Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Chuông Gió - Truyện và Đời

5 trả lời, 576 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-26 23:45:59chuonggio_ngaytrove0>
 

                           


 
1.VÀI NÉT VỀ TÁC GIẢ

Tác giả Phong Linh tên thật Lê Thị Như Hằng
sinh ngày 15.11.1981 tại An Khang - Yên Sơn -Tuyên Quang
Hiện sống và làm việc tại Saint Petersburg (Nga)
* sống độc thân
Email: chuonggio_1981@yahoo.com
Điên Thoại: +79036894225
NR: 0276.283077






                               LỜI MỞ ĐẦU
 
* Phong Linh viết về cuộc sống, về gia đình, xã hội, về những số phận, những truyện tình... Thường là những tác phẩm vừa thực vừa hư cấu. Bởi tác giả thích hai từ mang danh hạnh phúc nên viết lên các tác phẩm thường là lấy ra từ số phận của bạn bè, gia đình người thân và một phần của cả chính bản thân mình.
 
" Tôi tự nghĩ, bên cạnh những mất mát buồn đau, hạnh phúc là thứ luôn có thật và hiện hữu. Hạnh phúc là thứ ông trời ban cho từng phận người. Hạnh phúc vẫn ở quanh ta đây thôi, ngay cả khi ta buồn đau mất mát, ngay cả khi ta tưởng trừng ngã khụy trong những bi kịch của đời mình.
 
_ Tôi đã suy nghĩ rất lâu khi nghĩ đến điều này, những điều mang danh hạnh phúc bằng chính cuộc đời của bao người, bằng chính cuộc đời tôi,...  để những ai đang bất hạnh ở trên đời, xin mọi người hãy tin và chờ đợi. Hạnh phúc là thứ có thật và luôn hiện hữu."
 
* Đôi khi có những cảm xúc hay một số phận nào đó giống một ai đó ví như hoàn cảnh... bị trùng hợp nhau, mọi trùng hợp nếu có đều nằm ngoài ý muốn và tác giả không chịu trách nhiệm. ( Hạnh phúc - tình yêu - cuộc sống... Những mất mát hay những buồn đau thường na na giống nhau nên đôi lúc cũng bị lập đi lập lại giữa đời thường điều đó là một quy luật rất tự nhiên ). Mọi sự trùng hợp trong tác phẩm của Phong Linh cg viết, Phong Linh cg không chịu trách nhiệm với bất cứ sự trùng hợp nào.
* Xin chân thành cám ơn những độc giả đã đọc qua các tác phẩm của Phong Linh cg
 
 
 
           
 

Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-07 08:50:35chuonggio_ngaytrove0>
 TỘI LỖI LỚN NHẤT CỦA ĐỜI NGƯỜI LÀ BẤT HIẾU

Chị tôi 
 
Sự mất mát ... và nỗi đau của chị
 

Đây là một tác phẩm viết đầu tay có thật trong gia đình tác gỉa. Hoàn toàn không có mối liên hệ gì với bất cứ cá nhân trong xã hội hay đoàn thể nào ngoài những người thân của tác giả. Mọi trùng hợp nếu có đều nằm ngoài ý muốn và tác giả không chịu trách nhiệm.





       

   Tôi vẫn thích nghe bài hát "Chị tôi" của Trọng Đài. ( Thế là chị ơi rụng bông hoa gạo, ô hay trời không nín gió cho ngày chị sinh ... )


      Chị hơn tôi 2 tuổi , là một người phụ nữ đảm đang, hiền thục, được sinh ra ở một vùng quê miền núi ( Tuyên Quang ) chị cao và có một dáng người chuẩn mực , mái tóc dài đen láy dài qua mông, một núm đồng tiền trên má và khuôn mặt trái xoan đầy đặn , cộng thêm chiếc răng khểnh đáng yêu duyên làm sao, ai cũng nói hai chị em tôi giống nhau ở cái miệng , ở nụ cười . Mỗi khi chị cười làm bao chàng trai ngất ngây với nụ cười của chị . Người ta nói ( Hồng nhan thì bạc phận ) Câu nói ấy quả đúng cũng không sai so với cuộc đời của chị.

     Ngày tôi bắt đầu vào đại học cũng là lúc chị lên xe hoa về nhà chồng , chị lấy một người ở xã trên. Chị đi lấy chồng bao chàng trai nhìn theo chị tiếc nối . Ngày chị cưới tôi cũng tất tả từ trường về mừng đám cưới chị, để ngắm chị mặc chiếc áo cô dâu trắng ngần như tâm hồn trinh nguyên, trong trắng của chị. Nhìn chị trong ngày cưới hệt như cô người mẫu kiêu sa trên sân khấu, hay ví chị như một nàng công chúa. Chị khóc nhiều trong ngày cưới, chị khóc, tôi cũng khóc.

    Chị lấy chồng, tôi thì đi học đại học vậy là hai chị em tôi giờ thì xa lắm rồi, xa tiếng cười khúc khích trẻ thơ mỗi khi cùng nói, cùng cười bên nhau, tiễn chị về nhà chồng tôi khóc đỏ con mắt. 

       ... Thế rồi thời gian trôi đi tôi mới khóc ngày chị đi lấy chồng thì hôm nay tôi lại buồn lại khóc khi nghe tin chị ra tòa, hai anh chị ly dị nhau ( chỉ bởi vì chị không chịu được những trận đòn anh đánh chị...) Tôi thấy thương chị quá, trong thời gian đi học tôi cũng chỉ về thăm nhà có vài lần. Tôi bị tai nạn và phải nghỉ lưu, không đi học được. Sau khi hồi phục tôi không trở lại trường nữa mà xin đi làm luôn, tôi làm vũ công, và làm nhảy mẫu cho một vũ trường nằm ở Hà Nội ....

  .... Chị sau khi ly dị chồng, chị xuống ở cùng tôi, giúp tôi cơm nước dọn dẹp nhà cửa. Rồi tôi làm mối anh cho chị, một người Hà Nội gốc. Anh hơn chị 12 tuổi, đã từng có vợ và đã chia tay .

 
 Tôi chép miệng,

 
             _Thôi thì rổ rá cạp lại, mong sao hai người tìm hiểu và hợp nhau, có đến được với nhau sau này hạnh phúc là được.

 
             Gia đình tôi ai cũng phản đối cho hai anh chị đến với nhau, chị không ở Hà Nội với tôi nữa, chị trốn chạy anh nên chị trở về quê ở với mẹ. Anh vẫn không từ bỏ quyết tâm, con đường chinh phục gia đình tôi, anh vẫn từ Hà Nội lên tận Tuyên Quang thăm chị. 

     Tôi ở Hà Nội lo làm ăn ít có dịp về quê thăm nhà. " Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén " chị có bầu với anh, tôi lo lắng thay cho chị, thế mà gia đình tôi vẫn không đồng ý chấp nhận anh. Đã đủ ngày đủ tháng chị sinh cho anh một bé trai thật kháu, không giống anh, cũng không giống chị. Mẹ gọi điện thoại tôi bỏ hết công việc để về thăm chị, thăm cháu, tôi thấy lòng vui và rạo rực, khó tả. Nhìn đứa trẻ đang nằm ngủ trong tay chị thật đáng yêu, mẹ nói tôi đặt tên cho cháu, tôi liền đặt tên Kiên, anh họ Đỗ nên tôi đặt là Đỗ Trung Kiên, nhưng mẹ tôi đã sửa là Đỗ Minh Kiên, vì theo mẹ, Minh là sáng, mẹ muốn trước cái tên nó phải được soi sáng, để có những sự khởi đầu, sẽ thông minh .

   Anh cũng về, vừa về đến nhà mọi người hỏi anh muốn đặt tên cho con là gì, anh nói ngay:

            _đặt tên là Kiên đi,
cả nhà ồ lên ngạc nhiên, mẹ nói với anh, dì nó cũng vừa đặt cái tên ấy rồi đấy ... Sao anh lại có ý nghĩ giống tôi đến thế, mãi sau này đây tôi mới nhận ra là tôi và anh rể rất hợp nhau về nhiều mặt, sở thích, tiếng nói ... 

      Khi chị sinh đứa con đầu lòng với anh, cả nhà tôi và anh dường như khoảng cách đã gần nhau hơn mọi người không cấm cản việc anh chị đến với nhau nữa. Thấy anh hiền lành và cũng biết cách ăn nói, biết ứng xử nhân thế nên mọi người cũng gật theo chị cho qua .

     Đùng một cái anh trở thành anh rể tôi chỉ với vài mâm cơm ra mắt họ hàng, và thắp nén hương cho tổ tiên. Chị về Hà Nội ở với anh cùng với một đứa con riêng của anh với người vợ trước, được 8 tuổi. Tuy nó không biết nói nhưng nó rất tình cảm...

       .... Anh rể tôi rất rễ hòa đồng với mọi người trong gia đình, thương yêu và quý trọng mọi người bên nhà vợ, và nhất là tôi, anh rất thương tôi, anh nói với tôi :
_ Dì có đôi mắt buồn thật,
chị tôi cũng thêm vào:
_ừ lúc nào cũng thấy em cười mà đôi mắt lại buồn như muốn khóc.
Những lúc đó tôi chỉ cười thôi vì ngoài cười ra tôi cũng không biết phải làm gì.

      Tôi vẫn thường xuyên sang thăm chị, tôi làm ở một vũ trường đêm, nên ngày chỉ thường để ngủ và đi chơi hay mua sắm. Công việc chị nhiều nên ngày tôi thường sang trông giúp nhóc kiên cho chị. Tối tôi lại về và đi làm, hơi mệt nhưng tôi thấy vui, thằng nhóc càng lớn càng dễ thương, rồi nó cũng biết bò. Anh chị có ý định bảo tôi đến ở cùng anh chị, vì căn nhà rộng lớn mà chỉ có hai vợ chồng và hai đứa con ở thì cũng trống vắng. Anh rể nói tôi đến ở để chị em được gần nhau tiện cho việc đi lại mà cũng đỡ tốn tiền thuê nhà trọ, tôi đồng ý dọn đến ở cùng anh chị. Anh thường chạy xe ôm vào buổi tối tranh thủ kiếm thêm một chút tiền đưa cho chị lo tiền chợ. Ngòai ra anh còn có thú đam mê đi đánh bài, và còn thường xuyên đi đánh bài cho đến sáng, những lúc như thế chị vẫn để cửa đợi anh về trong đêm. Chị có nói, anh chỉ ừ rồi lúc đi làm xe ôm đêm anh lại tạt đi đánh bài ..... 

       Có những ngày mưa anh ở nhà cả ngày, buồn anh lại đi đánh bài, chị biết nhưng không khuyên được anh. Chị bảo tôi đi kiếm anh về ăn cơm, tôi thường bao che cho anh, nhiều lúc nhìn thấy anh ngồi đánh bài tôi lại nói với chị là không có anh ở đấy đâu, tôi thường ủng hộ anh, rồi nhiều chuyện xảy ra trong cuộc sống bấp bênh ấy, anh chị thường xuyên cãi cọ lẫn nhau, chị không cho anh đi làm thêm vào ban đêm nữa, nhưng anh nói anh muốn đi vì buổi tối ở nhà không biết làm gì cũng buồn, rồi chị cũng đồng ý nhưng với một điều kiện rằng anh phải về nhà trước 11 giờ đêm, anh đồng ý. Nhưng thỉnh thoảng anh cũng phá luật đi về muộn hơn, thế là anh chị lại lùng bùng, lại cãi nhau, lời qua tiếng lại, mỗi lúc như thế chị lại sang phòng ngủ với tôi, làm anh chị lại càng xích mích với nhau nhiều hơn. Anh trai tôi khuyên tôi nên dọn ra ngoài ở. Tôi tất tả đi tìm nhà trọ để thuê, thời gian này tôi cũng một tuần chỉ đi làm ba buổi còn lại ở nhà chơi suốt .... 

       .... Nhiều lúc thấy chị để cửa thức đợi anh về tôi lại thấy chạnh lòng xót xa thương chị cả đời sao cứ lận đận, hai đời chồng mà vẫn không như ý, vẫn khổ ... Cuộc sống gia đình làm chị một người phụ nữ cam chịu hiền lành bỗng trở nên cứng cáp, rắn giỏi và ghê gớm hơn trước, hay cáu gắt với chồng, anh chị cũng cãi nhau thường xuyên hơn. Tôi đã tìm được nhà trọ và dọn ra ngoài ở, tiễn tôi đi, chị chỉ im lặng, nét buồn phảng phất.

       Thỉnh thoảng cuối tuần tôi vẫn về thăm chị và nhóc Kiên, thường ngày nhiều khi nhớ nhóc Kiên quá tôi vẫn đến nhà trẻ để thăm nhóc một lúc. Mọi chuyện trong cuộc sống tưởng như yên bình nhưng không ( Nếu cuộc sống này cứ trở nên bình lặng êm đềm thì liệu cuộc sống còn có ý nghĩa gì nữa ). Một hôm tôi vừa thức giấc sau một giấc ngủ muộn, tôi nhận được điện thoại của chị, nói sang ngay, tôi tất tả chạy xe đến chỗ chị, chị đã chuẩn bị một ít đồ. Hỏi ra mới hay là anh rể thường đi đêm về hôm, có hôm đi đến sáng mới về, chị khuyên bảo mãi cũng không được. Anh hứa nhiều rồi lại quên, thế rồi ở đời nói chẳng sai (tức nước vỡ bờ ) Chị không thể cam chịu, chịu đựng nổi anh nữa, anh chị thường cự cãi lẫn nhau ( một giọt nước làm tràn ly.) 

 Thế là chị đòi về nhà mẹ ở, chị nói :
_ Dì giúp chị ôm cháu và mang ít đồ về nhà còn chị đi xe gắn máy.
Tôi đồng ý ngay, không một chút phân vân. Tôi ôm nhóc Kiên về nhà giúp chị ngay trong sáng hôm đó, bằng xe ô tô khách . Về nhà mẹ tôi là người rất tâm lý, mẹ hiểu, thông cảm cho chị, nên chị ở cùng mẹ. Mẹ và anh tôi làm cho chị một căn nhà nhỏ, chị mở một đại lý bán đồ lặt vặt, cuộc sống qua ngày. Anh rể thường xuyên lên thăm chị. Thời gian trôi, tôi vẫn ở Hà Nội làm việc ....  

      ( Mưa dầm thấm lâu ) Cuối cùng anh cũng thuyết phục được chị trở về lại Hà Nội ở với anh, thế là một lần nữa chị trở về nhà anh sống. Anh ngoan hơn, tôn trọng vợ và chịu khó làm ăn, anh chị vay tiền làm ăn, chồng hai vườn quất, nhóc Kiên đã lớn, đã biết nói chuyện rất nhiều, hát cho tôi nghe, biết tô, biết vẽ nghệch ngoạc nghịch trên giấy. Rồi đến một ngày tôi xa nhà, tôi đồng ý một chuyến phiêu lưu tới một vùng trời khác để sống; Một phương trời tây, không có tiếng nói và ngôn từ chung, không có chị, không có anh rể và nhóc Kiên, không người thân, bạn bè,... thật xa lạ.

      Trước khi tôi ra sân bay tôi có ghé thăm chị, nỗi lo toan, những áp lực cuộc sống gia đình hằn rõ trên khuôn mặt chị, nét khắc khổ, cam chịu, nhưng khuôn mặt vẫn phảng phất một nét đẹp trời ban, nụ cười chị vẫn khiến tôi an tâm, vẫn làm bao người say đắm... Tôi đi xa thỉnh thoảng tôi vẫn gọi điện về cho mẹ, cho chị. Tôi đi mấy năm, nhóc Kiên giờ đã lớn, đã biết huyên thuyên qua điện thoại với tôi, đã biết vòi vĩnh tôi mua cái này, cái nọ. Chị cũng sinh thêm một đứa nhỏ nữa cũng là con trai. Nhóc Kiên rất thích và thương yêu em. Hiện tại khi tôi ngồi viết ra câu chuyện này nhóc Kiên đã là một cậu bé học lớp hai. 

    " Suốt thời gian khi tôi đi xa, nụ cười của chị vẫn theo tôi, giúp tôi tự tin, tôi luôn nghĩ đến nụ cười ấy và tự thấy hài lòng cuộc sống của mình, nụ cười an ủi tôi những năm tháng tha phương. Xứ người lạnh lẽo trở nên ấm áp ".

      Tôi làm quản lý cho một công ty thời trang và kiêm thiết kế mẫu, cuộc sống độc thân làm tôi cảm thấy cô đơn và hiu quạnh vô cùng nơi xứ người, tôi vẫn thường xuyên gọi điện thoại về nhà. Bữa nay tôi nhận được điện thoại của anh trai, khi nghe diện thoại, tôi chết đứng người, khi nghe tin anh rể tôi mất do một tai nạn đêm qua, tai tôi ù đi, chân dường như không còn đứng vững nữa, nước mắt chạy dài trên hai gò má xuống cổ, Tôi gọi điện thoại về nhà thật nhiều, nói chuyện thật lâu, tôi khóc lặng, mấy ngày liền tôi chỉ có khóc, khóc không có một lý do nào khác là thương chị, thương hai đứa nhỏ, đứa thứ hai mới được hơn một tuổi. 

   Mấy ngày từ khi anh rể mất, tôi chỉ gọi điện về cho mẹ và anh trai để hỏi về tâm trạng của chị, mẹ nói chị khóc ngất lên, ngất xuống, còn nhóc Kiên cứ ôm lấy đầu quan tài bố gào khóc thật to. Tôi hình dung ra cảnh chị tôi khóc, nhóc Kiên gào mà không sao kìm được nước mắt, và niềm xót xa. Gia đình tôi nghĩ rằng sau khi anh rể mất thể nào họ ( người nhà bên chồng của chị tôi ) Cũng đuổi chị ra khỏi nhà ..... 

      Sau một tuần anh rể mất tôi gọi điện thoại về cho chị, khác với những lo lắng của tôi là một giọng nói thật chững chạc, không run, rất bình tĩnh. Hình như chị không lộ vẻ buồn cho tôi thấy, chị cười qua điện thoại với tôi, tôi hỏi chị có buồn không? chị nói : Chuyện gì đến nó đã đến rồi em ạ! ta có muốn tránh nó cũng không được, chị không sao, không có gì đâu em đừng lo ...

     Tôi biết chị bình tĩnh như vậy, chị không khóc như vậy cũng chỉ vì sợ tôi buồn mà thôi, vì thế nào mà mẹ chẳng nói với chị rằng mấy ngày qua tôi gọi điện thoại về lần nào tôi cũng khóc. Tôi biết chị nói vậy thôi nhưng thật ra chị đang khóc. Nói chuyện với chị một lúc rồi chị đưa điện thoại cho nhóc Kiên nói chuyện với tôi, thằng bé khóc òa khi nghe tôi hỏi một câu:

          _ Con có nhớ bố không?

 Tôi vô tình quá phải không? Tự dưng lại đi hỏi một câu vô tình hay là vô duyên nữa, làm thằng bé khóc, lẫn trong tiếng nấc nghẹn giọng run run      
        _ Con nhớ bố lắm dì ạ! Rồi nó òa lên khóc to,
 
  Tôi an ủi nó đừng khóc
       _ Sao con vẫn khóc?

 Nó trả lời tôi trong tiếng nấc:
 
      _ Bố không về nữa nên con khóc. Bố sẽ không về với con nữa phải không dì ?

 
 Tôi bỗng nghẹn lại sau lời nói của một đứa trẻ, mắt tôi nhoè đi, từng giọt lệ lăn dài, tôi nghẹn lại một lúc mới nói được,

 
         _ con đừng khóc nữa, con mà khóc mẹ sẽ khóc, sẽ buồn, con lớn rồi phải biết an ủi mẹ nhé!

  
 Nó dạ lí nhí trong cổ nhưng tôi cũng nghe thấy. Tôi thấy tiếng mẹ alô mẹ vẫn ở đấy cùng chị và cháu, mẹ dặn tôi vài điều, mẹ nói sau 49 ngày anh rể mẹ mới về, mẹ ở lại cùng chị cho chị đỡ buồn đỡ thấy trống vắng trong căn nhà rộng, thiếu tiếng nói tiếng cười và bóng dáng anh ... 

      Sau 49 ngày anh rể, chị tôi vẫn ở lại trong căn nhà ấy, chị cho thằng thứ hai đi làm con nuôi của một gia đình họ hàng bên nhà chồng, vợ chồng gia đình ấy đã ngoài 40 tuổi mà vẫn không có con nên ngỏ ý muốn nuôi giúp một đứa, thế là chị cho đi, " nói thật tâm tôi cho đến tận bây giờ tôi cũng không thể hiểu được lý do tại sao chị lại cho đứa thứ hai đi làm con nuôi ", chắc chị phải có một lý do nào đó, mà tôi lại ngại không muốn hỏi chị, tôi vẫn thỉnh thoảng gọi điện thoại về cho chị vẫn nói chuyện với nhóc Kiên. Nhiều lúc đang huyên thuyên điện thoại với tôi thằng bé bỗng im lặng khi nghe tôi hỏi nó một câu: Con có nhớ bố không? Con có đến thăm em cu không? Thấy thằng bé đang nói nhiều bỗng im lặng tôi hỏi: Kiên sao con không nói gì? Nó lí nhí nói gì đó tôi không nghe rõ, hình như nó đang khóc, và thấy chị tôi cầm điện thoại trở lại... 

                                         o0o

      Thời gian lại trôi, tối nay tôi gọi điện thoại về máy điện thoại di động của chị tắt máy, tôi lo lắng liền gọi về máy điện thoại bàn, chị không nhấc máy mà thay vào là nhóc Kiên alô, nó chào tôi rồi im lặng chờ đợi tôi nói.

 Tôi hỏi nhóc Kiên
           _mẹ đâu con?

 nó trả lời:

           _mẹ ở bên bà nội,

 tôi hỏi nó:

          _ con không sang bà nội cùng mẹ à?

 Nó cười tiếng cười vọng qua điện thoại nói với tôi,

          _ con phải học viết bài, dì quên à ?

 Tôi chỉ ừ !

          _ dì quên mất. 

_Dì ơi! Con được điểm 10 dì mua màu vẽ cho con dì nhé, con muốn học vẽ để vẽ được đẹp như dì vẽ

         _ Ừ, để gì mua và gửi về cho con.

 
 Đang cười nói bỗng nó im lặng một lúc rồi nói nhỏ qua điện thoại, nói nhỏ như chỉ đủ một mình tôi nghe thấy:

 
       _ Dì ơi! Đêm nào mẹ cũng khóc, nhiều lúc thấy mẹ thức, con hỏi mẹ: Sao mẹ không vào ngủ với con? Mẹ bảo: mẹ đợi bố về, rồi nó nói lớn hơn một chút hỏi tôi ( Bố con sẽ về phải không dì ? )

 
 Tôi giật mình sau câu hỏi của nó, một câu hỏi thật khó trả lời, nhất là của một đứa trẻ 7 tuổi .

Tôi im lặng chìm vào suy nghĩ miên man và chợt tỉnh khi nghe đầu dây bên kia tiếng nhóc Kiên nói:

        _ Dì đâu rồi sao không nói với con nữa?

 Tôi ấp úng rồi lấy lại bình tĩnh giữ cho giọng nói không bị run ( Tôi đành lảng tránh hay nói đúng hơn là trốn chạy câu hỏi trẻ thơ ấy, tôi nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ tôi có thể trả lời được.)
Tôi nói nhanh:
        _con học viết bài tiếp đi nhé, dì bận rồi lúc khác dì gọi về,

 
 Thằng bé dạ, chào tôi rồi cúp máy.

    Nhóc Kiên cúp máy rồi, tôi nghĩ về chị, thì ra chị vẫn khóc, đêm đêm vẫn chờ anh trở về, vẫn đợi cửa như những ngày anh còn sống và đi làm đêm. Tôi thấy mơ hồ ái ngại, lo lắng cho chị, có lẽ chị vẫn chưa thể nào chấp nhận sự ra đi của anh, sao chị lại trở nên ảo và mơ hồ đến như vậy? Đúng là ( hồng nhan bạc phận ) Cho đến bao giờ niềm đau trong chị mới nguôi ngoai, đến bao giờ cảm giác ảo đợi anh về hàng đêm mới tan biến?...

    Tôi nằm úp mặt xuống nệm khóc. Giá như tôi đang ở bên chị lúc này, ước gì tôi có thể chạy ào về nhà lúc này để có thể nhìn thẳng vào nỗi đau và sự mất mát to lớn của chị, để hiễu chị hơn, nhưng tôi không thể, ngàn vạn lần không thể, tôi thương chị và nhóc Kiên quá, có lẽ chị đã khóc khô rồi những giọt lệ chạy dài trong đêm. 

        Đợi đến một năm ngày giỗ đầu anh tôi sẽ cố gắng trở về thăm chị. " Trong tiềm thức nụ cười của chị giờ đã tan biến thay vào cảm giác và khuôn mặt chị với ánh mắt buồn đau và những giọt lệ khóc cho anh, chồng chị anh rể tôi ", mải khóc và suy nghĩ miên man tôi chìm vào giấc ngủ từ khi nào. Trong giấc ngủ tôi vẫn mơ màng tiếng nói của chị, khuôn mặt chị cứ ẩn hiện trong tôi cùng với những niềm đau Trong giấc mơ tôi vẫn còn vang đâu đó lời của một đứa trẻ thơ hỏi tôi: ( Bố con sẽ về phải không dì? ). Nghĩ đến tiếng cười trong trẻo trẻ thơ của cháu tôi, vậy mà dòng đời nỡ cướp đi tiếng cười trong trẻo ấy.

Chị ơi! Chị đừng buồn chị nhé, mọi nỗi đau rồi cũng sẽ qua đi, sẽ không còn gì là tồn tại vĩnh hằng, vĩnh cửu. Em thương chị rất nhiều. ( Nếu cái gì cũng trở nên tốt đẹp, dễ dàng, suôn sẻ ... thì cuộc sống sẽ không còn là cuộc sống.)


                                                                    ( hết )

                                                                      Phong Linh cg 
* Những bạn đọc thân mến! Tôi cam đoan với các bạn rằng câu truyện trên đây là có thật, có thật về một người phụ nữ, đó là chị gái tôi.

TB: * Tôi đang có một điều mà không biết làm thế nào có thể giải tỏa được. Tôi mong ai đó " vô tình " ghé qua và đọc hết câu chuyện ( Chị tôi ) Hãy giúp tôi trả lời câu hỏi của một đứa trẻ 7 tuổi ( Bố con sẽ về phải không gì? ) Nếu là bạn, bạn sẽ trả lời thế nào với câu hỏi ấy, hay cách tốt nhất là không nói gì, hoặc lảng tránh ( im lặng )... Vì tôi sợ một ngày nào đó câu hỏi ấy nó sẽ lập lại với tôi. Biết đâu đấy nhóc Kiên sẽ hỏi tôi một ngày nào đó nữa câu hỏi ấy khi tôi gọi điện thoại về nhà nói chuyện với nó ( Ai dám chắc là nó sẽ không hỏi tôi nữa!!! ) Đối với tôi thật khó có thể trả lời phải không các bạn? Có lẽ các bạn là người ngoài cuộc, ở bên lề nỗi đau mất mát của tôi, có lẽ sẽ giúp được tôi trong câu hỏi ấy.

* Cám ơn tất cả những ai đã ghé qua trang ( Truyện viết đầu tay ) của tôi và đọc những gì mà tôi đã viết .


                                               Thân mến
                                             Phong Linh cg 
                                             27/11/2008

 



 


* Xin kể một đoạn câu chuyện giữa Như Hằng và nhóc Kiên:

     Cách đây hai tuần tôi có gọi điện thoại về nhà nói chuyện với nhóc Kiên, tôi nói với nhóc học thật giỏi mùa hè này dì sẽ về thăm con, bỗng dưng nhóc Kiên reo lên : A, dì sẽ về với con, vậy bố cũng sẽ về cùng dì phải không?
Tôi hỏi nhóc trong dòng nước mắt đang tuôn :
_ Ai nói với con điều đó, nhóc nói trong niềm vui. Khi con hỏi bà ngoại dì Phong Linh đâu rồi? Bà ngoại nói dì đi xa, xa lắm, con hỏi bà: Dì không về nữa hả bà? Bà ngoại nói, có chứ dì sẽ về, ai đi xa mà chẳng trở về nhà.

_ Còn con hỏi mẹ, bố đâu? Mẹ nói bố đi xa rồi, đi rất xa! như vậy là dì cũng đi rất xa mà, thấy dì sắp về, chắc bố con cũng sắp về rồi phải không dì? Tôi nghẹn lại một lúc để kìm nén một niềm đau đang trỗi dậy trong lòng.
....

 Đến bao giờ niềm đau ấy trong tôi mới nguội vơi khi mãi vang bên tai giọng của một đứa trẻ bố con cũng sắp về phải không dì? hay bố con sẽ về phải không dì?...

   *  Ai nói nỗi đau sẽ mờ dần, nhạt phai theo năm tháng, nhưng riêng tôi thì không đâu, anh rể tôi đã xa thế giới này hơn một năm rồi, vậy mà nỗi đau ấy, nỗi đau mất anh, thương chị trong tôi vẫn còn, còn như những vết cứa của vật nhọn. Đến bao giờ nhóc Kiên mới thôi hỏi tôi những câu hỏi hồn nhiên ấy. Tự dưng tôi lại giận chị tôi quá. Không giải thích cho nhóc Kiên hai chữ " xa rồi " Đi xa, đi xa theo cách nào, đi xa như tôi thì có thể trở lại được, còn có thể trở về, còn đi xa như anh rể tôi thì liệu có trở lại được nữa hay không?

_ _ _Tôi đã trả lời nhóc Kiên khi nhóc ấy lại hỏi tôi một câu hỏi vô tư hồn nhiên : ( Bố con sẽ về phải không dì ) Tôi đã trả lời mà không kịp suy nghĩ, bởi tôi sợ lời nói của một đứa trẻ làm tôi run lên những tiếng nấc tâm hồn.

_ Ừ, bố con sẽ về, con cứ ngoan đi, học thật giỏi, bố con sẽ trở về trong giấc mơ của con, nhất định bố sẽ về trong mỗi giấc mơ khi con ngủ.

_ Cầu cho ở thế giới bên kia anh tôi " thiêng liêng "sẽ trở về trong giấc mơ con trẻ, để nhóc Kiên mãi còn thần tượng tôi mà không nghĩ rằng tôi đang nói dối.
_ Chúc anh có một giấc ngủ bình an.



23.06.2009
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-25 02:10:23chuonggio_ngaytrove0>
 
Trích đoạn: Lê Thị Như Hằng





 
Truyện kể từ cuộc sống : 
                                              
  
  



  
           Chuyện tinh online
                                   ( Tuyết rơi mùa hè ) 

  
  
 

               Trời đang đông lạnh, cái đông Sanit_Petersburg thật lạnh âm 20 đến 30 độ C. ( Có khi còn lạnh hơn rất nhiều ). Nhưng cái lạnh của thời tiết không thấm thía gì so với cái lạnh tâm hồn đang cô đơn của Mai.  Mai đến sống ở nơi này đã 10 năm, đã qua nhiều rồi bốn mùa, xuân, hạ, thu, đông. Những niềm vui, những nỗi buồn, cả những đắng cay, đau thương, mất mát. Sự cô đơn càng tăng thêm vẻ lạnh giá của thành Len, của tâm hồn đơn côi, xa xứ, tha huơng. Đã từ lâu rồi Mai đi về như một cái bóng thầm lặng, căn phòng nhỏ với bốn bức tường im lìm, tĩnh lặng, lẫn lạnh lẽo. Sau mỗi giờ làm việc về nhà  bạn thân với nó lúc này là chiếc máy tính. ( Người ta nói: đôi khi những sự vô tình cũng làm cho một tình cảm lên ngôi, mà cũng có thể làm cho một tình cảm chết đi... và điều đó cũng có thể làm cho giá lạnh trở nên ấm áp, hay càng lạnh giá hơn .) Không biết từ khi nào Mai, một cô gái ít nói cười bỗng trở nên sôi động, Mai vẫn trầm tính nhưng lộ trên đôi mắt một ánh sáng lạ lùng.

  
               Từ ngày quen Tuấn qua online Mai trở nên là một con người  khác. Hình như Mai biết yêu, yêu theo cách của Mai nghĩ, Mai làm..., yêu theo kiểu tọa độ ngày xưa, mà thời xưa ấy họ yêu nhau qua thư từ vậy. Trước kia Mai vẫn thường nghĩ yêu qua mạng thì yêu gì, ảo ảnh, mơ hồ _ không có thực. Nhưng bây giờ những ảo ảnh, mơ hồ ấy, trở nên diệu kỳ đối với Mai ( giờ thì Mai tin ) đúng là khi yêu con người ta mù quáng, thậm trí không thể nhận ra mình đang làm gì, đúng hay sai, không biết đâu là thực, đâu là hư nữa.

  
               Tuấn thường ít nói hơn _ gương mặ ít cười làm Mai càng cảm thấy yêu Tuấn hơn từ gương mặt ấy. Những gì Tuấn nói, tâm sự làm Mai thấy Tuấn trở nên gần gũi và thân thiện hơn. Mai cởi mở hơn khi bên Tuấn cùng ngồi online, Mai tâm sự hết về cuộc sống của Mai cho Tuấn nghe, cho Tuấn biết không giấu giếm gì cả. Rồi một ngày kia Mai như một người mơ mộng, hết buồn, hồn nhiên, sau mỗi ngày làm việc khác với khoảng thời gian trước khi gặp Tuấn Mai thường lang thang đâu đó sau giờ làm việc mãi đến muộn mới trở về nhà, nhưng bây giờ Mai như một người bận bịu, bận như với một cuộc sống gia đình, hết giờ làm việc Mai háo hức vội vã trở về nhà, về thật nhanh như có ai đó đang chờ Mai vậy. Đúng Tuấn đang chờ Mai, chờ Mai về để cùng online, Mai thấy hạnh phúc khi có Tuấn bên cạnh. Mặc dù chưa một lần gặp nhau ngoài thực tế, mà chỉ nhìn nhau qua webcam, Mai đang ảo, ảo thật.


           Yêu nhau thời hiện đại, thời vi tính thật lạ. Mai và Tuấn yêu online trong vòng thời gian không ngắn cũng không dài _ khoảng 2 năm và Mai quyết định gặp Tuấn. Tuấn cũng muốn gặp Mai. Đúng vào dịp này công ty địa chất của Tuấn cần một kỹ sư sang Nga làm việc ba tháng, Tuấn nói với Mai sẽ nhân dịp chuyến này đi để gặp Mai. Mai vui sướng mong từng giờ, từng ngày, càng mong Mai càng cảm thấy lâu _ sao giờ đây đối với Mai một ngày lại trôi chậm đến thế . 
 

                 Thế rồi giây phút mong đợi gặp Tuấn cũng đã đến, Mai xin nghỉ vài ngày từ thành Len ( Sanit Petersburg ) lên tận Mátxcơva đón Tuấn ngoài sân bay khác với cái nhìn qua webcam _ Tuấn của Mai ở ngoài thực tế là một chàng trai phong độ, mái tóc cắt ngắn gạt gọn một bên khuôn mặt, đôi mắt sâu thẳm hút hồn Mai, nụ cười của Tuấn làm Mai không thể không tự tin _ lòng không bình yên _ nụ cười làm Mai thấy an tâm, thấy yêu Tuấn hơn. Khuôn mặt rạng ngời khi gặp nhau. Mai ở lại Mátxcơva mấy ngày bên Tuấn. Tuấn hứa hẹn với Mai thật nhiều, anh ở lại Mátxcơva ba tháng và trong khoảng thời gian đó cứ vào hai ngày cuối tuần Tuấn lại trở về Sanit _ Petersburg để gặp Mai ( Từ Mátxcơva đi tầu nhanh xuống thành Len Sanit _ Petersburg  chỉ mất 4 đến 6 giờ đồng hồ, còn tầu chậm còn tùy thuộc ). 


  
              Những giây phút bên Tuấn, Mai thật hạnh phúc, Mai cố dành thời gian để gần gũi Tuấn nhiều hơn, Mai mong thời gian ngừng trôi để có thể ở bên Tuấn lâu hơn.

  
                Thời gian trôi thật nhanh khi hai người yêu nhau, họ ở bên nhau ( Khi hai người yêu nhau họ không có ý định được thời gian, thời gian sẽ chẳng là gì cả ) Nếu bây giờ có ai hỏi Mai cái gì ác nhất trên đời Mai sẽ trả lời mà không cần suy nghĩ  _ trên đời này ác nhất là thời gian, bởi thời gian có thể cho ta tất cả, mà cũng có thể lấy đi của ta tất cả ... Tuấn đã hết hạn ba tháng làm việc ở Mátxcơva và đã đến lúc phải trở về Việt Nam. Ngày gặp nhau cuối cùng Tuấn chỉ im lặng, Mai cũng im lặng bước bên Tuấn. Cả hai bước dọc theo bờ dòng sông Ne_Va ( Một dòng sông nổi tiếng ở Nga thuộc thành Len Sanit _ Petersburg mùa hè có thể đi thuyền du lịch trên sông để ngắm cảnh thành phố, ban đêm có thể đi thuyền giữa dòng sông và ngắm cầu mở thật tuyệt...) Đêm đã cuối đông rồi trời vẫn lạnh giá, sang tháng tư rồi tuyết đã dần tan trên con phố, thế mà vẫn lạnh .
 Mai hỏi Tuấn :

         _   Anh ơi! Anh có tin rằng sẽ có tuyết rơi mùa hè không ?
Tuấn cười bảo Mai : 
         _ Chắc là không !
Mai cười nhìn Tuấn và nói:
         _ Em hay tin vào phép nhiệm mầu lắm anh ạ, chính vì có phép nhiệm mầu nên em mới gặp anh, mới biết yêu sau bao đổ nát, đắng cay, đớn đau, của những cuộc tình đi trước, điều đó làm em tin, em tin nếu em yêu anh thật lòng và anh cũng yêu em thật lòng thì chắc chắn sẽ có tuyết rơi mùa hè, chỉ có điều không biết bao giờ mới có mà thôi.


 Tuấn véo mũi Mai :


         _  đúng là ý nghĩ của trẻ con, em tưởng cuộc sống này là cổ tích hay sao! 
 Mai nhìn Tuấn:
           _Đúng là cổ tích và anh là ông tiên của em trong cổ tích, một ông tiên người lớn đó nhé! [:D]  hi !!! (...) Cả hai cùng cười vui vẻ bên nhau, ai nhìn vào cũng thấy họ thật hạnh phúc ....



                Thời gian như muốn xua đuổi đi tất cả, muốn tách rời hai người yêu nhau, họ phải xa nhau. Đã đến giờ Tuấn phải trở lên Mátxcơva để về Việt Nam. Trước khi đi Tuấn nói lời chia tay với Mai trong sự tiếc nuối, Mai tiễn Tuấn ra tận sân ga trở về Mát, Tuấn đưa cho Mai một chiếc nhẫn mầu trắng ( nhẫn bạc ) Tuấn nói kỷ niệm của mẹ và bảo Mai giữ lấy, tầu chuyển bánh, nước mắt Mai rơi nhỏ giọt, Mai đứng nhìn theo con tầu đang khuất dần phía xa xa rồi mất hẳn, Mai vẫn đứng chết chân giữa sân ga náo động nhộn nhịp .


  

                                           



                                   Con tầu đưa anh xa em
                                   Lòng anh vẫn còn ở lại
                           Tình em đuổi theo lưu luyến
                         Mạnh hơn những bánh xe lăn
 
                         Thời gian bên anh trôi nhanh 
                         Em mong thời gian ngừng lại 
                                Để em được mãi bên anh 
                            Cùng mơ một giấc mơ xanh.

  
                Mai bỗng giật mình khi điện thoại rung, Tuấn gọi cho Mai, bảo Mai về nhà đi, mùa hè anh sẽ trở lại đây thăm, bảo Mai mở bài hát " Giây phút chia xa " mà lúc ngồi trên xe taxi anh đã bắn từ máy điện thoại của anh sang máy điện thoại của Mai lên nghe và nghĩ về anh. Mai nghe lời như một đứa trẻ nhỏ nghe lời cha mẹ. Ngồi trên taxi trở về nhà Mai cứ nghe đi, nghe lại một bài hát đấy qua điện thoại mà tâm trí mãi vẫn tận nơi đâu .


  
                  Tuấn đi Mai lại trở lại cuộc sống bình thường, với công việc hàng ngày, và mỗi tối Mai như một người vợ hiền thục về nhà sau giờ làm việc. Đơn giản thôi Tuấn đang đợi Mai ở nhà để online trước khi Tuấn đi ngủ.
 

                Mai với Tuấn thường nói chuyện về cuộc sống, Mai gửi bài hát " Tuyết rơi mùa hè " cho Tuấn nghe và hỏi lại anh một câu hỏi cũ:


          _Anh có tin rằng sẽ có tuyết rơi mùa hè không?
 Tuấn trả lời Mai:
          _Đúng là trẻ nhỏ, làm gì có điều đó hả bé! [:D]
 Mai cãi bướng: 
          _Nếu có thì sao?
 Tuấn đùa lại Mai:
          _Nếu ngay bây giờ có tuyết mùa hè rơi thì em chỉ cần nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, là nhìn thấy anh ngay hiện hữu bằng ra bằng thịt trước mặt em [sm=heart.gif] hiii! 
 Mai đánh vội chữ:
           _Xấu tính.
           _ Làm sao bảo anh xấu tính hả bé ?
           _Tại anh trêu em _ nếu bây giờ có tuyết mùa hè rơi em chỉ cần nhắm mắt lại rồi mở mắt ra là thấy anh ngay.., làm gì có chuyện ấy, anh cứ làm như là giấc mơ, giấc mơ cũng không có.


  Tuấn nói lại:
           _Thế em bảo có tuyết mùa hè, làm gì có tuyết mùa hè rơi!.

 Mai bảo:
           _Đó là phép nhiệm mầu, một điều kỳ diệu. Anh không tin vào điều kỳ diệu a?


           _Vậy hả? nếu có phép nhiệm mầu thì điều gì cũng có thể xảy ra mà, đúng không nhỏ?
 Mai im lặng.
 Tuấn nói: 
            _Nếu thật sự có tuyết rơi mùa hè lúc đó anh sẽ mãi ở bên em ... sẽ thuộc về em, sẽ chẳng bao giờ rời xa em như thế này nữa.
 
 
o0o



               Thời gian qua đi thật nhanh, một mùa đông nữa lại đến mang theo cái lạnh lùng, da diết. Mai và Tuấn tưởng chừng như lòng gần nhau hơn, tưởng như không gì có thể ngăn cách, tách rời hai người ra vậy. Mai cảm thấy không thể sống mà thiếu Tuấn lúc này. Vậy mà, cuộc sống thật muôn hình muôn vẻ, Mai nhận được tin từ một người bạn đang sống ở Việt Nam, Tuấn sắp lấy vợ, Mai bàng hoàng không muốn tin nhưng đó là sự thật ( Sự thật mãi sẽ là sự thật ) Mai online gặp Tuấn, vẫn nói chuyện, Mai có hỏi, Tuấn chỉ im lặng, và lảng tránh, Mai gọi điện thoại Tuấn không nhấc máy.


        Hôm sau Tuấn nhắn tin vào điện thoại an ủi:


       "_ Em yên tâm đi anh lúc nào cũng ở gần bên em, đừng lo lắng quá em nhé, hãy tin vào anh, tại anh bận quá nên không online, mệt quá nên ngủ quên không nghe thấy chuông điện thoại..."


                 Thế mà hôm nay cái mà bạn Mai nói, điều mà Mai lo sợ đã đến Tuấn đang bước bên cô dâu sắp cưới trong ngày ăn hỏi, Mai nghe điện thoại của bạn xong mà không tin vào tai mình nữa, Mai không còn tâm trạng để mà làm việc, điện thoại Tuấn đã tắt từ khi nào Mai không thể liên lạc được, Mai háo hức nôn nóng hết giờ làm việc để về nhà, háo hức không phải là vui và hạnh phúc như mọi ngày, mà Mai muốn chứng thực, muốn hỏi Tuấn cho cặn kẽ điều mà Mai đã nghe thấy, Mai muốn hỏi xem thực hư ra sao, bao nhiêu hứa hẹn đợi chờ không lẽ giờ đây Tuấn trót quên đi. 
  

                 Mai online rồi đợi không thấy Tuấn trả lời im lìm một mầu tối đèn từ nick chát yahoo của Tuấn. Một ngày. hai ngày, ba ngày .... Mai gửi tin nhắn vào điện thoại và vào nick yahoo, vào mail cho Tuấn thật nhiều, không thấy Tuấn pm lại, thay vào những lời hờn ghen trách giận Tuấn là những lời dịu dàng, quan tâm, lo lắng, Mai chờ câu trả lời của Tuấn. Về một sự thật phũ phàng. Sau một tuần Mai mất ăn, mất ngủ hôm nay Mai nhận được điện thoại của Tuấn, giọng nói dịu dàng, nồng ấm như ngày nào Tuấn nói lời xin lỗi; Rằng tình cảm của Tuấn dành cho Mai không phải là tình yêu mà chỉ như một người anh dành cho một đứa em gái, không hơn không kém, rằng những lời thương yêu mà Tuấn nói với Mai là Tuấn sai, đó chỉ là tình cảm ngộ nhận, Tuấn thừa nhận anh sắp lấy vợ vào ngày mai thôi, người vợ ngày mai cưới mới là người mà Tuấn cần và sẽ sống trọn đời, mới là người mà Tuấn lựa chọn. Mai không nói lời hờn trách mà lại khóc ( Vẫn biết những giọt nước mắt giờ đây chẳng là gì nhưng Mai không thể nào ngưng khóc được, nước mắt cứ trào tuôn nghẹn ngào ) Mai hỏi Tuấn sao lại vậy, em đã làm gì sai sao? Mai năn nỉ Tuấn quay lại, nghĩ lại, Mai cho rằng Tuấn nói dối, Tuấn vẫn yêu Mai cũng như Mai rất yêu Tuấn, cần Tuấn, Mai sống mà không thể nào thiếu Tuấn.
 
           Hai người nói chuyện với nhau qua điện thoại cả giờ đồng hồ, thuyết phục níu giữ mãi cũng không được. Tuấn xin lỗi và mong Mai hãy quên đi những gì đã xảy ra giữa hai người, bởi Tuấn không hề yêu Mai, chẳng qua những ngày người yêu Tuấn sống ở bên Anh quốc, Tuấn buồn nên lên mạng để giải khuây, để giảm stress, khi gặp Mai thấy Mai dễ thương, thế là Tuấn chỉ muốn đùa cho vui, rất mến và thương Mai nhưng không thể ở bên Mai, không thể gần Mai, và hãy quên đi tất cả những gì Tuấn nói. Mai khóc thật nhiều sau mỗi lời Tuấn nói, lần đầu tiên Mai khóc nhiều như vậy, những lời Tuấn nói đó như sát muối vào lòng Mai, cuối cùng Mai cũng không thể làm gì để Tuấn thay đổi quyết định, Mai đành đồng ý với lý do chia tay của Tuấn, Mai chấp nhận với lý do Tuấn không hề yêu Mai, chỉ là chuyện tình giải khuây khi vắng xa người yêu, rằng Tuấn không muốn ở gần bên Mai nữa, chỉ trừ khi có phép nhiệm mầu, và chỉ trừ khi có tuyết rơi mùa hè, Mai nghĩ thế. ( Cầu trời cho mùa hè ơi tuyết hãy rơi đi ) Mai nhủ thầm trong lòng như thế. Tuấn sẽ mãi là của Mai, như lời Tuấn nói. 

         Mai ngừng khóc và nói với Tuấn :
 
         _Anh yêu, chúng ta đã đến với nhau gần ba năm, và gần ba năm đó em rất hạnh phúc khi có anh bên cạnh. Gần ba năm ấy có bao nhiêu ngày, có bao nhiêu phút giây là em có bấy nhiêu ngày, có bấy nhiêu phút giây em cảm thấy vui và hạnh phúc. Anh có thể dành cho em, cho tình cảm của em, của chúng ta trong gần ba năm ấy một yêu cầu cuối cùng được không anh ?
 
Tuấn đồng ý.
 
Mai cố nén lại tiếng nấc, nói từng tiếng :
 
       _ Đúng 00 giờ đêm nay anh hãy dành cho em một phút để nghĩ về em anh nhé? Chỉ một lần cuối cùng này nữa thôi hãy dành cho em một phút Tuấn ạ! Từ một phút ấy anh hãy là anh, anh có thể tự do đi lo cho hạnh phúc tương lai của mình, yên tâm mà cưới vợ. Còn em mãi chỉ là em, cát bụi lại trở về với cát bụi. " Lục bình trôi trên nước mãi chỉ là lục bình nước lênh đênh không bến đậu trong con nước mênh mông ".  Anh hứa với em chứ Tuấn. Em tin rồi sẽ có tuyết mùa hè rơi Tuấn ạ! Tình yêu thiêng liêng lắm, nó luôn có phép nhiệm mầu. Bởi em không muốn xa anh. Đó là em.

       Tuấn nhắc lại sự đồng ý của mình rằng đúng 00 giờ đêm nay Tuấn sẽ nghĩ về Mai.


 Mai bảo Tuấn , 
          _chúng ta cùng chỉnh đồng hồ nhé! 
 hai người cùng vặn đồng hồ cho thật khớp

Mai nói;

             _Anh vặn đồng hồ lùi lại bốn tiếng đồng hồ đi, để chúng ta nắm giữ cùng một thời gian,* ( *Nga và Việt Nam mùa hè giờ ở Mátxcơva chậm hơn Việt Nam 3 tiếng, còn mùa đông thì chậm hơn bốn tiếng đồng hồ.) hai chiếc đồng hồ được vặn khớp giờ như nhau đến từng giây. Tuấn tắt điện thoại. Mai ngồi lặng lẽ, lệ không còn rơi trên hai gò má lạnh nữa ... ( giờ Mai chỉ còn một mình ) tâm trạng rỗng không, ý nghĩ không định hướng, trái tim vô hồn, vô cảm, lòng như ai xát muối xót xa, chỉ còn đêm nay nữa thôi một phút Tuấn sẽ là của Mai, rồi ngày mai Tuấn sẽ hạnh phúc bên người vợ của Tuấn.
 
 

o0o 



               Đêm về khuya lắm rồi, Tuấn ngủ và đặt chuông báo thức 4 giờ sáng, giờ đó ở bên Mai sẽ là 00 giờ đêm. Đang chìm vào giấc ngủ, Tuấn bỗng giật mình choàng tỉnh vì tiếng chuông đồng hồ báo thức kêu vang. Tuấn với tay tắt tiếng chuông và chợt nghĩ đến Mai, đến lời hứa với Mai, dành một phút cho Mai, nghĩ về Mai. Thế là 00 giờ đêm thành Sani_Petersburg rồi. Tuấn nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay đang chỉ 00 giờ đêm, nghĩ đến Mai và cảm thấy mặt nóng ran có cảm tưởng như có ai đó đang nhìn mình, một làn gió ào vào phòng qua khung cửa sổ để mở, ớn lạnh gai gai làm Tuấn quay vội nhìn ra bên ngoài khung cửa sổ phòng mình, rồi giật mình khi nhìn dưới ánh đèn lờ mờ là một cô gái đang từ xa bước lại nở một nụ cười rạng ngời với Tuấn. Mai, là Mai, Mai đang từ từ đi lại phía Tuấn, Tuấn thấy nao lòng, bồn chồn thấy lạ, sao Mai lại ở đây, lòng nóng ran, Tuấn chớp mắt rồi cái bóng ấy biến mất, Tuấn dụi mắt, dụi mấy cái liền. Tuấn mở cửa chạy ra nhưng cũng không thấy bóng Mai đâu nữa, lòng Tuấn như lửa đốt rạo rực, khó tả làm sao, trong lòng cứ réo rắt âm vang, vọng lại tiếng khóc của Mai ... lòng dạ thấy cồn cào như có ai đang xát muối vào lòng vậy, bồn chồn khó tả. Thế là một phút Tuấn thuộc về Mai đã qua nhanh. Không hiểu sao từ lúc nhìn thấy bóng Mai Tuấn không làm sao mà ngủ được, tâm trạng thật rối bời .

  
                Trưa hôm sau trong ngày Tuấn cưới vợ anh nhận được điện thoại của một người bạn thân cũ của Tuấn sống ở Sanit_Petersburg khi Tuấn đang cùng vợ tay nắm tay trong tiệc cưới, tiếng bạn Tuấn vọng qua điện thoại:

             _ Mai mất rồi!
Tuấn hơi khựng lại, như không tin vào tai mình hỏi lại bạn: 
             _Từ khi nào? Cậu đừng đùa chứ, mình vừa nói chuyện mới từ chiều qua thôi mà.


             _ thật chứa không đùa, mới mất đêm qua.
 Tuấn giật mình lặp lại như đang nghi ngờ câu nói của bạn: 
            _Đêm qua?
           _ Ừ! 00 giờ đêm qua!
          Tuấn thấy mình nổi lạnh, chân dường như không còn đứng vững. Đêm qua hẳn nào lúc 00 giờ Tuấn nhìn thấy Mai, thấy Mai thoáng qua chỉ trong một phút ( Thần giao cách cảm ư? ) Đúng là Mai yêu Tuấn thật lòng, thật lòng mới như vậy. Tuấn im lặng nghĩ về câu nói chiều qua khi điện thoại với Mai:  Chỉ một lần cuối này nữa thôi hãy dành cho em một phút Tuấn ạ! Từ một phút ấy anh hãy là anh \, anh có thể tự do đi lo cho hạnh phúc tương lai của mình yên tâm mà cưới vợ, còn em, mãi chỉ là em...


            Đúng, đến giờ này Tuấn mới hiểu hết câu nói ấy thì ra lúc Tuấn nói chia tay với Mai, Mai đã có ý định sẽ rời bỏ cuộc sống này, sao Tuấn vô tình quá không nhận ra.


Tuấn giật mình khi nghe vợ gọi: 
              _ Anh Tuấn, anh sao vậy? Có chuyện gì đó anh ?...


Tuấn trấn tĩnh lại, cả ngày hôm ấy Tuấn không còn tâm trạng gì, không cảm thấy vui, hạnh phúc khi đi bên vợ, mà Tuấn đã mong đợi giây phút này, hình ảnh Mai cứ vờn quanh tâm trí, ý nghĩ ...

  
            ( Người ta bảo: Nếu hai tâm hồn thực sự yêu nhau thì khi người này nghĩ về người kia và tự dưng người kia cũng đang  nghĩ về mình, chính vì Mai yêu Tuấn, rất yêu, nên khi cái chết vừa đến, Tuấn nghĩ đến Mai và thấy hình ảnh Mai hiện hữu.  Nếu như vậy là hai người đó còn duyên nợ với nhau, đó là báo mộng, trái tim, tâm hồn họ luôn hướng về nhau.) 

  
                Sau ngày cưới Tuấn luôn nghĩ đến người con gái ấy là Mai.  Tuấn sống bên vợ như một cái xác không hồn, hình ảnh của Mai, câu nói, nụ cười, với chiếc răng duyên cứ ám ảnh Tuấn mãi. Hình ảnh đêm cuối cùng ở sân ga thành Len ngày nào chia tay Mai cứ bám đuổi theo Tuấn . 






 
 


                  Tuyết rơi mùa hè 




   
           Trời đã bắt đầu hết đông rồi. Đã sang tháng 5, Tuấn sang Mátxcơva và trở về lại nơi mà Mai đã sống, trời bắt đầu vào hè nắng tỏa khắp nơi, vàng trên con phố, dòng sông Ne_Va nước đã lững lờ trôi, thuyền đã chạy trên dòng Ne_Va bởi cầu đã mở.


Tuấn nhớ đến câu nói của Mai ngày nào khi ngày ấy Mai còn đi bên Tuấn :
 
            "_ Anh ơi! Mùa hè anh nhớ về thăm em nhé, chúng ta sẽ cùng đợi 2 giờ sáng để nhìn cầu mở, bao nhiêu năm em nhìn cầu mở một mình rồi, có anh chắc vui lắm anh nhỉ! ''
 
             Tuấn lang thang dọc theo bờ con sông Ne_Va, đi qua những nơi mà trước đây Tuấn và Mai hay đi cho đến khi chiếc cầu đầu tiên mở trên dòng sông Ne_Va mở lên ( là 1 giờ 45 phút ) Tuấn mới trở về khách sạn hình ảnh Mai cứ theo đuổi trong suy nghĩ của Tuấn. Nhớ đến câu hỏi của Mai lại vang lên từ tiềm thức ngày nào :


            _ Anh ơ! Anh có tin rằng sẽ có tuyết mùa hè không anh ? 
 Tuấn chợt mỉm cười một mình, rồi lẩm nhẩm  nói thầm một mình :

            _ Ngốc ạ, làm gì có, đang nắng ấm như thế này làm gì có tuyết mùa hè rơi.


 Về tới khách sạn Tuấn ngủ một giấc ngủ muộn ngon lành dường như có ai đó ru, đưa Tuấn vào giấc ngủ vậy.
 
***
* 

  
              Qua một đêm với một giấc ngủ muộn, ngon giấc, thật thoải mái. Tuấn chỉ bị thức giấc khi nghe tiếng chuông điện thoại của bạn, bạn Tuấn nói sẽ ghé khách sạn thăm Tuấn và có chuyện muốn nói.


  
            Tuấn dậy vén ri-đô, mở cửa sổ nhìn ra ngoài, bên ngoài bây giờ trong cái nhìn ngạc nhiên là một mầu trắng xóa, với những sợi tuyết bụi nhỏ bay như những sợi mưa mùa xuân, Tuấn cố nhìn cho kỹ, không thể nào tin nổi vào mắt mình, mầu trắng của tuyết, còn vướng lại trên nóc những chiếc xe đang đậu ở phía dưới từ đêm qua. Ngoài trời những sợi mưa tuyết đang tỏa bay, bụi phủ, sợi mưa tuyết .


 
                Tuấn mặc quần áo và chạy xuống phố để xem điều mình nhìn thấy là thật hay ảo. Bước xuống phố Tuấn thốt lên khe khẽ: Tuyết, đúng tuyết rồi, tuyết rơi mùa hè.
 
         Chỉ qua mấy tiếng đồng hồ thôi cả phố đã ngập tràn mầu trắng tuyết, trời đã lạnh hơn đêm qua khi lúc Tuấn còn ngoài phố .


Tuấn gọi thầm : 
                _ Mai ơi! Tuyết rơi mùa hè rồi!
 
 Tuấn chợt nghĩ đến câu nói trong lần cuối cùng nói chuyện với Mai qua điện thoại: 
 
            '' _Em tin rồi sẽ có tuyết mùa hè rơi Tuấn ạ! Tình yêu thiêng liêng lắm, nó luôn có phép nhiệm mầu. Bởi em không muốn xa anh. Đó là em."
 
       Tuấn ngửa mặt lên nhìn tuyết bay đưa tay chạm nhẹ vào lớp  tuyết vương đậu lại trên những nóc ôtô bất chợt một luồng gió lạnh lùa tới làm Tuấn lạnh tê người với cảm giác lạnh gai gai, ơn ớn, Tuấn có cảm giác như có ai đó đang đứng ở ngay bên cạnh mình,  đưa đôi tay lạnh lẽo lên sờ vuốt ve má mình, cảm giác lạnh toàn thân .


 Tuấn nghĩ đến câu nói của Mai:
             ...Đó là em.

       
                 Bạn Tuấn đến mang theo một lá thư Tuấn mở ra xem một lá thư chỉ có một mặt giấy viết chữ, những nét chữ nghiêng nghiêng, nhoè nhoẹt, có lẽ người viết lá thư này đã khóc nhiều lắm. Tuấn nhìn vào nét chữ đó, thư của Mai, một chiếc nhẫn rơi ra khỏi phong bì Tuấn nhận ra chiếc nhẫn ngày nào khi Tuấn đưa vào tay Mai ở ngoài sân ga, Tuấn ngạc nhiên sao Mai viết thư cho Tuấn mà không gửi vào mail mà lại đưa cho bạn Tuấn, Tuấn đọc thư :...

  
                                                Sanit_Petersburg 25/12/07
                                                Gửi người đã muốn xa em

         Anh yêu của em! Hãy cho phép em một lần cuối được gọi anh bằng lời thương yêu ấy. Khi anh đọc lá thư này cũng là lúc chẳng bao giờ anh còn nhìn thấy em nữa, và lúc đó chắc anh đang hạnh phúc bên gia đình của anh, hạnh phúc bên vợ. Em đã rất cô đơn nơi viễn xứ, tâm hồn như chết đi, từ ngày gặp anh em thấy mình như hồi sinh trở lại, anh như ông tiên trong chuyện cổ tích mang đến cho em phép nhiệm mầu hồi sinh. Nhưng nay đã mất anh rồi, xa anh thật rồi, vậy cuộc sống của em còn ý nghĩa gì nữa. Tạm biệt anh! Anh nói mùa hè sẽ lại ghé thăm em, anh ơi! qua đông là đến mùa hè anh về Sanit_Petersburg anh nhé! Khi anh trở lại đây sẽ vẫn còn em, còn hình bóng em. Anh về lúc đó tuyết sẽ rơi trong mùa hè anh ạ! Chúc anh hạnh phúc bên người phụ nữ mà anh đã chọn ( Anh đang đọc lá thư này, anh thấy không, có tuyết mùa hè rơi đấy ) Em đã đúng, phép nhiệm mầu đã nghiệm, thật diệu kỳ phải không anh? Còn nếu anh đọc lá thư này, tuyết mùa hè không rơi có lẽ em đã sai, và trên đời không có phép nhiệm mầu như em nghĩ. Chúc anh vui và hạnh phúc. 
                                           Rất nhớ anh
                                 Ngàn ngày vẫn ở bên anh

  
                  Một phút xa nhau ngàn phút nhớ
                        Một lần gặp gỡ vạn lần mơ
                  Nhiều đêm thao thức lòng trăn trở
                  Tình mộng trăm năm vĩnh vẫn chờ . 


                Tuấn chết lặng đi khi đọc hết lá thư. Tuấn nói nhẩm: Thế là em đã đúng không sai. Trời đang gió lạnh mà Tuấn cảm thấy có hơi ấm từ lá thư Tuấn đọc và từ chiếc nhẫn bạc đang nằm trên tay Tuấn, chiếc nhẫn mà trước khi mẹ qua đời 20 năm trước mẹ đã đưa cho Tuấn, dặn Tuấn: '_Con hãy giữ cho người mà con yêu, chiếc nhẫn này rất nhiệm mầu nếu con trân trọng người mà con muốn tặng con sẽ rất hạnh phúc còn không sẽ ngược lại, mọi thứ có thể thay đổi từng ngày, từng tháng, từng năm, thậm trí cả từng giờ...' Tuấn nhìn chiếc nhẫn mà có cảm giác mẹ đang ở bên cạnh vỗ về, lẫn trách móc. Tuấn khóc, lần đầu tiên một thằng đàn ông mạnh mẽ như Tuấn khóc. Tuấn thấy nhớ Mai vô cùng, một nỗi nhớ tiềm tàng mãnh liệt, Tuấn không phủ nhận đi rằng Tuấn cũng rất yêu Mai, nhưng vì một lý do rất riêng nên Tuấn không thể không lấy vợ Tuấn bây giờ đó là một điều rất thầm kín, riêng tư của Tuấn rất khó giải thích cho Mai hiểu .

  
                       Tuấn nắm lá thư trong tay ép vào ngực lẩm nhẩm, đúng, có lẽ anh đã sai, tuyết mùa hè đã về giữa tháng năm và anh cũng đã về bên em, anh vẫn nhớ và chưa quên gì cả, cả cuộc đời anh mãi chỉ là sai, em đã đúng, anh rất yêu em. Nếu anh là ông tiên như em nói anh sẽ mang em trở lại. Chỉ sau câu nói ấy của Tuấn phố bỗng nổi gió, gió thật lạnh và tuyết ngừng rơi, tan dần theo làn gió, một điều thật kỳ diệu như những lời người con gái ấy nói. Tuấn thuộc về Mai, thuộc về chính nơi này .

  
  *** Bài hát tuyết rơi mùa hè vẳng lặng du duơng âm hưởng trong đầu Tuấn !
 

                                 ( Hết )            
28/02/2009

Bài hát : 



                              Tuyết rơi mùa hè

  
                                     Nếu anh được gặp em từ đầu
                                     Có lẽ đã không ai qua bể dâu
                                       Nếu anh được sống từ đầu
                                 Vẫn muốn bên anh như thời thơ ấu
                                          Nếu mai rời xa nhìn lại
                                     Trong giấc mơ anh sẽ hiện ra
                                               như tuyết mùa hè
                                 rạng ngời trong mầu áo trắng phau
                                              Nếu em rồi sẽ ở lại
                                  Anh sẽ biết yêu em hơn ngày xưa
                                      Nếu những mầu sắc nhạt dần
                                     anh sẽ vẽ em như mầu nỗi nhớ
                                           Và nếu thời gian trở lại
                             thì những nhánh sông hay bao con đường
                                 cũng sẽ dẫn về một ngày anh chờ em
                              Vì ngày em đến là ngày tuyết rơi mùa hè
                                                 bầu trời lấp lánh
                                   những cánh hoa như sao tỏa bay
                                              và dù anh có trở lại
                                               Vẫn nguyên lời thề
                                            vì mầu nơ trắng em cài
                                             là hoa tuyết không tàn . 
  
 



** Các bạn có tin rằng có tuyết mùa hè không ? Tôi tin ( vì tôi đã được nhìn thấy , đó là niềm hạnh phúc ) Nếu ta thực sự tin vào một điều gì đó không phi lý quá thì sớm muộn rồi nó cũng sẽ đến cho dù nó không thể đến được ở đời thường nhưng cũng đến và tồn tại trong suy nghĩ của chúng ta.
 
*** Về tuyết rơi mùa hè là có thật. Đầu tháng 5 vào khoảng ngày 6,7 / 5 /2008 vừa qua ở thành Len _ Sani_Petersburg đã có tuyết rơi trong những ngày ấm, chỉ sau một đêm cả phố trắng xóa bởi tuyết bụi, trời gió chuyển lạnh như thể lập đông ( không tin có thể xem lại các sự kiên, dữ liệu dự báo thời tiết của Nga )
 

  
                                                                Thân mến 
                                                            Phong Linh cg
                                                               28/01/2009 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-25 02:45:30chuonggio_ngaytrove0>
 



ĐOẠN 1:

Người đàn ông yêu tôi 
 
 
Giọt cà phê đắng
 
Tôi chưa bao giờ thử uống cà phê nên tôi đâu biết rằng cà phê đen không đường rất đắng, đắng như tình yêu của tôi và Kim, đắng như sự đánh đổi của cuộc đời, một trái đắng không thể ngọt ngào mà xoa dịu được....
 



 


          Ngày tôi trở lại công ty cũng là ngày Kim rời khỏi đó. Trước khi đi Kim gọi điện thoại và muốn gặp tôi một lần sau cuối. Tôi biết dẫu có gặp Kim bây giờ cũng chẳng để làm gì. Tôi từ chối.
 

           Giờ này ngồi trước bản thiết kế với muôn dạng màu sắc dành cho sang mùa, chính bởi màu sắc giao mùa mà ngày nào tôi được nhận vào công ty và cũng nhờ sự nâng đỡ của Kim một phó giám đốc mà chỉ sau sáu tháng thôi, tôi trở thành một quản lý kiêm thiết kế với mức lương cao, so với một nhân viên làm việc bình thường ở Việt Nam cũng phải mất 1 năm mới chỉ bằng tôi làm trong một tháng. Ở công ty vẫn nói, họ vẫn xì xào, thường những phụ nữ đẹp và có tài thì rất nhiều thủ đoạn những lời đó vọng tới tai tôi chỉ sau khi tôi vào công ty một năm và bắt đầu khi Kim và tôi yêu nhau.
 
 

           Giờ đây tôi đang ở công ty gần gũi với những bản vẽ còn Kim anh đã rất xa và để lại trong tôi một vết thương lòng rạn nứt, một vết thương dài như vết dao cứa, mà chính tôi tự cứa vào. Kim lặng lẽ đi và chúc tôi hạnh phúc, nhưng niềm hạnh phúc tôi biết tìm đâu. Hạnh phúc của tôi ư? Hạnh phúc như Kim nói chắc là vì công việc, hạnh phúc vì lòng hận Kim tôi đã trút được khi tìm mọi cách làm Kim bị thôi việc. Kim hiểu, không trách nhưng trong đôi mắt Kim có vẻ sợ tôi, sợ một người phụ nữ có nhan sắc, có tài mà thủ đoạn như tôi. Kim không muốn trách tôi, tôi cũng đã hết giận hờn anh, bởi để làm gì nữa khi trái tim anh và tôi giờ đây cũng chỉ để dành cho người khác, còn chúng tôi mãi sẽ chẳng thuộc về nhau. Kim đi đúng vào lúc tôi hiểu ra rằng  Kim vẫn còn rất yêu tôi và ngược lại.
 
 

           Trước bản vẽ thiết kế mùa hè sắp sang, tôi thầm cảm ơn nơi này, cám ơn bản vẽ thiết kế sáu năm trước tôi đã vào công ty làm việc. Cám ơn nụ cười lần đầu tiên gặp Kim làm tôi tự tin và vững vàng hơn, cho đến lúc yêu Kim rất nhẹ nhàng. Những ngày mới yêu nhau Kim không biết một chút tiếng việt nào, tôi phải dạy Kim nói từng lời ví như dạy một đứa trẻ mới học nói vậy. Kim mang đến cho tôi một tình yêu ngọt ngào trong những ngày tôi tha hương viễn xứ. Ngọt ngào như viên kẹo ngọt tôi hay ngậm mỗi khi đang mãi suy tư nghĩ một ý tưởng mới cho bộ sưu tập, hay những lúc phác họa mẫu vẽ. Nếu như đó là một giấc mơ, tôi ước nó mãi là một giấc mơ dài và đừng có tỉnh lại. Ngày Kim nói bằng tiếng việt lời anh yêu em tôi tin lắm, rất vui, tràn dầy hạnh phúc, ngay đến bây giờ tôi lại càng tin hơn, lúc nào Kim cũng nhẹ nhàng, nhẹ nhàng từng cử chỉ lẫn lời nói. Ngay cả những lúc trách hờn tôi Kim vẫn nhẹ nhàng đến run sợ. Run sợ hòa lẫn sự tức tưởi trong tôi mà mới một năm trước Kim mang đến. Khi tôi nhìn thấy Kim đi cùng một cô gái. Anh đã giải thích là không có gì nhưng vì lòng yêu, sự ích kỷ, hay ghen, sự tự ái cố hữu, hờn giận của tôi mà tôi chấp nhận sự không thật ấy. Tôi tự lừa gạt chính mình, cứ lưu giữ hình ảnh nhìn thấy khi Kim đi cùng một cô gái. Điều đó làm tổn thương tình yêu trong trái tim. Khi quyết định xin nghỉ ở công ty và rời xa hẳn nơi đó, rời xa Kim mặc dù anh đã nói rất nhiều, đã níu giữ. Tôi gạt đi những gì Kim nói. Giờ này tôi không muốn nói dối lòng nữa, khi nhớ đến câu nói của Kim


   _ Thật lòng anh chưa bao giờ có ý nghĩ dối gạt hay phản bội em như em nghĩ.


   _ !!!


   _ Đến nơi đây chỉ khi gặp em anh mới thấy mình thật sự yêu và được yêu. Em mới là người anh yêu.


           Trong phòng làm việc im ắng, tĩnh lặng, tiếng cười, có tôi và Kim, hằn hiện hữu trên gương mặt tôi là những giọt nước mắt. Tôi yêu Kim bao nhiêu thì hờn giận và hận Kim bấy nhiêu. Tiếng Kim thật nhẹ nhàng níu giữ bên tai :


   _ Em đừng đi ! Hãy nghĩ lại đi, anh đã làm gì sai phải không? Anh xin lỗi! Tay Kim níu lấy cánh tay tôi. Tôi nói lời oán trách hờn dỗi ;


   _ Anh không có lỗi, anh có quyền lựa chọn, em không thể ở lại, em phải đi. Anh đừng níu giữ nữa, hãy đến với cô gái ấy.
 
 Kim van nỉ :


   _ Em đừng đi mà anh và cô gái ấy không có chuyện gì xảy ra cả, hãy tin anh.


   _ Anh đừng nói nữa, em không muốn nghe, em không xứng đáng với anh.


Tiếng của Kim vẫn vọng ở bên tai :


   _ Em đừng đi Nhu ơi! Đừng như vậy mà, anh vẫn còn yêu em rất nhiều, đó chỉ là sự hiểu lầm không đáng có thôi, hãy tin anh đi.


***
**

  
            Những lời nói ấy của Kim như vẫn còn hiện hữu đâu đó quanh tôi. Tôi vẫn chưa thể nào quên, hai tuần nay tôi về công ty làm và Kim thì nghỉ hai tuần. kim có liên lạc hẹn gặp tôi nhiều lần nhưng tôi vẫn từ chối bởi gặp Kim lúc này cũng chẳng để làm gì. Mọi chuyện cũng đã qua, trái tim tôi chưa thể ngủ yên, vết thương dài sâu trong lòng chưa thành vết xẹo hẳn. Người ta vẫn nói phụ nữ đẹp có tài thường nhiều thủ đoạn, giống như hoa hồng có nhiều gai sắc nhọn, còn tôi thì sao? Trong một năm qua lòng hận Kim trong tôi. Chính vì hận Kim mà tôi đã như người đi lạc, tôi như kẻ mộng du. Càng yêu Kim bao nhiêu tôi càng hận, càng căm ghét Kim bấy nhiêu, càng cố muốn quên tôi càng nhớ nhiều hơn. ( Nếu ta muốn quên, mà cố quên đi thì càng nhớ đến, tại sao ta không cố nhớ để rồi sẽ quên đi ) Những gì tôi đã làm cho Kim chắc suốt cuộc đời này Kim sẽ giận tôi, sẽ chẳng bao giờ tha thứ. Tôi thật nhẫn tâm khi một năm qua tìm mọi cách để hạ gục Kim ra khỏi công ty, thậm chí làm những điều mà cả đời tôi sẽ phải ân hận. Kim sẽ nghĩ gì, có coi thường khinh mạt khi biết tôi đã dành sự trong trắng gìn giữ gần nửa đời con gái để đánh đổi lòng hận Kim không? Chắc chẳng bao giờ tôi nhận được sự cảm thông của anh. Cũng như tình yêu trong đó có một sự thật rằng tôi vẫn còn rất yêu Kim.


 
o0o


 
           Kim hẹn gặp tôi không được rồi tình cờ tôi gặp lại Kim ở quán cà phê, những ngày yêu nhau tôi và Kim vẫn thường qua đó. Kim đứng trước mặt tôi, tôi hơi ngạc nhiên vì chỉ sau một năm xa Kim anh đã nói tiếng Việt rất chuẩn và thành thạo như người Việt vậy. lời Kim nói thật nhẹ, sự hiện riện của Kim làm tôi lúng túng đánh đổ ly nước ra bàn. Kim nói lời xin lỗi vì những gì đã xảy ra, tôi sững sờ vì những gì Kim nói. Tôi ngồi lặng đi, mọi ngôn từ biến mất, lời nói của Kim tựa như làn gió êm êm thật nhẹ, nhẹ như ngày đầu tôi mới quen Kim, vậy mà tôi nghe rõ mọi sự đau chĩu nặng, như từng lưỡi dao sắc bén cứa vào da thịt tôi, như sự biết lỗi. Tôi thấy nặng nề trong mỗi lời Kim nói. Kim nhìn thẳng vào mắt tôi, cả người tôi run lên, tiếng Kim vẫn nói nhẹ bên tai :


   _  Những ngày em đi tôi luôn nhớ và nghĩ tới em, một nỗi nhớ điên cuồng, chính vì vậy tôi đã cố học tiếng Việt để có thể nói được nhiều hơn khi gặp em, để có thể hiểu con người Việt Nam cũng như để hiểu em hơn. Tôi có lỗi và tôi cũng biết lỗi, tôi đã làm em đau, em đã tin tôi, tin ở tình yêu của tôi biết bao. Vậy mà !...
   _... !!!


   _ Mà thôi vậy, mọi chuyện cũng đã qua rồi. Tất cả là tại tôi, đúng ra tôi nên hiểu sớm hơn. Em có quyền hờn giận, trách móc hay hận tôi như hiện tại. Đúng em có sắc, có tài, tôi xin rút lui khỏi công ty theo yêu cầu của em. Tôi biết em hận tôi lắm ... Không gì có thể tha thứ được cho tôi phải không? Dù sao tôi cũng chúc em vui khi quay lại công ty và chúc em được hạnh phúc.


   _... !!! 
   _ Tôi vẫn còn yêu em nhiều lắm Nhu ạ! 

           Sau câu nói của Kim tim tôi dường như ngừng đập vài giây. Kim nói xong anh bước đi, bước thật nhanh. Cái dáng điềm đạm mà có thời tôi yêu say đắm, cái bóng ấy lao vào bóng đêm lập loè dưới những ánh đèn đường. Tôi muốn chạy theo để nói với Kim điều tôi đang suy nghĩ và nói lời xin lỗi anh, nhưng hai chân tôi đứng đó như chôn chặt lại. Bóng Kim biến mất sau cuối con đường, tôi không thể hình dung ra cảm giác của Kim lúc này. Dường như có ai đó đang cầm nắm muối sát vào lòng tôi, cầm một vật sắc nhọn đâm vào trái tim tôi ứa máu, tôi không thể khóc được, bởi một năm qua lòng hận đã làm tôi khóc rất nhiều nên giờ đây không một giọt nước mắt nào rơi cả, ráo hoảnh, tôi nhận ra mình đang sai, trái tim chợt run lên đau nhói, tự an ủi cứ như mình vừa bị ảo ảnh, ảo ảnh với gương mặt và giọng nói của Kim, nhẹ nhàng mà tôi nhận thấy rõ sự đau đớn chĩu nặng trong đó .
 
o0o
 

           Kim giờ này đã xa tôi rồi, tôi đã làm mất Kim, mất đi một tình yêu cao quý mà Kim đã dành cho tôi, giống như tôi đã làm mất đi sự trong trắng tiết trinh của một người con gái. Giờ chỉ còn lại mình tôi mà thôi.

          Khi đã nhận ra Kim đã vì tôi, yêu tôi tất cả. Ngay cả đến  những giờ phút cuối Kim vẫn là một người đàn ông cao thượng.



         Trời đã giao mùa mà còn hơi gió lạnh, tôi kéo lại chiếc áo khoác cho bớt lạnh. Cây cối đã đâm chồi, nẩy lộc, tuyết không còn vương dưới những bước đi. Trời đã sang hè mà tôi chẳng hề hay biết, mùa đông đã đi phải không Kim ? Giờ này anh đã đi con đường riêng của anh, em sẽ đi con đường riêng của em. Nơi đây em và anh sẽ chẳng bao giờ còn sánh bước, nhưng tình yêu thường thì mấy ai dễ quên. Anh là một cái gì đó hư vô còn đặt ngay đáy tim em .
 
 
o0o


 
         Tôi nhìn ly cà phê từng giọt, gió hòa quyện vào những tâm tư quyện theo lời Kim nói " Tôi còn yêu em nhiều lắm Nhu ạ! " Tôi biết chắc Kim sẽ buồn về tôi lắm. Còn tôi sẽ chẳng bao giờ tự tha thứ cho mình. Mùa đã sang, đông đi _ đi như người đàn ông yêu tôi đã đi  !!!
 

         Kim có thói quen mỗi khi đến quán cà phê Kim thường gọi một ly cà phê đen không đường cho mình. Hôm nay tôi cũng muốn thử vị đắng ấy, nhấp một ngụm cà phê tôi nhăn mặt lại. Tôi chưa bao giờ thử uống cà phê nên tôi đâu biết rằng cà phê đen không đường rất đắng, đắng như tình yêu của tôi và Kim, đắng như sự đánh đổi của cuộc đời, một trái đắng không thể ngọt ngào mà xoa dịu được. Ngàn lần mong tình yêu trong Kim tha thứ cho tôi, ngừi đàn ông yêu tôi chân thành. Giờ chỉ còn lại giọt nước mắt vừa trào ra khỏi khoé mắt, ví như một giọt cà phê đắng hay nói đúng hơn là một giọt tình cay đắng... Xin lỗi Kim ngàn lần.
 

                                                ( Hết ) 
                                      
                                           01/05/2009



 

Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 

                             CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG 
 
       Tôi vẫn thường nghe bà nội tôi nói, khi tôi nói với bà :
     _ Lớn lên con ước muốn được làm cô giáo dạy văn hay sẽ trở thành  một nhà thiết kế thời trang thật giỏi, làm việc thật tốt để cho nội tự hào về con. Lúc đó bà nội của tôi đang bị bệnh ( ốm ) vì tuổi già. Nội xoa đầu tôi và nói:


      _ Khi ta còn trẻ và mạnh khoẻ ta ước muốn nhiều thứ lắm, thậm chí ước  muốn cả những thứ thật xa hoa cao cả, ước muốn thì như cánh diều con à! Nếu ta biết cách, cánh diều sẽ bay cao, bay xa, còn nếu ta không biết cách thì cánh diều đó chẳng thể nào bay được. Khi nào con thực sự lớn khôn con sẽ hiểu những gì bà vừa nói, bà chỉ mong sao con lớn khôn và khoẻ mạnh. Thực sự ước muốn thì nhiều, nhiều hoài bão lắm, nếu nói về ước muốn thì rất nhiều, còn như bà nội bây giờ bà nội chỉ ước có sức khoẻ, được sống để nhìn con lớn trưởng thành và làm cô giáo như thế nào...
 
       Bà nội tôi mất một tuần sau đó. Lúc nội mất, chỉ có mình tôi đang ngồi bên bà nội, nội nói thèm ăn một miếng trầu không, sau đó bà nội đi xa thật xa mà không thể nào trở về bên tôi nữa. Lúc đó tôi còn nhỏ quá chưa hiểu được những gì mà bà nội đã nói với tôi. Cho đến tận bây giờ tôi mới hiểu hết câu nói ấy của nội. Quả thật khi ta sống và tồn tại, ai cũng có những ước mơ hoài bão thật lớn lao, cao cả... Nhưng khi đứng giữa sự sống và tử thần ( cái chết ) lúc đó người ta sẽ hình dung "ví như người liệt không có đôi chân sẽ hình dung ra mình có thể chạy nhảy, ước muốn mình sẽ có thể tự đi lại trên đôi chân của mình như bao người... " vì vậy người ta sẽ hình dung sẽ ước ngay đến sự sống, giống như đang nằm ở nhà thương điều tôi ước muốn đầu tiên sẽ là sức khoẻ và ước trên đôi mắt long lanh, hồn nhiên của em gái Linh Phương không ngấn những giọt lệ to tròn. Tôi biết đôi khi em dấu đi giọt nước mắt vừa rơi vội, rơi rất vội vã lăn nhanh " vội như một người hành khất sau bao ngày đi xa muốn trở về nhà thật nhanh... " Em gái Linh Phương là người gần gũi và cũng là người hiểu tôi nhất, em rất thuơng tôi trong những năm tháng tôi tha hương xứ lạ, gian truân, em an ủi chia sẻ bao vui buồn thăng trầm trong cuộc sống, em là người mang đến cho tôi những nụ cười, cũng như một công việc tốt trong công ty của ba em.
 
         Hiện tại tôi chỉ ước muốn một điều mình có sức khoẻ để có thể trở về nhà, đi làm việc trở lại và một ước muốn, một điều thật đơn giản là có thể cười đùa cùng em gái Linh Phương và bé JenLy. Điều đó thật giản đơn mà giờ này tôi cũng không thể nào có được " Khi ta khoẻ mạnh ta có thật nhiều ước mơ, ước mơ mình có thể làm được nhiều thứ, nhưng khi đứng trước bệnh tật ta chỉ có điều duy nhất đó là ước mình có sức khoẻ, bởi : có sức khoẻ là sẽ có tất cả, sức khoẻ làm ra tất cả, và sức khoẻ cũng lấy đi tất cả. Sức khỏe là một tài sản lớn nhất của mỗi con người, sống ở đời không thể thiếu đi sức khoẻ... " Sao tự dưng tôi thấy ghét thời gian quá, và nối tiếc những ngày đã đi, tôi chưa tìm được gì cho riêng mình, có chăng chỉ là những ước mơ thật xa xôi, tôi chưa tìm được hạnh phúc cho đời mình, hạnh phúc thật xa vời trong cuộc sống của tôi...
 
o0o
 
      ... Giờ đây nằm cận kề ngày phẫu thuật, tôi thấy mình giống như một chiếc lá trong mùa thu vàng. Một chiếc lá  cuối cùng sắp rời cành trong những ngày thu cuối sắp tàn. Lá rời cành rồi tới mùa đông, sau đó một thời gian mùa đông qua đi tới mùa xuân sẽ mọc ra lớp lá khác để một ngày kia sẽ lại rời cành trong khoảng lặng mùa thu kế tiếp. " Tôi ví mình như chiếc lá, lá rời cành thì có lá khác còn tôi mất đi có thể nào tôi trở lại nữa không?... "  Một con người trong đời tồn tại, có sinh, có tử, ( Sinh lão - Bệnh tử ) phải có một sự sống ra đi để lại có một sự trào đời đó là quy luật tự nhiên trong đời sống, giống như nước mắt thì chảy xuôi, một quy luật tự nhiên.
 
      Tôi hình dung ra mình như một chiếc lá cuối cùng trong mùa thu sắp tàn, chỉ cần một cơn gió thổi qua tôi có thể rời cành. Tôi đã được nghe một câu chuyện cũng về một chiếc lá cuối cùng :


       Có một em bé nhà nghèo bị bệnh ở cạnh nhà một người họa sĩ. Vì bệnh tật cô bé sống rất bi quan. Giường em nằm cạnh một khung cửa sổ nhìn ra một thân cây. Em bị bệnh từ mùa hè, đến mùa thu, trong mùa thu em nhìn từng chiếc lá thu vàng rơi trong gió nhẹ nhàng, lặng lẽ, em thấy vui khi nhìn từng chiếc lá rơi, nhưng đến một ngày kia chỉ còn sót lại trên cây một chiếc lá cuối cùng ở lại. Em bé nghĩ, em cũng giống như chiếc lá xanh tốt, vậy mà một ngày nó cũng vàng úa rồi rụng đi, em vẫn nhìn chiếc lá cuối cùng ấy vào mỗi buổi sáng, và đếm từng giờ. Một giờ, hai giờ, ba giờ... Rồi một ngày, hai ngày, ba ngày.... một chiếc lá mỏng manh, vô hồn trong gió, giống như em gần như vô hồn trong cuộc sống... Em nghĩ nếu như chiếc lá kia rụng chắc lúc đó em cũng sẽ chết, em nói điều đó và người họa sĩ ở kế bên đã nghe thấy lời thốt ra của em bé bị bệnh, thế rồi người họa sĩ đã vẽ một chiếc lá giống như chiếc lá thật và gắn lên cành thay cho chiếc lá còn sót lại khi chiếc lá cuối cùng ấy đã rụng trong một đêm mưa to, gió lớn. Em vẫn nhìn chiếc lá với niềm hy vọng mỏng manh, đếm thời gian cho chiếc lá cuối cùng từng ngày. Một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày... Niềm hy vọng mỏng manh về chiếc lá được đốt lên khi đẽ hết mùa thu mà chiếc lá vẫn trên cành kể cả trong những ngày đầu mùa đông giá rét. Rồi em lạc quan và vượt qua bệnh tật, khoẻ mạnh trở lại, giống như ý nghĩ của em về chiếc lá không rời cành cho dù dưới mưa to, gió lớn, dưới mùa đông giá lạnh...  Em nghĩ chiếc lá  mỏng manh còn vững vàng đứng trước những cơn gió, nên em thấy mình mạnh mẹ không buông suôi đầ hàng dù bệnh... Mặc dù sau đó em biết chiếc lá đó chỉ là một chiếc lá giả, em vẫn vững tin...
 

        Tôi cũng hay hy vọng vào những phép nhiệm mầu lắm. Nếu thế gian tỏa sáng đó là phép nhiệm mầu đang có và tồn tại trên thế gian. Còn nếu trong tim có phép nhiệm mầu đó là tình yêu. Và người đang thương yêu tôi, tôi ví anh như phép nhiệm mầu của tôi, bởi có tình yêu, ý nghĩ, nỗi nhớ về anh làm tôi cảm thấy mình vui, hạnh phúc... Tình yêu của một người con trai nơi quê nhà gửi tôi nơi viễn xứ, hy vọng phép nhiệm mầu tình yêu ấy sẽ giúp tôi đừng như chiếc lá sẽ rời cành...  
 

       Ước phép nhiệm mầu không những có trong tim, mà còn có cả trên thế gian để tôi ước muốn được khoẻ mạnh, giống như ước muốn của bà nội tôi ngày nào mà giờ đây tôi mới hiểu. Tôi uớc muốn được khoẻ mạnh để được trở về nhà gần gũi bên bao người thân như ngày nào để được cười vui, hạnh phúc. Tôi mong chiếc lá cuối cùng trong tôi đừng rời lìa cành. Cho dù thế gian có hàng vạn, hàng triệu triệu chiếc lá vẫn rụng trong mùa thu vàng thay lá...
 

Chiếc lá cuối cùng
 
Em như chiếc lá vàng
Cuối mùa thu thay áo
Giữa khung trời xứ lạ
Nhìn từng lá bay xa !
 
Em như là chiếc lá
Xót lại ở trên cành
Một ước muốn mỏng manh
Mong sao đừng gặp gió...
 
Em đang nằm ở đó
Nghĩ về điều rất xa
Ví mình như chiếc lá
Một chiếc lá cuối cùng.
 
Hai khoé mắt lệ dưng
Chảy dài theo ý nghĩ
Bao điều ước giản dị
Bên người thân... tan đi. 

                     Phong Linh cg  




 
 
   

      ( Kiếp con người giống như những ngọn nến. Có ngọn cháy sáng, có ngọn lập loè, có ngọn le lói và có ngọn âm ỉ cháy khá lâu, bập bùng trước những cơn gió đêm, qua một đêm, ta có thể ví một kiếp người như ngọn nến trong một đêm, trước gió có mấy khi nến giữ được lửa, dù ngọn nến ấy có bập bùng mãnh liệt, giai dẳng... Nhưng khi cơn gió ập đến, có mấy ngọn còn có thể cháy được mãi như mong muốn. Nếu nến tắt có thể đốt lại, nhưng... kiếp con người tắt rồi có thể nào đốt lại được đâu. Người ta vẫn nói chết là hết. Có đôi lúc tôi thấy cuộc đời này nhàm chán, không ý nghĩa gì, tôi bất cần sự sống, chán sống, nhưng lúc này đây tôi lại thấy trân trọng bản thân, trân trọng cuộc sống này hơn bao giờ hết bởi gần tôi lúc này có Linh Phương có bé by Jenly mà quan trọng nhất là có một người tôi yêu và yêu tôi đang đợi tôi ở quê nhà, đợi tôi trở về bên họ. Tôi ước muốn được sống và sống thật sự có ý nghĩ, để khi có cơn gió đến tôi sẽ là một ngọn nến dù tắt nhưng nó lại cháy mãi bên những người tôi yêu thương. Tôi sẽ vững tâm dù tôi có là một chiếc lá vàng úa cuối cùng đang đứng trước cơn gió đến, tôi vẫn vững vàng dù có lìa cành rớt xuống.... Tôi vẫn là tôi, người mất đi, lá rời cành nhưng  vẫn còn đâu đó dư âm của một cuộc đời đã tồn tại. Mãi mãi tôi như chiếc lá cuối cùng còn xót lại. 
  
                                                  Phong Linh cg 
                                                 19/07/2009
* Trước ngày phẫu thuật một ngày.




 
Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 Hạnh phúc còn lại 
 
 
 

          Hôm nay ở nhà . Bỗng nhiên Nhi thấy căn hộ trống trải đến lạnh lùng, Nhi thấy ngợp dường như trái đất không còn ôxi nữa . Nhi lao đến mở toang cửa sổ , nhìn ra ngoài cũng có mây, có gió, có nắng ... nhưng mà vẫn thấy ngợp. Nhi muốn hét thật to lên rằng, trời ơi! Sao buồn vậy ? ...


 
          Quay lại giường buông mình xuống nệm , Nhi gác tay lên chán, nhìn lên trần nhà , trần nhà màu sơn trắng với mấy chú thằn lằn con xinh xinh chạy tới chạy lui cũng không gợi lên trong Nhi một ý niệm nào .


 
          Bất chợt Nhi nhận ra điều vì sao người ta tự tử , sống trong thế giới có hơn bẩy tỉ người xôn xao nhưng vẫn thấy chỉ có một mình nên người ta tự tử , người ta phản đối cái điều vô lý ấy bằng chuyên tự kết thúc sự sống. Biết làm sao được . Lúc này Nhi cần một người sẻ chia nhưng không có ai cả. Mẹ anh em đều ở dưới quê. Có vài người quen khi ra Hà Nội, có người quen qua từ sàn diễn , cũng có người quen vì ở cùng một khu nhà trọ , những thành phần quen trong công việc cũng chỉ là xã giao, thân hơn một chút cũng chỉ là bạn bình thường , tiện công việc thì đến không tiện thì thôi ... Họ không có thời gian, họ sẽ mắc cái này, hay mắc cái kia . Nhưng Nhi cần một không khí riêng, một cái siết tay thật chặt, một cái nhìn thông cảm sau những bước đi trên sàn diễn .


 
          Nhi lại thấy ngột ngạt , Nhi mở cửa bước ra ngoài , tìm một ai đó để hỏi vài câu, Nhi đang cần nói bất cứ câu gì để giảm stress , để biết thế giới này vẫn còn tồn tại quanh Nhi, xoay tới xoay lui vẫn không thể có lấy một người có thể chuyện trò được . Than ôi Nhi quyết định ra đường, Nhi khóa cửa rồi bước chân ra đầu ngõ. Ra ngoài đường xe cộ chạy tứ bề tấp nập ngược xuôi, thành phố của hơn bẩy triệu người vội vã. Đang đứng lơ ngơ nhìn quanh xem thấy mấy ông xe ôm , mọi ngày đầu đường này vẫn có mấy người đứng đó bắt khách. Nhi đã quen thuộc hết mấy gã xe ôm đứng đó, vì đi làm hay đi đâu nếu không muốn đi xe riêng Nhi lại ra đó đi xe, mọi ngày vẫn có mấy người đứng đó, vậy mà hôm nay cũng không thấy một ai, sao thế nhỉ. Nhi nhủ thầm trong bụng như vậy. Nếu bây giờ có mấy gã đó ở đây... Nhi sẽ lại hỏi vài câu cho đỡ chơi vơi .
 

          Hình như ai cũng bận rộn, mỗi người một công việc, một lý do riêng, duy chỉ mình Nhi là không biết phải làm gì trong lúc này, thảnh thơi quá . Nhi đành ra bãi đậu xe gần nhà lấy xe đi . Nhi lấy xe rồi lao ra đường, vừa đi vừa nghĩ, chẳng mấy chốc trời đã về chiều, giờ tan sở đường đông nghẹt. Nhi đỗ đèn đỏ, nghe thấy tiếng còi bóp inh ỏi làm Nhi khó chịu nhìn ngoái lại một chút, trời! một gã đàn ông với cặp kính dầy trên mắt, hắn lách trong dòng xe đông đúc như kiến cỏ đang chờ đèn xanh, bánh xe của hắn đụng vào chân Nhi


     _ Xin lỗi chị tôi có chuyện gấp.


     _ Chuyện gì ?


Nhi đưa tay xem đồng hồ, gần 6 giờ chiều xem hắn có vẻ là người công chức đang giờ tan tầm, hắn gấp chuyện gì !



     _ Tưởng trong dòng người này chỉ có một mình anh gấp hay sao , mà bóp còi inh ỏi chỉ bõ đinh tai chứ anh có nhích thêm được phân nào đâu , để cho tai tôi được yên và cả mọi người nữa, tôi và mọi người cũng đang hướng về một chỗ cần đến mà không có quỹ thời gian dành cho chuyện cự cãi như thế này.



     _ Ồ , xin lỗi chị, tôi phải quay lại cơ quan gấp

     _ Còn tôi , xin lỗi cũng không phải lách xe nhường anh bước nào đâu, tôi cũng có chuyện gấp để làm.
  
  

          Vậy mà chỉ 15 phút sau Nhi lại gặp lại hắn ở một quán cafe hoành tráng, mỗi người ngồi một ghế, một bàn, ngậm ngùi nhận ra nhau. Nhi cứ ngỡ ngàng nhìn hắn , nhìn hắn lúc này cũng dễ thuơng, trông hắn phải hơn Nhi năm _ bẩy tuổi vậy mà miệng cứ chị ngọt sớt như mía lùi.


 
          Nhi vừa ngạc nhiên, vừa thấy vui. Tự dưng ánh mắt Nhi chạm phải ánh mắt của hắn, hắn đang ngồi đối diện chiếu tướng Nhi, hắn cứ nhìn Nhi chăm chú, Nhi không dám nhìn thẳng vào mắt hắn lâu, tự dưng Nhi lại thấy bối rối, trước mắt một cái nhìn, hay trước mặt một ai đó. Vậy mà ... lúc này hình như tim Nhi đập nhanh hơn, mặt nóng ran, đỏ bừng, nhưng Nhi không chắc đó có phải là một điều gì đó mới mẻ đang bắt đầu len lỏi trong Nhi hay chỉ là những thoáng rung động xa xôi, Nhi thấy lúng túng , Nhi cúi mặt xuống tránh cái nhìn của hắn để làm dịu đi những rung động trong Nhi. Một rung động cảm giác khác lạ mà một cô gái mới bước chân vào đời vừa thoáng cảm nhận được.
  


           Nhi biết hắn vẫn đang len lén nhìn mình, tự dưng hắn đứng dậy lại ngồi cùng bàn với Nhi , Nhi không thể nào ngờ hắn lại có ý nghĩ táo bạo đến như thế . Qua nói chuyện Nhi biết được hắn tên Nam. Hắn cho Nhi số điện thoại , sao Nhi lại từ chối cơ chứ , nếu không muốn nói là Nhi đang đợi một người đàn ông trong cuộc sống này từ lâu lắm rồi , niềm vui như rộn ràng trong lòng .
 
 
          Từ đó thỉnh thoảng sau giờ tan sở , Nam lại tới đón Nhi đi cafe hai người nói chuyện về cuộc sống , về công việc thời trang mà Nhi đang làm . Nam cũng thông cảm cho Nhi, rất nhanh Nhi bước qua sự dè dặt ban đầu . Nam cởi mở và biết quan tâm tới người khác. Trái tim khao khát, bấy lâu lạnh ngắt, giá băng, nay loạn nhịp trước anh. Nhi thấy vui, thật vui , một cô gái có cuộc sống như Nhi vui vẻ, cởi mở với một ai đó thật khó , thấy thương, rung động , hay nhớ một ai thật không dễ. Vậy mà Nam làm Nhi rung cảm trước anh. Thấy xao xuyến bồi hồi, ngượng nghịu mỗi khi anh nhìn Nhi.
  
  

          Hơi hoảng với cảm giác khó hiểu của một cô gái có trái tim sắt đá như Nhi, lần đầu tiên nhận ra mình có nguy cơ bị đánh chiếm con tim. Nhi đã bắt đầu cảm thấy mến Nam rồi ư, liệu có khi nào ý nghĩ là ảo nhưng yêu thương là thật, và Nam, làm sao anh có thể yêu, có thể chấp nhận với một cô gái như Nhi, bình thường, xa cách, và đôi khi ngốc nghếch một cách thảm hại, không việc làm ổn định, một cô người mẫu nghiệp dư, mà nghề người mẫu lại đầy tai tiếng.
  
  
            Đôi lúc Nhi lặng lẽ như đang mải theo đuổi nỗi tâm tư vương vãi còn xót lại trong đời. Nhi còn nhớ một câu nói làm Nhi lặng đi " Đừng làm bị thương điều mà mình không thể giết chết " Nhi quyết định giữ gìn tình cảm này dù lòng vẫn không ngừng tự hỏi đó là tình cảm gì? Nhi mặc kệ, bởi tên gọi chưa bao giờ quan trọng bằng bản chất, Nhi cũng biết bây giờ là thế kỷ 21 rồi, và "cổ tích nằm trong tay bạn, nên hãy nắm tay vào cổ tích sẽ trở thành hiện thực ".  Nhi biết , nhưng ... cổ tích của Nhi mong manh quá! Nhi sợ nó vỡ, sợ làm đau nó trong lòng bàn tay nhỏ hẹp, nên Nhi không dám nghĩ gì nhiều về điều kỳ lạ đang xảy ra trong tâm tưởng .
 


o0o
 
 
           Những ngày tiếp theo, và nhiều ngày tiếp theo nữa. Nam thường hay đón Nhi vào những buổi chiều. Chiều nay Nam đến, vẫn góc quán ấy Nhi đã được nghe thật nhiều về Nam cùng những câu chuyện tiếu lâm vui nhộn ... Nhi tưởng như có thể ngả vào vai Nam. (Quán cafe trở thành chỗ kỷ niệm thứ nhất của Nam và Nhi.) Của hai người bắt đầu trao nhau tâm hồn nồng ấm và tình yêu khát vọng nơi Nhi .
 
 
          Nhi nhớ về những ngày đầu mình mới quen Nam , chắc anh chưa bao giờ nói dối Nhi, ít nhất là Nhi cảm nhận được như vậy. Nam gặp Nhi nhiều hơn , Nhi được sự đồng cảm của anh, Nhi không ngại ngần khi tâm sự với anh về gia đình, gia cảnh của Nhi... Chẳng hiểu từ bao giờ Nhi yêu người con trai đầy nghị lực ấy, không một chút ngại ngần, Nhi yêu nhưng không dám thổ lộ và hình như Nam hiểu điều đó, anh không mặc cảm với công việc của Nhi đang làm. Nhi rất may mắn vì có Nam, Nam yêu và cũng tôn trọng Nhi. Tuy chưa một lần nào Nam nói anh yêu em . Nhưng trong tình yêu khi người ta yêu không nhất thiết phải nói ra thì mới là người ta yêu . 



                                                                        o0o
  
        ( ... )  Hôm nay nghỉ diễn ở nhà thấy buồn Nhi gọi điện thoại cho Nam :
_ A lô phải đến ngay anh ơi !
_ Nhi đấy hả? Anh đây em đang làm gì vậy ?
_ Anh ! Em đang ở gần nhà. Gọi điện thoại cho anh có làm gì đâu.
_ Hôm nay em không phải đi diễn sao?
_ Không, hôm nay em nghỉ ở nhà, anh đến đây ngay, em đang buồn, em sắp chết vì buồn rồi này.
_ Không được, tối nay anh phải trực cơ quan mà có chuyện gì buồn vậy? Nói anh nghe được không ?
_ Bất đồng trong cuộc sống, trong công việc
_ Ôi dào, chuyện bé như con muỗi ấy, mà như thế này nhé, bây giờ em về nhà uống một thứ nước gì man mát đi, rồi lên giường nằm nói to mười lần : cuộc sống , nỗi buồn của mình không đáng kể.
 
 

 
o0o
 
 

 
          Về nhà Nhi chẳng dại gì làm theo lời Nam bởi Nhi biết sẽ không hiệu quả, trong mắt xích nỗi buồn tối nay, có những điều mà Nhi không tiện nói ra. Nhi bước ra trước chiếc tủ gương soi mình trong đó.
Nhi lấy ghế ra ngoài cửa ngồi ngửa mặt lên trời, nhìn lên bầu trời sao nhấp nháy, Nhi nghe lòng nhẹ nhàng, chơi vơi, không nhớ mình đang buồn vì chuyện gì nữa. Nhi chỉ miên man suy nghĩ lung tung , nhìn trời đất bao la, mông lung, Nhi lại có hứng khởi làm mấy câu thơ:
 
Mùa thu lá rớt đổi mầu
Lòng em cũng đổi lòng sầu tương tư
Lá nào cũng rớt vào thu
Kiếp nào cũng vướng tương tư vì tình !
 
 đang nằm sầu héo cùng mấy câu thơ thì nghe tiếng xe quen thuộc của Nam dừng ngoài cổng, rồi tiếng giầy nện xuống nền xi măng, cùng tiếng nói :


_ Làm gì mà ngửa mặt lên trời vậy?


Nhi ngồi hẳn dậy nhìn Nam :


 _ Nằm đếm sao xem ngày mai trời mưa hay nắng, hay ngày mai mùa hè mà lại có tuyết lệ rơi  !
_ Em định đổi nghề chuyển sang dự báo thời tiết đấy à? Định cướp nghề của người ta sao?!
_ Không, vô duyên ai thèm cướp nghề, nhưng bởi vì em thích làm người bận rộn như ai kia thôi, tối rồi vẫn đi làm, tan sở rồi vẫn còn đi có công việc.


    Nam phá lên cười, kiểu cười của Nam làm Nhi càng nhớ hơn cái ngày đầu hai người gặp nhau ngoài đường hôm nào.


Nam nói :


_ Em nhớ lâu nhỉ ! Hôm nay than buồn tại sao vậy? Bảo buồn sắp chết mà !
_ Ừ, định chết nhưng tìm mãi không thấy có cây ớt nào mà trèo lên nhảy xuống đây


Câu tếu của Nhi làm Nam cười phá lên


_ Có chuyện gì em nói cho anh biết đi cô bé dỗi hờn của anh.
_ Em thấy chán lắm rồi cuộc sống hiện tại, công việc, có lẽ em sẽ nghỉ thôi không diễn thời trang hợp đồng nữa.
_ Vậy là tốt, em tìm được một việc khác tốt hơn rồi sao?
_ Không! Nhi chán nản trả lời
_ Vậy em đang ý định làm gì?
_ Vào Sài Gòn chạy sô diễn.
Giọng Nam giật thót lên:
_ Vào Sài Gòn, vào đó sẽ không hợp với em. Nam nói nhấn mạnh.
_ Thế cứ làm chỉ một chỗ như hiện tại là tốt cho em à? Em không có sự lựa chọn, em cần được phát huy, để có thể tốt hơn, với công việc đó chẳng có nơi nào là không hợp với em cả.
_ Anh sẽ tìm một việc làm khác cho em.
_ Anh nghĩ rằng em sẽ làm được việc gì với kiến thức của em bây giờ. Em không hiểu biết gì về đời sống xã hội này, vậy công việc nào có thể giúp cho em và dễ dàng cho em hơn công viẹc hiện tại đây?
_ Anh biết, nhưng anh thấy em thực sự ngây thơ quá, vào Sài Gòn, đương đầu cạnh tranh ở các sàn diễn lớn sẽ không bao giờ có chỗ cho em đứng vững, em thực sự rất ngây thơ so với chốn đó, anh không hiểu em đang nghĩ gì nữa.
_ Anh tò  mò em đang nghĩ gì sao? Biết để biết vậy thôi có đúng không ?
_ Anh không biết !
_ Anh không biết ! Sao vậy ?
_ !!!
_ Trong nghề người mẫu nếu không có đỉnh vinh quang em sẽ chẳng là gì cả.
_ Em à! Làm người mẫu không phải là một nghề, nó chỉ cho ta cơm áo gạo tiền một thời, tới một lúc nào đó nó sẽ kết thúc mau tróng
_ Đối với em bây giờ, mưa lúc nào mát mặt lúc ấy,  mà anh bảo tối nay anh bận trực cơ quan, sao lại ghé thăm em ?


_ Anh bận thật,anh chỉ qua một lúc rồi đi thôi, một ngày nào đó chúng ta sẽ hiểu nhau hơn, với công việc thì tùy em thôi, nhưng anh muốn em hãy suy nghĩ. Bây giờ anh phải trở lại chỗ làm, em đi ngủ một giấc đi, sáng mai thức dậy em sẽ thấy tư tưởng thoải mái, mà thoải mái thì suy nghĩ cũng khác, sẽ thoáng hơn, chín chắn hơn.


            Sau câu nói ấy Nam bước đi, Nam đi, Nhi lại chìm vào yên lặng Nhi đang suy nghĩ. Có lẽ Nam nói đúng.
 
 

 
0o0
 
 

 
                  Từ ngày có anh Nhi luôn tin rằng cuộc sống bây giờ và cả sau này, Nhi và anh sẽ luôn bên nhau mãi mãi không xa rời. Có Nam ở bên thì cuộc sống dù có tẻ nhạt đơn điệu đến mấy với Nhi cũng sẽ trở nên lãng mạn và đầy thi vị.
 
                   Nhi luôn tin khi hai người đang yêu nhau thì chỉ có niềm tin và hạnh phúc lẫn niềm vui, Nhi không còn cảm thấy cô đơn, không còn cảm thấy giá lạnh nữa, Nhi luôn cảm thấy yên bình, phẳng lặng... Anh cũng bỏ qua những gì có thể cho Nhi. Kể cả thông cảm và chấp nhận những việc mà Nhi đang làm, theo thiên hạ là khoe mình, là õng ẹo ...  chấp nhận Nhi trên sân khấu khoe thân thể trước bao người, trước bàn dân thiên hạ. Nhi thích nhất là được khoác tay anh chầm chậm dạo bước trên đường phố, thích được nhìn thấy nụ cười ấm áp dường như lúc nào cũng đọng trên môi anh, và lúc này Nhi có thể nũng nịu anh, bắt anh chiều chuộng mình mọi thứ. Rồi Nhi và anh có thể tìm được một chỗ lãng mạn bên hồ. Hay một quán cà phê. Nhi cùng ngồi đối riện với anh, nhìn sâu vào mắt anh, để đọc được bao yêu thương trong thế giới tâm hồn của anh. (" Có lẽ trên thế gian tất cả các câu chuyện tình yêu đều giống nhau như vậy, chỉ khác là mỗi chuyện tình đều có những đắng, cay, ngọt ngào không giống nhau ... "  Và bây giờ cũng vậy, ngọn sóng tình yêu không phải lúc nào cũng hiền hòa yên bình, đôi lúc nó có thể nổi sóng, đôi lúc lại như một bông hoa đẹp cũng thường có nhiều gai sắc nhọn.) 
 
 

                    Nam là một người đàn ông cứng rắn và có một chút gia trưởng, đôi lúc anh rất nghiêm khắc, nhưng đôi lúc cũng rất nhẹ nhàng chiều chuộng Nhi, có những lúc Nhi cảm thấy anh như một con ngựa bất kham Nhi không thể nào điều khiển được, anh có thể dịu dàng yêu chiều Nhi hết mực, cũng có thể ngay tức khắc biến thành một người nghiêm nghị và lạnh lùng, cứng cáp để trấn áp tính mè nheo trong cô.  Mải suy nghĩ miên man, Nhi chìm vào giấc ngủ từ lúc nào ...





0o0 
 
 


          (... )  Nhi làm theo ý mình. Đã nửa tháng rồi Nam thưa thớt qua đưa Nhi đi chơi, Nhi hỏi, anh bảo bận. Nhi thấy hoang mang, thấy sợ, sợ sẽ đánh mất Nam, nhưng tính mạnh mẽ trong Nhi không cho phép Nhi yếu đuối.
 
 
                Dù rằng lòng vẫn còn rất bâng khuâng, hoang mang khi một mình không người tâm tình, nhưng bây giờ Nhi đã có đủ thời gian và bình tĩnh để lấy lại cân bằng cho cuộc sống của mình, để chấp nhận cuộc sống hiện tại một mình, chắc Nam giận Nhi lắm vì đã không nghe lời, kệ! Phải lẽ là nên như thế , níu kéo để làm gì khi anh đã không muốn, khi hai con tim sẽ mãi chẳng chịu cùng hòa chung nhịp đập. Khi Nam không thể hiểu Nhi muốn điều gì lúc này.
  
  
                Chiều nay một mình Nhi lang thang trên con phố. Hoa sữa vẫn nồng nàn, ngày Nhi mới quen Nam cái hương thơm thân thuộc như mùi nuớc hoa Nam dùng, bỗng gợi về trong Nhi bao kỷ niệm như vừa mới hôm qua thôi Nhi quen Nam trong một lần đợi đèn xanh và sau đó là bao vui buồn, hờn giận, lẫn hạnh phúc thương yêu. 
 




 
 
 
  
          (... )  Thời gian vẫn cứ trôi đi, chậm chạp như một con ốc sên già đang lững thững bò đi, mặt trời vẫn mọc ở hướng đông và vẫn lặn ở hướng tây, mà sao Nhi có cảm giác như ngưng đọng lại vậy! không hiểu có bao giờ người ta thôi không yêu nhau không nhỉ ? Có bao giờ người ta không nhớ về nhau không nhỉ?  Có bao giờ người ta mãi đang hạnh phúc trong tình yêu...?  Có bao nhiêu người đang đau khổ vì yêu?  Và cũng có bao nhiêu người đang cô đơn không được yêu?   
  

 
*0*o*0*
 
 

 
                 Chắc sẽ chẳng có ai có thể thu thập được số liệu này , cũng như Nhi cũng đang rất buồn, lý do thì nhiều trong cuộc sống cơm áo gạo tiền này, người ta nhớ rằng con người có trái tim để sống mà nhiều khi quên mất rằng mình có một trái tim để yêu và rung động, công việc, con cái, các mối quan hệ xã hội, các buổi chiều nhậu nhẹt, các buổi tối lang thang nơi cà phê, shop nọ, shop kia làm chúng ta ít khi còn được ngồi lại một mình để lắng nghe tiếng nói từ tâm hồn .
 
          Không biết khi nghĩ về nhau họ nhìn về hướng nào? Còn Nhi chỉ nhìn mãi vào một khoảng không trước mặt. Cứ ẩn hiện bóng Nam mờ ảo như hư vô, như đang chìm vào thế giới ảo.


  
  

                  Trời hôm nay có mưa, những giọt mưa nghiêng nghiêng tựa như muôn ngàn nước mắt của thế gian đang rơi xuống . Buồn ! Cái gió giá lạnh từng cơn thổi qua khung cửa sổ. Ngoài đường những dòng người hối hả lao đi. Hôm nay là thứ bảy , những ngày cuối tuần như thế này Nhi thường đi uống cà phê, hôm nay cũng vậy Nhi gậm nhấm bên ly cà phê đắng, mà bằng những cơn mưa, Nhi thấy mình hình như đang thay đổi , thói quen cà phê một mình của Nhi không biết có từ khi nào nữa, có lẽ là từ lâu lắm rồi. Bài hát ở quán cà phê vô tình cất lên gợi về trong Nhi niềm ký ức xa xôi, những làn gió nhẹ chỉ đưa lên tóc nhưng cũng đủ làm lòng Nhi se lạnh. Bài hát Nothing's gonna change my love for you. của cs: George Benson cất lên vọng vào tâm tư một nỗi buồn của dòng kỷ niệm xa nào đó còn đâu đây rất nhẹ nhàng êm ái, vậy mà nó cứ như rất xa, thật xa!
  

                       Nhi đã xin nghỉ sô diễn đêm nay với lý do bị ốm, rỗi rãi Nhi thường thích lang thang, chẳng lang thang còn biết làm gì bây giờ. Bài hát thật buồn gợi lên trong lòng Nhi nỗi tủi hờn vô bờ, Nhi biết đi về đâu khi con tim mãi lạc lối còn đi tìm. Nhi trả tiền rồi rời khỏi quán cà phê gọi xe ra bờ hồ, nơi mà Nam và Nhi hay dạo buớc ( Hồ hoàn kiếm )  Nơi kỷ niệm thứ hai của hai người. Anh thợ ảnh cứ đi theo gạ gẫm :


_ Chụp hình đi em, chỉ 15 phút sau là sẽ có ảnh 
 
 Nhi đành chụp vài kiểu ...


Nhi ngồi xuống một ghế đá nghĩ mông lung về Nam :


                    + Nam à ! Thế là anh đã đến bên em được hơn một năm. Hơn một năm, thời gian cũng khá dài để người ta có thể thực hiện một điều gì đó cho những chuyện riêng tư hay ít nhất cũng làm được một điều gì đó nhỏ bé cho riêng mình. Nhưng em tưởng như mới đây thôi anh đã đến bên em, rồi yêu thương em. Và em, em đã đón nhận anh, đón nhận tình yêu của anh dành cho em với một niềm tin tưởng và niềm hạnh phúc.
 
 
                        Anh à ! Thời gian sao trôi đi nhanh quá em dường như đã cố gắng níu kéo từng phút, từng giây để có thể được ở bên anh lâu hơn, nhiều hơn, để được ngắm nhìn gương mặt anh, đôi mắt anh, và cái nhìn làm em nể sợ của anh.
 
 
                               Anh biết không em cứ nghĩ rằng em đã yêu anh từ lâu lắm rồi phải lâu hơn con số thực tế một năm rất nhiều và ngày 6/2 là ngày kỷ niệm tình yêu của chúng ta. dĩ nhiên chúng ta sẽ kỷ niệm, một năm, hai năm, ba năm và rất nhiều năm nữa phải không anh ? Em thấy nhớ anh quá sao anh không  đến ....
 
 

                             Trước khi chúng ta yêu nhau chưa bao giờ em nghĩ chúng ta lại đến với nhau, em lại chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ lại yêu em nhiều như anh yêu em, nhưng tất cả những điều đó đều đã đến , vượt xa những gì có thể tưởng tượng được, tất cả điều đó làm em rất hạnh phúc. Đã có nhiều điều thú vị và bất ngờ đến với chúng ta và tình yêu của mình anh nhỉ, và anh, anh chính là điều bất ngờ nhất trong cuộc sống của em đấy .
 
 
                       Hình như từ ngày yêu nhau chúng ta chưa một lần nói yêu nhau thì phải. Nhưng tình yêu đâu cần phải nói ra phải không anh ? Anh hiểu em và em cũng hiểu anh mà, và cũng thật may mắn trong hàng vạn con người, hàng vạn trái tim thế vậy mà hai trái tim nhỏ bé của chúng ta lại đến được với nhau. Có phải là do duyên số hay định mệnh đã chỉ dẫn cho chúng ta đi chung một con đường. Dĩ nhiên chúng ta đã có những giây phút hạnh phúc và cũng có những phút giây hờn giận, chỉ vì em trẻ con quá. Tránh sao được những sóng gió trong tình yêu . Nhưng chính những đợt sóng mà con thuyền tình yêu của chúng ta có thể đi nhanh hơn và thêm một lần nữa em lại được hiểu anh hơn và yêu anh nhiều hơn .
 
 

                                 Anh biết không, khi yêu anh em mới nhận ra là mình yếu đuối, nhiều khi em đã khóc, khóc thật nhiều về cuộc sống, về công việc của em, khóc thật nhiều vì nhớ anh, mặc dù em vẫn gặp anh thường xuyên. Mấy ngày nay anh đi đâu  vậy? Nam ơi! Giá như giờ này có anh ở đây em sẽ phải gục đầu vào vai anh mà khóc thật to, thật nhiều cho bõ mấy ngày buồn không có anh. 
 
 
                             Anh ơi! Cuộc sống giờ vất vả và khó khăn quá, nhiều khi em thật sự mệt mỏi, em cũng buồn vì từ ngày em xin làm thêm ban ngày em ít được đi dạo cùng anh cuối tuần thứ 7. Nhưng vì công việc, chúng ta phải biết hy sinh, anh đã yêu em và tất nhiên đã chấp nhận tất cả. Nhiều khi em bướng quá không chịu nghe lời anh bảo, em biết anh giận em lắm vì không biết nghe lời, em sẽ không sao mà! Điều quan trọng là em đang gìn giữ và trân trọng tình yêu đó , em không biết những điều ước có trở thành hện thực không nữa nhưng em vẫn muốn ước, em ước sao anh sẽ đến bên em lúc này, ngay lúc này ...
 
 

         Đang suy nghĩ miên man thì Nhi giật mình  khi nghe thấy giọng nói quen thuộc quá :


_ Định ngồi đây ăn vạ với gió sao bé ?


Ôi Nam, anh đã đến thật rồi, anh đã bước ra từ điều ước của Nhi chăng Nhi nhắm mắt vào xong rồi lại mở mắt ra xem mình có bị ảo giác hay không. Đúng Nam thật rồi, anh đã đến, sao Nam lại biết Nhi ở đây. Người ta bảo khi hai tâm hồn thực sự có thể hòa nhập làm một thì họ thường có sự thần giao cách cảm có lẽ là đúng.


Nhi ngơ ngác ngạc nhiên, nhìn Nam nói :


_ Anh, sao anh không đến bên em mấy ngày qua vậy? Điện thoại thì tắt máy.


_ Anh bận quá, điện thoại bị hỏng. Qua chỗ làm thêm không có em ở đó, anh nghĩ là em sẽ ra đây vì anh qua nhà nhưng đã khóa cửa ngoài.


        Nam bước lại ngồi bên Nhi, Nhi gục đầu vào vai anh. Giây phút này Nhi cảm thấy thật hạnh phúc. Nhi thì thầm vào tai Nam :


_ Em luôn cầu mong chúng ta sẽ mãi mãi được hạnh phúc như thế dù sẽ phải vất vả hay khó khăn thế nào, chúng ta sẽ mãi ở bên nhau anh nhé !


_ Anh sẽ luôn yêu em như bây giờ, được không nào?  Và dĩ nhiên chúng ta sẽ luôn bên nhau, yêu thương nhau và cùng nhau chia sẻ tất cả vui buồn trong cuộc sống, anh sẽ luôn bên em, chăm sóc em và yêu thương em, như bây giờ, anh hứa đấy.


Nhi nép vào ngực Nam.


_ Anh à ! Có những lúc em làm anh thật buồn phải không? Nhưng anh biết đó chỉ là những hiểu lầm không đáng có giữa hai ta. Em xin lỗi ! Tại em, tại em mà, em đã quá ích kỷ .


Nam vén mấy sợi tóc lòa xòa trên khuôn mặt của Nhi nói thì thầm :


_ Nhưng cũng là do anh quá yêu em.


_ Vâng, và thực sự chính vì thế mà em cảm nhận được tình yêu của anh, một tình yêu thật sự lớn dành cho em.


   Nhi khóc những giọt lệ lăn dài trên má, Nam lau những giọt lệ trên má Nhi ôm Nhi vào lòng.


_ Đừng khóc em !


Nam cúi xuống đặt một nụ hôn dài sau bao ngày nhung nhớ lên môi Nhi. Nhi cảm nhận được tình yêu của anh dành cho Nhi, một tình yêu thực sự to lớn. Nhi tràn đầy hạnh phúc khi có Nam bên cạnh.
 
 

 
*0*o*0*
 
 

 
  Thế rồi mọi chuyện rồi cũng qua Nam và Nhi vẫn dành trọn tình yêu cho nhau.

 

 
  
          (... )  Nhi nhận vào Sài Gòn với một sô diễn hai tháng. Nhi không muốn xa Nam nhưng vì cơm áo gạo tiền nên cũng phải hy sinh một chút. Vậy là Nhi và Nam ít liên lạc với nhau, từ ngày Nhi vào Sài Gòn, Nam vẫn gọi điện thoại cho Nhi, đều đặn hai ngày một lần, còn Nam không dùng điện thoại nữa, ở chỗ anh ở cũng không lắp máy điện thoại, mà cơ quan thì phức tạp nên Nhi cũng không thể gọi cho Nam từ đó. Nhi cũng nhớ Nam nhưng cũng phải đợi anh gọi cho mình, đợi chứ biết làm thế nào.
 
 

 
                       Rồi một ngày kia Nhi mất liên lạc với Nam, Nhi đợi cho mau mau hết hai tháng để được trở lại Hà Nội gặp Nam, cho hết mấy ngày xa cách nhung nhớ, anh không gọi điện thoại cho Nhi chắc là anh bận việc nên không có thời gian để gọi điện thoại.Nhưng không sao lần này về Hà Nội Nhi sẽ mè nheo với anh một trận. Cho hả giận mới được.
  
  
        o0o


                         Hai tháng sau Nhi trở ra Hà Nội. Nhi thấy nhớ Nam quá! Nhi nghỉ ngơi, rồi đi tìm Nam. Nhi ra quán cà phê trước kia Nhi và Nam hay ngồi, cả một buổi chiều, đến tối Nhi lại ra nơi kỷ niệm của hai người . Đêm đó Nhi qua vũ trường Newcentury để giải khuây nỗi nhớ Nam. Nhi gặp Đạt ở ngay bãi đậu xe cô liền gọi anh :


_ Đạt, anh Đạt ơi !


_ Ồ, chào Nhi! Em lên đây một mình sao?


_ Vâng, anh đi cùng bạn của anh à, anh Nam có đi cùng anh không?


_ Em đã biết chuyện gì chưa ?


_ Chuyện gì ?


_ Có lẽ em chưa biết chuyện gì thật.


_ Thì chuyện gì ? Phải nói thì em mới biết chứ !


Đạt nhìn Nhi ái ngại nói :


_ Nhi này, mai em rảnh rỗi phải không? gọi điện thoại cho anh nhé ! Chúng mình gặp nhau, ok không cô bé dỗi hờn?


Nhi lấy điện thoại ra ghi lại số điện thoại rồi nháy lại vào máy điện thoại của Đạt. Đạt thấy số điện thoại lạ nên hỏi :


_ Em mới dùng số điện thoại này sao?


_ Vâng , em bị làm rơi điện thoại, mất hết số điện thoại bạn bè rồi, em cũng mới dùng số này thôi.


_ Mai anh goị cho em nhé? Đạt nhìn Nhi ái ngại nói.

_  Vâng! Em sẽ đợi.
 
o0o
 
Nhi nằm trên giường lười biếng, với lấy điều khiển bật đầu đĩa. Bài hát quen thuộc mà cô thích vang lên.







 
 

          Chuông điện thoại vang lên, đầu dây bên kia là tiếng nói của Đạt :

_ Này Nhi, anh có chuyện muốn nói với em, anh qua nhà em hay ra quán cà phê chỗ cũ nhé! 
 
        Chỗ cũ mà Đạt nói là quán cà phê ở gần nhà Nhi ở, chỗ đó là kỷ niệm lần đầu tiên của Nhi và Nam, cô hay uống cà phê ở đó, đấy là một thói quen nên Nhi mới gặp Nam ở đó ngày nào. Nam và Nhi hay qua đó đôi lúc thì cả Đạt nữa .


Từ xa Nhi đã nhìn thấy Đạt, anh ngồi gần cửa sổ. Đạt gật đầu thay cho nụ cười hồ hởi mọi khi, anh vẫy người phục vụ rồi nhìn Nhi hỏi :


_ Như mọi khi chứ? Tranh muối, ok?


_ Vâng, như mọi khi. Tranh muối! Nhi mỉm cười.


Nhi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.


_ Có chuyện gì bí mật lắm sao mà phải để hôm nay mới nói được hả anh Đạt?


        Đạt không trả lời, mắt anh đang hướng ra ngoài cửa sổ đăm đăm tựa như ngoài đó có gì đặc biệt lắm mới thu hút anh đến vậy, Nhi ve vuốt khuấy nhẹ ly nước, nhắc lại câu hỏi :


_ Kìa anh Đạt có chuyện gì mà thấy anh khó nói qua vậy?


        Đạt xoay người lại, tay mân mê cốc cà phê, trầm ngâm :


_ Nhi này! Nếu cuộc đời này một ngày nào đó không có Nam nữa em có sống được không? Anh biết em yêu Nam nhiều lắm ! 


         Hỏi Nhi nhưng mặt Đạt vẫn chăm chú vào cái ly, làm như anh đang suy nghĩ gì đó về cà phê chứ không phải đang nói chuyện với cô. Đạt thật lạ! Có bao giờ Nhi thấy Đạt như thế này đâu, cái thìa trong tay Nhi dừng lại khi nghe câu nói của Đạt. Khuôn mặt cô lặng lẽ chìm đắm trong suy tư Nhi lo lắng.

_ Anh sao vậy ?


_ Nhi à! Đạt ngước nhìn lên : Anh xin lỗi.


         Linh cảm như một tia chớp vụt qua. Nhi chợt hiểu, một chút nghi ngờ, người Nhi run lên.


_ Vậy là ... vậy là Nam đã, anh ấy đã thay đổi và nhờ anh nói lại với em ?


     Đạt cúi mặt.


_ Phải !


         Nhi sững sờ.
         Tuy không muốn lừa dối Nhi nhưng Đạt không biết làm thế nào bây giờ bởi Đạt hiểu rằng Nhi yêu Nam đến nhường nào, yêu hơn những gì Nhi đang có, nếu bây giờ anh nói ra Nhi ơi! Nam đã mất rồi, nói như vậy thì có phải là tàn nhẫn hơn không. Liệu Nhi có chịu được cú sốc khi biết rằng sẽ mất Nam mãi mãi không về ! Nhi rùng mình khi nghe Đạt nói ( phải ! ) chợt cô đau nhói trong ngực, vịn tay vào mép bàn, từ từ đứng dậy.


_ Vâng, em hiểu mà, em sẽ không sao đâu, sẽ không làm phiền anh ấy nữa đâu, anh nói lại với anh ấy cứ yên tâm, cám ơn anh đã nói cho em biết, em phải đi ngay đây nếu không em sẽ không thể nào chịu được!


      Nhi quay lưng bước nhanh ra phía cửa, cắn môi thật chặt để không bật khóc.


      Đạt là người bạn thân hơn tất cả những người bạn của Nam, anh cũng như Nam vui nhộn, hài hước, nên thỉnh thoảng Nam cũng rủ Đạt cùng đi chơi xa đâu đó, hay đi uống cà phê. Nhi đang đi chuông điện thoại kêu. Đạt gọi :


_ Nhi à! Bình tĩnh nghen, em đừng có suy nghĩ nhiều quá có hại cho sức khoẻ lắm!


_ Em không sao. Tiếng Nhi thật nhẹ.


    Đạt nói gấp, nói gấp như đang sợ Nhi cúp máy mất :


_ Anh có công chuyện phải đi bây giờ chiều nay bốn giờ anh qua nhà em, hai anh em mình nói chuyện tiếp nhé Nhi.


       Nhi đi như chạy, đầu chúi về phía trước. Nhi thấy Đạt lạ thế nào ấy không lẽ báo tin Nam có người khác, không muốn gặp Nhi nữa mà Đạt phải lúng túng như vậy sao, không lẽ Nam lại lấy vợ rồi, mới xa hai tháng thôi mà Nam đã vậy ư, đã xa mặt cách lòng ư ?  Sao nhanh quá! Đạt bảo chiều nay qua nhà nói chuyện, mà là chuyện gì thế nhỉ, không phải anh vừa nói rồi đó thôi ... hay Đạt muốn an ủi Nhi, hay Nam gửi thiệp cưới mời Nhi ?



 
o0o
 


 
                      Đúng hẹn Đạt gõ cửa, khuôn mặt vốn vui nhộn của Đạt có vẻ nghiêm nghị. Câu chuyện tẻ nhạt, với những câu hỏi rời rạc, gượng gạo. Nhi rất muốn hỏi thăm về Nam nhưng lại ngại ngần, một lát sau Đạt đứng dậy lục túi.


_ Nam gửi cho em cái này !


     Nhi choáng váng, chắc Nam muốn mời Nhi đi dự đám cưới của anh chăng, hay một vật kỷ niệm nào đó, thảo nào thấy Đạt lúng túng, không phải thiệp mời cưới. Nhi thở ra nhẹ nhõm, đó là một cái phong bì thư. Có điều gì Nam muốn nói với Nhi ở trong đó, chắc có lẽ một lời xin lỗi. Tránh cái nhìn dò hỏi của Nhi. Đạt rút một điều thuốc khum tay châm lửa, rít những hơi thật dài. Nhi băn khoăn, không biết có gì ở bên trong đó,trước đây đâu thấy Đạt lạ lùng như vậy. Đạt nheo mắt nhìn theo làn khói mỏng, trầm giọng :


_ Nhi này! ... hình như em chưa biết chuyện gì đã sảy ra.


Nhi ngước lên :


_ Biết gì hả anh Đạt ?


     Đạt lặng lẽ dụi thuốc vào cái gạt tàn ( cái gạt tàn này mọi khi Nam hay hút thuốc ) giọng anh nghèn nghẹn :


_ Nam ... Nam mất rồi! ba tuần trước.


Nhi đứng bật dậy ngó Đạt trân trối


_ Cái gì? Anh ... anh nói sao? Anh Nam  ... anh Nam chết rồi?


Đạt gật đầu thay cho tiếng trả lời, khuôn mặt méo đi vì đau đớn :


_ Phải ! Bị tai nạn.


Nhi lảo đảo ôm ngực, ngửa mặt nhìn lên, lắp bắp.


_ Bị tai nạn ?


    Nhi lập cập bóc thư, người run lên, những dòng chữ nhảy múa trước mắt. Đạt nói trước khi Nam mất anh rất tỉnh táo và nhắc đến Nhi rất nhiều, nhưng Đạt không làm sao liên lạc được với Nhi để báo cho Nhi biết điều đó, đúng rồi, thời điểm đó Nhi làm mất điện thoại mà. Nhi đọc thư :


         Nhi thân yêu !
         Khi em đọc lá thư này thì anh đã đi xa, rất xa. Dù sao đi chăng nữa anh vẫn muốn nói với em một lời xin lỗi, anh đã nói dối, đã không giữ đúng lời hứa là sẽ bên em mãi mãi, khi yêu em, anh không hề nghĩ đến một người con gái nào khác ngoài em, và anh đã rất hạnh phúc khi ở bên em. Hãy tha thứ cho anh ... Giờ đây, mọi chuyện đã qua rồi, chúng ta đã từng thống nhất sẽ bỏ qua cho nhau những gì có thể. Em đừng khóc nhé, anh không muốn em khóc ... Anh biết rằng trong những tháng ngày qua, chúng mình đã yêu nhau tha thiết, anh không thể quên đi tất cả những kỷ niệm, em còn nhớ không những buổi chiều, anh đã từng hạnh phúc lắm khi nắm những bàn tay mong manh nhỏ bé ấy của em ....


Thư của Nam viết cho Nhi rất dài, đầy ắp trong đó là những kỷ niệm của Nhi và Nam, anh không quên một điều gì, dù là nhỏ nhất, tiếp theo là những lời nhắc nhở mà ngày trước anh vẫn hay nhắc. Nam nhắc Nhi không nên tắm khuya sau khi đi diễn về, sẽ khó ngủ, không nên bắt chước anh đi dạo dưới mưa, dễ bị cảm. Khi ra đường phải nhớ đội mũ, vì ánh nắng gắt có hại cho da và sức khoẻ. Buổi sáng nhớ dậy đúng giờ, đừng ngủ nướng vì khi thức dậy sẽ bị đau đầu ...


Thỉnh thoảng Nhi phải dừng lại để lau những giọt nước mắt lã chã


... Anh chúc em luôn gặp những gì hạnh phúc, luôn đạt được những gì mình mộng ước  ... vĩnh biệt em , người yêu duy nhất của đời anh.

     Nhi ấp lá thư của Nam vào ngực, gào lên trong đau đớn. Đạt nắm lấy tay Nhi, kéo Nhi vào lòng. Nhi khóc nấc. Đạt nhẹ an ủi vỗ về :


_ Khóc đi em, khóc cho tâm hồn nhẹ bớt, Nam rất yêu em và luôn hạnh phúc vì điều đó.


    Nhi nghẹn giọng :


_  Em  vô tình quá phải không anh? Tại sao anh ấy lại bỏ em mà đi luôn chứ, bỏ em mà đi sau bao hứa hẹn với em. Ông trời sao ác quá nỡ chia cắt chúng em vậy anh ?


Đạt nói với Nhi :


_ Sắp 49 ngày Nam em có về nhà Nam không? Mẹ Nam có nhắc đến em và muốn gặp em.


_ Em rất muốn.
.........
!!!!!!!
 
 

 
o0o0o
 
 

 
          Nam ơi! Giá như có một điều ước bây giờ thì em sẽ không ước rằng anh sẽ quay trở về với em như ngày xưa và mình mãi bên nhau như bao nhiêu người khác . Mà em chỉ ước sao chúng mình đừng quen nhau để giờ đây em không phải buồn đau và nhung nhớ . Đặt người xuống là em nghĩ đến anh, anh dường như lúc nào cũng có ở trong suy nghĩ của em, em cũng không biết phải làm gì trong lúc này nữa ... Nằm trên giường Nhi khóc vùi, thời gian trôi đi chẳng thể nào trở lại, chẳng thể nào níu kéo được nữa, cũng như Nam đi mà sẽ không bao giờ trở lại cùng Nhi. 

  
 


 
 


           Những năm tháng quả thật ác, nó có thể cuốn trôi đi tất cả mọi thứ, nhưng không thể quấn mất đi nỗi đau và niềm day dứt trong Nhi, ý nghĩ về Nam không bao giờ nguôi ngoai. Nhi ân hận một điều duy nhất là, trước khi Nam mất Nhi không được gặp Nam lần cuối điều đó làm cho Nhi suy nghĩ và bứt dứt cho đến tận bây giờ. Thời gian có thể đốt cháy tất cả thành tro bụi vậy mà không thể nào làm nguôi ngoai, nguội đi lòng sóng gió trong Nhi.


Đang mãi suy nghĩ về những thứ hư vô Nhi giật mình khi nghe thấy tiếng gọi ríu rít :


_ Mẹ ơi ! Mẹ ơi !


Tiếp theo là tiếng nói của một người đàn ông :


_ Coi chừng ngã đó con, đừng có chạy.


         Thằng bé chạy từ ngoài vào ôm chầm lấy chân Nhi, trèo lên ghế, sà vào lòng Nhi, ôm cổ hôn chụt một cái vào má. Nhi nở nụ cười ôm thằng bé vào lòng nựng yêu.


         Đứa bé ấy là con của Nam, còn người đàn ông vừa nói đó là Đạt. Sau khi nỗi đau mất Nam Nhi nhận ra mình đang mang giọt máu còn lại của Nam giờ đã được hơn hai tháng. Nhi tâm sự với Đạt ... Đạt thấy thương Nhi quá, mà cũng thương cả Nam Đạt đồng cảm về chuyện tình cảu hai người nên Đạt nói với Nhi. Đạt muốn thay Nam làm bố đứa bé Nhi đang mang. Đạt đống ý cưới Nhi, và tất nhên Nhi cũng đồng ý vì chỉ có như vậy Nhi mới có thể để lại giọt máu còn lại của người yêu.
 
 
o0o


                .... Hai người sống với nhau đã được năm năm đứa con còn lại của Nam giờ đã được gần năm tuổi. Nhi và Đạt sống thành một gia đình nhỏ, rất hạnh phúc, quây quần, ngôi nhà nhỏ luôn ngập tiếng nói tiếng cười của Đạt và con trai. Không bao giờ nghe thấy một tiếng nói lớn, cự cãi hay hờn trách gì từ hai phía.
 
 

              Thực chất ra Nhi và Đạt chỉ là vợ chồng trên danh nghĩ giấy tờ, còn về hai người thì họ vẫn chưa thuộc về nhau. Đạt cũng mến thương, yêu Nhi, nhưng Đạt muốn cho Nhi thời gian. ( Thời gian sẽ là một viên thuốc  thần dược tốt nhất có thể giúp con người chữa nhiều tâm bệnh. ) Sống bên Đạt, anh rất tốt, chu đáo, thương yêu hai mẹ con, nhưng những gì Đạt dành cho Nhi không thể đủ để cho nhi lấp đi khoảng trống, một lỗ hổng trong lòng mà Nam đã để lại cho Nhi.
 

              Mọi thứ của niềm ký ức về Nam, hình bóng Nam cứ réo rắt, da diết khi Nhi nhìn con, nó thật giống Nam, nhất là đôi mắt. Khi nhìn vào mắt con, Nhi như thấy một cái gì đó mãnh liệt níu kéo Nhi trở về hồi ức xa xa, nhìn vào mắt con, hình ảnh Nam ùa về theo đôi mắt ấy.
 


 
                 Nhưng yên tâm rồi dần dần mọi thứ sẽ ngủ yên, một ngày nào đó tình thương của Đạt dành cho Nhi sẽ đủ sức mạnh đẩy mọi tiềm thức có hình ảnh Nam ra khỏi tâm trí, ra khỏi trái tim, ra khỏi cuộc sống ...  Tình thương của Đạt rồi đây sẽ lấp đầy khoảng trống trong lòng Nhi. Nhất là trong lúc này Nhi đang dần cảm nhận ra điều đó, giờ đây hạnh phúc niềm vui sót lại sau bao thăng trầm, đớn đau, mất mát, chỉ còn có con và Đạt, họ là tất cả của đời Nhi và đó là niềm hạnh phúc, đủ đầy khi có Đạt và con trai. Nhi thấy vui, còn gì bằng nữa, sau bao đớn đau  giờ này gia đình hện tại là niềm hạnh phúc còn sót lại đối với Nhi. Nhi nở một nụ cười, hài lòng với những gì mà Nhi đang có.
 
         Nam sẽ mờ dần trong niềm hạnh phúc của Nhi. Tạm biệt Nam. Cám ơn Đạt. Chồng em !!! 
  
                                                                                Phong Linh cg
06/02/2009
                                        ( hết )


Vang vọng trong vườn tiếng ngân thanh
Ru âm chuông gió giữa trưa lành
Ký ức tràn lan lòng nữ khách
Trở về năm tháng thủa thơ xanh.
Thơ
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=589923&mpage=1&key=򐄹
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=
Đăng nhập để trả lời
0