình, ta có thể cùng người chủ nhà ngồi cụng ly hiền lành tâm sự. Trên tường nhà không treo những bức hoạ thời thượng tỏ vẻ, khách không bị những đồ đạc trưởng giả làm vướng mắt, phiền lòng.
Anh chọn lựa cho mình thể thơ ngắn bốn câu là đắc địa. Xin phép bàn thân tình với thi hữu đôi ý nhỏ. Chả lẽ anh mời bạn bè đến chơi chỉ để chờ toàn khen ngợi?
Vẫn những lời giản dị nhưng khi nào anh lắng hồn vào đấy lâu hơn thì thơ thấm hơn , ở lại ấn tượng lâu hơn, nghệ thuật khởi sắc hơn. Thí dụ:
Lơi rơi từng mảng lá bàng
Mẹ khua chổi quét nắng vàng vào đêm
Nắng vàng từ đất vàng lên
Chiều thu nán lại trước thềm nhà ta
(Xin mạn phép muốn đổi khua thành đưa chổi quét... đúng với hình dung mẹ già ta hơn). Không thể thoáng nhanh quá khi viết về nỗi hao hụt của đời mỗi chúng ta:
Em giống cánh chim
Bạn giống vàng trong cát
Tôi một đời kiếm tìm
Tóc xanh giờ đã bạc
Hai câu cuối là hết ý. Nhưng bên cạnh một vài bài khác, số câu khác như thế hoặc gần được như thế nhà thơ này còn để buột ra khỏi sổ tay ghi chép một số ý mới ở dạng loé lên.
Các con đứa học bên Tây
Đứa buôn xuôi ngược. Đứa cày đất quê
Một mình già lão sớm khuya
Chờ chuông điện thoại gọi về thăm nom
Thực tế khá phổ biến này cần được viết "độc" hơn nữa để thành một điêu khắc thời thế bằng ngôn ngữ. Quang Chuyền chắc chắn không thể lên cơn sĩ diện khi nghe rì rầm những lời trên (mà còn có thể nói thêm nữa đấy!). Bởi anh lúc nào cũng chân tình, lo âu cho nghiệp mà mình đã mắc vào:
Tôi tìm câu chữ. Lang thang một đời
Lọc trong cát bụi đất trời
Được dăm hạt chữ lại rơi dọc đường
Khai bút như thế vào xuân năm ngoái đặt ở vị trí kết tập là một người thơ không hề dám "khinh địch" với thơ.
(Phụ bản thơ báo Văn nghệ)
Love mickey,