<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-08 09:21:44Xuân Trang>
Mệt quá, mới 20h00 mà đã trùng xuống và thiếp đi khi trời còn chạng vạng. Ngủ mê mệt và chợt tỉnh giấc bởi ác mộng. Phải chăng điều đó sẽ xảy ra? Nếu thật sự như vậy thì thật hãi hùng. Lấy điện thoại nhắn tin cho người đi công tác nhưng không nhận được hồi âm. Tê lòng! Đã hơn tuần nay rồi thấy xuống sức quá. Không thiết tha điều gì kể cả ăn và uống, đi làm về là muốn nằm luôn. Đã tự thề với lòng rằng không để ốm và lòng yếu đuối thêm, ấy vậy mà vẫn không thể vượt qua chính mình. Cũng đành cam tâm tự gánh lấy hậu quả, tự chuốc lấy đắng cay khi không muốn để người thân biết hết suy nghĩ thật của mình và để rồi lại phải tự đứng lên khi đầu còn buốt lắm, lòng lạnh và cô đơn lắm! Đuối sức và cũng đuối lòng rồi! Một tuần trôi lăng lắc! Thế là tàn đêm!
Tự dưng trách bản thân sao không học gì khác mà chọn ngành luật khô cứng nhưng rất logic để nhìn nhận mọi sự vật và hiện tượng không chút thờ ơ mà cứ phải tường tận chân tơ kẽ tóc, xem xét rất kỹ từng nguyên nhân cả khách quan và chủ quan với những tình huống có thể xảy ra rồi gặm nhấm đắng cay với nỗi niềm riêng. Đôi khi cũng muốn hóa giải, thoát ra bởi những tư duy logic thường ngày. Cũng muốn thoát ra bởi những lối suy nghĩ truyền thống để tìm lại chủ quyền riêng cho mình, điều đó không hề vi phạm pháp luật và cũng không hề trái đạo đức vì tự nhận thấy những gì mình đã và đang hứng chịu chính là hành vi vi phạm pháp luật và trái với đạo đức. Tự biết, tự nhận định nếu là Thẩm phán hay Luật sư cũng không thể vượt ra khỏi nguyên tắc của luật pháp nên biết chắc kết quả sẽ như thế nào vì vậy lòng rất yên tâm nếu chuyện xấu xảy ra, pháp luật sẽ bảo vệ. Chỉ cay đắng và uất hận khi quyền con người không được tôn trọng vậy nên rất hoang mang nếu điều đó xảy ra dù giờ đây không còn thấy bực mình, không muốn tranh cãi hay làm bất cứ điều gì dù là để phản kháng chứ đừng nói đến xây dựng. Bỗng dưng muốn buông xuôi tất cả, muốn thoát ra dù lòng ớn lạnh và hoảng hốt không biết tương lai sẽ như thế nào không phải với bản thân mà là niềm hy vọng của bản thân. Chợt giật mình khi những gì đang xảy ra!
Có giây phút bừng tỉnh! Rất muốn có những suy nghĩ tích cực, sâu thẳm con tim tự biết đang đón nhận những sự quan tâm từ người thân với thái độ thờ ơ mà có lúc thấy đáng trách quá nhưng khó sống quá biết làm thế nào nếu cứ phải đóng kịch, cứ phải giả dối? Cũng thèm lắm có một ai đó hiểu thấu tâm trạng lúc này nhưng lại sợ. Muốn gọi cho mẹ nhưng sợ làm mẹ đau buồn thêm nên chọn cách im lặng để rồi cứ độc thoại một mình. Con đường mình đi do bản thân lựa chọn mà? Tự nhận thấy không hề sai lầm nên không hề hối tiếc khi đã đi trên con đường ấy. Con đường đã đi, có hạnh phúc, có ngọt bùi xen lẫn đắng cay. Có lúc từng giọt rơi ướt thẫm cả đêm thâu và chính là lúc vẫn biết cần lắm một bàn tay kéo ra khỏi màn đêm và lau khô những giọt nước mắt, cần lắm một bờ vai để nương tựa, được dựa dẫm lúc yếu mềm hay thất bại. Lòng đổ vỡ là khi tự mình làm điều đó. Khoảng trống vô hình với lời nói vô thanh làm tím thẫm một bờ vai!
Dẫu biết không nên chìm trong đau khổ sẽ bế tắc và không có lối thoát, nhưng thờ ơ với chính bản thân không biết cam tâm tiếp bước hay dừng lại bởi phía trước dường như là ngõ cụt? Ngẫm nghĩ lại thấy rùng mình, ớn lạnh khi nhận ra đã sống cùng với nỗi đau mà cố cho đó là niềm vui. Vẫn vượt qua nhưng giờ sợ hãi bởi chẳng biết tiếp bước như thế nào khi trong lòng đầy hoang tưởng. Hay là chôn chặt nơi đây cho trọn kiếp người?
Tự dưng trách bản thân sao không học gì khác mà chọn ngành luật khô cứng nhưng rất logic để nhìn nhận mọi sự vật và hiện tượng không chút thờ ơ mà cứ phải tường tận chân tơ kẽ tóc, xem xét rất kỹ từng nguyên nhân cả khách quan và chủ quan với những tình huống có thể xảy ra rồi gặm nhấm đắng cay với nỗi niềm riêng. Đôi khi cũng muốn hóa giải, thoát ra bởi những tư duy logic thường ngày. Cũng muốn thoát ra bởi những lối suy nghĩ truyền thống để tìm lại chủ quyền riêng cho mình, điều đó không hề vi phạm pháp luật và cũng không hề trái đạo đức vì tự nhận thấy những gì mình đã và đang hứng chịu chính là hành vi vi phạm pháp luật và trái với đạo đức. Tự biết, tự nhận định nếu là Thẩm phán hay Luật sư cũng không thể vượt ra khỏi nguyên tắc của luật pháp nên biết chắc kết quả sẽ như thế nào vì vậy lòng rất yên tâm nếu chuyện xấu xảy ra, pháp luật sẽ bảo vệ. Chỉ cay đắng và uất hận khi quyền con người không được tôn trọng vậy nên rất hoang mang nếu điều đó xảy ra dù giờ đây không còn thấy bực mình, không muốn tranh cãi hay làm bất cứ điều gì dù là để phản kháng chứ đừng nói đến xây dựng. Bỗng dưng muốn buông xuôi tất cả, muốn thoát ra dù lòng ớn lạnh và hoảng hốt không biết tương lai sẽ như thế nào không phải với bản thân mà là niềm hy vọng của bản thân. Chợt giật mình khi những gì đang xảy ra!
Có giây phút bừng tỉnh! Rất muốn có những suy nghĩ tích cực, sâu thẳm con tim tự biết đang đón nhận những sự quan tâm từ người thân với thái độ thờ ơ mà có lúc thấy đáng trách quá nhưng khó sống quá biết làm thế nào nếu cứ phải đóng kịch, cứ phải giả dối? Cũng thèm lắm có một ai đó hiểu thấu tâm trạng lúc này nhưng lại sợ. Muốn gọi cho mẹ nhưng sợ làm mẹ đau buồn thêm nên chọn cách im lặng để rồi cứ độc thoại một mình. Con đường mình đi do bản thân lựa chọn mà? Tự nhận thấy không hề sai lầm nên không hề hối tiếc khi đã đi trên con đường ấy. Con đường đã đi, có hạnh phúc, có ngọt bùi xen lẫn đắng cay. Có lúc từng giọt rơi ướt thẫm cả đêm thâu và chính là lúc vẫn biết cần lắm một bàn tay kéo ra khỏi màn đêm và lau khô những giọt nước mắt, cần lắm một bờ vai để nương tựa, được dựa dẫm lúc yếu mềm hay thất bại. Lòng đổ vỡ là khi tự mình làm điều đó. Khoảng trống vô hình với lời nói vô thanh làm tím thẫm một bờ vai!
Dẫu biết không nên chìm trong đau khổ sẽ bế tắc và không có lối thoát, nhưng thờ ơ với chính bản thân không biết cam tâm tiếp bước hay dừng lại bởi phía trước dường như là ngõ cụt? Ngẫm nghĩ lại thấy rùng mình, ớn lạnh khi nhận ra đã sống cùng với nỗi đau mà cố cho đó là niềm vui. Vẫn vượt qua nhưng giờ sợ hãi bởi chẳng biết tiếp bước như thế nào khi trong lòng đầy hoang tưởng. Hay là chôn chặt nơi đây cho trọn kiếp người?
Em về giông bão qua vai
Đem chung thủy cất cuối ngày mất nhau
Vì mưa nên áo lụa nhàu
Vì ai qua mấy nhịp cầu đắng cay???
Đem chung thủy cất cuối ngày mất nhau
Vì mưa nên áo lụa nhàu
Vì ai qua mấy nhịp cầu đắng cay???
Nhân gian vẫn giấc mộng dài
Lòng riêng vui mãi tháng ngày lãng du
Chữ duyên chữ nợ mịt mù
Nghĩa trăm năm nhạt với phù phiếm kia …
Lòng riêng vui mãi tháng ngày lãng du
Chữ duyên chữ nợ mịt mù
Nghĩa trăm năm nhạt với phù phiếm kia …
Một mai mỏi gối đường về
Cội hoa nằm chết bên lề tháng năm….
Cội hoa nằm chết bên lề tháng năm….
danphuong_2003