THƠ TẠ LỄ
Về nhà thấy tặng đóa hồng hương
Hoa đẹp chắc người rất dễ thương
Chưa gặp đã nghi hình dáng trẻ
Không thân cũng biết má môi hường
Trúng thì xin thưởng châm tràng pháo
Trật sẽ chịu đền lội suối mương
Thơ gởi đôi lời thăm tạ lễ
Mua vui tránh chuyện chán cùng chường
Thanh Huy
TỰ THÁN
Chẳng sắc mà còn thiếu cả hương
Nên giờ chửa có được ai thương
Ngày chờ tháng đợi môi phai thắm
Hạ đến thu sang má nhạt hường
Đẹp nết xinh người chơi phố thị
Vô duyên xấu phận ngủ bờ mương
Đô thành nhộn nhịp thôi mơ ước
Áo vải quần thô chà dám chường
Hạnh Liên
THƯƠNG
Đời chẳng cầu mong có sắc hương
Miễn hiền hậu dễ có người thương
Ở nơi đông đúc môi lờ nhạt
Về đến phòng the má điểm hường
Yêu chỉ mình anh không lội nước
Tình trao lắm gã dễ dầm mương
Thương nhau cứ một đường đi thẳng
Thấy kẻ ghẹo trêu chớ mặt chường
Thanh Huy
CHẢNG DÁM
Cho dù rất muốn được lên hương
Bỡi xấu người nhìn khó thể thương
Da dẻ tìm wài không thấy trắng
Má môi kiếm mãi chả ra hường
Quanh năm mặt úp nơi đồng ruộng
Suốt tháng chân mài chốn rạch mương
Tấm bé đà quen hoa với cỏ
Kinh đô chẳng hợp dám đâu chường
Hanh Lien
TÌNH BUỒN
Tình buồn muốn được thắm mùi hương
Tỏ mãi người ta cũng chẳng thương
Thôi hết con xinh và vợ đẹp
Tìm đâu má đỏ với môi hường
Cam thân lẻ bóng bay theo gió
Chịu cảnh không nhà sống cạnh mương
Đợi lúc người vui, người đổi ý
Ưng mình... mình sướng... mặt mày chường...
Thanh Huy