Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Ngao du

49 trả lời, 8.560 lượt xem — Trang 2 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-23 08:48:21Ngao du>
Buồn quá....!
 
Cũng một trời thôi sớm dễ thương
Giữa trưa oán hận nổi ngồng cuồng
Bóng chiều rớt nhẹ buồn ra vẻ
Đêm tới mịt mùng ghé trăng suông !
 
Cũng một người thôi bấy... ghen tuông
Ghét ăn, ghét ở, ghét mọi đường
Ganh nhau từng tí thường thường nhất
Hám nỗi phiện muồn vứt yêu thương !
Ngu Giao.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-24 14:48:52Ngao du>
Nguồn thơ !
 
Nguồn thơ đã bước từ đâu
Mà khe lặng lẻ quên sầu  tháng năm...
Suối mang dòng ngọt trong ngần
Quản chi ghềnh thác thăng trầm vẫn vui
Có lúc bọt trắng sụt sùi
Cũng khi hờn giận giật vùi cuốn phăng
Góp từng mảnh vụn ngàn trăng
Chắt chiu từng giọt sao băng muộn màng
Cho sông một ánh trăng sang
Một thu tỉnh lặng,dịu dàng nguyên tiêu
Cho đêm ba mươi sao biết bao nhiêu
Cho đầy biển cạn dập dìu thuyền hoa... ! 
 
 
 
Ngu Giao.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-25 05:12:05Ngao du>
Khúc lụa tình ! 
 
Lụa nào trắng chiều quê ve vẫy nhẹ
Trên mái vàng tranh nơi có mẹ xa xa

Ấm cúng làm sao chỗ khói ấy uốn thướt tha

Chim chiều hót còn ngân nga nghe trong gió !


Lụa nào mới mãi hoài theo năm tháng

Đẫm phong sương mà duyên dáng lạ thường
  
Chao ngang đời mà chẳng ố vẫn dễ thương
 
Như đất Tổ như con đường quê Mẹ !


 
Lụa nào phải dệt dài theo năm tháng
Để không nhầu, không phai dáng xinh tươi
Để nhân gian hoài âu yếm mĩm cười
Chỉ nhọc khó chay tay người kéo sợi !
 
Lụa nào mãi sắc ngời reo phơi phới
Qua thời gian còn hấp dẫn gọi mời
Nhiều vui buồn song vẫn mới tinh khôi
Sương,gió,nắng,mưa đời... tôi rạng rỡ !
Ngu Giao.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-25 09:27:24lelong54>
Nguồn thơ !
 
Nguồn thơ đã bước từ đâu
Mà khe lặng lẻ quên sầu  tháng năm...
Suối mang dòng ngọt trong ngần
Quản chi ghềnh thác thăng trầm vẫn vui
Có lúc bọt trắng sụt sùi
Cũng khi hờn giận giật vùi cuốn phăng
Góp từng mảnh vụn ngàn trăng
Chắt chiu từng giọt sao băng muộn màng
Cho sông một ánh trăng sang
Một thu tỉnh lặng,dịu dàng nguyên tiêu
Cho đêm ba mươi sao biết bao nhiêu
Cho đầy biển cạn dập dìu thuyền hoa... !  
 

Nguồn thơ bắt ở lòng ta
Từ trong tiềm thức ra hoa tỏa tình
Những điều muốn nói một mình
Dửng dưng không sợ ai nhìn, trộm nghe
Cho nên suối ngọt không khoe
Mặn, mùi, cay, đắng,.... chẳng che, thẹn đời
Hốp một ngụm nếm thữ coi
Khát càng thêm khát.... dịu vời vút cao !
 
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
Nụ cười !
 
Gởi nhau một nụ cười thôi
Mà đời thi vị sắc trời mát xanh
Chỉ một, một nụ cười lành
Còn hơn âu yếm dỗ dành nâng niu
Cười nhe..... ! Dù nhỏ, chút xiu
Mở lòng rạng rỡ ! Bao điều.... thăng hoa !

Gởi đi....! Một tí cười à
Để cho vui cửa vui nhà bà con
Cho trời tròn mãi,đất còn vuông
Mãi mê sống lại suối nguồn sơ khai
Thương yêu đùm bọc lâu dài
Như trong truyện cổ...nhớ hoài ngày xưa !

Ngu Giao.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-15 00:52:21Ngao du>
Nỡ quên....!
 
Mùng một tết Cha ,mùng ba tết Thầy
Thế...Mẹ ! Mùng mấy...sao mầy nỡ quên ?
Ngày thường....nhắc nhớ, kể lễ hoang huênh
Vậy mà ngày kính nỡ quên thật buồn
Mẹ nào có trách ghen tương
Bao đời vẫn vượt đời thường..lên cao !
 
 
Ngu Giao.
Đăng nhập để trả lời
0
Nỡ quên....!
 
Mùng một tết Cha ,mùng ba tết Thầy
Thế...Mẹ ! Mùng mấy...sao mầy nỡ quên ?
Ngày thường....nhắc nhớ, kể lễ hoang huênh
Vậy mà ngày kính nỡ quên thật buồn
Mẹ nào có trách ghen tương
Bao đời vẫn vượt đời thường..lên cao !

 
Có bài thơ như thế...!
 
Có một bài thơ viết thật hay
Không phải như mơ vẫn ngất ngây
Đời thường rất thực.....hoài nhắc nhở
Ân tình....sâu !....động....thấu....tầng mây !
 
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
Tặng anh nhân ngày...
 
Tình yêu anh có rất nhiều
Mà tình riêng chẳng chút xiu gọi là
Ngày ngày tha thẩn thơ ca
Khóc cho số phận người già trẻ con
Thương bố mẹ tuổi đời mòn
Lênh đênh số kiếp người còn lao đao
Viết nhiều đến nỗi xanh xao
Mùa xuân hóc hác mà màu vẫn xanh !

 
Tặng anh !
 
Ngao du ngần ấy xuân thanh
Buồn vui nếm trãi chân thành hơn xưa
Tình yêu người ướt như mưa
Tình thân người cũng có chừa ai đâu
Nắng thời gian....không làm bạc nổi "Hầu"
Gió mưa trần thế....mình, râu thâm tình
Lòng vàng đâu kém bình minh
Rất ư tự tại yên bình Ngao du !
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-19 14:23:01lelong54>
Chúc cho người !

Chúc người ngũ tứ tuổi Lê Long
Ngữ tú ngôn thanh thắm bao lòng
Trẻ như năm bốn cộng lại chín
Thơ toả hương hoa mãi thần đồng ! 


Cảm tạ !  
  
Chúc nầy.... thấy ngượng lắm ngộ không
Mắc cỡ tê tê.... hóa thành đồng
Thơ dẫu có duyên....dòng trần thế
Sao bằng thất nhị biến thần thông !
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
Cũng... kỳ kỳ.
 
Dỗi hờn là sư tổ của da nhăn
Vậy mà ai cũng mò mằn ấp yêu
Cũng mong mình mãi trẻ đẹp mỹ miều
Cũng ham ghen ghét thật nhiều lạ thay.
 
Ngao ngán cuộc đời sao lắm bi ai
Ủa ! Mà thích khổ hờn day hỡi trời
Biết cố chấp tội nghiệp lắm ai ơi
Thế mà khoái buột từng lời thảm thê !
Ngu Giao.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-19 11:36:33Ngao du>
Nghịch ngợm !
 
Ngày non nước còn mưa thời binh biến
Lửa chiến tranh nào dập tiếng thơ tình
Người quên mình, yêu thơ thúc chiến binh
Cho bến nước cho mái đình nguyên vẹn !
 
Nay Tổ quốc yên bình ta nâng chén
Thơ thanh bình thơ thai nghén tình yêu
Tình riêng ta, tình chung vẫn thật nhiều
Cùng vươn tới với bao điều tao nhã !
 
Giữa những lúc niềm vui đang hối hả
Thơ yên lành sao lã chã sầu đau
Pháo,đạn,bom... đâu còn réo nữa nào
Mà ý tưởng vẫn khơi màu xung trận ! 
Ngu Giao.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-14 16:01:52lelong54>
 
Nghịch ngợm !
 
Ngày non nước còn mưa thời binh biến
Lửa chiến tranh nào dập tiếng thơ tình
Người quên mình, yêu thơ thúc chiến binh
Cho bến nước cho mái đình nguyên vẹn !
 
Nay Tổ quốc yên bình ta nâng chén
Thơ thanh bình thơ thai nghén tình yêu
Tình riêng ta, tình chung vẫn thật nhiều
Cùng vươn tới với bao điều tao nhã !
 
Giữa những lúc niềm vui đang hối hả
Thơ yên lành sao lã chã sầu đau
Pháo,đạn,bom... đâu còn réo nữa nào
Mà ý tưởng vẫn khơi màu xung trận ! 


Xưa nước mắt trót rơi vì oán hận
Nghịch lẻ trời chia gây hấn lầm than
Thơ vẫn yêu dù cay đắng ngập tràn
Bù súng đạn vẫn đường hoàng nức nở !
 
Nay đất nước trở về thời rạng rỡ
Sông núi xinh màu sặc sỡ hoa miều
Người yêu người đan tay, xiết, nâng niu
Thơ lại thắm tình yêu nhiều hơn thế !
 
Ước muốn vậy mà sao không thấy dễ
Vọng đơn sơ mà ngạo nghễ nhau hoài
Bình yên nầy đâu riêng mỗi cho ai
Sao phải thức phải thao dày... nảo nuột !
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
Về đâu....
 
Về đâu ruổi bóng đêm đen
Gió mưa giông bão ưu phiền giăng giăng
Giấy thơm chưa kịp trắng ngần
Bút hoa chưa lượn... phong trần xác xơ !
 
Vùi chôn.. mất hút tuổi thơ
Tiếng chim quyên lạnh sửng sờ ai oan
Búp hồng chưa đã đoan trang
Én bay cô quạnh lẻ đàn bơ vơ !
 
Ngu Giao.
Đăng nhập để trả lời
0
Bất cần...
 
Khi mọi thứ quanh ta đều vô nghĩa
Tâm hồn hoang còn thấm thía nỗi gì
Ta bất cần luôn ta nữa... có khi
Trời sập xuống, đất đen sì vô vọng !

Ngu Giao.
Đăng nhập để trả lời
0
Bỏ đi
 
Vào đời với áo thâm đen
Với hai ba chữ nám phèn từ lâu
Gió mưa chực sẳn trên đầu
Bão giông nắng hạ thu sầu...chờ giăng
 
Vào đời ướt đắng vuông khăn
Lỡ câu hiếu đạo bâng khuâng nghen lời
Xa cha vắng mẹ...thông thơi
Hay lìa mái rạ...cả đời tim đau
 
Gian truân đổi lấy sang giàu
Hay thiêu hói trụi mái đầu nghĩa nhân
Giá đời một chút không nâng
Thì sao ta để tinh thần đi hoang !
Ngu Giao.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-24 08:32:41Ngao du>
Chia tay.....
 
Trăng đã lên rồi.....sao lép thôi
Cần Thơ tuyệt quá chiếc cầu ơi
Từ đây phà cũ lùi dĩ vãng
Tha thiết vào thơ nhạc êm trôi !
 
Gắn bó nhiều năm....hằng thế kỷ
Đưa đón bao nhiêu chuyện ly kỳ
Chở ắp nghĩa tình...vì ai vậy ?
Thế mà rồi cũng... vẫy ra đi !
 
Bến bắc tình yêu ơi...chào mi
Chia tay nhau nhé ! Trót buồn si
Mai qua sông Hậu tỳ nhung nhớ
Những gió trăng thanh....sóng thầm thì !
 
 
 
 
Ngu Giao.
Đăng nhập để trả lời
0

[/align]

Những chuyến phà xưa !
 
Nhờ phà đêm lỡ chuyến...xưa
Mà ta đã có dư thừa mộng mơ
Ngắm trăng,thuyền cá,... xa mờ
Biết bông hoa nhỏ tím chờ bâng khuâng !
 
Về miền Tây....dạ lâng lâng
Khát khao cháy bổng bao lần phượng rơi
Tiếc nuối quá ! Phà chạy rồi
Biết lưu luyến mãi giây ngồi nhìn sông !
 
Hôm nay phượng sắc rực hồng
Đôi bờ sông Hậu ngập lòng hân hoan
Đi về quên chuyến đò ngang
Biết ai còn rãnh.... mơ màng phà xưa ! 
 

Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
Cần Thơ......!
 
Tháng tư về với miền Tây
Dịu dàng nắng hạ trời mây đỏ hồng
Cầu thật dài...ai bắc ngang sông
Giống như cá lạ hóa rồng bay lên
Giữa trời xanh nước thang thênh
Có loài hoa nhỏ lênh đênh tím dòng
Như buồn nhắc giữa mênh mông
Bến xưa đò cũ, áo hồng bà ba
Vi vu gió thoảng chan hòa
Nỉ non thầm nhủ... qua phà vào đêm !
 
Tháng tư nắng hạ êm đềm
Cảm ơn thành phố phượng đèn đỏ giăng
Đến đi...đếm biết bao lần
Cần Thơ sao mãi... ân cần thân yêu !
 
 
 
Ngu Giao.
Đăng nhập để trả lời
0
Chỉ là....

Chỉ là những ruộng bậc thang
Chênh chông lắc lẻo miền ngàn chơi vơi
Thế nhưng lại quý một đời
Vẫn yêu đằm thắm tuyệt vời hương quê !


[/align]
Nỗi buồn thăm thẳm lê thê
Về đi xuôi ngược hẹn thề tím thâm
Vẫn mê hoặc úa trăng rằm
Ngồi đi ngủ nghỉ tơ tằm tinh tinh ! 
 

 
 
Cúc trắng !
 
Cúc trắng đầu hè muốt xinh xinh
Nở trong nắng sớm vắng một mình
Tinh khôi nào khác tình thôn nữ
Chết ngẫn ngơ rồi.... kẻ phiêu linh !
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-02 16:35:31lelong54>



Ôm đất mẹ thân yêu từ lòng đất
Ngẩn lên trời khao khát nắng mưa sương
Gió giật sấm vang không nhụt chí can trường
Thành cánh hạc dễ thường đầy ước vọng ! 

Cánh hạc....
 
Ôm đất mẹ vươn cao tình cháy bỗng
Ngước lên trời xanh sức sống mênh mông
Bão táp can qua...vẫn sắc tấm son lòng
Thành cánh trắng thong dong bồng nắng mới ! 
 
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»