Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Uống trà sen, đọc thơ Nguyễn Bính trên đất Bắc Mỹ

0 trả lời, 47 lượt xem — Trang 1 / 1
Uống trà sen, đọc thơ Nguyễn Bính trên đất Bắc Mỹ

Phan Trọng Luận

Sau chuyến bay trên ngàn cây số, qua hai lần transit, từ Alberta tôi đến Montreal thăm gia đình một người thân đã hơn 50 năm nay không gặp nhau. Buổi chiều hôm đó, trong ngôi nhà nhỏ xinh đẹp, tôi cùng mấy người quen định cư ở Bắc Mỹ ngồi uống trà sen mang từ Việt Nam sang. Đó là trà sen đặc biệt của nhà hàng Ninh Hương, Hà nội chuyên sản xuất để làm quà biếu bà con xa xứ. Bà chủ nhà là một phụ nữ hoàng tộc cầm gói chè sen tôi tặng, thân mật bảo: Chú cho gói trà này còn quí hơn bao nhiêu đôla Mỹ. Tôi cũng đã nhiều lần uống trà sen nhưng quả thật chưa bao giờ được nếm thứ trà đặc biệt đó.(Trà đắt không hợp túi tiền mình) Không khí buổi chiều hôm ấy thật đặc biệt, sao ấm áp và yên tĩnh đến thế. Miền đất Bắc Mỹ, ai lần đầu đến cũng bị hút hồn ngay bởi không khí trong lành ít ô nhiễm. Trời như cao hơn, tiết trời tháng ba mát mẻ như mùa thu đậm trong nước. Hương trà sen quê hương dễ gợi nhớ dĩ vãng xa xưa. Ông luật sư trên 80 tuổi và cô con gái đầu lòng là một dược sĩ cao cấp cũng đã vào tuổi trên 50 nhưng còn trẻ trung và thích văn chương. Cả hai cha con rời quê hương hơn 30 năm. Còn xa miền Bắc thì đã non 50 năm. Nhưng kí ức về quê hương còn rất đậm nét trong tâm khảm mỗi người. Ông hỏi tôi: "Cái cây mít giai đầu ngõ còn không nhỉ?". Cô con gái nhớ lại: "Chú ơi, cây táo gần bể nước trước sân nhà còn không ? Hồi nhỏ, sáng sớm cháu và em Hà cứ ra gốc cây nhặt táo rụng. Quả táo vàng ươm sao ngon đến thế"... Trong hương trà thơm, câu chuyện không hiểu sao bất ngờ lại chuyển sang thơ Nguyễn Bính. Ông luật sư bình phẩm thơ Nguyễn Bính quê mùa. Cô con gái kể mình còn thuộc lòng nhiều bài của nhà thơ đó từ hồi trung học. Như để góp thêm câu chuyện, tôi đọc mấy câu thơ của Nguyễn Bính về nỗi cô đơn mà tôi rất thích:

Có lần tôi gặp một người đi

Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì

Chân bước hững hờ theo bóng lẻ

Một mình làm cả cuộc phân li…

Không khí cuộc trà tự nhiên lắng xuống... Ông luật sư trầm ngâm rồi bỗng nói to lên: "Hay quá! hay quá! Thế mà mấy lâu mình chưa đọc". Ông bỗng vội vàng lấy giấy ghi chép và thế là cả chiều, cứ nhẫm đi nhẫm lại mấy câu thơ của Nguyễn Bính. Rồi theo thường lệ hàng ngày đi bách bộ lên mé đồ tăm tắp cây xanh, ông rủ tôi cùng dạo và tâm sự : "Những ngày đầu sang đây buồn quá. Có ông bạn trí thức hỏi mình có buồn không, mình nói buồn đến chết được… Sao câu thơ nó tài thế nhỉ? ở đây nhiều lúc mình cảm thấy cô đơn cho dù con cháu đông đúc và thành đạt".

Thật là thấm thía, văn chương có sức cuốn hút đến kì lạ, nhất là khi nó chạm đến nỗi niềm sâu kín của mỗi con người với những tâm trạng vô cùng phức tạp có khi chẳng giãi bày cùng ai.Thơ văn dễ tạo được sự đồng cảm, nối liền những người con đất Việt gần lại với nhau cho dù có sống xa cách về không gian, hoàn cảnh và cả tuổi tác. Có cô học trò cũ của tôi, mỗi khi viết thư vẫn nhắc gửi cho ít báo Văn nghệ. Bên ấy mỗi khi vớ được một tờ báo trong nước nhất là tờ Văn nghệ thì đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần nữa. Công việc giao lưu văn hoá, văn học nước nhà cho người Việt xa xứ e còn quá ít ỏi chưa đáp ứng được mong mỏi của bà con mình?

Kỉ niệm lần đi Bắc Mỹ

(Phụ bản thơ báo Văn nghệ)
Love mickey,
Đăng nhập để trả lời
0