Khi thấy quân ta,cố vây chặt Đông Quan!
Vương Thông buồn rầu,muốn dâng hàng biểu!
Bọn Việt gian Trần Phương,Lương Nhữ Hốt lại không cam chịu!
Sợ giặc Minh rút đi rồi,chúng phải đầu rơi!!
Đem tích Ô Mã Nhi,để giảng chuyện đời!
Chúng dọa Vương Thông:Nếu có hàng cũng chết!
Nguyên soái họ Vương,vô cùng sợ sệt!
Vội viết thư cầu viện vua Tuyên Đức nhà Minh!!
Để duy trì đại cuộc và cứu Vương Thông!
Một lực lượng hùng hậu,được đưa sang Đại Việt!!
Giở lại tàng thư Lam Sơn Thực Lục
Hai cánh quân này,do Liễu Thăng và Mộc Thạnh chỉ huy!!
Đem mười vạn quân sang Đại Việt lần thứ hai!
An Viễn Hầu Liễu Thăng vô cùng tự phụ!
Cứ nghĩ sẽ lập lại chuyện xưa tích cũ!
Đại Việt lần này,cũng phải chịu bó tay!!
Mộc Thạnh cầm năm vạn quân theo lộ thứ hai!
Liễu Thăng được Bảo Định Bá Lương Minh làm phó!!
Thượng thư Lý Khánh cùng đô đốc Thôi Tụ!
Thêm hai vạn kỵ binh,xuất phát từ Quảng tây!!
Kiềm Quốc Công Mộc Thạnh nối gót phía sau!
Nhưng theo ngả Vân Nam đi cứu viện!
Sợ đòn nội công ngoại kích,quân tình sinh biến!
Lê Lợi sai Trần Nguyên Hãn,Lê Sát đánh gấp thành Xương Giang!!
Sau ba tháng trời,cực khổ gian nan!
Ta làm chủ thành lũy cuối cùng phía Bắc!
Tạo thế chủ động để ta dự trù quyết sách!
Thực hiện thành công,thế đả viện công đồn!!
Quyết tâm tiêu diệt cánh quân của Liễu Thăng!
Rồi dùng lực lượng nhỏ,kềm cánh quân Mộc Thạnh!!
Ta đem một trăm ngựa cùng năm voi chiến!
Thêm một vạn quân,phục tại ải Chi Lăng!!
Phòng giặc vượt qua,nên sai Lê Lý,Lê Văn An!
Đem ba vạn quân,phục tại Cần Trạm!
Trần Nguyên Hãn được lệnh biến Xương Giang thành pháo đài xám!
Án ngữ đường đi,và tiêu diệt kẻ thù!!
Tháng chín,An Viễn Hầu theo đường Quảng Tây!!
Đến Chi Lăng,đụng đầu cùng Lê Sát và Lưu Nhân Chú!
Trước đó ta đã đem hai vạn quân và năm voi chiến phòng thủ!
Ngày tám tháng mười,Họ Liễu tiến vào Việt Nam!!!
Tướng giữ ải Pha Lũy là Trần Lựu xin đi tiên phong!
Đánh chưa được mấy hiệp đã giả thua bỏ chạy!!
Quân Minh hùng hổ,xông vào cướp ải!
Suốt mấy trận liền,Trần Hựu đều giả thua!!
Biết quân Minh dõng lực có thừa!
Nhưng về cơ trí,lại đang hồi u ám!
Nguyễn Trãi viết thư,xin Liễu Thăng gia hạn!
Để chúa tôi Lam Sơn,xếp giáp quy hàng!!??
Khổ nhục kế,đã đánh lừa Liễu Thăng!
Hắn nghĩ không mấy chốc,sẽ đập tan quân Việt!!
Chỉ đem theo một trăm quân,An Viễn Hầu đuổi miết!
Chủ lực Minh,ngày một vời xa!!
Tại đèo Mã Yên,phục binh đổ ra!
Trong phút chốc,Liễu Thăng đầu lìa khỏi cổ!!
Đạo quân chủ lực gần như tan vỡ!
Ta chém đầu hơn một vạn tên!!
Ta viết thư,khuyên Bảo Định Bá Lương Minh!
Nên rút quân,để giữ tình hòa hiếu!
Chưa thấy quan tài,nên họ Lương không chịu!
Gom tàn quân,về Cần Trạm trú chân!!
Trước ta đã phục tại đây hơn ba vạn quân!
Giờ lại thêm Lê Sát,Lưu Nhân Chú từ Chi Lăng về tiếp viện!!
Trận đánh diễn ra,đúng như ta dự kiến!
Đây là mồ chôn tập thể của giặc Minh!!
Ba mặt hợp công,chớp giật sấm rền!
Ta ép giặc,phải tiến sâu vào nội địa!
Lại thêm một lần cứu viện Minh tan vỡ!
Bảo Định Bá Lương Minh đành chịu phơi thây!!
Đô đốc Thôi Tụ,lập tức lên thay!
Vẫn cố xua quân,tiến về phía trước!
Ta đặt phục binh tại nơi Phố Cát!
Để đón đám tàn binh,lực kiệt sức tàn!!
Tại Xương Lâm,thuộc huyện Lạng Giang!
Phục binh ta băm nát đội hình của giặc!
Thượng thư Lý Khánh,cùng đường tự sát!
Thôi Tụ dẫn tàn binh,chạy về Xương Giang!!
Đến được rồi,giặc khôn xiết kinh hoàng!
Trên cổng thành,cờ ta bay phất phới!
Lâm vào tuyệt lộ,không đường tiến thối!
Quân Minh hạ trại,đắp lũy đất,đề phòng!!
Chúng vờ xin hòa,để vượt sông Lục Nam!
Ta điều thêm Lê Khôi,Nguyễn Xí đem ba ngàn thiết đột!!
Lại tăng viện thêm,những thớt voi cực tốt!
Sáng ngày mồng ba,nổ pháo tổng tiến công!!
Xác giặc nằm phơi,kín cả cánh đồng!
Thôi Tụ,Hoàng Phúc bị bắt,năm vạn tên bị giết!
Cánh quân tiếp viện,hoàn toàn bị quét sạch!
Ta bắt sống hơn ba vạn tên!!
Kiềm Quốc Công Mộc Thạnh vừa nghe báo tin!
Chưa kịp đánh,đã vội vàng tháo chạy!!
Nghĩa quân Lam Sơn do Phạm Văn Xảo,Nguyễn Khả
Truy kích ngày đêm,diệt trên một vạn tên!!
Toàn bộ viện binh,đã bị đánh tan!
Vương Thông sợ hãi,xin hàng và về nước!
Năm Đinh Mùi,lập lời thệ ước!
Ta mở vòng vây,để cho giặc rút về!!
Nguyễn Trãi viết bài “Đại Cáo Bình Ngô”!
Cho thiên hạ biết,đâu là chí nhân,đâu là cường bạo!
Bình Định Vương,thay trời hành đạo!
Cứu dân đen,trên ngọn lửa hung tàn!
Kháng chiến trường kỳ,lắm nỗi gian nan!
Lấy ít địch nhiều,lấy yếu chống mạnh!
Liễu Thăng,Trần Hiệp,Lý Lượng đều bỏ mạng!
Bọn Mã Kỳ,Sơn Thọ,nín thở thoát thân!!
Về đến nhà,tim còn đập,chân còn run!
Vương Thông chẳng khác hổ đói vẩy đuôi xin cứu mạng!
Quân cứu viện,đã sức cùng lực tận!
“Tên nhải ranh Tuyên Đức,vẫn không ngừng động binh”!
Bọn chúng có Đường,Tống,Nguyên,Minh!
Ta há chẳng có:Trần,Ngô,Đinh,Lý??
Bọn Thạnh,Thăng đem dầu chữa cháy!
Ta giương cao cờ nghĩa,quét sạch quân thù!
Vết nhục ngàn năm Bắc thuộc,giờ đã sạch làu!
Nền độc lập,muôn đời vững chắc!!
Mười năm gian khổ,mà vinh quang chất ngất!
Tự hào thay,hùng khí đất Lam Sơn!!!
Tiền Giang
