7. DỊU LẮNG NIỀM ĐAU
( Niềm đau chôn dấu )
Bài đầu tiên:

DỊU LẮNG NIỀM ĐAU
Xương rồng mãnh liệt bao nhiêu...
Như em chịu được bao điều đắng, đau
Hoa khoe, tấc dạ đơm sầu
Lòng đau em cũng trỗi màu đong đưa
Mất rồi từ một thoáng xưa
Biết bao cho đủ, cho vừa... niềm đau...
Mong cho ngày tháng trôi mau
Lắng vơi nỗi nhớ, niềm đau... tâm hồn.
MẸ ƠI! U NÃO TRONG CON

Phong Linh
Mẹ ơi con sẽ xa rời...
Một ngày vắng bóng bên đời nay mai
Trong cơn bạo bệnh mệt nhoài
Chìm nơi viễn xứ - đêm dài mẹ mong.
Tuổi già nặng gánh lưng còng
Vì con - vì cháu - vì chồng gian nan
Rồi mai lệ mẹ chứa chan
Con đi xa hẳn ngủ ngàn thu luôn.
Mẹ ơi! Xin mẹ đừng buồn
Chớ nên suy nghĩ xa tuôn giọt sầu
Hằn in trên khoé mắt sâu
Mất con rồi sẽ vết nhàu nhiều thêm.
Xin mẹ đừng thức trắng đêm
Buồn đau chưa ngớt... chồng thêm tháng ngày
Hôm nay con vẫn còn đây
Chia ly là chuyện sau này mẹ ơi...
Giờ đây con muốn mẹ cười
Yên lòng - bệnh tật - giật lùi - nguồn vui
Buồn thay số kiếp ngậm ngùi
Trong viên thuốc đắng ẩn vùi nhiều năm.
Chiều nay dõi mắt xa xăm
Nhìn trông lại những tháng năm gợn lòng
Nến đời khi tắt là xong
Bao năm quằn quại để lòng mẹ đau!...
Rồi mai... mắt mẹ nhỏ sầu
Con từ nhân thế vút bầu trời cao
Vắng con hãy ngắm trăng sao
Để ru lòng mẹ ngày nào còn con.
Hết rồi một thuở sắt son
Hết rồi một thuở lệ hờn nhỏ rơi
Cùng bao tâm trạng rối bời
Từ nay lệ mẹ chảy rồi, mẹ ơi!
________________
MẸ ƠI!
Khóc Cho Đời Con
Mẹ ơi! 'u não' trong con
Ngày đêm rằng xé héo hon thân gầy
Giờ này con vẫn còn đây
Nửa hồn rữa mất theo mây ngút ngàn.
Bao nhiêu mơ ước chưa chan
Tan cùng hoa lệ theo đàn cò bay
Rồi mai bỏ lại phương này
Mẹ già đơn chiếc tháng ngày héo con.
Sang xuân hai chín tuổi tròn
Đò ngang chưa đỗ vẫn còn... một thân...
Tiếng yêu tim vọng vang ngân
Nhưng nào đâu giám dù cần thương yêu.
Dáng son mất bóng yêu kiều !
Vì dau mơ ước thành điều... mơ hoang.
Kiếp này con chót đa mang
Căn bệnh 'u não'... tâm cang khóc đời !...
Chỉ mai thôi.... đã xa rời...!
Lạy mẹ... con phải về nơi thiên đàng.
Con đi cung nhịp bẽ bàng
Lệ lòng tuôn mãi dạ càng cuộn đau.
Mẹ ơi! Tóc mẹ bạc mầu
Thời gian xương khói... giờ sầu bởi con
Lỡ mãi con mất không còn
Mẹ đừng cú sốc mỏi mòn... mẹ ơi...!
Hôm nay khoé lệ con rơi
Thành dòng thác chảy góc đời mù khơi!
KÍNH TẶNG CHA
Bao năm con sống xa quê
Vẫn chưa có thể tìm về thăm cha
Tuổi thơ con đã đi qua
Giờ thành khôn lớn thế mà tha hương
Lòng con vọng giữa đêm trường
Để hồn hoang vắng kết vương xứ người
Cha ơi! Cha hãy mỉm cười
Để con năm tháng trong đời lớn hơn
Đêm đông gợi nhớ cô đơn
Thủa xưa nhỏ bé con hờn bên cha
Thời gian như nước chảy qua
Thoi đưa song cửa cũng vừa mười năm
Lòng cha ví ánh trăng rằm
Gian nan cơ cực vẹn chăm mẹ già
Bởi con còn ở xứ xa
Nào bằng săn sóc ' như bà chăm ông '
Mùa mưa lũ trắng xóa đồng
Bắt tôm, bắt tép cha không ngại ngần
Trưa trời phơi lúa ngoài sân
Bàn tay thô giáp, bàn chân lấm phèn
Giờ con khôn lớn nào quên
Cha thời gian khổ... con bên xa vời
Lênh đênh phiêu bạt mọi nơi
Không quên cha đã cả đời vì con
Hôm nay viễn xứ cô đơn
Rưng rưng giọt lệ... thân mòn yêu cha.