<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-07 08:58:30thaisan>
ANH TA LÀM PILOT
thái san
Vừa bước vào quán cháo lòng đã có người nhìn thật kỹ nhưng chưa biết là chuyện gì. Ba người thản nhiên ngồi kêu cháo và chuẩn bị ăn sáng. Chợt có anh chàng mà ngày xưa đã do chính cái miệng của hắn bị “nhọ” đã làm cháy cái nhà của (H ròn) lên tiếng.
-Nghe nói ông H là pilot phải không ạ. Tôi thắc mắc là thường không quân tuyển người kỹ lắm chẳng ai tuyển người không có răng mà tại sao lại được tuyển vậy?
-Anh phải biết trước biến cố nay đã băm lăm rồi nhé, thì ít nhất nay cũng đã thất tuần rồi còn đòi hỏi chi răng với rít. Nghỉ một hồi lâu H trả lời:
-Không răng mô, cứ nhận dô dồi có sao đâu. Anh bít chúng tui phải vô hàng cháo nhà bạn anh thường xuyên nè.
-Tại sao vậy bít khôn hè.
-Vì sau biến cố và nhất là sau năm bảy chín tám mươi gì đó ăn quá nhìu bo bo nên dăng cộ gụng hết trơn, chứ xưa đâu đến nổi, anh thấy khổ chưa, do đâu???. Nhìn thẳng vào mắt nhau hỏi:
-Vậy theo anh nó vì đâu.
-Có khi nào anh ăn nhiều xương heo quá không.
-Làm gì mà có chứ ông bạn này. Các ông không bít đó thui "nhà tui" thì đã bị cúp điện cúp nước rùi còn tui không đủ can đảm ôm bom để lấy bảy mươi hai ngừi dợ nên dầng dầng mật hệt hàm dăng lạ phại rui chứ không tình bạo nược ngọi nọ đến tìm tui gấp. Ở đây cũng cụi xim cạm ơn ông thựng đệ. Xong ông trừng mắt nhìn ngừi bin cạnh rồi tiệp:
-Nhân dịp có ông cậu đy mợi ga chưi dà ăn chụt hạo cho đợ đọi. Chứ đúng ga họ thừng gọi tôi là đại ụy hăng rệt (hundred) đó. Nhưng tui dận nạm pi lột chứ lỵ.
thái san
Kính tặng T Huynh Pil.
thái san
Vừa bước vào quán cháo lòng đã có người nhìn thật kỹ nhưng chưa biết là chuyện gì. Ba người thản nhiên ngồi kêu cháo và chuẩn bị ăn sáng. Chợt có anh chàng mà ngày xưa đã do chính cái miệng của hắn bị “nhọ” đã làm cháy cái nhà của (H ròn) lên tiếng.
-Nghe nói ông H là pilot phải không ạ. Tôi thắc mắc là thường không quân tuyển người kỹ lắm chẳng ai tuyển người không có răng mà tại sao lại được tuyển vậy?
-Anh phải biết trước biến cố nay đã băm lăm rồi nhé, thì ít nhất nay cũng đã thất tuần rồi còn đòi hỏi chi răng với rít. Nghỉ một hồi lâu H trả lời:
-Không răng mô, cứ nhận dô dồi có sao đâu. Anh bít chúng tui phải vô hàng cháo nhà bạn anh thường xuyên nè.
-Tại sao vậy bít khôn hè.
-Vì sau biến cố và nhất là sau năm bảy chín tám mươi gì đó ăn quá nhìu bo bo nên dăng cộ gụng hết trơn, chứ xưa đâu đến nổi, anh thấy khổ chưa, do đâu???. Nhìn thẳng vào mắt nhau hỏi:
-Vậy theo anh nó vì đâu.
-Có khi nào anh ăn nhiều xương heo quá không.
-Làm gì mà có chứ ông bạn này. Các ông không bít đó thui "nhà tui" thì đã bị cúp điện cúp nước rùi còn tui không đủ can đảm ôm bom để lấy bảy mươi hai ngừi dợ nên dầng dầng mật hệt hàm dăng lạ phại rui chứ không tình bạo nược ngọi nọ đến tìm tui gấp. Ở đây cũng cụi xim cạm ơn ông thựng đệ. Xong ông trừng mắt nhìn ngừi bin cạnh rồi tiệp:
-Nhân dịp có ông cậu đy mợi ga chưi dà ăn chụt hạo cho đợ đọi. Chứ đúng ga họ thừng gọi tôi là đại ụy hăng rệt (hundred) đó. Nhưng tui dận nạm pi lột chứ lỵ.
thái san
Kính tặng T Huynh Pil.